Học Viện Tiên Đạo Khai Giảng Khóa Đầu
Sương mù buổi sớm ở ngoại ô thành phố Giang Hải luôn mang theo cái lạnh ẩm ướt của đất cát và mùi rêu phong từ những mảng tường đổ nát. Khu đất hoang phế rộng năm mươi héc-ta này, vốn là một trường tư thục bị bỏ hoang nhiều năm, nay chỉ còn lại những dãy nhà gạch cũ kỹ, cỏ dại mọc cao quá đầu gối. Thế nhưng, kể từ khi bánh xe thời gian nghịch hành đưa Tiêu Lạc trở về từ kỷ nguyên Thái Cổ, nơi này đã âm thầm thay đổi.
"Xoạt... xoạt... xoạt..."
Tiếng chổi tre quét lá rụng đều đặn vang lên bên cổng trường. Lão gia nhân mù Tần Thiết Y, mặc bộ quần áo vải thô xám vá chằng vá đụp, đang chậm rãi đưa từng nhát chổi. Gương mặt lão phẳng lặng như nước hồ không một gợn sóng, hai hốc mắt lõm sâu nhắm nghiền, nhưng mỗi đường chổi quét qua đều mang theo một luồng lực lượng vô hình, nhẹ nhàng tịnh hóa và đè ép những sợi linh khí lam sắc đang rò rỉ từ địa mạch dưới gốc cây đa cổ thụ, không để chúng thoát ra ngoài phạm vi kết giới.
Trong căn phòng bảo vệ nhỏ bé lợp mái tôn rỉ sét ngay cạnh cổng chính, Tiêu Lạc đang gác chéo chân trên chiếc giường tre cũ kỹ. Anh mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh xám bạc màu, mái tóc đen hơi bù xù che khuất vầng trán. Tay phải anh ôm chiếc bình trà inox rỉ sét – thần khí chứa đựng nước suối Ngộ Đạo viễn cổ, vật bất ly thân giúp anh áp chế phản phệ thời không hằng ngày.
"Bước chân trầm ổn, kiếm ý nội liễm nhưng đan điền trống rỗng... Xem ra trận chiến hôm qua đã vắt kiệt chút linh lực ít ỏi của trò ấy rồi."
Tiêu Lạc khẽ nhấp một ngụm trà ấm, khóe môi nhếch lên một nụ cười thong dong. Thông qua Thần Nhãn Thông Thiên, anh đã nhìn thấy từ khoảng cách hai cây số, một thân ảnh gầy gò đang bước đi từng bước kiên định hướng về phía học viện.
Đó là Diệp Vân Châu.
Thiếu niên mười bảy tuổi bước qua con đường đất đỏ gồ ghề dẫn vào cổng trường. Quần áo cậu vẫn còn vương những vệt bùn đất khô cứng và tàn tro từ vụ nổ chiếc xe thể thao của Tào Phi ngày hôm qua. Gương mặt góc cạnh của cậu tái nhợt vì kiệt sức, kinh mạch ở tay phải bỏng rát nhẹ do phản phệ của việc bộc phát Thái Cổ Kiếm Ý khi chưa có tu vi. Thế nhưng, đôi mắt cậu lại sáng ngời, rực cháy một ý chí kiên định chưa từng có.
Khi nhìn thấy gã bảo vệ lười biếng Tiêu Lạc đang ngồi gác chân uống trà, Diệp Vân Châu không hề có một chút khinh miệt nào. Cậu nhớ lại màn sương lam thần bí đã chặn đứng viên đạn bắn lén hôm qua, nhớ lại vết chém rêu phong chứa đựng kiếm ý vĩ đại trên bức tường gạch cũ, và trực giác của một thiên sinh kiếm cốt mách bảo cậu rằng: người trẻ tuổi trước mặt này chính là vị đại lão ẩn thế duy nhất có thể thay đổi vận mệnh của cậu.
"Bịch."
Trước ánh mắt câm lặng của lão quét rác Tần Thiết Y, Diệp Vân Châu quỳ sụp hai gối xuống nền đất cát ẩm ướt ngay trước phòng bảo vệ. Cậu cúi đầu, hai tay dâng lên một tách trà phàm trần đựng trong chiếc cốc giấy đơn sơ mà cậu đã cẩn thận chuẩn bị từ trước.
"Đệ tử Diệp Vân Châu, bái kiến tiền bối! Cầu xin tiền bối thu nhận đệ tử vào học viện, truyền thụ tiên pháp!" Giọng nói của thiếu niên vang dội, run rẩy nhưng chứa đựng sự thành kính tột cùng.
