Nhạc nềnRetroRoman_March

Thiếu Niên Nghèo Khổ Và Vết Chém Rêu Phong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào cuối hạ của thành phố Giang Hải không mang theo cái thanh khiết, mát lành của linh khí núi rừng viễn cổ, mà nồng nặc mùi khói bụi đô thị và hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường nhựa. Khi ánh hoàng hôn xám xịt bị nuốt chửng bởi những đám mây giông đen kịt, cả thành phố hiện đại bỗng chốc chìm vào một bầu không khí u ám, ngột ngạt đến đáng sợ.


Trên con đường đất dẫn về phía ngoại ô hoang vắng, Diệp Vân Châu bước đi lầm lũi. Thiếu niên mười bảy tuổi khoác trên mình bộ đồng phục học sinh cũ kỹ đã sờn vai, mái tóc đen bết lại vì mồ hôi và nước mưa lấm tấm. Đôi vai gầy của cậu hơi khòm xuống dưới sức nặng của chiếc cặp sách rách khóa, bên trong là những cuốn sách giáo khoa được bọc lót cẩn thận bằng giấy báo cũ. Gia cảnh nghèo khó, lại sống đơn độc trong căn nhà hoang rách nát nơi ngoại ô Giang Hải, Diệp Vân Châu từ lâu đã quen với sự ghẻ lạnh của người đời. Nhưng thứ duy nhất cậu không bao giờ từ bỏ chính là sự kiên cường và lòng tự tôn thẳng tắp như ngọn thương của mình.


"Két... !"


Tiếng lốp xe miết mạnh trên mặt đường nhựa vang lên chói tai. Một chiếc xe thể thao mui trần màu đỏ rực đắt tiền đột ngột lao tới, bẻ lái một đường cong tàn nhẫn, chắn ngang lối đi duy nhất của Diệp Vân Châu. Nước bùn dưới lòng đường bắn tung tóe, nhuộm bẩn cả ống quần và chiếc cặp sách cũ của thiếu niên.


Cửa xe mở ra, ba gã thanh niên ngông cuồng bước xuống. Kẻ dẫn đầu có mái tóc nhuộm đỏ cá tính, mặc chiếc áo khoác da hàng hiệu đắt tiền, gương mặt ngạo nghễ, phách lối không ai khác chính là Tào Phi – nhị thiếu gia của tập đoàn tài phiệt Thần Vũ khét tiếng Giang Hải. Sau lưng hắn, hai gã vệ sĩ đô thị cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn đang cười cợt đầy vẻ khinh miệt.


"Chậc chậc, nhìn xem đây là ai nào? Chẳng phải là 'thiên tài' nghèo kiết xác của trường trung học cũ sao?" Tào Phi dẫm chiếc giày da hàng hiệu xuống vũng nước mưa, chậm rãi tiến lại gần Diệp Vân Châu, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.


Diệp Vân Châu khựng lại, đôi bàn tay gầy gò nắm chặt lấy quai cặp. Cậu nhìn thẳng vào mắt Tào Phi, giọng nói trầm ổn nhưng lạnh lùng: "Tào Phi, tránh đường."


"Tránh đường?" Tào Phi bật cười ha hả, quay sang nhìn hai gã vệ sĩ: "Chúng mày nghe thấy gì không? Con chó nghèo này bảo tao tránh đường kìa!"


Hắn đột ngột biến sắc, tiến lên một bước giật phắt chiếc cặp sách của Diệp Vân Châu ném mạnh xuống đất. Khóa cặp bị đứt lìa, những cuốn sách giáo khoa cũ kỹ văng tung tóe ra nền đất cát ẩm ướt, bị nước mưa thấm đẫm.


"Tào Phi! Anh làm gì thế?" Diệp Vân Châu phẫn nộ lao lên định nhặt sách, nhưng đã bị một gã vệ sĩ to béo thô bạo đẩy ngã nhào xuống đất.


