Nhạc nềnRetroRoman_March

Nhất Niệm Phi Kiếm, Chém Nát Xe Sang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tàn phá thành phố Giang Hải suốt đêm qua cuối cùng cũng rút đi vào lúc rạng đông, để lại một bầu trời xám xịt và những vũng nước mưa đục ngầu trên mặt đất ngoại ô hoang vắng. Hơi ẩm lạnh buốt bốc lên từ những bãi cỏ dại dột nát, len lỏi qua khe cửa gỗ mục nát của căn nhà cấp bốn hoang phế nằm ở rìa phía tây học viện Giang Hải.


Trên chiếc giường tre cũ kỹ chắp vá, Diệp Vân Châu chậm rãi mở mắt. Cậu run rẩy ngồi dậy, theo bản năng đưa tay lên sờ khắp lồng ngực và vùng bụng – nơi mà chiều hôm qua còn phải gánh chịu những cú đấm đá tàn bạo, thừa sống thiếu chết từ đám vệ sĩ của nhị thiếu gia Tào Phi.


Thế nhưng, một cảm giác kinh ngạc tột độ lập tức dâng lên trong lòng thiếu niên.


Những vết bầm tím đen gớm ghiếc, những cơn đau nhói thấu tận tâm can hằng đêm đều đã biến mất một cách thần kỳ. Thay vào đó, dọc theo đường xương sống thẳng tắp của cậu, một luồng khí ấm áp như dòng suối nhỏ đang chậm rãi lưu chuyển, mang theo một thứ uy lực sắc bén, kiên định vô song. Mỗi khi dòng khí ấy đi qua một huyệt đạo, xương cốt toàn thân cậu lại phát ra những tiếng kêu giòn giã mơ hồ, giống như tiếng kiếm鳴 thanh thoát đang ngân vang giữa đêm trường.


"Đây là... Thái Cổ Kiếm Ý sao?"


Diệp Vân Châu lầm bầm, đôi mắt vẫn còn vương nét bàng hoàng của giấc mộng đêm qua. Bóng người khổng lồ múa kiếm vĩ đại trong vết chém rêu phong trên bức tường gạch cũ của học viện dường như đã khắc sâu vào thần trí của cậu, trở thành một dấu ấn không thể bôi nhòa. Cậu khẽ nắm chặt bàn tay gầy gò, lập tức cảm nhận được một sợi tơ sáng vàng kim mỏng manh, sắc lẹm đang ngưng tụ trên đầu ngón tay trỏ. Sợi kiếm khí này tuy nhỏ bé như sợi tóc, nhưng lại tỏa ra một luồng khí tức tịnh hóa tuyệt đối, đẩy lùi mọi sự u ám bẩn thỉu của trần thế.


Chưa kịp để Diệp Vân Châu thích nghi với sức mạnh mới này, một tiếng gầm rú điếc tai của động cơ xe thể thao từ phía xa đột ngột xé toạc không gian tĩnh mịch của vùng ngoại ô hoang vắng.


"Két... !"


Tiếng lốp xe miết mạnh trên nền đất cát ẩm ướt vang lên chói tai ngay trước sân căn nhà hoang. Chiếc xe mui trần màu đỏ rực đắt tiền của Tào Phi dừng lại một cách ngạo nghễ, hất tung những vũng nước bùn bẩn thỉu lên cánh cửa gỗ mục nát của Diệp Vân Châu.


Cửa xe mở ra, Tào Phi bước xuống với gương mặt đen kịt, đầy vẻ tức giận dữ tợn. Sau lưng hắn không chỉ có hai gã vệ sĩ đô thị hôm qua, mà còn có thêm năm gã côn đồ bặm trợn, tay cầm gậy bóng chày bằng hợp kim và những thanh xà beng bằng sắt đen đúa, bốc lên một luồng sát khí phàm trần nồng nặc. Đi cuối cùng là một người đàn ông trung niên gầy guộc, mặc bộ đồ da đen bó sát, ánh mắt sắc lẹm như chim ưng – kẻ này chính là cận vệ thân tín nhất của nhà họ Tào, một tay súng ám sát chuyên nghiệp.


"Diệp Vân Châu! Con chó nghèo kiết xác kia, cút ra đây cho tao!" Tào Phi điên cuồng gào thét, chỉ thẳng gậy bóng chày vào căn nhà hoang. "Hôm qua mày dám nhổ máu vào mặt tao, lại không thèm đến biệt thự Thần Vũ quỳ gối xin tha! Hôm nay tao sẽ san phẳng cái ổ chuột này, đánh gãy hai chân mày để xem mày còn cứng đầu được đến bao giờ!"


