Gián Điệp Trà Trộn, Gương Chiếu Yêu Thử Lòng
Hoàng hôn buông xuống Giang Hải thành, mang theo cái lạnh se sắt của những ngày cuối thu. Trên bầu trời ngoại ô, từng đám mây xám xịt lờ lững trôi, che khuất những tia nắng tàn lực cuối cùng. Thế nhưng, ngay tại ranh giới của Học viện Tiên Đạo Giang Hải, không gian lại mang một sắc thái hoàn toàn khác biệt. Làn sương mù lam sắc của Thiên Vân Đại Trận cuồn cuộn như sóng triều, bẻ cong ánh sáng hoàng hôn thành những vệt cầu vồng nhạt nhòa, bao phủ lấy năm mươi héc-ta đất hoang phế bên rìa thành phố.
Dưới chân bức tường gạch cũ kỹ bám đầy rêu phong, Kim Tước đứng lặng người. Cô gái hai mươi tuổi có gương mặt thanh tú, đeo một cặp kính cận gọng đen dày cộc, mặc chiếc áo khoác nỉ xám sờn vai, trông không khác gì một nữ sinh nghèo khổ đang tìm kiếm cơ hội đổi đời giữa thời đại linh khí phục hồi. Thế nhưng, ẩn dưới lớp áo mỏng manh ấy, ngay vùng bụng phẳng lì của cô, một miếng dán màu da người siêu mỏng đang liên tục rung lên bần bật.
"Tít... Tít... Cảnh báo! Phát hiện dao động không gian dị thường tần số cực cao cách vị trí hiện tại ba trăm mét. Nguồn năng lượng vượt quá ngưỡng phân tích của chip sinh học cấp 3..."
Những dòng chữ số màu đỏ sậm liên tục nhảy múa trên võng mạc của Kim Tước, được truyền tải trực tiếp từ thấu kính đặc chế của cặp kính cận giả. Trái tim cô đập loạn nhịp. Dao động không gian này cực kỳ trùng khớp với báo cáo của tổng bộ Thiên Cơ Hội về dị biến vừa xảy ra tại hồ Linh Tuyền dưới đáy nước cách đây không lâu.
"Học viện Giang Hải này quả nhiên ẩn giấu di sản viễn cổ cực hạn." Kim Tước khẽ mím môi, nén lại sự kinh hoàng trong lòng.
Cô điều chỉnh lại hơi thở, cố gắng ép nhịp tim trở về trạng thái bình thường của một phàm nhân nhút nhát. Thiết bị cấy ghép da Thiên Cơ dán trên bụng cô đang vận hành hoàn hảo, giải phóng các luồng sóng điện từ siêu nhỏ để phong tỏa toàn bộ đan điền Luyện Khí kỳ tầng 3 của cô. Trong mắt người ngoài, cô lúc này chỉ là một phàm nhân yếu ớt, không có một chút dao động linh lực nào.
Kim Tước ngẩng đầu nhìn về phía cánh cổng gỗ rêu phong của học viện. Ngay bên cạnh cổng chính, căn phòng bảo vệ nhỏ mười hai mét vuông lợp mái tôn rỉ sét đứng im lìm trong sương chiều. Trên bậu cửa sổ bám đầy bụi bặm, một chiếc bình trà inox cũ kỹ, rỉ sét loang lổ đang tỏa ra làn khói nghi ngút mang theo mùi hương ấm áp, thanh tịnh của lá trà phàm trần.
Nhưng thứ khiến đồng tử của Kim Tước co rút lại chính là một chiếc gương đồng nhỏ cỡ lòng bàn tay treo ngay dưới mái hiên tôn của phòng bảo vệ. Chiếc gương có màu đồng đỏ cổ kính, bề mặt trơn nhẵn nhưng viền xung quanh khắc đầy những ký tự ngoằn ngoèo, thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng lam sắc mờ nhạt.
Đó là Gương Chiếu Yêu.
Kim Tước nuốt nước bọt, bước chân khẽ khựng lại. Theo tài liệu tình báo của Thiên Cơ Hội, chiếc gương đồng này là do Trưởng lão Trận Các Tiêu Huyền Cơ chế tạo, dùng để sàng lọc những kẻ mang tà tâm muốn bước vào học viện. Người phàm hay tu sĩ chính tông đi qua gương sẽ không có phản ứng, nhưng nếu là tà tu hoặc kẻ mang sát ý, gương sẽ lập tức phản chiếu luồng ánh sáng đỏ ngòm cảnh báo.
"Xoạt... xoạt... xoạt..."
