Nhạc nềnRetroRoman_March

Hồ Linh Tuyền Dị Biến, Bí Cảnh Dưới Đáy Nước

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh hoàng hôn màu máu của ngày thứ bảy chậm rãi buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời ngoại ô Giang Hải. Làn sương mù lam sắc của Thiên Vân Đại Trận lờ lững trôi dạt quanh những bức tường gạch cũ kỹ của học viện, bẻ cong những tia nắng cuối ngày thành những vệt sáng huyền ảo. Ở phía cổng trường, tiếng quét rác đều đặn "xoạt... xoạt..." của lão già mù Tần Thiết Y vẫn vang lên câm lặng, tựa như một chiếc mỏ neo giữ lại chút bình yên hiếm hoi giữa lòng đô thị đang không ngừng chấn động bởi dư luận tu tiên.


Nhưng ở sâu bên trong khuôn viên học viện, sát rìa phía đông, nơi đặt Hồ Linh Tuyền—nguồn nước tẩy tủy phạt cốt của hàng trăm học viên ngoại môn—một cuộc khủng hoảng âm thầm đang diễn ra dưới làn nước ngọc bích.


Bạch Tiểu Thuần, thiếu niên mười sáu tuổi với gương mặt tròn bầu bĩnh hiền lành, đang ôm chiếc bình nước hồ lô bằng ngọc bích đi tuần tra quanh bờ hồ. Cậu mặc một bộ đồ thun rộng màu xanh biển quen thuộc, bước chân khẽ khàng, đôi mắt láo liên nhìn quanh đầy vẻ cảnh giác. Vốn tính nhút nhát và sợ chết bẩm sinh, Bạch Tiểu Thuần luôn chọn những tuyến đường tuần tra an toàn nhất, tránh xa khu vực Đan Các hay Kiếm Các—nơi các đồng môn cuồng nhiệt ngày đêm rèn luyện lôi pháp và kiếm chiêu bùng nổ.


"Hồ Linh Tuyền phẳng lặng thế này là tốt nhất. Tu tiên làm gì mà cứ phải che đao múa kiếm, ngâm mình dưỡng sinh không phải là tốt hơn sao?" Bạch Tiểu Thuần lầm bầm tự nhủ, khẽ vuốt ve chiếc hồ lô ngọc bích của mình. Cậu sở hữu thủy linh căn với ngộ tính thủy pháp cực cao, nên chỉ cần đứng gần hồ nước, đan điền của cậu đã tự động vận hành Hàn Hải Thủy Quyết, hấp thụ những sợi linh khí mát lành tỏa ra từ mặt nước.


Thế nhưng, ngay khi Bạch Tiểu Thuần vừa bước tới sát bờ kè đá của hồ Linh Tuyền, bước chân của cậu đột ngột khựng lại.


Khứu giác và cảm quan thủy hệ nhạy bén của cậu lập tức reo vang chuông cảnh báo. Dòng nước ngọc bích vốn dĩ tĩnh lặng, mát lạnh hằng ngày bỗng nhiên xuất hiện những vòng xoáy ngầm kỳ lạ. Những bong bóng khí lớn bằng nắm tay liên tục sủi lên từ đáy hồ, vỡ ra tạo thành những tiếng "bục... bục..." trầm đục. Đáng sợ hơn, nước hồ không hề nóng lên, nhưng lại tỏa ra một luồng ánh sáng lam ngọc rực rỡ, kèm theo đó là những xung lực lạnh buốt thấu xương tủy khiến lớp cỏ xanh rì quanh bờ hồ lập tức bị phủ một lớp sương băng trắng xóa.


"Dị... dị biến?" Bạch Tiểu Thuần run rẩy, hàm răng va vào nhau lập cập. Cậu lùi lại hai bước, theo bản năng định hét to gọi viện trợ.


Nhưng ngay lập tức, một luồng áp lực không gian vô hình từ lòng hồ bộc phát, tạo ra một lực hút mãnh liệt. Mặt hồ Linh Tuyền sôi sục dữ dội, nước hồ cuộn lên thành một vòng xoáy khổng lồ sâu hun hút, điên cuồng hút vạn vật xung quanh vào tâm xoáy. Những tảng đá lớn bên bờ hồ, những cành đa già cỗi rụng xuống đều bị lực hút này nghiền nát thành bột mịn trong chớp mắt.


