Nhạc nềnRetroRoman_March

Dọn Dẹp Môn Hộ, Thần Vũ Sụp Đổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh nắng vàng rực rỡ của buổi trưa ngày thứ sáu sau trận giông bão lớn đổ xuống thành phố Giang Hải, chiếu rọi lên những mảng đổ nát hoang tàn của Đỉnh Ngộ Đạo. Không khí xám xịt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và oán khí tà môn của Hắc Sơn Lão Tổ đã hoàn toàn bị quét sạch bởi ngón tay lam sắc vĩ đại giáng thế trước đó. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối, một thứ tĩnh lặng trang nghiêm đến ngột thở bao trùm lên toàn bộ vùng ngoại ô.


Tại rìa ngoài của Đỉnh Ngộ Đạo, Cục trưởng Cục An Ninh Giang Hải—Vương Chính Quốc—đang đứng sừng sững bên cạnh chiếc xe chỉ huy dã chiến. Gương mặt người đàn ông trung niên bốn mươi lăm tuổi phong sương, nghiêm nghị lúc này lộ rõ vẻ chấn động khôn tả. Đôi bàn tay vốn dĩ cực kỳ vững vàng của một người nắm quyền lực hành pháp tối cao lúc này khẽ run lên nhè nhẹ khi cầm chiếc ống nhòm quân sự.


Qua ống kính, lão nhìn thấy đỉnh núi Đỉnh Ngộ Đạo vốn dĩ gồ ghề hiểm trở giờ đây đã bị san phẳng hoàn toàn thành một mặt phẳng nhẵn nhụi như gương. Không có đất đá vụn, không có hố sâu nổ tung của pháo binh phàm trần, chỉ có một dấu ấn ngón tay khổng lồ mờ nhạt lún sâu vào lòng đất đá, tỏa ra những luồng linh quang lam sắc ấm áp đang từ từ hòa tan vào địa mạch ngầm.


"Cục trưởng Vương... chuyện này..." Nữ cảnh sát điều tra trẻ tuổi Ngô Hải Yến bước lại gần, giọng nói của cô gái hai mươi bốn tuổi vốn dĩ chính trực, anh dũng lúc này cũng vấp váp đầy vẻ hoang mang. Chiếc mũ cảnh sát trên đầu cô hơi lệch, mái tóc đuôi ngựa cao dính đầy bụi đất sau trận bão lôi. "Hệ thống radar và máy đo linh áp của Đội Đặc Nhiệm 09 đều đã bị quá tải hoàn toàn ở giây phút cuối cùng. Luồng năng lượng đó... hoàn toàn vượt xa mọi thang đo khoa học hiện đại của chúng ta."


Vương Chính Quốc chậm rãi hạ ống nhòm xuống, thở hắt ra một hơi dài để ổn định tâm thần. Ánh mắt sắc bén của lão nhìn về hướng Học viện Tiên Đạo Giang Hải ẩn hiện trong làn sương mù vàng thổ ấm áp ở phía xa. Lão biết rõ, vị Hiệu trưởng thần bí đứng sau học viện hoang phế kia vừa mới ra tay dọn dẹp một hiểm họa diệt thế mà quân đội phàm nhân bất lực.


"Hải Yến, không cần đo lường nữa," Vương Chính Quốc trầm giọng nói, giọng nói khàn đặc mang theo uy quyền dứt khoát. "Trận chiến siêu nhiên đã kết thúc. Nhưng cuộc chiến phàm trần của chúng ta... giờ mới chính thức bắt đầu. Hắc Sơn Lão Tổ đã biến thành tro bụi, chỗ dựa lớn nhất của tập đoàn Thần Vũ hoàn toàn sụp đổ. Lập tức phát động cuộc truy quét toàn diện vào biệt thự Thần Vũ và toàn bộ sản nghiệp còn lại của nhà họ Tào!"