Tiếng chổi tre quét lá rụng đều đặn vang lên bên gốc cây đa cổ thụ gần cổng trường, kéo Kim Tước ra khỏi dòng suy nghĩ.
Lão già mù Tần Thiết Y mặc bộ áo vải thô xám vá chằng vá đụp, đôi mắt lõm sâu nhắm chặt, gương mặt đầy nếp nhăn phong sương không chút biểu cảm. Lão cầm cây chổi tre cũ mòn quét từng vệt lá rụng chậm rãi, cử chỉ lóng ngóng giống hệt như một gã quét rác phàm trần tàn tật.
Kim Tước hít một hơi sâu, lấy lại vẻ rụt rè đáng thương vốn có. Cô bước từng bước nhỏ, run rẩy tiến về phía cổng trường, hai tay siết chặt quai chiếc ba lô vải cũ kỹ. Cô khóc khóc mếu mếu, giọng nói nghẹn ngào cất lên:
"Ông... ông ơi... cho cháu hỏi... đây có phải là Học viện Tiên Đạo Giang Hải không ạ? Cháu... cháu là mồ côi, bị người của tập đoàn Thần Vũ truy đuổi cướp đất, cháu không còn nơi nào để đi nữa... Cháu muốn xin gia nhập học viện..."
Tiếng chổi tre khẽ dừng lại một nhịp, rồi lại tiếp tục quét dọn đều đặn. Tần Thiết Y không đáp lời, cũng không ngẩng đầu lên, dường như lão hoàn toàn câm điếc trước lời cầu xin của cô gái trẻ.
Kim Tước giả vờ tủi thân, gạt đi vệt nước mắt giả tạo nơi khóe mắt, tiếp tục bước qua ranh giới cổng trường.
Chính vào khoảnh khắc nhục thân của cô bước vào phạm vi ba mét dưới mái hiên phòng bảo vệ, chiếc Gương Chiếu Yêu treo trên cao đột ngột rúng động mạnh mẽ.
"Ong... !"
Một tiếng ngân thanh thoát như tiếng khánh ngọc vang lên. Bề mặt chiếc gương đồng đỏ cổ kính bỗng chốc phát ra những luồng linh quang màu đỏ nhạt, tụ lại thành một vệt sáng đỏ ngòm như máu, nhắm thẳng vào đỉnh đầu của Kim Tước mà rọi xuống.
Tà khí ẩn giấu từ công pháp Thiên Cơ Ẩn Khí Quyết của cô tuy đã bị thiết bị cấy ghép da phong tỏa, nhưng bản chất tà niệm thâm nhập của một gián điệp vẫn bị thần tính tịnh hóa của chiếc gương đồng cổ phát hiện.
"Cảnh báo! Hệ thống quét linh áp của đối phương đã kích hoạt! Tần số năng lượng tịnh hóa đang ăn mòn lớp ngụy trang sinh học! Tốc độ lộ diện khí tức: 80%... 90%..."
Tiếng còi báo động đỏ ngòm vang dội trong thức hải của Kim Tước. Lông tơ toàn thân cô dựng đứng, mồ hôi lạnh lập tức thấm đẫm lưng áo nỉ. Cô biết, chỉ cần vệt sáng đỏ kia bao phủ hoàn toàn nhục thân của mình, trận pháp lôi điện tự động của học viện sẽ lập tức giáng xuống thiêu rụi cô thành tro bụi.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Kim Tước không hề lùi bước. Ánh mắt cô lóe lên một tia lạnh lùng sắc bén hoàn toàn trái ngược với vẻ đáng thương bên ngoài. Ngón tay trỏ bên tay phải của cô khẽ di chuyển, giả vờ gạt nhẹ gọng kính cận giả, thực chất là bóp chặt nút bấm siêu nhỏ ẩn giấu trong khớp gọng kính.
"Kích hoạt chế độ bẻ cong ánh sáng! Tần số sóng vô tuyến cực đại!"
Một luồng sóng vô tuyến vô hình, mang tần số dao động cực cao bộc phát từ chiếc kính cận, truyền thẳng xuống thiết bị cấy ghép da trên bụng cô. Miếng dán da Thiên Cơ lập tức nóng lên như lửa đốt, giải phóng các hạt năng lượng điện từ siêu nhỏ bao phủ lấy nhục thân của Kim Tước.
Luồng sóng điện từ này hoạt động như một thấu kính khúc xạ, bẻ cong hoàn toàn hướng đi của vệt sáng đỏ phát ra từ Gương Chiếu Yêu.
