Nhất Chỉ Già Thiên, Tà Tổ Tro Bay
Bầu trời phía đông thành phố Giang Hải lúc này đã hoàn toàn biến thành một hố đen oán khí khổng lồ. Mây đen cuồn cuộn cuộn xiết như một thác nước tăm tối đổ ngược từ vòm trời xuống Đỉnh Ngộ Đạo. Trong tiếng sấm rền rĩ mang theo âm thanh gào khóc của vạn oan hồn, bàn tay quỷ khổng lồ dài hơn hai trăm trượng của Hắc Sơn Lão Tổ áp xuống với tốc độ kinh hoàng. Sức ép từ sát chiêu Vạn Quỷ Trảo Thần mạnh mẽ đến mức không khí xung quanh bị ép nổ tung liên tục, tạo ra những luồng cuồng phong tà ác thổi bay cát đá, nhổ bật rễ những cây cổ thụ rìa ngoài kết giới.
"Khặc khặc khặc! Chết đi! Lũ chuột nhắt Giang Hải học viện!"
Tiếng gầm rú điên cuồng của Hắc Sơn Lão Tổ vang vọng khắp vòm trời. Đôi mắt lục hỏa của lão rực cháy đầy vẻ tàn độc và ngông cuồng. Lão tự phụ với tu vi Trúc Cơ Kỳ viên mãn của mình, ở thời đại mạt pháp mờ nhạt này, lão chính là chúa tể tối cao, là thần minh có thể phán xét sinh tử của vạn vật. Bàn tay quỷ vạn năm đúc bằng sắt đen rỉ sét của lão lúc này đỏ rực ngọn lửa Hắc Sơn Quỷ Hỏa màu xanh lục tà ác, nện thẳng xuống đỉnh đầu của bức tượng vàng khổng lồ Tiêu Kim Cang.
Dưới áp lực vô tiền khoáng hậu ấy, bức tượng vàng khổng lồ cao mười trượng do phân thân Tiêu Kim Cang hóa thành bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ dọc theo cánh tay hộ pháp. Luồng phật quang ấm áp bao quanh nhục thân của người bị oán khí đen ngòm gặm nhấm, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai. Hoàng Thiên Bảo quỳ sụp dưới đất, hai tay chống đỡ chiếc khiên đá xám rạn nứt, khóe miệng rỉ máu liên tục. Trần Tuyết Lạc sắc mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu, đan điền băng hệ hoàn toàn cạn kiệt, chỉ có thể bất lực nhìn bàn tay quỷ khổng lồ đang che phủ toàn bộ tầm nhìn của mình.
Cách đó không xa, ẩn nấp sau một khối đá lớn đổ nát, nữ phóng viên Tô Thanh Thanh đang run rẩy ôm chặt chiếc máy ảnh cơ đặc chế. Thấu kính thạch anh gắn trên ống kính của cô lúc này đang phát ra những luồng lam quang hỗn loạn kịch liệt. Thông qua ống kính, cô nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng vượt xa mọi giới hạn của khoa học hiện đại: một bàn tay quỷ khổng lồ bốc cháy ngọn lửa xanh lục đang từ từ đè bẹp bức tượng vàng khổng lồ lấp lánh phật quang.
"Vị đại lão hộ pháp kia... sắp không trụ được rồi sao?" Tô Thanh Thanh thì thầm, nước mắt sinh lý do áp lực linh áp cực hạn rỉ ra nơi khóe mắt. Ngón tay cô đông cứng trên nút bấm máy ảnh, trái tim đập liên hồi trong sự tuyệt vọng vô bờ bến. Nếu bức tượng vàng kia sụp đổ, toàn bộ học viện Giang Hải và năm mươi đứa trẻ vô tội phía sau sẽ lập tức bị nghiền nát thành tro bụi.
Trong lúc vạn vật đang chìm vào bóng tối của sự diệt vong, tại căn phòng bảo vệ nhỏ bé lợp mái tôn rỉ sét ở cổng chính học viện, cách chiến trường năm cây số.