"Rõ!" Ngô Hải Yến đứng thẳng người hành lễ, ánh mắt rực cháy quyết tâm chính trực. Cô quay lưng, dứt khoát chỉ huy đội đặc nhiệm vũ trang phàm nhân bước lên những chiếc xe bọc thép, hướng thẳng về phía đỉnh núi Giang Hải tăm tối.


...


Cùng lúc đó, tại Biệt thự Thần Vũ xa hoa biệt lập trên đỉnh núi.


Bầu không khí bên trong tòa lâu đài từng là biểu tượng của sự giàu sang và quyền lực tối cao tại Giang Hải lúc này hoang tàn như một ngôi mộ cổ hoang phế. Kể từ khoảnh khắc Hắc Sơn Lão Tổ bị ngón tay lam sắc nghiền nát cách đó năm cây số, toàn bộ hệ thống Huyết Tế Trận Pháp ngầm dưới lòng đất biệt thự bỗng chốc bị cắn trả kịch liệt.


Các đường vân tà thuật vẽ bằng máu trinh nữ trên tường gạch bỗng chốc bốc cháy dữ dội, tỏa ra luồng khói đen tanh tưởi ăn mòn toàn bộ trang thiết bị nội thất đắt giá. Những bức tượng quỷ đầu lâu bằng đồng đỏ tự động nứt vỡ rào rào, giải phóng những làn oán khí dơ bẩn cuối cùng rồi hóa thành đống sắt vụn rỉ sét.


Trong phòng làm việc trung tâm, Chủ tịch tập đoàn Thần Vũ—Tào Vạn Lợi—đang đứng chết trân trước chiếc gương lớn đã bị nứt rạn hoàn toàn. Lão già ngoài sáu mươi tuổi, kẻ từng hô mưa gọi gió trong giới tài phiệt đô thị, lúc này đang run rẩy nhìn vào hình ảnh phản chiếu của chính mình.


Làn da vốn dĩ căng bóng dị thường nhờ hút máu phàm nhân và tà thuật duy trì tuổi thọ lúc này đang lão hóa với tốc độ kinh hoàng bằng mắt thường. Từng nếp nhăn sâu hoắm như rãnh nứt địa chất đua nhau xuất hiện trên gương mặt lão, mái tóc đen bóng rụng lả tả hóa thành màu trắng xơ xác như cỏ dại mùa đông. Lồng ngực lão đau nhói dữ dội khi viên Huyết Hồn Tinh ngầm cấy trong tim đang rạn nứt từng vết nhỏ, rỉ ra luồng tà khí đỏ ngòm ăn mòn sinh cơ.


"Lão tổ... chết rồi sao? Vị đại năng Trúc Cơ viên mãn... cũng bị tiêu diệt rồi sao?" Tào Vạn Lợi lầm bầm trong sự tuyệt vọng vô bờ bến. Giọng nói của lão khàn đặc, yếu ớt như một người sắp đất xuôi tay.


Lão đã bán linh hồn cho tà thuật ngoại bang, hiến tế biết bao sinh mạng vô tội để đổi lấy giấc mơ trường sinh bất lão và sự độc tôn tài nguyên tu tiên. Nhưng giờ đây, chỗ dựa lớn nhất của lão đã biến thành tro bụi, giấc mơ bất tử bỗng chốc vỡ tan thành bong bóng xà phòng.


"Két... rầm!"


Cánh cửa gỗ mun dày dặn của phòng làm việc bị lực lượng đặc nhiệm dùng bộc phá nổ tung. Ngô Hải Yến dẫn đầu đội cảnh sát đặc chủng, súng lục rulo có khắc bùa chú trừ tà ngầm lăm lăm trên tay, xông thẳng vào phòng.


"Tào Vạn Lợi! Ông đã bị bắt vì tội cấu kết tà tu, mưu sát và tổ chức huyết tế bất hợp pháp! Đầu hàng đi!" Tiếng hét đanh thép của Ngô Hải Yến vang dội căn phòng tăm tối.


