Bức Tường Thép Đồng, Học Viên Gác Cổng
Tiếng sấm rền vang trên vòm trời Giang Hải không còn là âm thanh của tự nhiên, mà là tiếng gầm thét đầy oán hận của vạn ác quỷ đang bị nung nấu trong hỏa lò tà thuật.
Tại Đỉnh Ngộ Đạo phía đông của Học viện Tiên Đạo Giang Hải, vách ngăn kết giới vốn dĩ mỏng manh nay đã bị bàn tay quỷ vạn năm của Hắc Sơn Lão Tổ đập rách một đường dài hơn mười mét. Vết rách không gian ấy vặn vẹo như một con rết khổng lồ đen kịt bò ngang bầu trời, liên tục rò rỉ ra những tia chớp màu tím đen mang theo luồng tà khí tanh nồng mùi máu huyết. Gió bão rít gào thổi tung những tán lá đa cổ thụ, mang theo sương độc lạnh buốt tràn vào khuôn viên học viện.
"Khặc khặc khặc! Kết giới đã rách! Lũ tạp chủng học viện Giang Hải, hôm nay chính là ngày giỗ của các ngươi!"
Từ bên ngoài vết rách, tiếng cười điên cuồng của tà đồ Thần Vũ vang lên dồn dập. Ngay sau đó, hàng chục thân ảnh lực lưỡng, dị dạng bắt đầu lao qua khe nứt không gian, nhảy xuống đỉnh đồi ngộ đạo. Đó là bầy siêu chiến binh biến dị cấp 2 của tập đoàn Thần Vũ—những kẻ đã bị cấy ghép mô yêu thú và dung hợp viên Huyết Hồn Tinh dơ bẩn vào lồng ngực. Lồng ngực của chúng phát ra thứ ánh sáng đỏ ngòm như máu, đôi mắt đỏ rực không có con người, nhục thân phình to gấp đôi người thường, vảy sừng gồ ghề mọc ngược dọc theo cánh tay thép. Theo sau chúng là đám tà đồ mặc huyết y, tay cầm cờ triệu hồn bốc khói đen nghi ngút.
"Đường Tam sư huynh! Chúng tràn vào rồi!"
Một học viên ngoại môn kinh hoàng hét lên, tay cầm thanh kiếm gỗ đào run rẩy trước uy áp khủng khiếp của bầy quái vật khát máu. Lúc này, Đường Tam đã cạn kiệt hoàn toàn linh lực sau khi vá trận nhãn cốt lõi, gương mặt thư sinh tái mét, chỉ có thể dựa vào thân cây cổ thụ để không ngã quỵ.
"Không được lùi! Phía sau chúng ta là khu ký túc xá của năm mươi học đệ mới cứu về!"
Một tiếng quát hào sảng, nặng nề như tiếng đá tảng va chạm vang lên từ sườn đồi. Hoàng Thiên Bảo vác chiếc khiên đá xám khổng lồ bước lên tuyến đầu. Thân hình mập mạp cao lớn của cậu lúc này sừng sững như một ngọn núi nhỏ. Dù lồng ngực vẫn còn âm ỉ đau nhói, kinh mạch tay phải tê rần do dư chấn từ trận chiến dưới hầm mộ cổ trước đó, nhưng đôi mắt híp của cậu học viên từng bị gia đình tài phiệt ruồng bỏ nay lại rực cháy một ý chí kiên định chưa từng có.
Cậu nhìn bầy siêu chiến binh biến dị đang điên cuồng lao xuống dốc đồi, khẽ nhổ một ngụm nước bọt lẫn máu tươi, cười lạnh: "Lũ súc sinh Thần Vũ, muốn bước vào học viện thì phải bước qua xác của Hoàng Thiên Bảo ta trước!"
"Uỳnh!"
Hoàng Thiên Bảo dậm mạnh chân xuống đất, bùn đất dưới chân cậu nứt toác. Cậu cắm mạnh chiếc khiên đá xám thô sơ xuống mặt đất đá của Đỉnh Ngộ Đạo, hai tay kết ấn vạn biến, điên cuồng vận hành Đại Địa Thần Công.
"Đại Địa Thần Công! Thạch Khải Phòng Ngự! Khởi!"
Long mạch địa chất dưới lòng đất học viện Giang Hải lập tức cộng minh dữ dội. Một luồng linh lực thổ hệ màu vàng đất dày dặn, thô sơ trào dâng từ lòng đất, bao bọc lấy chiếc khiên đá xám. Trong chớp mắt, mặt đất rung chuyển, hàng vạn khối đá tảng từ dưới lòng đất trồi lên, liên kết chặt chẽ với nhau tạo thành một bức tường đá xám khổng lồ cao hơn năm mét, dày ba mét, chắn ngang lối đi duy nhất dẫn xuống khu ký túc xá học viên.