Tiêu Lạc vẫn ngồi tĩnh lặng trên chiếc giường tre cũ kỹ. Anh mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh xám sờn cũ, chân đi dép lê, mái tóc đen hơi bù xù che khuất vầng trán dửng dưng. Thế nhưng, đôi mắt vốn dĩ lờ đờ uể oải của anh lúc này đã hoàn toàn hóa thành hai đốm sáng lam quang sâu thẳm như vũ trụ tinh không vô tận. Thần nhãn của anh xuyên qua khoảng cách năm cây số, nhìn thấu suốt từng đường tơ kẽ tóc của trận chiến trên Đỉnh Ngộ Đạo.
Anh nhìn thấy sự kiên cường đến tận cùng của Hoàng Thiên Bảo, nhìn thấy ánh mắt không khuất phục của Trần Tuyết Lạc, và cả sự điên cuồng tột độ của Hắc Sơn Lão Tổ.
"Trúc Cơ viên mãn... quả thực là có chút man lực," Tiêu Lạc khẽ thở dài, giọng nói thản nhiên vang lên trong căn phòng nhỏ vắng lặng. "Nhưng ở trước mặt ta, một con kiến hôi phàm trần cũng dám xưng là lão tổ sao?"
Tiêu Lạc đặt chiếc bình trà inox rỉ sét xuống chiếc bàn gỗ cũ kỹ bên cạnh. Anh chậm rãi đứng dậy, bước ra ngoài cửa phòng trực bảo vệ. Gió bão ngoài kia đang gào rít điên cuồng, nhưng ngay khi bước chân của anh chạm vào thềm gạch bên ngoài, luồng cuồng phong tà ác lập tức tự động rẽ sang hai bên, không cách nào chạm vào vạt áo sờn cũ của anh.
Tần Thiết Y đang lặng lẽ quét lá rụng dưới gốc cây đa cổ thụ gần đó bỗng chốc dừng chổi. Lão già mù hai mắt lõm sâu khẽ run lên bần bật, cây chổi tre trong tay lão run rẩy đến mức phát ra những tiếng xào xạc nhẹ. Lão cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, uy nghiêm đến mức khiến thần hồn Nguyên Anh bị phong ấn của lão muốn quỳ lạy lập tức đang từ từ thức tỉnh từ nhục thân của vị chủ nhân trẻ tuổi.
Tiêu Lạc đưa tay lên đầu, thong thòng tháo sợi Dây gai buộc tóc thô sơ ra.
Sợi dây gai bện từ cỏ linh chi Thái Cổ vừa mới rời khỏi mái tóc đen, một tiếng nổ trầm đục không vang lên bằng âm thanh mà rúng động thẳng vào quy tắc của thiên địa. Ấn ký phong tỏa tu vi vô hạn của bản thể Tiêu Lạc bị nới lỏng ra đúng một phần trăm.
"U u u..."
Một phần trăm tu vi vô hạn của Tiên Tôn viễn cổ giải phóng, trong chớp mắt, toàn bộ không gian của đặc khu Giang Hải bán kính mười dặm đột ngột đóng băng hoàn toàn.
Thời gian dường như ngừng trôi. Những hạt mưa bão đang rơi tự do trên bầu trời bỗng chốc khựng lại, lơ lửng giữa hư không như vạn hạt pha lê trong suốt. Lá đa đang bay lượn trong gió bão bất động giữa chừng. Ngay cả ngọn lửa Hắc Sơn Quỷ Hỏa màu xanh lục tà ác trên bàn tay quỷ của Hắc Sơn Lão Tổ cũng ngừng nhảy múa, đông cứng lại như một khối thủy tinh màu lục quái dị.
Toàn bộ sinh linh trong phạm vi mười dặm, từ chim muông, sâu bọ cho đến con người phàm trần, thần trí hoàn toàn bị đóng băng, không cách nào suy nghĩ hay cử động. Chỉ có những tu sĩ sở hữu linh lực chính tông của học viện là còn giữ được thần trí tỉnh táo, nhưng họ cũng kinh hoàng nhận ra bản thân không thể nhúc nhích dù chỉ một ngón tay dưới luồng áp chế không gian tuyệt đối này.