Bạch Tiểu Thuần kinh hoàng nhận ra, nếu lực hút này tiếp tục mở rộng, nó sẽ phá vỡ hoàn toàn long mạch ngầm dưới đáy hồ, đe dọa đến sự ổn định của hộ trận toàn học viện. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, nỗi sợ hãi tột độ bỗng chốc biến thành dũng khí phi thường. Cậu nghĩ đến năm mươi học đệ nhỏ tuổi vừa được cứu về đang ngủ say trong ký túc xá phía sau, nghĩ đến sự tin tưởng của các Trưởng lão.


"Không được chạy! Sư phụ từng nói, thủy giả nhu hòa nhưng cũng là vạn vật chi nguyên. Ta không thể để nguồn nước này bị hủy!"


Bạch Tiểu Thuần nghiến chặt răng, gương mặt tròn trịa lộ ra vẻ kiên định chưa từng có. Cậu vận hành Hàn Hải Thủy Quyết đến cực hạn, linh lực thủy hệ Luyện Khí kỳ tầng 3 bộc phát bừng bừng quanh thân. Cậu vỗ mạnh vào chiếc hồ lô ngọc bích, phóng ra một luồng nước tinh khiết tạo thành một màng chắn nước hình vòm bao bọc lấy nhục thân. Cậu hít một hơi thật sâu, dứt khoát nhảy vọt xuống lòng hồ đang cuộn sóng dữ dội.


"ùm!"


Thế giới dưới đáy hồ Linh Tuyền lúc này hoàn toàn khác biệt với vẻ yên bình thường ngày. Làn nước lam ngọc rực rỡ nhưng ngập tràn những dòng chảy không gian sắc bén như lưỡi đao. Bạch Tiểu Thuần vừa lặn xuống đã cảm nhận được áp lực khổng lồ nện thẳng vào màng chắn nước của mình. Tiếng thủy lưu rít gào bên tai ghê rợn, những sợi tơ sáng không gian vô hình liên tục cắt qua, tạo ra những tiếng sột soạt trên màng bảo hộ.


Cậu cố gắng mở mắt nhìn xuống đáy hồ sâu thẳm. Ở nơi sâu nhất, sát long mạch ngầm, xuất hiện một khe nứt không gian nhỏ dài khoảng hai mét, phát ra thứ ánh sáng tím lam kỳ ảo. Đó chính là Vết nứt dưới hồ Linh Tuyền. Từ trong vết nứt ấy, một dòng cát mịn lấp lánh như bụi sao—Thần Sa sơ cấp—đang liên tục rò rỉ và cuộn trào ra ngoài, hòa vào dòng nước tạo thành những luồng năng lượng hỗn loạn.


"Linh lực thủy hệ, nghe ta hiệu lệnh! Tụ!"


Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ dưới nước, hai tay kết ấn liên tục. Cậu phóng ra Thủy Lưu Trói Buộc, điều khiển hàng ngàn dòng nước ngọc bích ngưng tụ thành những sợi xích nước khổng lồ, điên cuồng lao về phía vết nứt, âm mưu dùng Man lực thủy hệ để lấp kín và khóa chặt khe nứt không gian kia.


Thế nhưng, cậu đã quá xem thường quy tắc không gian. Ngay khi những sợi xích nước vừa chạm vào rìa vết nứt, năng lượng không gian hỗn loạn lập tức bộc phát dữ dội. Vòng xoáy không gian quay cuồng, man lực khổng lồ dễ dàng nuốt chửng và vắt kiệt toàn bộ linh lực thủy hệ của cậu. Sức hút ngược trở lại đột ngột tăng vọt, kéo thẳng nhục thân của Bạch Tiểu Thuần về phía tâm vết nứt.