Tào Vạn Lợi chậm rãi quay người lại, nhìn vào họng súng của cảnh sát phàm nhân. Lão không hề sợ hãi, ngược lại bỗng chốc cất tiếng cười sằng sặc đầy vẻ điên loạn. Tiếng cười khàn đặc, ghê rợn vang vọng giữa đống đổ nát bốc khói đen.


"Đầu hàng? Khặc khặc... Các ngươi nghĩ mình đã thắng sao? Phàm nhân ngu muội... Tất cả các ngươi chỉ là củi đốt... chỉ là con kiến hôi trong mắt thượng giới mà thôi! Trường sinh... trường sinh của ta!"


Tào Vạn Lợi điên cuồng gào thét, lão không để cảnh sát áp sát, ngược lại quay người lao thẳng ra phía ban công lớn của biệt thự. Trước sự kinh ngạc của Ngô Hải Yến, lão già đã kiệt quệ sinh cơ vung mình nhảy thẳng xuống vực sâu tăm tối dưới chân núi Giang Hải.


"Ầm!"


Thân xác rách nát của kẻ đứng đầu đế chế tài phiệt hắc ám Thần Vũ rơi xuống vách đá nhọn hoắt, kết thúc hoàn toàn cuộc đời tội lỗi đầy tham vọng dơ bẩn của mình trong tiếng gió rít gào.


...


Trong khi Tào Vạn Lợi chọn cách tự sát trong tuyệt vọng, thì ở khu vực tầng hầm ngầm của biệt thự, cuộc truy đuổi gắt gao nhắm vào tổng giám đốc Tào Thiên Tứ đang diễn ra vô cùng kịch liệt.


Tào Thiên Tứ lúc này không còn vẻ bảnh bao, ngạo nghễ của một thiếu gia tài phiệt khét tiếng ngày thường. Bộ vest đắt tiền của hắn đã rách nát sém đen, gương mặt bết bát mồ hôi và bụi đất, đôi mắt ti hí đỏ ngầu đầy sự hoảng loạn và khát máu. Hắn đang điên cuồng vác một chiếc vali hợp kim chứa đầy các mảnh vỡ linh thạch hạ phẩm và tài liệu mật của tập đoàn, cố gắng chạy trốn theo lối đi ngầm dẫn ra chân núi.


"Tào Thiên Tứ! Đứng lại!" Ngô Hải Yến chỉ huy đặc nhiệm chặn đứng lối thoát hiểm duy nhất của hắn dưới hầm ngầm tăm tối.


"Cút đi! Lũ phàm nhân rác rưởi!"


Tào Thiên Tứ điên cuồng gào thét. Hắn vứt chiếc vali xuống đất, tay phải nhanh như cắt rút khẩu Súng bắn tỉa linh lực Thần Vũ tự chế đeo sau lưng ra. Khẩu súng bắn tỉa quân sự được cải tiến gắn lõi linh thạch hạ phẩm rực sáng ánh đỏ tà ác, trận văn gia tốc trên nòng súng lập tức được kích hoạt.


"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"


Hắn bắn loạn xạ để mở đường máu tháo chạy. Những đầu đạn thạch anh mang theo tà khí đỏ ngòm bắn ra với tốc độ gấp năm lần âm thanh, rít lên chói tai trong không gian hẹp của hầm ngầm. Sức công phá của linh đạn cực mạnh, bắn nát mảng tường bê tông cốt thép xung quanh rào rào.


"Lên khiên phòng ngự!" Ngô Hải Yến hét lớn chỉ huy.


Năm chiến sĩ đặc nhiệm phàm nhân lập tức bước lên phía trước, ghép những chiếc khiên chống bạo động bằng hợp kim titan đặc chế thành một bức tường thép vững chắc. Trên bề mặt khiên khẽ lóe lên những đường vân bùa chú trừ tà mờ nhạt do học viện ban tặng ngầm trước đó.


