Rusty Cauldron, Thảo Mộc Thức Tỉnh
Sương mù lam sắc từ địa mạch Giang Hải rò rỉ ra sau đêm bộc phát vẫn chưa tan hết, chúng lờ lững quấn quanh những dãy nhà gạch cũ kỹ của học viện như những dải lụa tiên. Trong gian phòng của Đan Các ngoại môn – thực chất là một lớp học cũ với những mảng tường loang lổ rêu phong được dọn dẹp lại – Lâm Phàm đang ngồi xếp bằng trước một chiếc bàn gỗ mục. Trên bàn đặt một chiếc lư hương đồng rỉ sét đen đúa, cao chưa đầy một thước, ba chân thô kệch, mọc đầy những mảng rỉ xanh xám dầy cộp. Chiếc lư hương này là thứ cậu nhặt nhạnh được từ kho đồ nát của tiệm đồ cổ Tôn Đại Hải với giá vài đồng tiền phàm trần lẻ. Nhìn thế nào, nó cũng chỉ là một món phế thải của thế tục, hoàn toàn không có một chút phong thái nào của một thần vật tiên gia.
Lâm Phàm khẽ nhíu mày, tay phải cậu vô thức chạm vào bụng dưới. Nơi đó, dưới lớp áo thun sờn cũ, là một vết bầm tím đen sậm to bằng bàn tay. Đó là vết thương do gậy sắt của đám vệ sĩ tập đoàn Thần Vũ để lại khi chúng đến đập phá quán trà của Lâm Bà Bà ở tập hai. Mặc dù đã được Tiêu Lạc ca ca xoa dịu bằng nước ấm, nhưng hằng đêm, vết bầm này vẫn âm ỉ tỏa ra một luồng khí tức lạnh buốt, dơ bẩn, khiến đan điền của cậu mỗi khi vận hành linh lực lại có cảm giác nghẹn ứ, đau nhói. Cậu không hề biết rằng, đó chính là tàn tích tà khí âm hiểm do tà thuật của Huyết Quỷ gieo rắc qua binh khí của đám phàm nhân.
"Lâm Phàm, đan đạo viễn cổ không nhìn vào vẻ bề ngoài của đan lô, mà nhìn vào thần tính ẩn giấu bên trong và sự cộng minh của thần hồn ngươi với thảo mộc."
Một giọng nói ôn hòa, thanh thoát như tiếng khánh ngọc bỗng vang lên từ phía sau. Lâm Phàm giật mình quay lại, chỉ thấy một thanh niên nho nhã khoảng ba mươi tuổi đã đứng đó từ lúc nào. Người này mặc một bộ y phục màu trắng tinh khôi dệt bằng tơ tằm cổ đại, xung quanh tỏa ra một mùi hương thảo mộc dịu nhẹ, thanh khiết khiến tinh thần người ta lập tức sảng khoái. Đôi mắt y ấm áp như gió xuân, nhưng ẩn chứa sự uyên bác thấu suốt vạn vật.
Đây chính là phân thân thứ hai của Tiêu Lạc – Trưởng lão Đan Các Tiêu Đan Thanh, người được bản thể triệu hoán để dẫn dắt Lâm Phàm bước vào con đường dược lý viễn cổ.
"Bái kiến Trưởng lão!" Lâm Phàm vội vàng đứng dậy khom lưng hành lễ thật sâu.
Tiêu Đan Thanh khẽ mỉm cười, khoát tay ra hiệu cho cậu ngồi xuống: "Ngươi sở hữu thiên sinh đan cốt, nhưng nhục thân hiện tại quá yếu ớt, lại bị tà khí ngoại bang xâm nhập phong tỏa kinh mạch. Hôm nay, ta sẽ dạy ngươi cách vận hành Thần Nông Đan Kinh, mượn lửa lò đan và linh dược để tịnh hóa nhục thân, luyện chế viên Tẩy Tủy Đan cực phẩm đầu tiên."