Diệp Vân Châu bình thản bước ra khỏi ngưỡng cửa gỗ mục nát. Thiếu niên đứng thẳng tắp như một ngọn thương, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn thẳng vào đám đông hung hãn trước mặt, không hề có một chút sợ hãi hay rụt rè của ngày hôm qua.


Sự biến đổi khí chất đột ngột của Diệp Vân Châu khiến Tào Phi khựng lại một nhịp, nhưng sự kiêu ngạo của một thiếu gia tài phiệt lập tức lấn át tất cả. Hắn vung tay ra lệnh cho đám tay sai: "Đập nát cái nhà này cho tao! Thằng nào đánh gãy chân nó, tao thưởng một trăm ngàn đô!"


"Hú... !"


Đám côn đồ nghe đến tiền thưởng thì mắt đỏ ngầu tham lam, lập tức gầm rú lao lên. Gã đi đầu vung thanh xà beng sắt nặng nề nện thẳng vào cánh cửa gỗ, trong khi hai tên khác ném những viên gạch vỡ nát xối xả vào cửa sổ, tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên chói tai.


Diệp Vân Châu đứng chắn trước cửa, hai mắt khẽ nhắm lại. Trong thức hải của cậu, hình ảnh bóng người khổng lồ múa kiếm lại hiện lên sinh động. Cậu hít một hơi thật sâu, vận hành luồng khí ấm áp dọc theo kiếm cốt bẩm sinh, tập trung tinh thần cảm nhận Thái Cổ Kiếm Ý.


Một gã côn đồ to béo xông đến sát bên, vung gậy bóng chày nện mạnh xuống đầu Diệp Vân Châu. Nhát gậy mang theo kình gió vù vù, cực kỳ tàn nhẫn.


Thế nhưng, trong tầm mắt của Diệp Vân Châu, quỹ đạo di chuyển của chiếc gậy bỗng chốc trở nên chậm chạp vô cùng. Cậu khẽ nghiêng người sang một bên một cách uyển chuyển, nhẹ nhàng tránh né cú đánh trong gang tấc. Gã côn đồ bị mất đà, loạng choạng lao về phía trước.


Diệp Vân Châu cúi người, ngón tay lướt qua một bãi cỏ hoang ẩm ướt dưới chân. Cậu nhẹ nhàng ngắt lấy một cọng cỏ phàm màu xanh mướt, mỏng manh vô hại.


"Ha ha! Thằng ranh này điên thật rồi! Nó định dùng một cọng cỏ để đấu với gậy sắt của chúng ta sao?" Đám tay sai thấy cảnh đó thì cười bò nắc nẻ, đầy vẻ chế giễu khinh miệt.


"Chết đi con chó nghèo!" Hai gã côn đồ khác đồng loạt vung xà beng sắt lao vào áp sát, định khóa chặt hai tay Diệp Vân Châu.


"Thái Cổ... Nhất Niệm Phi Kiếm!"


Diệp Vân Châu khẽ quát lạnh một tiếng trong lòng. Cậu truyền toàn bộ luồng kiếm ý vàng kim mỏng manh vừa ngộ được vào cọng cỏ phàm trong tay.


Ngay lập tức, cọng cỏ mỏng manh bỗng chốc cứng đờ lại như một thanh thần binh đúc bằng thép lạnh, bề mặt lá cỏ phát ra một luồng ánh sáng vàng kim sắc lẹm, chói mắt. Luồng kiếm khí sắc bén thấu xương tỏa ra khiến không khí xung quanh tự động vặn vẹo rách nứt nhẹ.


Diệp Vân Châu vung nhẹ ngón tay trỏ hướng về phía chiếc xe thể thao màu đỏ rực của Tào Phi đang đỗ ở sân.


"Vút... !"


Cọng cỏ phàm hóa thành một vệt sáng vàng kim xé rách màn sương mù bão, di chuyển với tốc độ vượt quá giới hạn nhãn quan của phàm nhân. Nó mang theo một tiếng rít chói tai của kiếm khí hóa ty, lướt qua khoảng không gian năm mươi mét giữa sân.


"Roạt... !"


Một âm thanh sắc lẹm vang lên, giống như tiếng kéo cắt đôi một tấm lụa mỏng.