Bức tường đá xám vừa mới hoàn thành, bầy siêu chiến binh biến dị cấp 2 đã lao đến như một cơn lũ quét.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Những tiếng va chạm kinh thiên động địa vang dội cả ngọn đồi. Những con quái vật khổng lồ đâm sầm nhục thân cứng như sắt thép của chúng vào bức tường đá xám với tốc độ kinh hoàng. Sức va đập khủng khiếp khiến bức tường đá rung chuyển kịch liệt, bụi đất bay mù mịt. Thế nhưng, nhờ thổ lực dày dặn của long mạch gia trì, bức tường đá xám vẫn sừng sững bất động. Ngược lại, lực phản chấn cực mạnh khiến xương cốt của vài con siêu chiến binh biến dị đi đầu phát ra những tiếng rắc rắc gãy vụn, chúng gào thét đau đớn thối lui, máu đen rỉ ra từ những vết nứt trên lớp vảy sừng.
"Tuyết Lạc! Khống chế chúng!" Hoàng Thiên Bảo nghiến răng gầm lên, hai tay cậu vẫn gồng chặt để duy trì màng bảo hộ thổ hệ, mồ hôi hột chảy dài trên gương mặt phúc hậu.
Từ phía sau bức tường đá, một thân ảnh thanh khiết như tuyết mai bước ra. Trần Tuyết Lạc mặc chiếc váy lụa trắng bay phấp phới trong gió độc, mái tóc đen dài thẳng mượt tung bay, gương mặt thanh tú thoát tục lạnh lùng như băng đá. Đôi mắt trong trẻo của cô thiếu nữ mười bảy tuổi lóe lên lam quang sắc lạnh. Cô tiến lên một bước, hai tay kết ấn, băng linh lực trong đan điền Luyện Khí tầng 4 bộc phát ra ngoài nhục thân, tạo thành một luồng hàn khí xanh lam lạnh buốt lan tỏa khắp mặt đất.
"Huyền Băng Quyết! Hàn Băng Thấu Xương!"
Trần Tuyết Lạc quát khẽ, lòng bàn tay hướng xuống đất.
Hàn khí xanh lam lan truyền với tốc độ cực nhanh, trong chớp mắt đã đóng băng toàn bộ mặt đất đá của Đỉnh Ngộ Đạo trong bán kính hai mươi mét. Lớp băng tuyết trắng xóa, dày dặn bao phủ lên chân của bầy siêu chiến binh biến dị, khóa chặt các khớp xương sừng của chúng vào mặt đất đá đóng băng, cản bước tiến cuồng bạo của đàn thú.
Thế nhưng, bầy siêu chiến binh biến dị cấp 2 mang năng lượng của Huyết Hồn Tinh cực kỳ tàn độc.
"Gào!"
Một con siêu chiến binh khổng lồ gầm lên điên cuồng, viên Huyết Hồn Tinh đỏ ngòm giữa lồng ngực nó bộc phát ra luồng tà hỏa màu đỏ đen nóng bỏng bốc mùi tanh sực. Luồng nhiệt lượng tà hỏa khủng khiếp ấy tỏa ra ngoài nhục thân, lập tức làm tan chảy lớp băng tuyết của Trần Tuyết Lạc thành những làn khói đen dơ bẩn bốc nghi ngút. Những con quái vật khác cũng điên cuồng kích hoạt tà hỏa, bứt phá khỏi lớp băng phong trong vòng vài khắc, tiếp tục lao về phía trước với sự hung hãn tăng gấp bội.
"Không tốt! Tà hỏa của Huyết Hồn Tinh quá mạnh, băng phong không thể giữ chân chúng lâu!" Trần Tuyết Lạc biến sắc, cô bị chấn dội ngược lùi lại hai bước, sắc mặt trắng bệch do tiêu hao linh lực quá nhanh.
Cùng lúc đó, đám tà đồ mặc huyết y đứng phía sau bầy quái vật bắt đầu hành động. Chúng cười quái dị, lắc mạnh những lá cờ triệu hồn dơ bẩn, ngưng tụ oán khí của vạn oan hồn thành hàng trăm mũi tên tà thuật màu đỏ đen bốc khói nghi ngút.
"Huyết Ma Chú! Bắn cho ta!"
