Mây Đen Đè Thành, Quyết Chiến Khởi Đầu
Cơn giông bão từ phương Bắc đổ ập xuống thành phố Giang Hải không mang theo những hạt mưa mát lành của mùa hạ, mà kéo theo một mùi tanh tưởi lạnh buốt của oán khí tích tụ vạn năm.
Trên bầu trời, những tầng mây đen đặc quánh như mực đổ từ từ hạ thấp, nuốt chửng những tia sáng mặt trời yếu ớt cuối cùng của buổi sớm. Giang Hải thành phố lúc này mới chỉ hơn tám giờ sáng, nhưng vòm trời đã tối tăm như đêm ba mươi. Đèn đường tự động bật sáng, những tiếng còi xe rú vang dội từ các ngã tư bị tắc nghẽn, tiếng người la hét hoảng loạn tạo thành một khúc nhạc hỗn loạn của ngày tận thế. Người dân phàm trần đổ xô ra đường, ngước mắt nhìn lên vòm mây đen vặn vẹo hình mặt quỷ khổng lồ đang lờ lững trôi trên đỉnh đầu, ai nấy đều run rẩy kinh hoàng.
"Chạy đi! Nhật thực sao? Không phải, mây đen đang chuyển động kìa!"
"Trời đất ơi, đó là cái gì? Có quái vật trong mây!"
Ở một góc cao của tháp truyền hình Giang Hải, nữ phóng viên tự do Tô Thanh Thanh đang run rẩy ôm chặt chiếc máy ảnh cơ đặc chế có gắn thấu kính thạch anh. Đôi môi cô tái nhợt vì lạnh, nhưng ánh mắt lại rực cháy một sự kiên định phi thường. Thông qua thấu kính thạch anh—thứ thấu kính có khả năng chụp được dao động linh khí mà Tiêu Lạc từng chỉ điểm ngầm cho cô—Tô Thanh Thanh nhìn thấy rõ ràng luồng oán khí màu đen đỏ đậm đặc đang cuồn cuộn bao phủ toàn bộ bầu trời thành phố.
"Hắc Sơn Lão Tổ... tà tu Trúc Cơ viên mãn... rốt cuộc đã xuất thế rồi sao?" Tô Thanh Thanh thầm thì trong gió lạnh, ngón tay cô run rẩy bấm máy liên tục, ghi lại từng khoảnh khắc dị tượng kinh hoàng này để truyền tải trực tiếp lên các kênh thông tin ngầm của giới võ đạo.
Cùng lúc đó, trên con đường đất đỏ gồ ghề dẫn vào ngoại ô Giang Hải, ba thân ảnh gầy gò đang điên cuồng lao đi trong gió bão.
Đường Tam dẫn đầu, gương mặt thư sinh nho nhã thường ngày lúc này đầy vết bùn đất bết dính, kính cận mỏng mờ mịt nước sương. Tay phải cậu ôm chặt một đồng tiền xu bằng đồng rỉ sét phát ra luồng linh quang vàng thổ ấm áp—Thổ Địa Cổ Tiền. Phía sau cậu, Hoàng Thiên Bảo vác chiếc khiên đá xám khổng lồ, lồng ngực vẫn phập phồng dữ dội, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi đã khô do chấn động từ trận chiến với Hắc Ma dưới hầm mộ cổ trước đó.
"Đường Tam sư huynh! Mây đen áp sát học viện rồi! Kết giới sương mù đang bị ăn mòn kịch liệt!" Hoàng Thiên Bảo nghiến răng gầm lên, giọng nói bị tiếng sấm sét rền vang trên vòm trời nuốt chửng một nửa.
Đường Tam không ngoảnh đầu lại, cậu vận hành Nguyên Thủy Linh Lực Quyết đến cực hạn, bước chân lướt đi nhanh như một làn gió nhẹ nhờ phong linh lực hộ thể: "Trụ vững, Thiên Bảo! Trưởng lão Tiêu Huyền Cơ đang dùng chân nguyên bản thể để vá kết giới, chúng ta phải mang cổ tiền này về tích hợp vào Trận bàn Thiên Vân ngay lập tức! Chỉ có mỏ neo phong thủy này mới có thể tịnh hóa hoàn toàn oán khí của tà tổ!"
Tại cổng chính của Học viện Tiên Đạo Giang Hải, không khí tĩnh lặng đến mức kỳ dị, hoàn toàn tương phản với sự hỗn loạn ngoài kia.
Trong căn phòng bảo vệ nhỏ bé rộng mười hai mét vuông lợp mái tôn rỉ sét, Tiêu Lạc đang gác chéo chân trên chiếc giường tre cũ kỹ. Anh mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh xám bạc màu, mái tóc đen hơi bù xù che khuất vầng trán rộng. Tay phải anh ôm chiếc bình trà inox rỉ sét—thần khí chứa đựng nước suối Ngộ Đạo viễn cổ.