Trước cặp mắt tròn xoe kinh hoàng của Tào Phi và đám tay sai, chiếc xe thể thao mui trần trị giá hàng triệu đô la bỗng chốc bị một vệt sáng vàng kim cắt đôi một cách hoàn mỹ từ đầu xe đến đuôi xe. Mặt cắt phẳng lỳ đến mức không hề có một chút gồ ghề.


"Bùm... !"


Bình xăng xe bị kiếm khí chém trúng lập tức phát nổ dữ dội. Chiếc xe sang trọng bị tách làm hai nửa đổ sụp xuống đất, lửa cháy bừng bừng bốc khói đen nghi ngút. Sức ép từ vụ nổ hất văng đám côn đồ ngã nhào ra đất cát, gậy bóng chày và xà beng rơi rớt lung tung.


Cả bãi đất hoang ngoại ô bỗng chốc rơi vào sự tĩnh lặng chết chóc, chỉ còn tiếng lửa cháy lép bép từ đống đổ nát của chiếc xe sang.


Tào Phi ngã ngồi dưới đất, quần áo lấm lem bùn đất, gương mặt cắt không còn một giọt máu. Hắn run rẩy nhìn nửa chiếc xe thể thao đang bốc cháy ngay sát bên cạnh mình, rồi ngước nhìn Diệp Vân Châu như nhìn thấy một con quái vật bước ra từ truyền thuyết.


"Tiên... Tiên nhân pháp thuật? Không... Điều này là không thể!" Tào Phi lắp bắp gào lên, nỗi sợ hãi tột cùng khiến hắn suýt tiểu ra quần.


Trong lúc tất cả đang chìm vào kinh hoàng, gã cận vệ mặc đồ da đen ẩn nấp trong bóng tối đột ngột bộc phát sát khí lạnh buốt của một sát thủ chuyên nghiệp. Hắn biết rõ nếu hôm nay không giết chết Diệp Vân Châu, nhà họ Tào sẽ gặp họa diệt vong.


"Đoàng!"


Hắn rút khẩu súng lục giảm thanh giấu trong áo khoác, nhắm thẳng vào tim Diệp Vân Châu bắn lén một phát súng tàn nhẫn. Viên đạn bằng hợp kim phàm trần xé rách không khí, mang theo sát ý ngập trời lao thẳng đến lồng ngực thiếu niên với tốc độ kinh hoàng.


Diệp Vân Châu lúc này vừa tiêu hao toàn bộ kiếm ý để phóng cọng cỏ, đan điền hoàn toàn trống rỗng, kinh mạch tay phải bỏng rát dữ dội. Cậu chỉ kịp nhìn thấy vệt lửa của đầu đạn lao tới mà không còn một chút sức lực nào để né tránh hay phòng ngự.


Cách đó năm kilômét, tại căn phòng trực bảo vệ nhỏ bé lợp mái tôn rỉ sét của học viện Giang Hải.


Tiêu Lạc đang ngồi thong thả trên chiếc giường tre, tay cầm bình trà inox rỉ sét chuẩn bị rót nước. Đột ngột, đôi mắt lờ đờ uể oải của anh lóe lên một luồng lam quang sâu thẳm. Thông qua Thần Thức Đồng Bộ của huyết mạch nguyên thủy, anh lập tức nhận biết nguy cơ chí mạng của đệ tử chân truyền.


"Hừ, lũ kiến hôi phàm trần dơ bẩn, dám dùng vũ khí nóng để ám hại truyền nhân kiếm đạo của ta?"


Tiêu Lạc cười lạnh một tiếng. Anh không hề đứng dậy, chỉ dùng tay trái lấy ra mảnh ngọc cổ Thanh Vân đang phát sáng rực rỡ từ túi áo bảo vệ. Anh khẽ truyền một sợi chân nguyên Trúc Cơ mỏng manh vào mảnh ngọc, kích hoạt trận pháp Thanh Vân Hộ Thể từ khoảng cách xa vạn dặm.


"Oanh... !"


Ngay tại sân căn nhà hoang ngoại ô, ngay trong khoảnh khắc đầu đạn chỉ cách tim Diệp Vân Châu đúng ba centimet, một luồng ánh sáng lam ngọc rực rỡ bỗng chốc bùng phát từ hư không xung quanh nhục thân thiếu niên.


Luồng ánh sáng ấy nhanh chóng ngưng tụ thành một màn chắn sương mù lam sắc dày mười centimet, xoay tròn cuồn cuộn phát ra những tiếng sấm sét nhỏ nổ lách tách. Viên đạn hợp kim va chạm trực diện với màn chắn sương lam, giống như đâm vào một bãi đầm lầy vô hình cực mạnh. Nó mất hoàn toàn động năng, bốc khói xám rồi rơi rụng vô hại xuống vũng nước mưa dưới chân Diệp Vân Châu.