"Cái... cái gì thế này?!"
Hắc Sơn Lão Tổ gào lên trong thức hải của mình. Thần trí của lão vẫn hoạt động, nhưng nhục thân Trúc Cơ peak và cả bàn tay quỷ khổng lồ của lão đã bị khóa chặt hoàn toàn giữa hư không. Lão kinh hoàng nhận ra, luồng áp lực không gian đang đè nặng lên người lão lúc này không phải là linh áp thông thường, mà là sức mạnh của Quy Tắc Thiên Địa nguyên thủy—thứ quy tắc tối cao mà ngay cả các Tiên Đế thượng giới cũng thèm khát.
Tiêu Lạc đứng trước phòng trực bảo vệ, thần sắc tĩnh lặng như nước hồ mùa thu. Anh không hề bước đi, chỉ khẽ động ý niệm, kích hoạt phân thân kiếm đạo 'Tiêu Vô Danh' đang tĩnh tọa sâu trong Kiếm Các ngoại môn.
"Vô Danh, ra kiếm đi."
Nhận được mệnh lệnh của bản thể, phân thân Tiêu Vô Danh đang mặc trường bào xám tro đột ngột mở mắt. Đôi mắt lạnh lùng của y bùng phát hai luồng kiếm quang sắc bén thấu xương. Y bước ra ngoài hành lang Kiếm Các, tay phải khẽ nắm lấy chuôi thanh kiếm sắt đen vô danh không vỏ đeo bên hông.
"Oanh!"
Chiến lực Kim Đan Kỳ đỉnh phong bộc phát hoàn toàn từ nhục thân của Tiêu Vô Danh. Luồng kiếm ý sắc bén cực hạn xé rách màng phong tỏa không gian đóng băng của bản thể, hóa thành một luồng ánh sáng xám tro vĩ đại xông thẳng lên chín tầng mây, chém đôi mảng mây đen tăm tối đang bao phủ Giang Hải thành hai nửa rõ rệt, để lộ ra vầng thái dương rực rỡ chiếu rọi xuống đống đổ nát.
"Kim... Kim Đan Kỳ?! Học viện này vậy mà ẩn giấu một vị đại lão Kim Đan đỉnh phong?!"
Hắc Sơn Lão Tổ trong lòng gào thét kinh hoàng. Lão nhìn thấy thân ảnh mặc trường bào xám tro của Tiêu Vô Danh đang lơ lửng trên bầu trời Kiếm Các, xung quanh y vạn cọng cỏ phàm trần tự động dựng đứng lên như vạn thanh kiếm nhỏ phát ra tiếng kiếm鳴 vo vo. Uy áp của Kim Đan Kỳ khiến đan điền Trúc Cơ của lão run rẩy dữ dội như muốn nứt vỡ lập tức.
Thế nhưng, sự kinh hoàng của Hắc Sơn Lão Tổ mới chỉ là bắt đầu.
Tại phòng trực bảo vệ, bản thể Tiêu Lạc chậm rãi nâng tay phải lên, ngón tay trỏ thon dài của anh chỉ thẳng hướng về phía bầu trời nơi Hắc Sơn Lão Tổ đang bị đóng băng cách đó năm cây số.
"Nhất Chỉ Già Thiên."
Giọng nói của Tiêu Lạc nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng khi hai chữ cuối cùng vừa dứt, vòm trời xanh thẳm vừa mới hé lộ bỗng chốc rạn nứt ra một khe hở không gian khổng lồ dài vạn trượng.
Từ trong khe nứt tăm tối của vũ trụ viễn cổ, một ngón tay khổng lồ bằng ánh sáng lam sắc vĩ đại từ từ hạ xuống.