"Làm gì à?" Tào Phi thong thả dẫm chiếc giày da lên một cuốn vở viết của Diệp Vân Châu, dùng sức di mạnh khiến trang giấy trắng tinh khôi rách nát, lấm lem bùn đất đen đúa. "Tao đã bảo mày làm hộ tao bài kiểm tra cuối kỳ, thế mà mày dám từ chối? Mày cậy mình học giỏi thì có quyền kiêu ngạo trước mặt tao sao? Ở cái đất Giang Hải này, nhà họ Tào tao muốn dẫm chết một con kiến nghèo khổ như mày còn dễ hơn lật bàn tay!"


Diệp Vân Châu cắn chặt răng, cố gắng đứng bật dậy. Lòng tự tôn bị chà đạp khiến lồng ngực cậu phập phồng dữ dội. Không màng đến sự chênh lệch thể hình, cậu vung nắm đấm phàm trần lao thẳng về phía Tào Phi.


Thế nhưng, một học sinh nghèo yếu ớt làm sao đấu lại những gã vệ sĩ được huấn luyện chuyên nghiệp. Gã vệ sĩ đứng bên cạnh khinh bỉ hừ một tiếng, lướt nhanh tới tóm chặt lấy cổ tay Diệp Vân Châu, bẻ ngoặt ra sau lưng. Tên còn lại vung một cú đấm tàn nhẫn nện thẳng vào bụng thiếu niên.


"Bộp!"


Diệp Vân Châu đau đớn oằn người, mặt cắt không còn một giọt máu. Cậu bị đá mạnh vào chân, quỵ rạp xuống vũng bùn lầy. Cơn đau thấu xương tủy truyền từ bụng lan khắp cơ thể, nhưng cậu không hề rên rỉ lấy một tiếng. Đôi mắt thiếu niên rực lửa phẫn nộ, trừng trừng nhìn kẻ thù.


"Vẫn cứng đầu sao?" Tào Phi bước tới, nắm lấy mái tóc bết nước của Diệp Vân Châu giật ngược ra sau, ép cậu phải ngước nhìn gương mặt ngông cuồng của hắn. Hắn khẽ ghé sát tai thiếu niên, thì thầm bằng giọng điệu âm hiểm: "Quỳ xuống dập đầu xin lỗi tao, liếm sạch vết bùn trên giày tao, tao sẽ tha cho mày. Nếu không, ngày mai tao sẽ sai người san phẳng căn nhà hoang rách nát của mày ở ngoại ô, để mày và bà già nhặt rác kia phải ngủ ngoài gầm cầu!"


Nghe đến việc Tào Phi đe dọa đến căn nhà hoang – nơi trú ẩn duy nhất của mình, Diệp Vân Châu cắn môi đến bật máu. Máu tươi đỏ thẫm hòa cùng nước mưa lạnh buốt chảy dài xuống cằm. Cậu dùng hết sức lực cuối cùng, nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu thẳng vào mặt Tào Phi.


"Mơ đi!" Diệp Vân Châu gầm lên, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định như sắt đá.


"Chát!"


Tào Phi giận dữ tát mạnh một cú khiến Diệp Vân Châu ngã nhào ra đất. Hắn rút chiếc khăn lụa lau sạch vết bẩn trên mặt, điên cuồng đạp liên tiếp vào người thiếu niên: "Khốn kiếp! Đánh nó cho tao! Đánh đến khi nào nó chịu quỳ xuống mới thôi!"


Hai gã vệ sĩ lập tức xông lên, những cú đấm, cú đá tàn nhẫn liên tục nện xuống nhục thân gầy gò của Diệp Vân Châu. Tiếng xương khớp va chạm dưới màn mưa nghe thật ghê rợn. Diệp Vân Châu cắn chặt môi đến mức nát bét, hai tay ôm chặt lấy đầu, chịu đựng cơn đau hủy diệt. Cậu thà chết chứ quyết không quỳ gối van xin lũ tài phiệt tham lam.