"Bùm! Bùm!"


Đạn linh lực nện mạnh vào màng chắn của khiên thép, tạo ra những tiếng nổ chói tai và những tia lửa đỏ ngòm bắn tung tóe. Mặc dù khiên thép chặn đứng được đầu đạn vật lý, nhưng luồng tà khí đỏ ngòm mang tính ăn mòn cực mạnh của Huyết Hồn Tinh bắt đầu len lỏi bám vào bề mặt khiên.


"Xèo xèo..."


Lớp sơn bảo vệ và hợp kim titan của ba chiếc khiên dã chiến bắt đầu bị tà khí ăn mòn rỉ sét, sủi bọt đen xì rồi chảy ra như sáp nóng. Ba chiến sĩ đặc nhiệm cảm nhận được luồng khí nóng bỏng rát ăn mòn thần trí qua tay cầm khiên, buộc phải ném khiên xuống đất lùi lại phía sau để tránh bị tà độc xâm nhập kinh mạch. Đây chính là cái giá thật sự mà lực lượng hành pháp phàm nhân phải trả khi đối đầu trực diện với vũ khí tà thuật công nghệ cao của Thần Vũ.


"Khặc khặc! Chết đi! Tất cả các ngươi phải chết!"


Tào Thiên Tứ nhìn thấy hàng phòng thủ của cảnh sát bị rạn nứt, trong mắt lóe lên sự điên cuồng tột độ. Hắn vứt khẩu súng bắn tỉa đã cạn kiệt năng lượng linh thạch, hai tay cào rách vạt áo ngực, để lộ ra viên Huyết Hồn Tinh tàn dư cấy sâu vào lồng ngực đang phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ, hỗn loạn kịch liệt.


Viên tinh thể đỏ ngòm chứa đầy oán khí của trăm phàm nhân bị hiến tế lúc này đang phình to ra bằng nắm tay, các mạch máu đen tà thuật xung quanh ngực hắn nổi gân xanh tím bừng bừng. Tào Thiên Tứ định kích hoạt tự bạo nhục thân của một tu sĩ Luyện Khí tầng 2 cường hóa để kéo theo toàn bộ đội đặc nhiệm cùng chết chung dưới hầm ngầm.


"Không tốt! Hắn muốn tự bạo tà lực! Rút lui mau!" Ngô Hải Yến biến sắc hét lớn, cô cố gắng nổ súng bắn vào chân hắn hòng đánh gãy mạch dẫn linh lực nhưng luồng tà khí bùng phát xung quanh Tào Thiên Tứ đã tạo thành một màng chắn đỏ ngòm bẻ cong đường đạn phàm phu.


Luồng năng lượng tự bạo màu đỏ ngòm cuồn cuộn bốc lên, chỉ còn đúng ba giây nữa là nổ tung san phẳng hầm ngầm.


Cách đó năm cây số, tại phòng trực bảo vệ nhỏ bé lợp mái tôn rỉ sét cạnh cổng chính Học viện Tiên Đạo Giang Hải.


Tiêu Lạc vẫn ngồi tĩnh lặng trên chiếc giường tre cũ kỹ, tay phải nâng chiếc bình trà inox rỉ sét lên nhấp một ngụm trà Ngộ Đạo ấm áp để xoa dịu vết rách đan điền thời không đang bốc hỏa âm ỉ sau trận đại chiến trước đó. Thế nhưng, đôi mắt vốn dĩ lờ đờ uể oải của anh lúc này đã hoàn toàn hóa thành hai đốm sáng lam quang sâu thẳm.


Thông qua Thần Nhãn Thông Thiên, anh nhìn xuyên qua khoảng cách năm cây số, thấy rõ từng sợi kinh mạch hỗn loạn đang phình to của Tào Thiên Tứ dưới hầm ngầm biệt thự.