Tiêu Lạc đặt bình trà inox xuống bàn gỗ, chậm rãi bước ra khỏi phòng bảo vệ. Anh nhìn thiếu niên đang quỳ dưới đất, khẽ thở dài thở ngắn đầy vẻ lười nhác: "Nhóc con, ta đã nói rồi, ta chỉ là gã bảo vệ gác cổng trường hoang này thôi. Học phí ở đây đắt lắm, cậu lấy gì để trả?"
Diệp Vân Châu ngẩng đầu, mày kiếm dựng ngược, dứt khoát đáp: "Đệ tử không có tiền bạc phàm trần, nhưng đệ tử có một mạng này! Từ nay về sau, mạng của Vân Châu thuộc về học viện, nguyện vì sư phụ gác cổng, nguyện vì tiên đạo đổ máu!"
"Mạng của cậu? Ta lấy mạng cậu làm gì?" Tiêu Lạc cười nhạt, nhưng trong lòng lại vô cùng hài lòng. Khí vận vàng kim từ đan điền Diệp Vân Châu đang không ngừng phản hồi, xoa dịu vết rách đan điền thời không của anh. Anh cúi người, nhận lấy chiếc cốc giấy từ tay cậu, nhấp một ngụm nhỏ.
"Trà hơi nhạt, nhưng lòng thành thì đủ."
Tiêu Lạc vỗ nhẹ lên vai Diệp Vân Châu. Ngay trong khoảnh khắc lòng bàn tay anh chạm vào vai thiếu niên, Thần Nhãn Thông Thiên lập tức kích hoạt. Tiêu Lạc nhìn thấu toàn bộ hệ thống kinh mạch của cậu đang bị rạn nứt như mạng nhện do phản phệ của kiếm khí hôm qua. Anh âm thầm vận hành một sợi Nguyên Thủy Linh Lực tinh khiết nhất, nhẹ nhàng truyền vào cơ thể cậu.
"Oanh... !"
Diệp Vân Châu cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp như dòng suối mùa xuân đột ngột tràn vào cơ thể. Luồng ấm áp đi đến đâu, những cơn đau nhói ở kinh mạch tay phải biến mất đến đó, đan điền trống rỗng bỗng chốc được lấp đầy bởi một nguồn linh lực lam sắc tinh khiết vô ngần. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, thương thế của cậu đã hoàn toàn hồi phục, nhục thân trở nên nhẹ nhõm và tràn đầy sức sống.
"Đa tạ sư phụ trị thương!" Diệp Vân Châu kinh ngạc dập đầu lần nữa.
"Đứng lên đi. Ta đã nhận trà của cậu, từ hôm nay cậu chính là đại đệ tử chân truyền khóa đầu tiên của Học viện Tiên Đạo Giang Hải." Tiêu Lạc thong dong nói, rồi thọc tay vào túi quần, lấy ra chiếc Lệnh bài hiệu trưởng bằng gỗ rỉ sét đen đúa ném cho cậu. "Cầm lấy cái này. Đây là tín vật bảo mệnh của cậu, không được để mất."
Diệp Vân Châu vội vàng đón lấy miếng gỗ mục nát có khắc hai chữ 'Vạn Cổ' cổ kính. Ngay khi chạm tay vào, cậu cảm nhận được một sợi kiếm ý sắc bén đến mức rùng mình ẩn giấu sâu bên trong miếng gỗ, sẵn sàng bộc phát bất cứ lúc nào để bảo vệ cậu trước đòn đánh của tu sĩ Trúc Cơ.
"Tuy nhiên," Tiêu Lạc khẽ ho một tiếng, ra vẻ thần bí. "Ta là gã bảo vệ, hằng ngày phải trực camera và pha trà, không có thời gian dạy cậu học. Sư phụ thực sự của cậu ở Kiếm Các kia."
Diệp Vân Châu ngơ ngác: "Kiếm Các?"
Chưa kịp để thiếu niên kịp phản ứng, Tiêu Lạc đã lùi lại một bước, đứng sát vào bóng râm của phòng bảo vệ. Anh khẽ nhắm mắt, thần thức thần lặng vận hành cấm thuật tối cao Vạn Cổ Phân Thân Kiếp.
"U u... !"
Một cơn gió lạnh đột ngột thổi qua sân trường hoang phế, cuốn theo những làn sương mù lam sắc cuồn cuộn tụ tập phía sau phòng bảo vệ. Không gian xung quanh bỗng chốc vặn vẹo nhẹ, phát ra những tiếng sấm sét nhỏ nổ lách tách. Bản thể Tiêu Lạc khẽ nhíu mày, đan điền rạn nứt nhói lên một cơn đau buốt – đây là cái giá phải trả khi anh phân tách thần hồn để duy trì một phân thân Trúc Cơ viên mãn ngoài kết giới bảo hộ ngầm.
