Nhạc nềnRetroRoman_March

Dư Luận Toàn Cầu, Thiên Cơ Hội Vào Cuộc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tào Thiên Tứ gào thét nguyền rủa, nhưng xích sắt nặng nề đã kéo hắn đi khuất vào bóng tối của lòng đất sâu. Sự sụp đổ của tập đoàn tài phiệt Thần Vũ không chỉ để lại một khoảng trống quyền lực khổng lồ tại Giang Hải, mà còn giống như một mồi lửa ném vào thùng thuốc súng đang chực chờ bùng nổ của dư luận thế giới.


Chỉ vài giờ sau khi trận chiến tại Quảng trường Giang Hải kết thúc, một đoạn video dài chưa đầy ba phút với tiêu đề "Sự Thật Về Tiên Pháp Chính Tông" đã được phát tán trên mạng internet toàn cầu. Người đăng tải không ai khác chính là Tô Thanh Thanh, cô nàng phóng viên tự do hai mươi hai tuổi với mái tóc ngắn cá tính và chiếc áo khoác bò quen thuộc. Trong căn phòng làm việc bừa bộn đầy tài liệu điều tra, Tô Thanh Thanh đang điên cuồng gõ bàn phím, đôi mắt sáng rực dưới ánh sáng xanh của màn hình máy tính.


Chiếc máy ảnh cơ có gắn thấu kính thạch anh đặc chế đặt ngay cạnh bàn phím, vẫn còn nóng hổi sau khi chụp lại những dao động linh khí kinh hoàng tại quảng trường. Đoạn video mà cô đăng tải không hề qua bất kỳ kỹ xảo điện ảnh nào. Đó là hình ảnh chân thực nhất về Diệp Vân Châu—đại đệ tử của học viện—chỉ bằng một cọng cỏ phàm trần đã chém đôi chiếc xe thể thao mui trần và phế bỏ hoàn toàn tà thuật Hắc Huyết Quyền của Ngô Bá Thiên. Từng tia sét tím vàng kim rực rỡ, từng luồng sương mù lam sắc tịnh hóa bốc lên giữa quảng trường được thu trọn vào ống kính, phơi bày sự tồn tại của tu tiên chính tông ra ánh sáng.


Chỉ trong vòng mười phút, đoạn video đã đạt mốc mười triệu lượt xem. Dư luận toàn cầu lập tức bùng nổ.


"Cái quái gì thế này? CGI của phim bom tấn mới à?"

"Không thể nào! Nhìn vào phản xạ ánh sáng trên vũng nước và biểu cảm của đám đông kìa, hoàn toàn là thật!"

"Tôi ở Giang Hải đây! Trưa nay tôi đã tận mắt chứng kiến bầu trời bỗng chốc tối sầm lại, rồi một ngón tay khổng lồ bằng ánh sáng lam sắc giáng xuống đỉnh núi!"


Hàng triệu bình luận, hàng vạn lượt chia sẻ đã biến Giang Hải thành tâm điểm chú ý của toàn thế giới. Phàm nhân từ chỗ coi tu tiên là truyền thuyết hoang đường giờ đây bắt đầu hoang mang, kinh ngạc và khao khát. Thế nhưng, sự bộc phát dư luận này cũng lập tức chạm vào dây thần kinh nhạy cảm của những kẻ thống trị bóng tối ở bên kia bán cầu.


...


Tại một hòn đảo biệt lập ở Thái Bình Dương, sâu trong một tòa lâu đài cổ kính được trang bị những công nghệ bảo mật tối tân nhất thế giới, một cuộc họp khẩn cấp của hội đồng cổ đông Liên minh Thiên Cơ Hội đang diễn ra.


Không gian phòng họp rộng lớn, sterile và lạnh lẽo, hoàn toàn không có ánh sáng tự nhiên. Giữa phòng, mười chiếc ghế da cao cấp được sắp xếp xung quanh một bàn tròn kim loại. Trên mỗi chiếc ghế, một luồng ánh sáng 3D xanh lam ngưng tụ thành hình ảnh ba chiều của các đại tài phiệt phương Tây. Gương mặt của họ đều bị mờ ảo bởi các thuật toán che giấu danh tính, chỉ có một người ngồi ở vị trí chủ tọa là hiện rõ thân ảnh.


Đó là Mạc Vô Kỵ—Chủ tịch khu vực Á Châu của Thiên Cơ Hội.


Y mặc một bộ vest đen lịch lãm cắt may thủ công tỉ mỉ, phong thái nho nhã của giới quý tộc phương Tây, nhưng gương mặt lại bị che phủ bởi một chiếc mặt nạ bạc chạm khắc hoa văn cổ quái che nửa mặt. Đôi mắt y lạnh lùng, lý trí tuyệt đối, không một chút cảm xúc phàm trần. Tay phải y gõ nhẹ lên chiếc bàn kim loại, nơi một màn hình ảo đang chiếu đi chiếu lại đoạn video của Tô Thanh Thanh.