Dưới mắt nhìn của người phàm, vệt sáng đỏ ngòm như máu kia đột ngột bị bẻ gãy giữa không trung, hóa tán thành những đốm sáng màu xanh lam tịnh hóa giả mạo lơ lửng xung quanh người Kim Tước. Chiếc gương đồng cổ rúng động thêm vài nhịp, rồi từ từ im lìm trở lại, như thể đã xác định đối phương chỉ là một phàm nhân có linh căn tinh khiết.
Kim Tước thở phào nhẹ nhõm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý thầm lặng. Sức mạnh khoa học kết hợp tà thuật của Thiên Cơ Hội quả nhiên không làm cô thất vọng. Thứ pháp bảo cổ xưa rách nát này làm sao chống lại được công nghệ bẻ cong ánh sáng hiện đại?
Thế nhưng, để đảm bảo an toàn tuyệt đối và không để gã quét rác mù kia nghi ngờ, Kim Tước quyết định chủ động ra tay. Cô nhìn về phía lão già mù Tần Thiết Y vẫn đang chậm rãi quét lá rụng.
"Chỉ là một lão già mù phàm trần gác cổng." Kim Tước nghĩ thầm, trong mắt lóe lên một luồng ánh sáng hồng nhạt mờ ảo.
Cô vận hành một sợi tơ tà lực mỏng manh từ đan điền, thông qua thấu kính của cặp kính cận, phóng ra một đạo "Mê hồn thuật" phàm trần nhắm thẳng vào thần thức của Tần Thiết Y. Cô muốn tẩy não lão già này, khiến lão tự động mở cổng và dẫn cô vào gặp ban quản lý học viện mà không hề mảy may nghi ngờ.
Đạo sóng mê hồn thuật vô hình lướt nhanh qua không khí, mang theo mùi hương ngọt lịm dơ bẩn của tà thuật ăn mòn, lao thẳng vào giữa trán của Tần Thiết Y.
Thế nhưng, đạo tà lực kia vừa chạm vào phạm vi một mét xung quanh nhục thân của lão già mù, một biến cố kinh hoàng đã xảy ra.
Nó không hề thâm nhập được vào thần thức của lão già quét rác, mà giống như một giọt nước nhỏ va chạm vào một bức tường thành bằng sắt thép vĩ đại vững chãi.
Tần Thiết Y vẫn đứng yên quét rác, nhưng sâu trong thức hải bị phong ấn vạn năm của lão, thần thức Nguyên Anh phong ấn khổng lồ bất chợt rúng động nhẹ. Đó là sự phản vệ tự nhiên của một đại lão viễn cổ trước sự khiêu khích dơ bẩn của tà thuật ngoại bang.
"Oanh!"
Một luồng áp lực thần thức khổng lồ, lạnh lẽo và sắc bén như vạn thanh thần binh viễn cổ đột ngột dội ngược trở lại dọc theo đường truyền của đạo mê hồn thuật.
Kim Tước đại não oanh một tiếng rúng động kinh hoàng. Cô cảm thấy như có một chiếc búa tạ bằng sắt nguội nện thẳng vào trung tâm thần hồn của mình. Cơn đau dữ dội, thấu xương tủy lập tức bùng phát ở hai bên thái dương, khiến cô hoa mắt chóng mặt, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất bùn.
"Rắc... rắc..."
Cặp kính cận giả trên mặt cô phát ra những tiếng nổ nhỏ xèo xèo. Chip sinh học tích hợp trong gọng kính bị quá tải mạch điện nghiêm trọng dưới sức ép thần thức phản vệ, bốc lên một làn khói xám mờ nhạt bốc mùi khét lẹt. Thiết bị cấy ghép da trên bụng cô cũng bị xung lực chấn động nứt nhẹ một đường dài, khiến đan điền Luyện Khí tầng 3 của cô rúng động kịch liệt, suýt chút nữa bộc phát khí tức tà tu ra ngoài.
Kim Tước cắn chặt răng, cố gắng nuốt ngược ngụm máu tươi đang dâng lên cổ họng, gương mặt thanh tú trắng bệch cắt không còn giọt máu. Cô run rẩy ôm đầu, lùi lại hai bước, ánh mắt nhìn lão già quét rác mù trước mặt đầy vẻ kinh hoàng tột độ.
"Lão già này... lão già này không phải là người phàm!" Ý nghĩ ấy sấm sét nổ vang trong đầu Kim Tước.
Một gã quét rác mù câm lặng ở cổng trường hoang phế, lại sở hữu thần thức phòng ngự khủng khiếp đến mức có thể chấn dội ngược làm trọng thương thần hồn của một tu sĩ Luyện Khí tầng 3 chỉ trong một tích tắc? Học viện Giang Hải này rốt cuộc là loại đầm rồng hang hổ gì thế này?