Sau một trận bạo hành dã man, Tào Phi mới chịu dừng tay khi thấy Diệp Vân Châu đã nằm bất động trong vũng máu hòa nước mưa. Hắn khinh bỉ ném chiếc khăn lụa dơ bẩn lên người thiếu niên, cười lạnh: "Hừ, một con chó hoang cứng đầu. Nhớ lấy lời tao, ngày mai nếu mày không quỳ gối trước cổng biệt thự Thần Vũ xin tha, tao sẽ khiến mày biến mất khỏi Giang Hải này vĩnh viễn!"


Chiếc xe thể thao đỏ rực gầm rú lao đi trong làn mưa tầm tã, để lại thiếu niên cô độc nằm giữa bãi đất hoang vắng ngoại ô.


Cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt, gột rửa đi vết máu tươi trên mặt Diệp Vân Châu. Cậu run rẩy bò dậy, cố gắng thu gom những cuốn sách giáo khoa rách nát, lấm lem bùn đất vào lòng. Từng hơi thở của cậu đều mang theo cơn đau thấu tận tâm can. Lạc lối, cô độc và bất lực giữa đô thị công nghiệp lạnh lẽo, Diệp Vân Châu kéo lê bước chân nặng nề, vô định đi về phía vùng ngoại ô hoang vắng phía tây.


Trong vô thức, cậu bước đến gần khu đất hoang phế rộng lớn – nơi đặt Học viện Tiên Đạo Giang Hải. Cậu không hề hay biết rằng, sâu trong huyết quản của mình, dòng máu nhân tộc nguyên thủy đang khẽ rục rịch chuyển động. Kiếm căn thiên sinh ẩn sâu dọc theo xương sống của cậu đang phản ứng mãnh liệt với một luồng hơi thở cổ xưa phát ra từ bức tường gạch đổ nát phía tây của học viện.


Tại phòng trực bảo vệ cổng trường rách nát, Tiêu Lạc đang ngồi thong thả trên chiếc giường tre, tay cầm chiếc bình trà inox rỉ sét. Anh khẽ nhấp một ngụm trà Ngộ Đạo ấm áp, đôi mắt uể oải bỗng chốc rực sáng.


Kích hoạt kỹ năng Nhìn trộm thiên cơ, tầm mắt của Tiêu Lạc xuyên qua màn mưa dày đặc cách đó trăm mét, khóa chặt vào thân ảnh gầy gò của Diệp Vân Châu. Dưới thần nhãn của vị tiên tôn viễn cổ, nhục thân của thiếu niên hóa thành một bản đồ kinh mạch phát sáng 3D chân thực. Tiêu Lạc kinh ngạc phát hiện dọc theo xương sống của Diệp Vân Châu là một chuỗi xương cốt phát ra ánh sáng vàng kim sắc bén, thẳng tắp và kiên định vô song – đây chính là Kiếm Căn Thiên Sinh cực hạn, vạn năm khó gặp!


Thế nhưng, trên chuỗi kiếm cốt vĩ đại ấy, có một luồng tà khí đỏ ngòm mờ nhạt (tàn tích từ tà thuật Huyết Ma Quyết của nhà họ Tào truyền sang nhục thân Tào Phi) đang quấn chặt lấy như một loài ký sinh trùng, phong tỏa hoàn toàn đan điền và ngăn chặn kiếm căn thức tỉnh.


"Nhân duyên kiếm căn... Con đường luân hồi vạn năm, đệ tử cũ của ta, ngươi cuối cùng cũng đã trở lại," Tiêu Lạc khẽ lầm bầm, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc hoài niệm sâu sắc. Anh nhận ra dao động thần hồn của Diệp Vân Châu hoàn toàn trùng khớp với vị đại đệ tử kiếm tu của mình thời viễn cổ.


Tiêu Lạc biết mình không nên ra tay can thiệp trực tiếp để tránh thu hút sự chú ý của Thiên Đạo ngụy tạo, và quan trọng hơn, kiếm tu bắt buộc phải tự mình rèn giũa ý chí trong sinh tử mới có thể đúc nên thánh thể vô địch. Anh quyết định gieo một mầm mống kiếm ý để cậu tự mình khai phá đan điền.


Tiêu Lạc nâng chiếc bình trà inox rỉ sét lên, khẽ gõ ngón tay trỏ vào thân bình.