Tiêu Lạc khẽ nâng nắp bình trà, nhấp một ngụm trà ấm áp để xoa dịu vết rách đan điền thời không đang nhói lên nhẹ do phản phệ duy trì phân thân. Thông qua Thần Nhãn Thông Thiên, anh lười biếng nhìn lên vòm trời đen kịt ngoài kia, rồi lại nhìn xuống ba đứa học trò đang thở không ra hơi chạy vào cổng trường.
"Xoạt... xoạt... xoạt..."
Tiếng chổi tre quét lá rụng đều đặn ngoài cổng trường vẫn vang lên chậm rãi. Lão gia nhân mù Tần Thiết Y, mặc bộ áo vải thô xám vá chằng vá đụp, tay cầm cây chổi tre cũ mòn quét sạch những chiếc lá đa khô rụng dưới đất. Lão già mù hoàn toàn không ngước mắt nhìn bầu trời tận thế, gương mặt nhăn nheo bình thản như mặt hồ không gió, nhưng mỗi đường chổi của lão đi qua đều vô tình phát ra một luồng linh áp mờ nhạt, tịnh hóa hoàn toàn những sợi oán khí đen sẫm đang cố gắng len lỏi qua khe cổng chính.
"Sư phụ! Chúng con đã về!" Đường Tam hét lớn, lao thẳng vào Trận Các ngoại môn.
Bên trong Trận Các—gian nhà gạch cũ kỹ đầy sương mù lam sắc—phân thân trận pháp Tiêu Huyền Cơ đang ngồi khoanh chân trước bàn cờ đá bát quái cổ. Sắc mặt lão giả nửa đen nửa bạc lúc này trắng bệch, khóe môi rỉ ra một vệt máu đỏ thẫm. Chiếc Trận bàn Thiên Vân lơ lửng trước ngực lão phát ra những tiếng kêu rạn nứt vo vo, một vết nứt dài chạy dọc từ tâm bát quái ra ngoài rìa đang rỉ ra những tia tà khí màu đen sậm do phản phệ từ bàn tay quỷ của Hắc Sơn Lão Tổ bên ngoài.
"Trưởng lão! Thổ Địa Cổ Tiền đây!" Đường Tam quỳ sụp xuống, hai tay dâng cao đồng tiền xu đồng rỉ sét.
Tiêu Huyền Cơ mở mắt, đôi mắt xám không con ngươi lóe lên một tia thần quang ấm áp. Lão không nói lời nào, chỉ khẽ phất tay áo bào xanh thẫm. Một luồng linh lực trận pháp lam sắc bao bọc lấy Thổ Địa Cổ Tiền, hút thẳng nó vào tâm bát quái của Trận bàn Thiên Vân.
"Oanh!"
Ngay khi đồng tiền cổ rỉ sét chạm vào tâm trận bàn, một luồng linh quang vàng thổ ấm áp, dạt dào như đất mẹ bộc phát dữ dội. Vết nứt dài trên trận bàn Thiên Vân lập tức được một dòng năng lượng vàng kim len lỏi vào vá lành hoàn toàn. Đồng thời, long mạch địa chất ngủ đông vạn năm dưới lòng đất học viện Giang Hải như được đánh thức, phát ra một tiếng gầm nhẹ đầy phấn khích rung chuyển cả tầng địa tầng sâu ba ngàn mét.
"Cộng minh địa mạch! Khởi!" Tiêu Huyền Cơ trầm giọng quát lớn, hai tay kết ấn vạn biến.
Một làn sương mù lam sắc tịnh hóa khổng lồ từ lòng đất học viện trào dâng rực rỡ, bùng phát ngược lên bầu trời, hòa quyện với linh quang vàng thổ của cổ tiền tạo thành một màng bảo hộ tịnh hóa vàng kim khổng lồ bao phủ toàn bộ khuôn viên học viện trong bán kính năm cây số. Vùng Mù Thiên Cơ lập tức được nâng cấp lên trạng thái tịnh hóa tối đa, bẻ cong hoàn toàn ánh sáng và triệt tiêu mọi sóng điện từ, cô lập học viện hoàn toàn khỏi tầm quét của thế giới bên ngoài.
Đúng lúc này, trên vòm trời đen kịt của Giang Hải, một tiếng cười quái dị, khàn đặc như tiếng kim loại rỉ sét cào vào vách đá bùng nổ vang dội:
"Khặc khặc khặc! Một lũ chuột nhắt học viện Giang Hải! Hôm nay, lão tổ sẽ dùng vạn oan hồn này san phẳng thánh địa giả tạo của các ngươi!"