"Cái gì?" Gã sát thủ trung niên trợn ngược mắt kinh hoàng, không thể tin nổi vào mắt mình. Súng đạn phàm trần lại có thể bị một màn sương mù chặn đứng?


Hắn điên cuồng bóp cò phát súng thứ hai, định liều chết hạ sát mục tiêu.


Thế nhưng, Diệp Vân Châu dưới sự bảo hộ của màn sương lam đã kịp lấy lại một hơi thở. Nhìn thấy kẻ thù muốn giết mình, ý chí chiến đấu sắt đá của thiếu niên bùng phát dữ dội. Cậu vung mạnh bàn tay phải còn đang bỏng rát, vận hành sợi kiếm ý tàn dư cuối cùng trong xương sống chém ra một đạo kiếm khí hóa ty mỏng manh.


"Xoẹt... !"


Vệt sáng vàng kim lướt qua, chém đôi khẩu súng lục trên tay gã sát thủ làm hai nửa hoàn mỹ. Lực chấn từ kiếm khí hất văng gã ngã nhào ra đất, bàn tay phải bị rách da chảy máu tươi đầm đìa.


"Chạy! Mau chạy đi! Nó là yêu quái!"


Tào Phi điên cuồng gào thét, không còn một chút phong thái của thiếu gia tài phiệt. Hắn lồm cồm bò dậy, cùng đám tay sai thương tích đầy mình cắm đầu cắm cổ tháo chạy bộ về phía con đường lộ lớn, bỏ lại đống đổ nát bốc cháy của chiếc xe sang trọng.


Diệp Vân Châu nhìn theo bóng dáng tháo chạy nhục nhã của kẻ thù, lồng ngực phập phồng dữ dội. Ngay khi bóng dáng chúng khuất sau rặng tre ngoại ô, màn chắn sương lam xung quanh cậu cũng từ từ tan biến.


Thiếu niên quỵ rạp xuống đất cát ướt sũng, hai tay chống đỡ nhục thân đang run rẩy kịch liệt. Kinh mạch toàn thân cậu bỏng rát như bị lửa thiêu, đan điền rỗng tuếch không còn một tia linh lực. Việc cưỡng ép bộc phát kiếm ý khi chưa mở đan điền Luyện Khí tầng 1 đã bắt cậu phải trả một cái giá thể chất cực kỳ nặng nề. Nhưng trong đôi mắt của Diệp Vân Châu lúc này, không còn một chút u uất hay bất lực của quá khứ, chỉ còn một niềm kiêu hãnh và ý chí tu tiên sắt đá đang rực cháy bừng bừng.


Ngay tại khoảnh khắc Diệp Vân Châu đạt được chiến thắng đầu tiên và củng cố ý chí tu hành, một hiện tượng vô hình bỗng nhiên xảy ra dưới lòng đất căn nhà hoang.


Từ đan điền của thiếu niên, một sợi khí vận vàng kim ấm áp, lấp lánh như sợi tơ hồng hoang bỗng chốc bay vọt ra ngoài, xuyên qua tầng mây xám xịt của Giang Hải, di chuyển với tốc độ ánh sáng hướng thẳng về phía học viện Giang Hải.


Tại phòng bảo vệ cổng trường rách nát.


Tiêu Lạc đang ngồi uống trà bỗng khẽ mỉm cười. Sợi khí vận vàng kim từ Diệp Vân Châu bay xuyên qua mái tôn, nhẹ nhàng nhập thẳng vào lồng ngực của anh, hòa vào vùng đan điền đang bị rạn nứt chằng chịt do phản phệ thời không.


"Xoẹt... "


Một cảm giác ấm áp dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể Tiêu Lạc. Vết rách đan điền thời không của vị tiên tôn viễn cổ được vá lành một phần vạn vô cùng nhỏ bé, nhưng lại vô cùng vững chắc.


Tiêu Lạc khẽ vuốt ve chiếc bình trà inox rỉ sét, ánh mắt nhìn về phía chân trời xa xăm, khóe môi nhếch lên một nụ cười thâm trầm đầy thỏa mãn:


"Kiếm căn thức tỉnh, khí vận phản hồi... Đệ tử ngoan, đá mài dao Thần Vũ này quả thực không tệ. Trò chơi tu tiên đô thị này, giờ mới chính thức bắt đầu."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!