"Muốn tự bạo để trốn tránh nhân quả sao?" Tiêu Lạc khẽ thở dài, giọng nói thản nhiên vang lên trong căn phòng nhỏ vắng lặng. "Nợ máu của phàm nhân Giang Hải chưa trả, mạng của ngươi... không do ngươi quyết định."


Tiêu Lạc khẽ búng nhẹ ngón tay trỏ trái. Một hạt bụi phàm trần bám trên vạt áo sờn cũ của anh bay ra, được rót vào một sợi tơ Nguyên Thủy Hồng Hoang lực cực kỳ mỏng manh, xé rách không gian biến mất tức thời.


Tại hầm ngầm biệt thự Thần Vũ, chỉ còn đúng một giây trước khi Huyết Hồn Tinh nổ tung.


"Vút!"


Một hạt bụi phát ra linh quang lam sắc vô hình từ hư không xuyên qua vách đá hầm ngầm, nện chính xác tuyệt đối vào điểm nghẽn kinh mạch cốt lõi ngay sát tim của Tào Thiên Tứ.


Sức mạnh tịnh hóa của Nguyên Thủy Hồng Hoang lực chỉ bằng một phần triệu lực lượng bản thể, nhưng đối với tu sĩ Luyện Khí tầng 2 như Tào Thiên Tứ, nó chẳng khác nào một đạo lôi phạt tối cao giáng xuống. Luồng tà lực đỏ ngòm đang cuồn cuộn bốc lên bỗng chốc bị cắt đứt dòng chảy hoàn toàn, đông cứng lại như nước đá.


"Phốc... !"


Tào Thiên Tứ phun ra một ngụm máu đen dơ bẩn, viên Huyết Hồn Tinh rực sáng ở ngực bỗng chốc tắt lịm đi như ngọn nến gặp bão lớn, co rút lại thành một viên đá xám xịt không còn chút năng lượng nào. Toàn bộ gân xanh tím trên người hắn lặn xuống, cơ thể hắn mềm nhũn ra như bùn lầy, quỵ sụp hai đầu gối xuống đất đá lạnh buốt trong sự ngơ ngác kinh hoàng tột độ.


"Không... Không thể nào! Tà lực của ta... đan điền của ta... ai?! Kẻ nào vừa mới ra tay?!" Tào Thiên Tứ điên cuồng gào thét, nhưng nhục thân của hắn đã bị khóa chặt hoàn toàn kinh mạch, không cách nào cử động nổi dù chỉ một ngón tay.


Ngô Hải Yến nhanh như cắt lao lên phía trước, bẻ quặt hai tay Tào Thiên Tứ ra sau lưng, khóa chặt hắn bằng chiếc còng tay hợp kim đặc chế của Cục An Ninh.


"Tào Thiên Tứ, âm mưu tự bạo của ngươi thất bại rồi. Đi theo chúng ta!" Ngô Hải Yến lạnh lùng nói.


...


Một canh giờ sau, tại sân chính của biệt thự Thần Vũ đổ nát dưới chân núi Giang Hải.


Cục trưởng Vương Chính Quốc đang đứng chỉ huy lực lượng cảnh sát niêm phong toàn bộ tài sản, tài liệu mật và các rương chứa linh thạch hạ phẩm bị tịch thu từ kho ngầm của tập đoàn Thần Vũ. Ngô Hải Yến áp giải Tào Thiên Tứ đang bị gông cùm xích sắt nặng nề bước ra sân đấu.


Đúng lúc đó, một thân ảnh trung niên lịch lãm mặc vest xám chỉnh tề, đeo kính gọng vàng bước vào sân biệt thự—đó chính là phân thân ngoại vụ của Tiêu Lạc—'Tiêu Thần Phong'.


"Cục trưởng Vương, Ngô cảnh sát, chúc mừng các vị đã dẹp loạn tà tu thành công," Tiêu Thần Phong mỉm cười lịch sự, giọng nói ngoại giao khéo léo vang lên.