Từ trong làn sương mù dày đặc, một bóng người chậm rãi bước ra.
Đó là một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, mặc chiếc trường bào xám tro giản dị, gương mặt góc cạnh lạnh lùng như băng đá vạn năm. Hông y đeo một thanh kiếm sắt đen không có vỏ, đôi mắt sâu thẳm phát ra những luồng kiếm quang sắc bén thấu xương khiến Diệp Vân Châu không dám nhìn thẳng. Khí tức của người này mạnh mẽ đến mức làm cho cỏ dại xung quanh tự động rạp xuống đất cát.
Phân thân kiếm đạo – Trưởng lão Kiếm Các Tiêu Vô Danh!
"Bái kiến Trưởng lão!" Diệp Vân Châu cảm nhận được kiếm ý khủng khiếp đồng nguồn với Thái Cổ Kiếm Ý từ người đàn ông trung niên, vội vàng khom lưng hành lễ.
Tiêu Vô Danh gật đầu lạnh lùng, giọng nói trầm khàn như tiếng kim loại va chạm: "Diệp Vân Châu, kiếm cốt của ngươi tuy tốt, nhưng nhục thân quá yếu. Muốn học kiếm đạo của ta, trước tiên phải đả thông kinh mạch, luyện khí nhập thể. Đi theo ta vào Kiếm Các ngoại môn."
Đúng lúc đó, từ phía cổng trường hoang phế, một thân ảnh nhỏ bé khác đang rụt rè bước tới.
Đó là Lâm Phàm, thiếu niên mười sáu tuổi gầy gò, cháu nội của Lâm Bà Bà bán trà. Cậu mặc chiếc áo thun trắng sờn cũ lấm lem bùn đất, đôi mắt sáng ngời đầy nghị lực nhìn quanh với vẻ sợ sệt nhưng kiên định.
"Tiêu Lạc ca ca..." Lâm Phàm nhỏ giọng gọi khi nhìn thấy gã bảo vệ đang tựa lưng vào cửa phòng. Cậu rụt rè nhìn sang Tiêu Vô Danh và Diệp Vân Châu, cảm nhận được bầu không khí siêu nhiên thoát tục ở đây.
Tiêu Lạc khẽ mỉm cười, bước ra đón cậu: "Nhóc con, đến rồi à? Bà nội cậu có khỏe không?"
Lâm Phàm vội gật đầu: "Dạ khỏe, bà nội bảo em mang cho anh ổ bánh mì ấm này. Với lại... em muốn xin anh học bản lĩnh. Em muốn mạnh mẽ hơn để không ai dám đến đập phá quán trà của bà nữa!"
Tiêu Lạc nhận lấy ổ bánh mì phàm trần ấm áp, lòng ấm áp vô ngần. Đây chính là nhân quả phàm trần mà anh trân quý nhất ở thời hiện đại này. Anh vỗ đầu Lâm Phàm, chỉ tay về phía Đan Các ngoại môn – dãy nhà gạch cũ phía đông học viện:
"Được, cậu có thiên sinh đan cốt, rất thích hợp để học đan đạo cứu người. Hôm nay, Học viện Tiên Đạo Giang Hải chính thức khai giảng khóa đầu tiên. Hai người các cậu chính là những đệ tử mở đường."
Tiêu Vô Danh dẫn Diệp Vân Châu và Lâm Phàm đến bãi đất trống phía trước Thạch Bia Thái Cổ. Tấm bia đá xám xịt, nứt nẻ nham nhở dựng ở góc sân trường lúc này đang âm thầm tỏa ra những luồng linh quang mờ nhạt dưới tác động của địa mạch Giang Hải đã được khai thông.
"Ngồi xuống, khoanh chân thiền định," Tiêu Vô Danh ra lệnh, giọng nói nghiêm khắc không một chút độ ấm. "Hôm nay ta truyền thụ cho các ngươi công pháp thổ nạp cốt lõi của học viện: Nguyên Thủy Linh Lực Quyết. Đây là phương pháp hít thở thời viễn cổ, giúp các ngươi dẫn dắt linh khí tinh khiết nhất của địa mạch vào cơ thể để tẩy tủy phạt cốt."
Diệp Vân Châu và Lâm Phàm vội vàng ngồi khoanh chân trên nền đất cát, nhắm mắt lại theo chỉ dẫn. Tiêu Vô Danh bắt đầu đọc vang những khẩu quyết cổ xưa, âm thanh trầm bổng mang theo quy luật thiên địa tự nhiên lọt vào tai hai thiếu niên.