Lâm Phàm nhìn chiếc lư hương rỉ sét trên bàn, ngập ngừng hỏi: "Trưởng lão... chiếc lư hương rỉ sét này thực sự có thể luyện đan sao? Đệ tử nghe nói các luyện đan sư đô thị của các tập đoàn lớn đều dùng lò điện tử công nghệ cao, kiểm soát nhiệt độ bằng chip điện tử..."
Tiêu Đan Thanh lắc đầu, ánh mắt lộ ra một tia cười nhạt: "Công nghệ phàm trần chỉ có thể chiết xuất dược tính thô sơ, làm sao hiểu được quy luật cộng minh của vạn vật? Chiếc lò này tuy rỉ sét, nhưng nó mang hơi thở của đất mẹ vạn năm. Ngươi hãy lấy Lam Ngân Thảo biến dị hái ven sông Giang Hải hằng đêm và lọ Linh lộ sương mai thu hoạch từ cây đa cổ thụ ra đây."
Lâm Phàm vội vàng lấy từ trong túi vải ra một bó cỏ dại màu lam nhạt lấp lánh hàn quang – đó là Lam Ngân Thảo biến dị đã hấp thụ linh khí địa mạch rò rỉ, mang tính hàn cực mạnh. Cạnh đó là một lọ ngọc nhỏ chứa những giọt sương mai tinh khiết đọng trên lá cây đa cổ thụ lúc năm giờ sáng.
"Nhắm mắt lại, vận hành Nguyên Thủy Linh Lực Quyết, cảm nhận dòng khí mộc hệ trong đan điền của ngươi," Tiêu Đan Thanh ôn tồn chỉ điểm. "Truyền mộc linh lực vào đan lô, kích hoạt đan hỏa sơ cấp."
Lâm Phàm hít một hơi thật sâu, nhắm mắt tĩnh tâm. Cậu bắt đầu vận hành công pháp thổ nạp viễn cổ. Một luồng linh lực màu xanh lục nhạt bắt đầu chậm rãi lưu chuyển trong kinh mạch của cậu. Lâm Phàm áp hai lòng bàn tay vào thân chiếc lò rỉ sét, dồn lực truyền vào.
"Oanh!"
Một ngọn lửa màu cam đỏ đột ngột bùng lên từ lòng chiếc lư hương rỉ sét. Thế nhưng, do Lâm Phàm còn quá nóng vội, linh lực mộc hệ truyền vào quá mạnh và mất kiểm soát, khiến ngọn lửa đan hỏa bùng lên dữ dội, liếm cao nửa mét. Sức nóng bộc phát đột ngột khiến bó Lam Ngân Thảo biến dị vừa bỏ vào lò lập tức bị thiêu rụi thành một đống tro đen xì, bốc ra mùi khét lẹt.
"Khụ khụ!" Lâm Phàm bị khói sặc ho sặc sụa, gương mặt gầy gò lấm lem tro đen. Cậu cảm thấy đan điền trống rỗng, một cảm giác mệt mỏi rã rời ập đến. Cùng lúc đó, vết bầm tím trên bụng cậu bỗng chốc nhói lên đau đớn, luồng tà khí lạnh buốt từ vết thương thừa cơ tràn ra, làm đông cứng dòng linh lực mộc hệ đang vận hành.
"Đệ tử... đệ tử thất bại rồi. Đan hỏa này quá khó khống chế, chiếc lò này lại không có hệ thống đo nhiệt độ..." Lâm Phàm cúi đầu, giọng nói đầy vẻ nản lòng và hoài nghi bản thân.
Tiêu Đan Thanh bước lại gần, đặt bàn tay ấm áp lên vai cậu. Một dòng linh lực mộc hệ dịu nhẹ truyền vào, lập tức đẩy lui luồng tà khí lạnh buốt đang quấy phá trong bụng Lâm Phàm, giúp cậu lấy lại sự tỉnh táo.