"A!" Bạch Tiểu Thuần hoảng hốt, màng chắn nước bảo hộ quanh người cậu bắt đầu rạn nứt dưới áp lực không gian cực hạn. Tiếng rắc rắc rợn người vang lên, da thịt cậu bắt đầu cảm thấy đau buốt như bị hàng ngàn mũi kim châm vào. Cậu điên cuồng giãy giụa, nhưng đan điền Luyện Khí tầng 3 yếu ớt của cậu lúc này đã cạn kiệt linh lực, hoàn toàn bất lực trước man lực của tự nhiên.


Đúng lúc Bạch Tiểu Thuần chuẩn bị bị cuốn vào khe nứt không gian tăm tối vĩnh viễn, một giọng nói trầm ổn, thoát tục bỗng chốc vang vọng thẳng vào thức hải của cậu:


"Thủy vô thường hình, binh vô thường thế. Dùng nước lấp không gian, chẳng khác nào dùng cát ngăn thác lũ. Thối lui!"


Từ trên mặt nước, một bóng người mặc đạo bào xanh thẫm thêu đồ hình bát quái từ từ bước xuống dưới nước. Người đó bước đi thong dong, chân dẫm lên thủy lưu như dẫm trên đất bằng, râu tóc nửa đen nửa bạc bay nhẹ trong nước, tay phải cầm một bàn cờ đá cổ xưa tỏa ra linh quang lam sắc nhàn nhạt.


Đó chính là Trưởng lão Trận Các—Tiêu Huyền Cơ.


Sự xuất hiện của Tiêu Huyền Cơ giống như một ngọn núi lớn sừng sững ghim chặt lấy dòng nước hỗn loạn. Lão vung tay trái, một dải lụa linh lực lam sắc mềm mại cuốn chặt lấy eo Bạch Tiểu Thuần, nhẹ nhàng kéo cậu ra khỏi vùng hút của vết nứt, đưa về khu vực an toàn.


"Trưởng... Trưởng lão! Con xin lỗi, con đã bất cẩn..." Bạch Tiểu Thuần thở dốc, mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy nói.


"Không cần tự trách. Ngươi có lòng bảo vệ học viện, đó là đại thiện." Tiêu Huyền Cơ vuốt râu mỉm cười điềm tĩnh, ánh mắt lão nhìn về phía vết nứt không gian đang không ngừng rò rỉ Thần Sa sơ cấp. "Vết nứt này liên kết với một di tích cổ đại bị chôn vùi sâu dưới địa tầng Giang Hải. Sự sụp đổ của tập đoàn Thần Vũ đã làm rung động long mạch ngầm, vô tình mở ra khe hở này. Muốn phong ấn nó, phải dùng quy tắc trận pháp ngũ hành."


Nói rồi, Tiêu Huyền Cơ nâng Trận bàn Thiên Vân lên bằng tay trái. Lão khẽ gõ nhẹ ngón tay vào bàn cờ đá cổ xưa, miệng niệm khẩu quyết.


"Thiên địa kỳ cục, bát quái định vị! Tụ!"


Lập tức, mười sáu quân cờ đá mang linh tính phong thủy mạnh mẽ bay ra từ bàn cờ, hóa thành những luồng sáng lam sắc xé rách thủy lưu, bay thẳng xuống đáy hồ. Chúng cắm chặt vào các vị trí bát quái đối ứng xung quanh vết nứt không gian, đóng vai trò như những chiếc mỏ neo định vị địa tầng.


"Oanh!"


Một tiếng nổ trầm đục vang dội dưới đáy nước. Khi mười sáu quân cờ đá định vị thành công, một trận pháp ngưng tụ không gian màu vàng thổ ấm áp bùng phát từ Trận bàn Thiên Vân, tạo thành một chiếc lưới ánh sáng khổng lồ bao phủ lấy vết nứt. Áp lực không gian rách nứt hung hãn va chạm kịch liệt với lưới ánh sáng bát quái, tạo ra những tia chớp tím đen lập lòe dưới nước.