Vương Chính Quốc quay người lại, chắp tay hành lễ đầy vẻ nể phục: "Tiêu tiên sinh, nếu không có sự hỗ trợ trận pháp ngầm và sóng âm tịnh hóa của quý học viện đêm qua, Giang Hải thành này đã biến thành bình địa dưới tay Hắc Sơn Lão Tổ rồi. Đại ơn này, Vương mỗ và chính phủ quốc gia ghi nhớ sâu sắc."


Tiêu Thần Phong xua tay, ánh mắt lướt qua gã tội đồ Tào Thiên Tứ đang quỳ sụp dưới đất rỉ máu đen khóe miệng. Lão mỉm cười trầm tĩnh nói:


"Học viện chúng tôi hành sự luôn tuân thủ nghiêm ngặt quy luật nhân quả phàm trần. Nhà họ Tào đã dùng tà thuật huyết tế bắt cóc năm mươi thiếu niên linh căn bẩm sinh, gieo rắc nợ máu chất chồng khắp Giang Hải thành. Nếu chỉ đơn giản đưa hắn vào nhà tù phàm trần hoặc tử hình bằng súng đạn phàm phu, nhân quả này vẫn chưa được giải quyết sòng phẳng."


Vương Chính Quốc khẽ nhíu mày hoài nghi: "Ý của Tiêu tiên sinh là...?"


Tiêu Thần Phong chậm rãi đưa ra một chiếc lệnh bài bằng đồng đỏ khắc trận văn phong tỏa tu vi của học viện, đưa cho Ngô Hải Yến: "Hiệu trưởng tối cao của chúng tôi có chỉ thị: Hãy tha mạng cho Tào Thiên Tứ, nhưng tước đoạt toàn bộ tu vi tà tu của hắn vĩnh viễn. Đưa hắn đến Mỏ Linh Thạch Giang Hải sâu dưới lòng đất núi Giang Hải—nơi chứa mỏ quặng linh thạch hạ phẩm ngầm—làm lao công khai mỏ khổ sai suốt đời để chuộc tội. Dùng mồ hôi, máu và sức lao động của hắn để khai thác linh thạch cung cấp cho việc xây dựng kết giới bảo vệ học viện và thành phố. Đây mới chính là sự sòng phẳng nhân quả tuyệt đối."


Tào Thiên Tứ nghe vậy, lồng ngực hắn rúng động mạnh mẽ. Hắn ngẩng đầu lên, gương mặt vặn vẹo đầy sự oán hận thấu xương, trừng trừng nhìn Tiêu Thần Phong và các sĩ quan cảnh sát. Hắn gầm lên trong sự điên cuồng nhục nhã:


"Khai mỏ?! Các ngươi muốn ta—Tổng giám đốc tập đoàn Thần Vũ vĩ đại—phải đi làm một tên nô lệ khai mỏ dơ bẩn dưới lòng đất sâu sao?! Ta nguyền rủa cái học viện Giang Hải các ngươi! Ta nguyền rủa vị Hiệu trưởng thần bí kia! Các ngươi sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu!"


Hắn cười điên cuồng, máu đen từ khóe miệng phun ra tung tóe lên nền đất đá rạn nứt. Hắn rít lên qua kẽ răng mang theo một mật báo đầy kinh hoàng tử khí:


"Các ngươi nghĩ mình đã thắng sao? Tập đoàn Thần Vũ sụp đổ chỉ là bước khởi đầu! Liên minh Thiên Cơ Hội quốc tế... Mạc Vô Kỵ sẽ không bao giờ tha cho các ngươi! Hệ thống cảnh báo thiên cơ của họ đã được kích hoạt! Họ đã phái người... phái những sát thủ tinh nhuệ nhất đến Giang Hải này rồi! Các ngươi... toàn bộ cái học viện hoang phế này... sẽ sớm biết thế nào là tuyệt vọng thực sự! Khặc khặc khặc... !"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!