Ngón tay ấy khổng lồ đến mức che khuất hoàn toàn ánh sáng mặt trời, bề mặt khắc đầy những đường vân trận pháp cổ xưa lấp lánh tinh quang của các tinh cầu sụp đổ. Mỗi một đường vân đều mang theo hơi thở của thời gian vạn năm cô độc, mang theo sức mạnh của dòng sông lịch sử nguyên thủy chưa bị ngụy tạo.
Sự xuất hiện của ngón tay lam sắc khiến không gian xung quanh Đỉnh Ngộ Đạo bị đè sụp hoàn toàn, tạo ra những vết rách không gian đen ngòm hút sạch mọi tà khí và sương độc xung quanh. Bàn tay quỷ khổng lồ dài hai trăm trượng của Hắc Sơn Lão Tổ dưới sức ép vô hình của ngón tay lam sắc bỗng chốc phát ra những tiếng rắc rắc giòn giã. Lớp sắt đen vạn năm đúc thành bàn tay quỷ rạn nứt thành vạn mảnh vụn, ngọn lửa Hắc Sơn Quỷ Hỏa xanh lục tắt lịm ngay lập tức như đốm lửa nhỏ gặp bão lớn.
"Không! Không thể nào! Đây là sức mạnh của Thần Minh! Ngươi rốt cuộc là ai?!"
Hắc Sơn Lão Tổ điên cuồng gào thét trong tuyệt vọng. Lão cố gắng vận hành toàn bộ chân nguyên Trúc Cơ peak, bộc phát Vạn Quỷ Trảo Chú hòng đẩy lùi ngón tay ánh sáng đang áp sát. Lão thèm khát được sống, lão hối hận vì đã nhận lời dâng hiến của tập đoàn Thần Vũ để đến đụng vào tổ ong vò vẽ đáng sợ này.
Thế nhưng, trước sức mạnh tối cao mang quy tắc vũ trụ viễn cổ của *Nhất Chỉ Già Thiên*, mọi sự giãy giụa của lão tổ Trúc Cơ chỉ như con kiến hôi phàm phu cố gắng ngăn cản bánh xe lịch sử.
"Ầm!"
Ngón tay lam sắc vĩ đại nện xuống thẳng vào nhục thân của Hắc Sơn Lão Tổ.
Không có tiếng nổ kinh thiên động địa, không có sóng xung kích tàn phá thành phố. Ngón tay ánh sáng chỉ khẽ lướt qua, không gian nơi Hắc Sơn Lão Tổ đang đứng lập tức bị bóp nát thành một hố đen hư vô nhỏ cỡ lòng bàn tay.
Trong chớp mắt, bàn tay quỷ sắt đen vạn năm, ngọn lửa tà ác Hắc Sơn Quỷ Hỏa, và cả nhục thân cùng thần hồn của vị tà tổ Trúc Cơ viên mãn Hắc Sơn Lão Tổ hoàn toàn bị nghiền nát thành những hạt bụi tro mịn màng màu xám đen, bay tán loạn vào hư không rồi biến mất không để lại một chút dấu vết khí tức nào trên đời.
Một chiêu dẹp loạn tà tổ, tro bay mạch tịnh.
Sau khi tiêu diệt hoàn toàn kẻ thù, ngón tay ánh sáng lam sắc khổng lồ từ từ hòa tan vào hư không, khe nứt vạn trượng trên vòm trời chậm rãi khép lại. Không gian đóng băng của Giang Hải bỗng chốc được giải tỏa.
"Ào... !"
Tiếng mưa bão rơi rầm rập trở lại mặt đất, gió bão tiếp tục rít gào, nhưng mây đen tăm tối đã hoàn toàn tan rã, nhường chỗ cho những tia nắng vàng ấm áp của buổi sớm mai chiếu rọi xuống ngọn đồi ngộ đạo xanh tươi.