Chính vào lúc Kim Tước đang hoảng loạn tột độ và chuẩn bị tháo chạy để bảo toàn mạng sống, trong căn phòng bảo vệ lợp mái tôn rỉ sét, Tiêu Lạc đang nằm gác chéo chân trên chiếc giường tre cũ kỹ từ từ mở mắt.
Anh mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh xám bạc màu sờn cũ, mái tóc đen bù xù hơi rủ xuống trán, tay phải cầm chiếc bình trà inox rỉ sét khẽ nhấp một ngụm Ngộ Đạo Trà ấm áp.
Thông qua Thần Nhãn Thông Thiên, Tiêu Lạc nhìn thấu hoàn toàn cấu trúc kinh mạch của Kim Tước. Anh nhìn thấy rõ viên chip sinh học bị cháy sém trong gọng kính của cô, nhìn thấy miếng dán da Thiên Cơ đang rạn nứt trên bụng cô, và cả luồng tà khí Thiên Cơ Ẩn Khí Quyết đang điên cuồng dao động trong đan điền của nữ gián điệp.
"Thiên Cơ Hội phương Tây... quả nhiên đã phái chuột nhắt đến thăm dò." Tiêu Lạc khẽ cười nhạt, khóe môi nhếch lên một đường cong thong dong, bỡn cợt hồng trần.
Anh đặt bình trà inox xuống bàn gỗ, khẽ truyền một sợi thần thức mỏng manh như sợi tơ nhện qua vách tường tôn rỉ sét, truyền thẳng vào tai lão gia nhân mù Tần Thiết Y đang đứng ngoài cổng:
"Thiết Y, không cần tiêu diệt cô ta. Thả cô ta vào trường để làm đá mài dao cho Đường Tam và đám học viên mới luyện tập trận pháp. Con chuột nhắt này... vẫn còn giá trị lợi dụng."
Tần Thiết Y nghe thấy giọng nói của chủ nhân trong thức hải, đôi lông mày bạc xơ xác khẽ nhúc nhích nhẹ. Lão không đáp lời, nhưng cử chỉ quét rác lập tức thay đổi.
"Xoạt... !"
Tần Thiết Y vung mạnh cây chổi tre làm từ cành Linh Thụ viễn cổ, quét nhẹ một đường chổi dứt khoát trên mặt đất đầy lá rụng.
Một luồng gió nhẹ tự nhiên, mang theo thổ linh lực mộc hệ dịu nhẹ bùng phát từ đường quét của cây chổi tre, cuộn lên một đám bụi đất xám trắng khổng lồ mù mịt che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Kim Tước và cả góc phản chiếu của chiếc Gương Chiếu Yêu treo trên hiên phòng bảo vệ.
Luồng gió bụi tự nhiên này có kết cấu đặc biệt, hoàn toàn cắt đứt đường truyền sóng vô tuyến của thiết bị khúc xạ ánh sáng trên người Kim Tước, đồng thời tịnh hóa sạch sẽ dư chấn tà lực đang rò rỉ từ đan điền của cô.
Khi đám bụi đất từ từ lắng xuống, chiếc Gương Chiếu Yêu đã hoàn toàn mất đi mục tiêu quét trực tiếp, trở lại trạng thái đồng cổ dormant câm lặng hằng ngày. Cơn đau búa bổ trong đầu Kim Tước cũng kỳ lạ dịu đi rất nhiều, kinh mạch đan điền của cô được ổn định trở lại dưới sự bao phủ của thổ linh sương sương bụi.
Tần Thiết Y chậm rãi hạ cây chổi tre xuống, đôi mắt mù nhắm nghiền khẽ híp lại nhìn về hướng Kim Tước đang đứng run rẩy. Lão già quét rác cất giọng khàn đặc, raspy như tiếng lá tre cọ vào nhau trong gió lạnh:
"Cô bé, gió bụi Giang Hải dày lắm, đi đứng cẩn thận kẻo ngã. Muốn vào học viện xin học... thì cứ đi thẳng qua con đường đất đỏ phía sau ta."
Kim Tước đứng chết trân tại chỗ, nhìn gã quét rác mù đang chậm rãi quay lưng tiếp tục công việc quét lá rụng đều đặn của mình. Gió chiều thổi qua tà áo nỉ sờn cũ của cô, mang theo luồng tử khí mờ nhạt từ miếng dán da ngụy trang rạn nứt đang dần nguội lạnh.
Cô biết mình vừa bước qua ranh giới của sự sống và cái chết, và tấm vé thâm nhập vào thánh địa tiên đạo này... thực chất đã được định đoạt bởi những thực thể vĩ đại ẩn giấu sau màn mà cô chưa từng được biết đến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!