Từ trong tầng mây đen cuồn cuộn, thân ảnh cao gầy quái dị của Hắc Sơn Lão Tổ từ từ hiện ra, lơ lửng trên không trung. Bộ đạo bào đen vẽ đầy hình quỷ đầu lâu rách nát của hắn bay phấp phới trong gió bão, râu tóc đen sì bốc khói đen cuồn cuộn, đôi mắt lục hỏa lập lòe đầy sát khí tàn độc. Hắn nhìn xuống màng bảo hộ vàng kim của học viện với vẻ khinh miệt tột cùng.
"Hắc Sơn Quỷ Hỏa! Diệt cho ta!"
Hắc Sơn Lão Tổ gầm khẽ, vung hai bàn tay gầy guộc như củi khô hướng xuống dưới.
Từ trong mây đen, hàng chục luồng hỏa diễm màu xanh lục khổng lồ—Hắc Sơn Quỷ Hỏa—mang theo oán khí gào khóc của vạn oan hồn ngưng tụ thành những quả cầu lửa lớn mười trượng, rít lên những tiếng xé gió kinh hoàng nện liên tiếp xuống màng kết giới học viện Giang Hải. Mỗi quả cầu lửa đi qua đều để lại một vệt khói đen độc hại ăn mòn không khí.
"Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!"
Những tiếng nổ kinh thiên động địa vang dội khắp ngoại ô thành phố. Người dân Giang Hải kinh hoàng chứng kiến những quả cầu lửa xanh lục liên tục va chạm vào một khoảng không gian vô hình lấp lánh ánh sáng vàng kim giữa không trung.
Thế nhưng, một cảnh tượng thần kỳ đã xảy ra.
Ngay khi các luồng Hắc Sơn Quỷ Hỏa tàn độc chạm vào màng bảo hộ vàng kim của Thổ Địa Cổ Tiền, luồng linh quang vàng thổ ấm áp lập tức bùng phát sức mạnh tịnh hóa tuyệt đối. Oán khí dơ bẩn bám trên quỷ hỏa bị triệt tiêu hoàn toàn, ngọn lửa xanh lục hung hãn lập tức tắt lịm, tịnh hóa tiêu tan thành những làn khói trắng vô hại bay tản mác vào hư vô.
"Cái gì?!" Hắc Sơn Lão Tổ biến sắc, đôi mắt lục hỏa co rụt lại kinh ngạc. "Lực lượng tịnh hóa phong thủy này... rốt cuộc là bảo vật gì?!"
Hắn điên cuồng bộc phát toàn bộ tu vi Trúc Cơ Kỳ viên mãn, thần thức mạnh mẽ quét thẳng xuống kết giới hòng dùng ma âm tà thuật để tẩy não và tàn phá thần hồn của toàn bộ học viên bên trong.
"Hắc Sơn Vạn Quỷ Quyết! Thần Thức Xâm Nhập!"
Một luồng sóng thần thức màu đỏ sậm vô hình mang theo tiếng khóc than ghê rợn găm thẳng xuống kết giới.
Nhưng ngay khi luồng thần thức tà ác vừa chạm vào màng bảo hộ vàng kim, luồng linh quang tịnh hóa lập tức dội ngược trở lại kịch liệt. Sức mạnh phản phệ của phong thủy đại trận khiến thần thức của Hắc Sơn Lão Tổ bị chấn động mạnh, hắn hộc ra một ngụm máu đen dơ bẩn, lùi lại ba bước giữa hư không, gương mặt vặn vẹo oán hận.
"Đồ khốn kiếp! Các ngươi ép lão tổ phải dùng đến chân bản lĩnh!"
Hắc Sơn Lão Tổ phát điên gầm thét. Hắn biết rõ kết giới này có khả năng tịnh hóa cực cao ở trung tâm, nhưng mảng yếu nhất chính là phía đông học viện—nơi Đỉnh Ngộ Đạo tiếp giáp với địa tầng long mạch mỏng manh nhất.
Lão tổ tà tu cắn đầu ngón tay, nhỏ máu huyết tế lên bàn tay quỷ vạn năm đúc bằng sắt đen của mình, hét lớn:
"Vạn Quỷ Trảo Thần! Phá vỡ cho ta!"
Mây đen cuồn cuộn vặn vẹo ngưng tụ lại thành một bàn tay quỷ khổng lồ dài trăm trượng bằng sắt đen rỉ sét, mang theo lôi quang tím tà ác dẫm mạnh xuống mảng kết giới phía đông học viện Giang Hải.
"Rắc... rắc... !"
Địa mạch Giang Hải dưới lòng đất học viện bị chấn động cực mạnh, rò rỉ từng luồng linh khí nồng đậm ra ngoài. Sức ép khổng lồ từ bàn tay quỷ vạn năm đè nặng xuống, tạo ra một vết rách không gian nhỏ phát ra những tia chớp tím đen ngay trên đỉnh đồi ngộ đạo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!