"Lần đầu tiên thất bại là chuyện thường tình," Tiêu Đan Thanh ôn hòa nói, ánh mắt đầy vẻ bao dung. "Ngươi đang dùng man lực phàm trần để khống hỏa. Thần Nông Đan Kinh dạy rằng: mộc sinh hỏa, nhưng mộc cũng là sinh mệnh. Linh lực của ngươi phải dịu nhẹ như gió xuân sưởi ấm mầm non, chứ không phải như bão lửa thiêu rụi rừng già. Lam Ngân Thảo mang tính hàn cực mạnh, khi gặp nhiệt độ quá cao sẽ tự hủy diệt dược tính. Ngươi phải dùng mộc linh lực ấm áp để ôm lấy nó, xoa dịu tính hàn, sau đó mới dùng lửa để luyện hóa."
Lâm Phàm lắng nghe từng lời chỉ dạy, tâm trí dần tĩnh lặng trở lại. Cậu nhớ đến tiếng chuông tịnh hóa từ bình trà rỉ sét của Tiêu Lạc ca ca hằng ngày, nhớ đến lòng trung nghĩa muốn bảo vệ bà nội. Ý chí kiên định của thiếu niên một lần nữa rực cháy.
"Đệ tử đã hiểu. Xin Trưởng lão cho đệ tử thử lại!"
Lâm Phàm nhắm mắt, điều chỉnh nhịp thở trở nên chậm rãi, đồng bộ với nhịp rung động cực kỳ tinh vi của chiếc lò đồng rỉ sét dưới lòng đất. Cậu bắt đầu cảm nhận được chiếc lò không phải là một vật vô tri, mà đang thở cùng nhịp với địa mạch Giang Hải.
Cậu một lần nữa đặt tay lên lò đan, truyền vào một dòng mộc linh lực mảnh như sợi tơ, ấm áp và dịu nhẹ. Ngọn lửa đan hỏa trong lò bùng lên, nhưng lần này nó không còn hung bạo nữa, mà nhu hòa, lấp lánh ánh sáng xanh đỏ đan xen như một đóa sen lửa đang nở rộ.
Lâm Phàm cẩn thận bỏ bó Lam Ngân Thảo biến dị thứ hai vào lò. Dưới sự bao bọc của mộc linh lực ấm áp, những cọng cỏ màu lam nhạt không bị cháy sém, mà chậm rãi tan chảy thành một luồng dược dịch màu xanh lam trong suốt lơ lửng giữa đóa sen lửa.
"Tốt lắm. Bây giờ, nhỏ một giọt Linh lộ sương mai vào," Tiêu Đan Thanh khẽ gật đầu chỉ điểm.
Lâm Phàm dùng thần thức điều khiển, mở lọ ngọc, để một giọt sương mai tinh khiết rơi vào lòng lò đan.
"Xèo... !"
Ngay khi giọt sương mai chạm vào luồng dược dịch màu xanh lam, một hiện tượng thần kỳ xảy ra. Linh lộ sương mai thu hoạch từ cây đa cổ thụ chứa đựng linh tính tịnh hóa cực hạn, lập tức làm chất xúc tác trung hòa hoàn toàn nhiệt độc bạo liệt của đan hỏa và tính hàn cực đoan của Lam Ngân Thảo. Hai luồng năng lượng đối lập bỗng chốc dung hợp hoàn hảo, xoay tròn tạo thành một quầng sáng màu lục ngọc rực rỡ.
"U u... !"
Chiếc lò luyện đan rỉ sét bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, phát ra những tiếng ngân vang trầm đục cổ kính như tiếng chuông đồng viễn cổ. Từ trong các kẽ nứt của lớp rỉ đồng xanh xám bên ngoài lò, những luồng ánh sáng xanh lục ấm áp bỗng bộc phát bừng bừng. Lớp rỉ sét dầy cộp bắt đầu nứt nẻ, bong tróc từng mảng lớn rơi xuống bàn gỗ, để lộ ra thân lò bằng đồng đỏ cổ xưa khắc đầy những ký tự trận văn Thái Cổ phát sáng lấp lánh.
