Sâm La Vạn Tượng, Đánh Lui Hắc Ma
Hắc Ma lắc mạnh chiếc hũ sành đen xì, giải phóng một luồng oán khí gào khóc dữ dội.
Trong không gian chật hẹp và âm u của chính điện Hầm mộ Cổ Giang Hải, âm thanh xé gió rít gào như vạn con quỷ đói cùng lúc gầm thét. Từ miệng chiếc hũ sành dơ bẩn, từng luồng khói đen đặc quánh trào ra, nhanh chóng ngưng tụ thành hàng trăm Hồn Binh Oán Khí. Những gương mặt quỷ xanh mét, méo mó dị dạng ẩn hiện trong sương độc, đôi mắt rỉ máu đỏ ngòm phóng ra luồng sát ý thấu xương.
Nhiệt độ trong hầm mộ cổ đột ngột hạ xuống dưới mức đóng băng. Mặt đất đá xám nhanh chóng phủ một lớp sương muối trắng xóa, hàn khí âm nhu len lỏi vào từng thớ thịt của nhóm học viên ngoại môn.
"Tránh ra! Để tôi ngăn chúng!"
Một học viên hệ kiếm tu hét lớn, đan điền bộc phát linh lực, vung thanh kiếm gỗ đào trừ tà chém thẳng vào một bóng ma đang lao tới. Đường kiếm mang theo lôi quang xèo xèo, chém đôi luồng khói đen trước mặt. Thế nhưng, ngay khi kiếm chiêu vừa đi qua, luồng khói đen lại lập tức tụ lại thành hình hài cũ. Con Hồn Binh gầm lên một tiếng quái dị, xuyên qua thân kiếm gỗ đào, lao thẳng vào lồng ngực học viên nọ.
"Á!"
Học viên kia hét lên một tiếng đau đớn, lùi lại mấy bước rồi quỵ xuống. Sắc mặt cậu ta trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy dài. Luồng âm khí dơ bẩn đã ăn mòn kinh mạch, khiến chân nguyên trong đan điền bị đông cứng hoàn toàn, không cách nào vận hành ngự khí được nữa. Những học viên khác cũng liên tục vung kiếm, nhưng mọi đòn tấn công vật lý và linh lực thô sơ đều đi xuyên qua hư vô, hoàn toàn bất lực trước bầy âm hồn vô hình.
"Khặc khặc khặc! Một lũ kiến cỏ mới nhập môn!" Hắc Ma cười điên cuồng, cơ thể lùn tịt bọc trong áo choàng đen run lên bần bật. "Hồn Binh Oán Khí của ta được luyện từ oán niệm của trăm kẻ chết oan, miễn nhiễm mọi loại đao kiếm phàm trần! Hôm nay, đan điền của các ngươi sẽ là củi đốt tốt nhất cho tà công của ta!"
Bầy âm hồn ngửi thấy mùi chân nguyên tinh khiết, càng thêm điên cuồng lao vào. Hoàng Thiên Bảo vác chiếc khiên đá khổng lồ chắn phía trước, vận hành Đại Địa Thần Công đến cực hạn. Bức tường đá xám dựng lên nhưng chỉ ngăn được sức ép vật lý, làn sương oán khí mờ ảo vẫn dễ dàng xuyên qua kẽ đá, gặm nhấm màng linh lực phòng ngự của cậu. Khóe miệng Hoàng Thiên Bảo rỉ máu, kinh mạch tê rần, đan điền thổ hệ bắt đầu bốc lên những luồng hỏa độc âm nhu.
"Đường Tam! Tôi... tôi không chặn được oán khí vô hình này!" Hoàng Thiên Bảo nghiến răng gầm lên.
Đứng sau bức tường đá đang rạn nứt, Đường Tam vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Cậu khẽ đẩy gọng kính cận mỏng, đôi mắt lóe lên những tia sáng tính toán sắc bén. Cậu mở cuốn sổ tay dày cộp vẽ đầy sơ đồ toán trận, một tay bấm quẻ thiên cơ, tay kia áp chặt vào chiếc la bàn bát quái tích hợp chip điện tử.
"Bầy âm hồn này di chuyển không có nhịp điệu vật lý, nhưng dòng oán khí lạnh của chúng lại vận hành theo quy luật đối lưu nhiệt độ và áp suất âm." Đường Tam lầm bầm phân tích, đầu óc hoạt động với tốc độ của một siêu máy tính. "Chúng dựa vào thần thức của Hắc Ma để định vị mục tiêu. Nếu ta dùng toán học hiện đại để bẻ cong khúc xạ ánh sáng và nhiễu loạn dòng oán khí, ta có thể cắt đứt liên kết thần thức của hắn!"
Quyết định thật nhanh, Đường Tam thọc tay vào túi áo, lấy ra ba viên linh thạch hạ phẩm tinh khiết cuối cùng. Đây là toàn bộ tài sản tích lũy cực kỳ quý giá của cậu, nhưng trong khoảnh khắc sinh tử này, cậu không hề do dự nạp thẳng chúng vào ba mắt xích năng lượng trên la bàn bát quái.
"Oanh!"
Chiếc la bàn bát quái tích hợp chip điện tử bùng phát luồng linh quang màu lam vàng rực rỡ. Đường Tam cắn đầu ngón tay trỏ, nhỏ một giọt máu tươi chứa Nguyên Thủy Linh Lực vào tâm bát quái, hét lớn:
"Sâm La Vạn Tượng! Khởi!"
Cậu đập mạnh la bàn xuống nền đá chính điện. Trận pháp ảo ảnh bùng nổ diện rộng.