Hàng trăm mũi tên tà thuật ăn mòn rít lên những tiếng xé gió chói tai, mang theo tiếng khóc than ghê rợn của oan hồn, vượt qua đỉnh bức tường đá, bắn thẳng vào vị trí của Hoàng Thiên Bảo và các học viên ngoại môn phía sau.
Hoàng Thiên Bảo nhìn thấy hàng trăm mũi tên tà thuật ăn mòn đang lao tới, trong đầu cậu lập tức nhớ lại những lời chỉ điểm ngầm của bảo vệ Tiêu Lạc hằng ngày tại phòng trực cổng trường: *'Thiên Bảo, thổ linh căn của trò dày dặn, nhưng không phải cứ xây tường cứng là thắng. Đôi khi, nhẫn nại gánh chịu, dùng nhục thân làm mồi nhử thu hút toàn bộ hỏa lực của địch mới là cách để tìm ra kẽ hở tịnh hóa của đồng đội.'*
"Sư phụ... con hiểu rồi!"
Hoàng Thiên Bảo cắn răng, không hề thối lui nửa bước. Cậu dồn toàn bộ 30% linh lực thổ hệ còn sót lại trong đan điền vào chiếc khiên đá xám thô sơ, chủ động mở rộng màng chắn Thạch Khải Phòng Ngự che chở cho Trần Tuyết Lạc và Đường Tam phía sau, chấp nhận phơi bày toàn bộ nhục thân của mình trước hàng trăm mũi tên tà thuật.
"Phập! Phập! Phập!"
Hàng chục mũi tên tà thuật ăn mòn bắn trúng vào màng chắn thổ hệ của Hoàng Thiên Bảo. Luồng tà khí đỏ đen nồng nặc lập tức ăn mòn màng bảo hộ, tạo ra những tiếng xèo xèo ghê rợn và khói độc đen xì. Sức công phá khủng khiếp của tà thuật kết hợp oán khí cắn trả khiến Hoàng Thiên Bảo lồng ngực chấn động mạnh, cậu hộc ra một ngụm máu tươi, kinh mạch hai cánh tay bị tà độc ăn mòn trở nên tê rần, đau đớn thấu xương tủy. Bức tường đá xám khổng lồ bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt lớn, lung lay sắp sụp đổ.
"Thiên Bảo sư huynh!" Trần Tuyết Lạc kinh hoàng hét lên, định lao lên hỗ trợ nhưng đan điền của cô đã cạn kiệt băng linh lực.
"Khặc khặc khặc! Chết đi, lũ chuột nhắt học viện Giang Hải!" Đám tà đồ cười điên cuồng, chuẩn bị phóng ra đợt mũi tên tà thuật thứ hai để kết liễu Hoàng Thiên Bảo.
Ngay trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc ấy, một luồng ánh sáng màu vàng đất ấm áp, mang theo tiếng khánh ngọc thanh tịnh bỗng chốc tỏa ra từ sâu trong sương mù học viện.
"A Di Đà Phật. Kẻ mang tà niệm bước vào thánh địa, ắt gánh chịu nhân quả báo ứng."
Một giọng nói từ bi, trầm tĩnh nhưng nặng nề như tiếng chuông đồng vang dội khắp Đỉnh Ngộ Đạo. Từ trong làn sương mù lam sắc, một vị nhà sư trung niên hiền hậu mặc tăng y màu vàng đất chậm rãi bước ra. Gương mặt chữ điền cương nghị của người tỏa ra phật quang ấm áp, đôi mắt khép hờ đầy vẻ từ bi thoát tục—đây chính là phân thân hộ pháp 'Tiêu Kim Cang' do Tiêu Lạc bản thể gieo rắc để bảo vệ học viện.
Tiêu Kim Cang bước đến bên cạnh Hoàng Thiên Bảo đang kiệt sức, khẽ phất tay áo tăng y. Một luồng chân nguyên Trúc Cơ viên mãn ấm áp rót vào đan điền của cậu học viên thể tu, lập tức xoa dịu vết thương kinh mạch và tịnh hóa hoàn toàn tà độc ăn mòn.
"Học trò ngoan, trò đã làm rất tốt. Hãy lùi lại nghỉ ngơi, để sư phụ gác cổng này lo liệu," Tiêu Kim Cang mỉm cười hiền hậu.
Nói rồi, Tiêu Kim Cang quay sang đối diện với bầy siêu chiến binh biến dị và hàng trăm mũi tên tà thuật đang lao tới. Người khẽ gầm khẽ, hai tay kết ấn chữ Vạn trước ngực, bộc phát toàn bộ chiến lực Trúc Cơ viên mãn.