Diệp Vân Châu có ngộ tính kiếm đạo thiên bẩm, nhanh chóng tĩnh tâm, vận hành linh lực chạy dọc theo xương sống thẳng tắp của mình. Thế nhưng, Lâm Phàm lại gặp khó khăn lớn. Đầu óc thiếu niên phàm trần vẫn còn vương vấn những lo lắng hằng ngày: quán trà của bà nội hôm nay có đông khách không, liệu bọn côn đồ Thần Vũ có quay lại trả thù không, vết thương ở bụng cậu hằng đêm vẫn còn âm ỉ đau... Tâm trí hỗn loạn khiến cậu không thể cảm nhận được luồng khí tức nào xung quanh, đan điền hoàn toàn lạnh ngắt.
Lâm Phàm càng cố gắng tĩnh tâm thì trán càng đổ mồ hôi hột, kinh mạch bắt đầu có dấu hiệu hỗn loạn.
Cách đó không xa, Tiêu Lạc đang ngồi trên ghế bảo vệ nhìn cảnh đó qua thần nhãn. Anh khẽ thở dài, biết rõ tâm trí phàm nhân của Lâm Phàm chưa từng tiếp xúc với tu luyện, khó tránh khỏi tạp niệm hồng trần.
"Boong... "
Tiêu Lạc dùng ngón tay trỏ khẽ gõ nhẹ vào thân chiếc bình trà inox rỉ sét đang cầm trên tay.
Một tiếng chuông trầm đục, thanh thoát bỗng chốc phát ra từ chiếc bình rỉ sét, hóa thành một làn sóng âm lam sắc hình vòng tròn vô hình lan tỏa khắp không gian học viện. Tiếng gõ ấy mang theo thần tính tịnh hóa tối cao của suối Ngộ Đạo viễn cổ, quét qua thần trí của hai đệ tử.
Ngay lập tức, Lâm Phàm cảm thấy toàn bộ tạp niệm, lo âu và đau đớn phàm trần trong tâm trí mình bị quét sạch hoàn toàn, giống như một làn gió mát gột rửa tâm hồn dơ bẩn. Đầu óc cậu trở nên thanh tịnh, trống rỗng và tĩnh lặng tuyệt đối.
Cậu bắt đầu cảm nhận được xung quanh mình đang lờ lững những sợi tơ linh khí màu lam sắc ấm áp, tinh khiết đang uốn lượn như những con rồng nhỏ.
"Hít vào... dẫn khí nhập thể... "
Lâm Phàm vận hành Nguyên Thủy Linh Lực Quyết theo bản năng đan cốt bẩm sinh. Cậu há miệng hít một hơi thật sâu, dẫn dắt sợi linh khí lam sắc đầu tiên chui qua lỗ chân lông, len lỏi vào kinh mạch và chảy thẳng vào đan điền trống rỗng.
Cùng lúc đó, Diệp Vân Châu cũng bộc phát Thái Cổ Kiếm Ý cộng minh, điên cuồng hấp thụ linh khí xung quanh để củng cố kinh mạch vừa được Tiêu Lạc vá lành.
Khi hai đệ tử khóa đầu tiên cùng lúc vận hành công pháp thổ nạp viễn cổ chính tông, tạo ra một vòng tuần hoàn năng lượng hoàn mỹ, một hiện tượng kỳ vĩ bỗng nhiên xảy ra dưới lòng đất học viện.
Địa mạch Giang Hải ngủ đông vạn năm dưới gốc đa cổ thụ bỗng chốc cảm nhận được quy tắc tu luyện nguyên thủy của nhân tộc viễn cổ. Linh khí nguyên thủy nồng đậm tích tụ sâu ba ngàn mét dưới lòng đất bỗng chốc sôi sục, cuồn cuộn trào dâng dọc theo các rễ cây đa cổ thụ.
"Oanh... u u... !"
Một tiếng gầm nhẹ, phấn khích và đầy uy nghiêm của long mạch địa chất bỗng chốc rung chuyển nhẹ dưới lòng đất học viện Giang Hải. Cả khoảng sân trường hoang phế rung lắc nhẹ, lá của cây đa vạn năm xào xạc rơi rụng đầy sân, phát ra những luồng linh sương màu lam ngọc phát sáng lung linh bao phủ toàn bộ không gian học viện.
Linh khí nồng đậm gấp mười lần bên ngoài bộc phát, chính thức đánh dấu sự thiết lập của thánh địa tiên đạo đầu tiên giữa lòng đô thị mạt pháp hiện đại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!