"Các vị," Giọng nói của Mạc Vô Kỵ trầm thấp, vang vọng qua hệ thống âm thanh vòm của căn phòng. "Linh khí Trái Đất đang phục hồi với tốc độ nhanh hơn chúng ta dự kiến mười lăm lần. Và nguồn gốc của sự phục hồi này, hoàn toàn nằm ở đặc khu Giang Hải. Tập đoàn Thần Vũ—quân cờ của chúng ta tại đó—đã bị xóa sổ hoàn toàn chỉ trong một đêm."


Một hình ảnh 3D khác cất tiếng nói, giọng điệu mang theo sự kiêu ngạo của một kẻ nắm giữ huyết mạch kinh tế toàn cầu: "Thần Vũ chỉ là một lũ rác rưởi tham lam. Nhưng thực thể đứng sau Giang Hải học viện kia... ngón tay lam sắc khổng lồ đã nghiền nát Hắc Sơn Lão Tổ là cái gì? Tại sao hệ thống vệ tinh quân sự của chúng ta không quét được bất kỳ chỉ số năng lượng nào từ khu vực đó?"


"Đó là do kết giới ngụy trang của họ," Mạc Vô Kỵ lạnh lùng giải thích, tay trái y khẽ xoay nhẹ một chiếc nhẫn ngọc bích cổ xưa phát ra tử khí mờ nhạt. "Học viện đó được bao phủ bởi một quy tắc ẩn nấp mà chúng tôi tạm gọi là Vùng Mù Thiên Cơ. Nó triệt tiêu hoàn toàn mọi sóng điện từ và thần thức dò tìm trong bán kính năm cây số. Đây không phải là công nghệ hiện đại, mà là trận pháp viễn cổ chính tông."


Y dừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia sáng dã tâm đen tối:


"Mục đích thực sự của Thiên Cơ Hội chúng ta là thu gom toàn bộ linh thạch toàn cầu để thiết lập trận pháp hiến tế đổi lấy sự ban ơn trường sinh của thượng giới. Linh khí là tài nguyên tối cao, giống như dầu mỏ hay vàng của kỷ nguyên trước. Chúng ta không thể để một học viện tư thục hoang phế ở Giang Hải khai sáng tiên đạo cho toàn dân một cách tự do. Nếu ai cũng có thể tu tiên, ai cũng có thể trường sinh, thì sự độc quyền tài nguyên và trật tự cai trị của chúng ta sẽ sụp đổ."


"Vậy thì dùng vũ lực san phẳng nó đi!" Một cổ đông khác dứt khoát đề xuất.


"Ngu xuẩn," Mạc Vô Kỵ cười lạnh, chiếc mặt nạ bạc khẽ rung lên. "Kẻ đã tiêu diệt Hắc Sơn Lão Tổ—vị tà tu đạt đến Trúc Cơ viên mãn—chắc chắn là một thực thể mạnh mẽ vượt xa thang đo chiến lực hiện tại. Dùng vũ lực lúc này chỉ khiến chúng ta chịu tổn thất vô ích. Chúng ta sẽ dùng hai vũ khí mạnh nhất của phàm nhân: Truyền thông bôi nhọ và Gián điệp thâm nhập."


Mạc Vô Kỵ đứng dậy, vung tay gạt đi đoạn video của Tô Thanh Thanh, thay vào đó là một kế hoạch tác chiến chi tiết:


"Thứ nhất, ra lệnh cho toàn bộ các tập đoàn truyền thông phương Tây thuộc quyền kiểm soát của Thiên Cơ Hội lập tức phong tỏa thông tin mạng. Đồng thời, chạy các chiến dịch truyền thông bôi nhọ Giang Hải học viện. Hãy gán cho họ cái mác 'Tổ chức tà giáo nguy hiểm', 'Mối đe dọa siêu nhiên đối với an ninh quốc gia', 'Nơi huấn luyện siêu chiến binh bất hợp pháp'. Chúng ta phải khiến cho người phàm sợ hãi họ, khiến cho chính phủ các nước phải cô lập họ."


"Thứ hai," Mạc Vô Kỵ quay sang phía góc tối của căn phòng, nơi một bóng người đang im lặng đứng chờ mệnh lệnh. "Kim Tước, nhiệm vụ của cô đã đến rồi."


Từ trong bóng tối, một cô gái khoảng hai mươi tuổi chậm rãi bước ra ánh sáng lam sắc của màn hình chiếu. Cô sở hữu một gương mặt thanh tú, dễ thương đúng chuẩn một nữ sinh nghèo khổ, đôi mắt to tròn ẩn sau cặp kính cận giả gọng đen dày cộm tạo cảm giác vô hại, rụt rè. Thế nhưng, nếu nhìn kỹ vào sâu trong con ngươi của cô, người ta sẽ thấy một sự lạnh lùng, nhẫn nại và xảo quyệt cực hạn của một nữ gián điệp tinh nhuệ.