"Boong..."


Tiếng gõ trầm đục vang lên, một luồng sóng thần thức vô hình, cực nhỏ bay xuyên qua màn mưa, đánh thẳng vào vết chém rêu phong sâu hoắm trên bức tường gạch cũ nát phía tây của học viện – nơi vốn là một mảnh vỡ trận pháp Kiếm Các ngoại môn do Tiêu Lạc lưu lại từ kiếp trước.


Diệp Vân Châu lúc này đã đi tới sát bức tường gạch đổ nát. Cậu kiệt sức ngã quỵ xuống bãi cỏ ướt, lưng tựa vào tường đá lạnh buốt. Trong cơn mơ màng vì kiệt sức và đau đớn, đôi mắt cậu vô tình lock chặt vào một vết chém sâu hoắm đầy rêu phong cổ kính trên bề mặt những viên gạch đỏ cũ nát.


Vết chém ấy trông thật kỳ lạ, nó sắc bén và dứt khoát đến mức dường như có thể chia đôi cả không gian xung quanh. Khi Diệp Vân Châu stare chằm chằm vào vết chém, một hiện tượng thần kỳ bỗng xảy ra.


Cơn mưa bão tầm tã xung quanh cậu dường như chậm lại. Từng giọt nước mưa rơi tự do giữa không trung bỗng chốc ngưng đọng lại, hóa thành những hạt sương băng lấp lánh lơ lửng. Thế giới xung quanh hoàn toàn rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.


Trong tầm mắt của Diệp Vân Châu, vết chém rêu phong bắt đầu phát ra luồng ánh sáng vàng kim mờ nhạt nhưng vô cùng rực rỡ. Từ sâu trong vết nứt gạch cổ, sương mù lam sắc trào ra, ngưng tụ thành hình ảnh một bóng người khổng lồ vĩ ngạn cao mười trượng lơ lửng giữa hư không.


Bóng người ấy không có gương mặt rõ ràng, nhưng khí chất cô độc, kiêu ngạo vô song của y khiến trời đất phải cúi đầu. Y đang cầm một thanh kiếm gỗ rỉ sét, chậm rãi múa ra những đường kiếm thô sơ nhưng chứa đựng quy tắc vạn pháp của vũ trụ viễn cổ. Mỗi đường kiếm vạch ra đều xé rách màn đêm đen tối, để lại những vệt sáng vàng kim sắc lẹm khắc sâu vào thức hải của Diệp Vân Châu.


"Thái... Cổ... Kiếm... Ý..."


Một giọng nói cổ xưa, trầm hùng bỗng vang vọng bên tai thiếu niên, đánh thức dòng máu nhân tộc nguyên thủy đang ngủ say trong cơ thể cậu. Kiếm căn thiên sinh dọc theo xương sống của Diệp Vân Châu bắt đầu rung lên bần bật, phát ra tiếng kiếm鳴 vo vo cộng minh mãnh liệt.


Luồng tà khí đỏ ngòm dơ bẩn của nhà họ Tào đang phong tỏa đan điền cậu khi chạm vào ánh sáng kiếm ý vàng kim lập tức bị tịnh hóa tiêu tan như bóng mây gặp nắng ấm. Kinh mạch bị tổn thương do trận bạo hành của cậu bắt đầu được bao phủ bởi một dòng linh lực ấm áp phát ra từ kiếm cốt, nhanh chóng chữa lành mọi vết bạo thương.


Diệp Vân Châu đứng bất động suốt bốn tiếng dưới trời mưa tầm tã, hai mắt mở to rực sáng như hai ngôi sao tinh tú giữa đêm đen. Cậu hoàn toàn chìm đắm vào huyễn cảnh kiếm vũ vĩ đại của bóng người khổng lồ trong vết chém rêu phong, cảm nhận rõ rệt một luồng sức mạnh phi thường mới mẻ đang nhen nhóm thức tỉnh trong đan điền của mình. Con đường nghịch thiên tu tiên của thiếu niên nghèo khổ chính thức được mở ra từ đây.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!