Tiêu Huyền Cơ gương mặt trầm tĩnh, lão xoay nhẹ vòng bát quái trên trận bàn để điều chỉnh tần số linh áp, cân bằng hoàn hảo lực hút của vòng xoáy không gian. Dưới sự khống chế tinh vi của tu vi Trúc Cơ kỳ viên mãn, vết nứt không gian dần dần co rút lại, dòng chảy Thần Sa sơ cấp bộc phát hung hãn trước đó cũng bắt đầu chậm lại và ổn định hoàn toàn.


Nhưng đúng lúc trận pháp phong ấn chuẩn bị hoàn thành, Bạch Tiểu Thuần chợt phát hiện ra ở ngay kẽ nứt đang khép lại, có một vật phẩm nhỏ phát ra ánh sáng hồng ngọc ấm áp dị thường, lơ lửng giữa dòng Thần Sa lấp lánh.


"Trưởng lão, nhìn kìa! Có vật gì đó kẹt ở khe nứt!" Bạch Tiểu Thuần hét lớn.


Tiêu Huyền Cơ khẽ nhíu mày. Lão nhận ra vật đó mang theo một luồng khí vận cổ xưa cực kỳ mạnh mẽ, liền ra hiệu cho Bạch Tiểu Thuần: "Tiểu Thuần, ngươi mang thủy linh căn, hãy dùng ngự thủy thuật lấy nó ra. Trận pháp của ta đang giữ thăng bằng không gian, không thể phân tâm."


Bạch Tiểu Thuần cắn răng, dồn chút linh lực mỏng manh cuối cùng vào lòng bàn tay. Cậu thi triển Hàn Hải Thủy Quyết, ngưng tụ dòng nước thành một bàn tay nước nhỏ, khéo léo len lỏi qua lưới ánh sáng trận pháp, tiếp cận sát kẽ nứt không gian đang co rút dữ dội.


Áp lực không gian lúc này cực kỳ nguy hiểm, chỉ cần sơ sẩy một chút, bàn tay nước sẽ bị xé nát và kéo theo cả cánh tay của cậu. Bạch Tiểu Thuần mồ hôi lạnh hòa vào nước hồ, cậu tập trung tinh thần cao độ, điều khiển bàn tay nước chộp chặt lấy vật phát sáng kia rồi dứt khoát giật mạnh ra ngoài.


"Vút!"


Ngay khi vật phát sáng rời khỏi kẽ nứt, Tiêu Huyền Cơ lập tức kết ấn tay cuối cùng, bóp nghẹt hoàn toàn vết nứt không gian khép kín lại. Lưới ánh sáng trận pháp hóa thành một phong ấn vững chắc bám chặt trên mặt đá đáy hồ, trả lại sự yên bình tuyệt đối cho lòng hồ Linh Tuyền.


Bạch Tiểu Thuần quỵ xuống mặt đất bên bờ hồ, thở hồng hộc, toàn thân ướt sũng và kiệt sức hoàn toàn. Cậu mở lòng bàn tay ra, bên trong là một mảnh ngọc cổ phát sáng màu hồng ngọc ấm áp, thô ráp và rạn nứt đầy dấu vết thời gian.


Tiêu Huyền Cơ từ dưới nước bước lên bờ, quần áo lão tự động khô ráo chỉ trong một ý niệm. Lão nhìn mảnh ngọc cổ trong tay Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt lóe lên một tia sáng chấn động kinh ngạc:


"Đây là... tàn ngọc cổ chứa đựng bản đồ di tích Linh Quy Sa Mạc thời viễn cổ!"


Mảnh ngọc cổ khẽ rung động nhẹ, phát ra một luồng sóng chấn động không gian tinh vi vô hình, xuyên qua kết giới sương mù của học viện, lan tỏa ra ngoài đô thị tăm tối.


Ở cổng trường, cô gái trẻ Kim Tước vừa mới bước qua cánh cổng gỗ rêu phong dưới sự giám sát của Tần Thiết Y. Đột nhiên, miếng dán da ngụy trang công nghệ cao trên bụng cô khẽ rung lên bần bật, màn hình kính cận giả của cô xuất hiện những dòng mã độc báo hiệu: Phát hiện dao động không gian cổ đại tần số cực cao cách đây ba trăm mét...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!