Kim Tước khẽ cúi đầu, giọng nói trong trẻo nhưng không có một chút nhiệt độ phàm trần: "Chủ tịch Mạc, Kim Tước đã sẵn sàng."


"Cô là gián điệp xuất sắc nhất của chúng ta, sở hữu tu vi Luyện Khí kỳ tầng 3 thực chiến," Mạc Vô Kỵ nhìn cô, tay đưa ra một thiết bị công nghệ sinh học siêu nhỏ hình miếng dán da màu da người. "Hãy dùng thiết bị cấy ghép da này dán lên đan điền. Nó sẽ kích hoạt Thiên Cơ Ẩn Khí Quyết, phong tỏa hoàn toàn dao động linh lực của cô, biến cô thành một phàm nhân yếu ớt, không có một chút căn cơ tu luyện nào trước mọi thấu kính và thần thức dò tìm sơ cấp."


Kim Tước đón lấy miếng dán, dứt khoát dán lên vùng bụng dưới. Ngay lập tức, luồng linh lực Luyện Khí tầng 3 đang lưu chuyển trong kinh mạch của cô bỗng chốc bị một lực lượng vô hình bóp nghẹt, chìm sâu vào trạng thái ngủ đông tuyệt đối. Gương mặt cô khẽ trắng bệch đi vì đau đớn nhẹ, nhưng nhanh chóng khôi phục lại vẻ rụt rè, đáng thương thường ngày.


"Hãy đóng giả làm một cô gái mồ côi nghèo khổ bị tập đoàn Thần Vũ chèn ép, gia đình bị hại chết vì tà thuật của nhà họ Tào," Mạc Vô Kỵ ra lệnh, ánh mắt sau chiếc mặt nạ bạc rực lên tia sáng âm hiểm. "Đến Giang Hải học viện xin gia nhập khóa học mới. Mục tiêu của cô là đột nhập vào Trận Các ngoại môn, đánh cắp bản vẽ kết giới Thiên Vân Đại Trận và tìm ra danh tính thực sự của vị Hiệu trưởng thần bí đứng sau. Hãy nhớ, không được hành động bạo lực trừ khi có lệnh của tôi."


"Kim Tước tuân lệnh," Cô gái khẽ đẩy gọng kính cận giả, cúi đầu hành lễ rồi quay người bước thẳng vào bóng tối.


...


Trong khi Thiên Cơ Hội đang âm thầm triển khai mưu đồ đen tối, thì tại thành phố Giang Hải, cuộc chiến dư luận đã bắt đầu nổ ra vô cùng khốc liệt.


Chỉ vài giờ sau khi video của Tô Thanh Thanh lan truyền, hàng loạt trang tin tức lớn của phương Tây đồng loạt đăng tải các bài viết bôi nhọ học viện. Những dòng tít lớn xuất hiện dày đặc trên các trang chủ mạng xã hội phàm nhân:


"Hiểm Họa Siêu Nhiên Tại Giang Hải: Sự Trỗi Dậy Của Một Tổ Chức Tà Giáo!"

"Vụ Nổ Tại Biệt Thự Thần Vũ: Nghi Vấn Học Viện Tiên Đạo Sử Dụng Vũ Khí Hóa Học Biến Dị!"

"Chính Phủ Cần Vào Cuộc Khẩn Cấp Để Kiểm Soát Những Kẻ Mang Năng Lực Siêu Nhiên!"


Dưới sự thao túng tiền tệ vô hạn của Thiên Cơ Hội, luồng dư luận quốc tế bắt đầu xoay chiều nhanh chóng. Nhiều người phàm ở nước ngoài bắt đầu tỏ ra sợ hãi, nghi ngờ và lên án học viện Giang Hải là nơi gieo rắc tai họa.


Thế nhưng, Tô Thanh Thanh không hề chùn bước. Ngồi trong văn phòng ngập tràn ánh sáng đèn neon, cô gái trẻ nghiến chặt răng, ngón tay gõ phím nhanh đến mức tạo ra những tiếng lách cách liên tục. Cô quyết định tung ra đòn phản công thứ hai.