Toàn bộ học viên ngoại môn Giang Hải học viện đồng loạt ngã rạp xuống đất đá, thở dốc hồng hộc trong sự bàng hoàng tột độ. Họ ngơ ngác nhìn bầu trời trong xanh sạch bóng tà khí, rồi lại nhìn về hướng Kiếm Các nơi phân thân Tiêu Vô Danh vừa mới thu kiếm vào vỏ bước đi chậm rãi.
"Trưởng lão Tiêu Vô Danh... một kiếm chém đôi mây đen... vị đại lão đứng sau ngón tay ánh sáng kia... rốt cuộc là thần thánh phương nào?" Đường Tam chống tay gượng dậy, gương mặt thư sinh đầy vẻ sùng bái thành kính cực hạn.
"Sư phụ... chính là sư phụ đứng sau bảo hộ chúng ta!" Diệp Vân Châu quỳ gối hướng về phía phòng trực bảo vệ cổng trường dập đầu ba cái thật mạnh, ánh mắt rực cháy niềm tự hào khôn tả.
Ở phía sau khối đá đổ nát, Tô Thanh Thanh run rẩy nâng chiếc máy ảnh cơ lên. Tấm thạch anh trên ống kính lúc này đã bị nứt rạn hoàn toàn do quá tải linh áp cực hạn, nhưng màn hình nhỏ của máy ảnh đã kịp ghi lại trọn vẹn cảnh tượng ngón tay lam sắc vĩ đại giáng xuống nghiền nát tà tổ Trúc Cơ peak thành tro bụi.
"Tiên nhân... đây chính là tiên nhân thực sự..." Tô Thanh Thanh thầm thì, đôi vai run lên vì phấn khích tột độ. Cô biết rõ, đoạn video này một khi được phát tán ra ngoài, toàn bộ thế giới phàm nhân và giới ngầm quốc tế sẽ chấn động dữ dội. Bí mật tu tiên của học viện Giang Hải không còn là truyền thuyết hoang đường nữa, mà là một sự thật hiển nhiên buộc chính phủ các nước phải cúi đầu thừa nhận.
Tại phòng trực bảo vệ cổng trường.
Tiêu Lạc khẽ nhíu mày, một vệt máu tươi màu xanh lam nhạt mang theo thần tính lấp lánh rỉ ra nơi khóe môi anh. Anh đưa tay lên lau đi, khẽ lắc đầu thở dài:
"Vết rách đan điền thời không... quả nhiên lại rộng thêm một chút. Triệu hoán phân thân Kim Đan và bộc phát một phần mười vạn lực lượng bản thể ngoài kết giới vẫn là quá mạo hiểm ở giai đoạn này."
Anh nâng chiếc bình trà inox rỉ sét lên, chậm rãi uống một ngụm nước suối Ngộ Đạo ấm áp. Dòng dược dịch tinh khiết chảy xuống cổ họng, lập tức xoa dịu vết rách đan điền đang bỏng rát âm ỉ, giữ vững thần thức của anh không bị thần tính hóa nuốt chửng nhân tính phàm trần.
Tiêu Lạc thong dong cầm sợi Dây gai buộc tóc quấn gọn gàng mái tóc đen bù xù lại thành búi tóc nhỏ sau đầu như cũ. Anh nhặt cây chổi tre rách nát lên, chậm rãi bước ra ngoài cổng trường dọn dẹp đống lá đa rụng đầy sân sau trận bão lớn, khôi phục lại hoàn toàn dáng vẻ của một gã bảo vệ lười biếng, vô hại hằng ngày.
Sự sụp đổ hoàn toàn của Hắc Sơn Lão Tổ và tàn dư tập đoàn Thần Vũ tại Giang Hải đã kết thúc một chương đầy sóng gió của học viện ngoại môn. Thế nhưng, Tiêu Lạc biết rõ, luồng sóng chấn động từ trận chiến này đã vượt qua vành đai bảo vệ thông tin, kích hoạt hệ thống cảnh báo thiên cơ của liên minh tài phiệt quốc tế Thiên Cơ Hội ở phương Tây, mở ra một kỷ nguyên mới đầy biến động và nguy hiểm hơn gấp bội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!