Trong chớp mắt, không gian xung quanh chính điện hầm mộ cổ đột ngột vặn vẹo, co giãn một cách kỳ dị. Một làn sương mù dày đặc, mang theo các ký hiệu trận văn toán học lấp lánh tự động trào ra từ lòng đất, bao phủ toàn bộ khu vực trong bán kính ba mươi mét. Hắc Ma kinh hoàng nhận ra bóng dáng của nhóm học viên Giang Hải đã hoàn toàn biến mất trong làn sương mù mịt. Thay vào đó, không gian xung quanh hắn biến đổi thành một mê cung đá khổng lồ với hàng vạn lối đi đan chéo nhau không có điểm dừng.
"Cái gì?! Đây là loại huyễn trận gì?!" Hắc Ma hoảng hốt gầm lên, vội vàng bấm quyết thần thức để điều khiển bầy Hồn Binh.
Thế nhưng, la bàn của hắn hoàn toàn bị loạn nhịp. Sương mù Sâm La Vạn Tượng đã bẻ cong toàn bộ sóng thần thức truyền dẫn, tạo ra hàng ngàn mục tiêu giả lập trong không gian ảo ảnh. Bầy Hồn Binh Oán Khí mất đi sự định vị chính xác, bắt đầu nhìn thấy những ảo ảnh ghê rợn xung quanh. Trong mắt chúng, những con âm hồn đồng loại đột ngột biến thành những tu sĩ kiếm quang bừng bừng đang lao vào chém giết.
"Gào... !"
Hàng trăm Hồn Binh điên cuồng gào thét, lao vào cắn xé lẫn nhau kịch liệt giữa màn sương mù. Tiếng xương cốt âm hồn gãy vụn và tiếng gào khóc thảm thiết vang dội khắp chính điện. Không dừng lại ở đó, dưới sự điều phối toán trận bẻ cong không gian của Đường Tam, một nhóm Hồn Binh khổng lồ bị ảo giác dẫn dắt, quay ngoắt đầu lại, nhe nanh múa vuốt lao thẳng về phía chủ nhân Hắc Ma.
"Lũ phản nghịch! Các ngươi điên rồi sao?! Ta là chủ nhân của các ngươi!" Hắc Ma hoảng sợ hét lớn, vội vàng lắc hũ sành định thu hồi âm hồn.
Nhưng sóng âm từ trận pháp Sâm La Vạn Tượng đã cô lập hoàn toàn chiếc hũ sành dơ bẩn. Mười con Hồn Binh Oán Khí hung hãn nhất lao vào cắn xé nhục thân Hắc Ma, móng vuốt đen xì cào rách áo choàng, gặm nhấm da thịt và hút đi sinh khí của hắn. Hắc Ma phun ra một ngụm máu đen dơ bẩn, kinh mạch tà tu bị tàn phá kịch liệt dưới đòn cắn trả của chính những vong hồn mình luyện chế.
"A... ! Đồ khốn kiếp! Ta sẽ giết chết các ngươi!" Hắc Ma thét lên trong tuyệt vọng và đau đớn.
Nhân cơ hội kẻ thù bị vây khốn tự hủy, Đường Tam lướt nhanh về phía bàn thờ đá xám giữa chính điện. Cậu truyền nhẹ dòng Nguyên Thủy Linh Lực tịnh hóa vào tay, nhẹ nhàng cầm lấy Thổ Địa Cổ Tiền lơ lửng giữa không trung. Đồng tiền xu bằng đồng rỉ sét khẽ rung lên, tỏa ra một luồng linh quang vàng thổ ấm áp, tịnh hóa hoàn toàn oán khí bám trên tay cậu rồi nằm gọn trong lòng bàn tay Đường Tam.
"Thu hồi cổ tiền thành công! Hoàng Thiên Bảo, các đồng môn! Rút lui khẩn cấp!" Đường Tam hét lớn.
Trong đống đổ nát sương mù đang dần tan rã do cạn kiệt năng lượng linh thạch, Hắc Ma trọng thương tột cùng, nhục thân đầy vết thương rách nát bốc khói đen nghi ngút. Hắn nghiến răng nhìn Đường Tam thu hồi bảo vật, biết rõ mình đã đại bại. Với chút tà lực tàn dư cuối cùng, Hắc Ma đập nát chiếc hũ sành đen xì xuống đất, mượn luồng oán khí tự bạo khổng lồ để xé rách không gian trận pháp.
"Học viện Giang Hải... Các ngươi hãy đợi đấy! Lão tổ sẽ san phẳng các ngươi thành tro bụi!"
Hắc Ma hóa thành một luồng khói đen lướt nhanh ra khỏi hầm mộ cổ, biến mất vào bóng đêm giông bão ngoài ngoại ô. Đồng thời, một tia sáng đỏ sậm mang theo tọa độ chính xác của Hầm mộ Cổ Giang Hải và khí tức của học viện lập tức được hắn truyền đi cách không về phía biệt thự Thần Vũ trên đỉnh núi.
Tại phòng bảo vệ cổng trường Học viện Giang Hải cách đó năm cây số, Tiêu Lạc đang ngồi khoanh chân trên giường tre chậm rãi nâng nắp bình trà inox rỉ sét, nhấp một ngụm trà Ngộ Đạo ấm áp. Khóe mắt anh khẽ nhúc nhích, cảm nhận được luồng khí tức tà tu vừa truyền đi ngoài không gian. Anh khẽ thở dài, nụ cười thong dong nhàn nhạt nhếch lên:
"Hắc Sơn Lão Tổ sắp điên cuồng xuất thế rồi sao? Đá mài dao thực chiến tốt nhất cho học viện... cuối cùng cũng đã đến lúc gõ cửa."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!