Cô công bố toàn bộ các tài liệu mật, hình ảnh và video điều tra về phòng thí nghiệm tà thuật dưới hầm biệt thự Thần Vũ mà cô thu thập được. Những bằng chứng thép về việc nhà họ Tào bắt cóc trẻ em nghèo, sử dụng tà thuật huyết tế dơ bẩn để luyện chế Huyết Hồn Tinh và siêu chiến binh dị biến được phơi bày trọn vẹn trước ánh sáng công lý. Cô viết trong bài báo của mình với những lời lẽ sắc sảo, đanh thép:


"Học viện Tiên Đạo Giang Hải không phải là tà giáo! Họ chính là những người đã đứng ra che chở, giải cứu năm mươi thiếu niên vô tội khỏi lò mổ huyết tế của tài phiệt Thần Vũ! Tiên pháp chính tông là ánh sáng tịnh hóa tà ác, cứu giúp phàm nhân, chứ không phải là công cụ bóc lột của đồng tiền!"


Bài viết của Tô Thanh Thanh lập tức nhận được sự ủng hộ nhiệt liệt từ người dân Giang Hải và giới võ đạo truyền thống trong nước. Sự thật chân thực đã bẻ gãy hoàn toàn những luận điệu bôi nhọ giả dối của truyền thông phương Tây tại đặc khu Giang Hải.


Điên cuồng vì bị phản pháo, Thiên Cơ Hội lập tức ra lệnh cho đội ngũ hacker tinh nhuệ quốc tế phát động một cuộc tấn công mạng quy mô lớn hòng đánh sập hoàn toàn trang tin và xóa sổ dữ liệu của Tô Thanh Thanh.


"Oanh!"


Hàng triệu yêu cầu truy cập ảo và mã độc dơ bẩn liên tục dội xuống máy chủ của Tô Thanh Thanh, khiến màn hình máy tính của cô bắt đầu giật lag kịch liệt.


"Không tốt! Máy chủ đang bị tấn công DDoS quy mô lớn!" Tô Thanh Thanh biến sắc, trán rịn ra những giọt mồ hôi lạnh. Cô cố gắng gõ các lệnh phòng ngự nhưng tiềm lực tài chính và công nghệ của Thiên Cơ Hội quá khổng lồ, màng bảo mật của cô đang rạn nứt từng mảng lớn.


Thế nhưng, ngay khi hệ thống máy chủ của cô chuẩn bị sụp đổ hoàn toàn, một luồng ánh sáng xanh lam bỗng chốc bao phủ lấy toàn bộ hệ điều hành. Trên màn hình máy tính, một bức tường lửa khổng lồ với biểu tượng chiếc khiên thép của Đội Đặc Nhiệm Linh Khí 09 xuất hiện, dễ dàng nghiền nát toàn bộ mã độc và chặn đứng cuộc tấn công mạng chỉ trong vòng ba giây.


Thì ra, Cục trưởng Cục An Ninh Vương Quốc và Ngô Hải Yến đã ra lệnh cho bộ phận an ninh mạng quốc gia thiết lập hệ thống bảo mật tối cao bảo vệ Tô Thanh Thanh hằng đêm. Sự can thiệp kịp thời của lực lượng hành pháp phàm nhân đã bảo vệ an toàn tuyệt đối cho tiếng nói chính nghĩa của học viện.


...


Trong khi cuộc chiến truyền thông đang diễn ra âm ỉ nhưng khốc liệt ngoài đô thị, thì tại cổng chính của Học viện Tiên Đạo Giang Hải, sương mù lam sắc của Thiên Vân Đại Trận vẫn lờ lững trôi dạt chậm rãi hằng ngày.


Lão gia nhân mù Tần Thiết Y vẫn mặc bộ áo vải thô xám vá chằng vá đụp, tay cầm cây chổi tre cũ mòn quét lá rụng chậm rãi dưới gốc cây đa cổ thụ. Mỗi đường chổi của lão đi qua đều mang theo một luồng linh lực mộc hệ dịu nhẹ, âm thầm bảo trì kết cấu của Vùng Mù Thiên Cơ bao phủ trường học.


Từ trong màn sương mù dày đặc của con đường đất đỏ ngoại ô, thân ảnh gầy gò của một cô gái trẻ đeo kính cận giả gọng đen bắt đầu xuất hiện. Kim Tước bước đi từng bước rụt rè, tay ôm chặt chiếc ba lô cũ sờn vai, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, đáng thương của một nữ sinh nghèo khổ vừa trải qua tai kiếp.


Cô đã dùng số tiền khổng lồ của Thiên Cơ Hội để mua chuộc được thông tin tuyến đường ngầm từ đám côn đồ địa phương cũ của Vương Ba, và giờ đây, cô đã vượt qua được vành đai sương mù ngoại vi để tiếp cận cổng chính học viện.


Kim Tước dừng bước trước cánh cổng gỗ cũ kỹ bám đầy rêu phong. Cô khẽ đẩy gọng kính cận giả, ánh mắt rụt rè lướt qua gã quét rác mù câm lặng đang quét lá rụng chậm rãi phía trước, lòng bàn tay cô khẽ siết chặt lại đầy vẻ lo lắng ngầm. Thử thách thâm nhập thực sự của cô tại thánh địa tiên đạo này... giờ mới chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!