Nhạc nềnRetroRoman_March

Hầm Mộ Cổ Giang Hải, Thổ Địa Cổ Tiền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão giông ngoài ngoại ô Giang Hải gào thét như vạn con dã thú điên cuồng, trút những làn nước lạnh buốt xuống mặt đất hoang phế. Trên bầu trời, dải mây đen dày đặc oán khí của Hắc Sơn Lão Tổ vẫn cuồn cuộn ép xuống, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia chớp xanh lục đầy điềm xấu. Sức ép từ một đại lão Trúc Cơ Kỳ viên mãn đang đè nặng lên từng tấc đất của Giang Hải, khiến bầu không khí trở nên sặc mùi tử khí. Thế nhưng, dưới lòng đất sâu của thành phố, một cuộc chạy đua với thời gian còn khốc liệt và nghẹt thở hơn thế gấp trăm lần đang âm thầm diễn ra.


"Xoạt... xoạt... xoạt..."


Tiếng bước chân gấp gáp dẫm lên bùn lầy vang lên trong một đường hầm bỏ hoang dẫn sâu xuống lòng đất ngoại ô. Đường Tam nắm chặt chiếc la bàn bát quái tích hợp chip điện tử trên tay, đôi mắt ẩn sau cặp kính cận mỏng lấp lóe những tia sáng lo âu nhưng vô cùng kiên định. Đi sau cậu là Hoàng Thiên Bảo—đệ tử hệ luyện thể đang vác chiếc khiên đá xám khổng lồ, và hai học viên ngoại môn khác. Cả nhóm vừa trải qua cuộc hành trình xuyên qua màn đêm giông bão, dựa theo chỉ điểm thiên cơ của Trưởng lão Tiêu Huyền Cơ để tìm đến lối vào của Hầm mộ Cổ Giang Hải.


"Đường Tam sư huynh, kết giới sương mù của học viện thực sự chỉ có thể cầm cự được ba ngày thôi sao?" Một học viên ngoại môn đi bên cạnh khẽ run rẩy hỏi, giọng nói bị tiếng gió rít qua khe đá nuốt chửng một nửa. "Mây đen của tà tổ ngoài kia... thực sự quá đáng sợ."


Đường Tam dừng bước, khẽ đẩy gọng kính cận. Cậu mở cuốn sổ tay dày cộp vẽ đầy những sơ đồ toán trận phức tạp, ánh mắt nhìn vào những đường vân linh áp đang nhấp nháy đỏ ngòm trên màn hình la bàn: "Trưởng lão Tiêu Huyền Cơ đã dùng chân nguyên bản thể để vá kết giới, nhưng Trận bàn Thiên Vân đã bị phản phệ nứt rạn. Nếu trong vòng ba ngày, chúng ta không mang được Thổ Địa Cổ Tiền về làm mỏ neo phong thủy tịnh hóa oán khí, Thiên Vân Đại Trận sẽ sụp đổ. Khi đó, không chỉ học viện, mà cả Giang Hải này sẽ biến thành một vũng máu loãng. Chúng ta không có đường lui."


Hoàng Thiên Bảo tiến lên một bước, vỗ mạnh vào chiếc khiên đá xám, cơ bắp cuồn cuộn tỏa ra thổ linh lực dày dặn: "Đường Tam nói đúng! Sư phụ Tiêu Lạc từng dạy, người tu tiên chúng ta gánh vác nhân quả phàm trần, không thể nhát gan! Đường Tam, cậu cứ việc dẫn đường, bẫy rập hay yêu thú gì cứ để tôi đỡ!"


Sự kiên cường của Hoàng Thiên Bảo như một làn gió ấm áp xua tan đi phần nào cái lạnh buốt của lòng đất sâu. Đường Tam gật đầu, ra hiệu cho cả nhóm tiếp tục tiến bước.