Đây chính là đan lô viễn cổ bị phong ấn vạn năm – Bách Thảo Lô!
Luồng ánh sáng xanh lục tịnh hóa từ Bách Thảo Lô bộc phát diện rộng, quét qua nhục thân của Lâm Phàm. Ngay khi luồng sáng lục ngọc chạm vào vết bầm tím trên bụng cậu, vết bầm bỗng chốc tỏa ra những luồng khói đen tà khí tanh hôi. Dưới sức tịnh hóa tuyệt đối của đan lô viễn cổ, luồng tà khí âm độc của Huyết Quỷ bị hút sạch ra ngoài, hóa thành tro bụi biến mất giữa không trung.
Kinh mạch bị phong tỏa của Lâm Phàm bỗng chốc thông suốt hoàn toàn, đan điền ấm áp dạt dào, nhục thân nhẹ nhõm như trút bỏ được ngàn cân xích sắt. Vết bầm tím đen hoàn toàn biến mất, để lại làn da khỏe mạnh hồng hào.
"Ngưng tụ thành đan!" Lâm Phàm hét lớn một tiếng, dồn toàn bộ linh lực mộc hệ cuối cùng trong đan điền nạp thẳng vào lò đan.
"Oanh!"
Nắp lò đan bật mở, một viên đan dược tròn trịa, lấp lánh ánh sáng màu xanh ngọc bích như một viên phỉ thúy cực phẩm bay vút lên không trung, lơ lửng tỏa ra chín luồng đan vân lờ lững quanh thân.
Tẩy Tủy Đan cực phẩm viễn cổ đã luyện thành công!
Lâm Phàm kiệt sức hoàn toàn, tiêu hao hết hai phần ba linh lực đan điền, mặt mũi trắng bệch nhưng đôi mắt rực sáng niềm vui sướng tột cùng. Cậu ngã rạp xuống đất cát, thở dốc nhưng tay vẫn nâng niu viên đan dược quý giá.
Thế nhưng, niềm vui chưa kịp trọn vẹn, một luồng đan hương thanh khiết, nồng đậm tột cùng từ viên Tẩy Tủy Đan bỗng chốc bùng phát. Mùi hương ấy mang theo thần tính tịnh hóa của thảo mộc viễn cổ, dễ dàng xuyên qua các khe hở của kết giới mộc mạc bao quanh học viện, bay xa mười dặm dọc theo con sông Giang Hải trong sương mù buổi sớm.
Cách học viện Giang Hải ba cây số, bên rìa con đường lộ hoang vắng, một chiếc xe SUV màu đen đang đỗ im lìm trong bóng tối sương mù. Bên trong xe, hai gã đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm – gián điệp tinh nhuệ của tập đoàn Thần Vũ được phái đến rình rập học viện – đang ngồi ngủ gật.
"Hít... hít..."
Gã gián điệp ngồi ở ghế lái bỗng nhiên giật giật mũi. Một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào và đầy linh tính bỗng chốc len lỏi qua khe hở điều hòa cabin xe, tràn ngập lồng ngực hắn. Chỉ trong vòng một nhịp thở, cảm giác mệt mỏi buồn ngủ của hắn biến mất hoàn toàn, kinh mạch phàm trần dường như được gột rửa trở nên sảng khoái dị thường.
"Mùi hương gì thế này? Thật là sảng khoái!" Gã gián điệp kinh ngạc thốt lên.
Gã ngồi bên cạnh cũng hít hà liên tục, đôi mắt gã đột ngột trợn tròn đầy vẻ tham lam tột độ: "Mùi hương này... đồng nguồn với khí tức dược liệu biến dị mà Giáo sư Tào từng mô tả! Không, nó còn tinh khiết gấp trăm lần! Là đan dược cực phẩm! Mùi hương phát ra từ hướng ngôi trường hoang phế kia!"
Hắn vội vàng cầm lấy điện thoại vệ tinh bảo mật, bấm số gọi khẩn cấp cho Tổng giám đốc Tào Thiên Tứ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!