"Kim Cang Bất Động Quyết! Kim Cang Hộ Thể!"
"Oanh!"
Nhục thân của Tiêu Kim Cang đột ngột phát ra hào quang vàng kim lấp lánh rực rỡ, phình to lên cao mười trượng, hóa thành một bức tượng vàng khổng lồ sừng sững giữa đỉnh đồi ngộ đạo như một vị thần minh hộ pháp bước ra từ thần thoại viễn cổ. Làn da của người hóa thành màu vàng kim bất hoại, xung quanh tỏa ra những vòng tròn phật quang ấm áp chiếu sáng cả bầu trời mây đen tăm tối.
Bức tượng vàng khổng lồ Tiêu Kim Cang dang rộng hai tay, kích hoạt thần thông *Nhục Thân Hóa Thuẫn* tạo thành một bức tường ánh sáng vàng kim khổng lồ bao phủ toàn bộ học viên ngoại môn phía sau.
"Vút! Vút! Vút!"
Hàng trăm mũi tên tà thuật ăn mòn và bầy siêu chiến binh biến dị lao thẳng vào bức tường ánh sáng vàng kim.
Thế nhưng, ngay khi chạm vào phật quang ấm áp của *Kim Cang Hộ Thể*, luồng tà khí đỏ đen dơ bẩn của Huyết Ma Chú lập tức bị tịnh hóa hoàn toàn, tan rã thành những đốm sáng vàng kim vô hại rồi biến mất vào không trung. Bầy siêu chiến binh biến dị đâm sầm vào nhục thân vàng kim của Tiêu Kim Cang giống như trứng chọi đá, nhục thể cứng thép của chúng bị lực lượng phật quang tịnh hóa đè sụp, gãy xương nát thịt gào thét thảm thiết thối lui.
Trong phòng bảo vệ nhỏ bé lợp mái tôn rỉ sét cạnh cổng trường cách đó năm cây số, bản thể Tiêu Lạc vẫn thong dong ngồi gác chéo chân trên chiếc giường tre cũ kỹ. Anh nâng nắp chiếc bình trà inox rỉ sét, nhấp một ngụm trà Ngộ Đạo ấm áp để làm dịu cơn đau nhói nhẹ nơi đan điền rạn nứt do phản phệ duy trì phân thân đồng bộ.
Thông qua Thần Nhãn Thông Thiên, Tiêu Lạc nhìn thấy rõ ràng toàn bộ diễn biến trận chiến phòng ngự tại Đỉnh Ngộ Đạo. Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười lười biếng đầy thỏa mãn:
"Thiên Bảo gánh chịu nhân quả, Kim Cang tịnh hóa vạn tà... Sự phối hợp này quả thực không tệ. Nhưng tà tổ Trúc Cơ peak kia... xem ra đã hết kiên nhẫn rồi."
Quả nhiên, trên bầu trời đen kịt của Giang Hải, Hắc Sơn Lão Tổ chứng kiến toàn bộ đội tiên phong siêu chiến binh biến dị và tà đồ bị chặn đứng hoàn toàn trước bức tượng vàng khổng lồ của Tiêu Kim Cang thì vô cùng giận dữ. Đôi mắt lục hỏa của hắn bùng cháy dữ dội, gương mặt gầy guộc vặn vẹo điên cuồng.
"Đồ khốn kiếp! Một phân thân Trúc Cơ viên mãn cũng dám cản đường lão tổ?!" Hắc Sơn Lão Tổ gầm thét điên cuồng.
Hắn giơ cao bàn tay quỷ vạn năm đúc bằng sắt đen rỉ sét lên trời, điên cuồng vận hành toàn bộ tu vi Trúc Cơ peak dơ bẩn của mình. Mây đen bao phủ Giang Hải cuồn cuộn vặn vẹo dữ dội, ngưng tụ lại thành một bàn tay quỷ khổng lồ dài hai trăm trượng bốc cháy ngọn lửa Hắc Sơn Quỷ Hỏa màu xanh lục mang theo tiếng gào khóc thảm thiết của vạn oan hồn.
"Vạn Quỷ Trảo Thần! Bóp nát bức tượng vàng này cho lão tổ!"
Bàn tay quỷ khổng lồ mang theo lực lượng hủy thiên diệt địa từ trên vòm trời tăm tối chậm rãi nện xuống, nhắm thẳng vào đỉnh đầu của bức tượng vàng khổng lồ Tiêu Kim Cang với một uy áp kịch tính tột cùng...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!