Càng đi sâu, không khí càng trở nên ẩm ướt và nồng nặc mùi rêu phong vạn năm. Đường hầm dốc dần xuống dưới, tường đá xung quanh không còn là đất đá thô sơ nữa mà được thay thế bằng những phiến đá xám vuông vức, khắc đầy những hoa văn cổ xưa mang hơi thở của một trận sư ẩn thế thời phong kiến. Đây chính là ranh giới của Hầm mộ Cổ Giang Hải.


Đi hết đoạn dốc, một không gian khổng lồ đột ngột mở ra trước mắt cả nhóm. Đó là một gian tiền điện rộng lớn, được bao phủ bởi bóng tối vĩnh hằng. Thế nhưng, ngay khi bước chân của Đường Tam vừa chạm vào phiến đá đầu tiên của gian điện, một luồng áp lực vô hình từ bốn phương tám hướng đột ngột ập tới, khiến đan điền Luyện Khí tầng 3 của cậu rúng động mạnh mẽ.


"Két... két... két..."


Tiếng ma sát khô khốc của đá tảng vang lên chói tai. Ở phía cuối gian điện, một cánh cửa đá khổng lồ cao hơn năm mét hiện ra, phong tỏa hoàn toàn lối vào chính điện. Trên mặt cửa đá, một đồ hình bát quái khổng lồ được khắc sâu, phát ra những luồng linh quang màu đỏ xám âm u. Đây chính là Trận pháp khóa bát quái cổ xưa—hàng rào phòng ngự đầu tiên của hầm mộ cổ.


"Lối vào bị phong tỏa rồi!" Một học viên hệ hỏa ngoại môn nôn nóng bước lên, đan điền bộc phát ra một luồng hỏa linh lực đỏ hồng. "Để tôi dùng Xích Viêm Quyền cưỡng ép phá vỡ nó!"


"Đứng lại! Đừng manh động!" Đường Tam vội vàng hét lớn cảnh báo.


Thế nhưng đã quá muộn. Học viên kia đã lao ra, nắm đấm rực lửa nện thẳng vào tâm đồ hình bát quái trên cửa đá.


"OANH!"


Một tiếng nổ vang dội, nhưng cánh cửa đá không hề sứt mẻ một tấc. Ngược lại, luồng hỏa linh lực đỏ hồng lập tức bị đồ hình bát quái hấp thụ hoàn toàn. Ngay sau đó, đồ hình chuyển sang màu đỏ rực rỡ, phát ra một tiếng rít chói tai.


"Két! Két!"


Hai bên vách đá của tiền điện đột ngột rạn nứt. Tám bức tượng đá khổng lồ mang hình hài các chiến binh cổ đại, tay cầm trường thương, từ trong bóng tối chậm rãi bước ra. Đôi mắt của các bức tượng đá lóe lên ánh sáng đỏ ngòm của tà trận, đồng loạt chĩa mũi thương về phía nhóm học viên. Những mũi thương đá tự động chuyển động, phát ra tiếng rít gió rợn người, bắn ra hàng loạt mũi tên ám khí bằng đá sắc bén như dao cạo.


"Hoàng Thiên Bảo! Phòng ngự!" Đường Tam hét lớn, đồng thời lùi lại phía sau.


"Đại Địa Thần Công—Thạch Khải Phòng Ngự! Khởi!"


Hoàng Thiên Bảo gầm khẽ, cắm mạnh chiếc khiên đá xuống đất. Một bức tường đá xám dày đặc bộc phát từ lòng đất, che chở cho cả nhóm. Hàng loạt mũi tên đá nện liên tiếp vào bức tường đá, tạo ra những tiếng nổ chát chúa và những vết nứt sâu hoắm. Sức ép từ bẫy cơ quan cổ đại quá lớn, khiến Hoàng Thiên Bảo phải gồng mình chống đỡ, khóe miệng rỉ ra một vệt máu nhẹ do chấn động lực lượng.


"Mũi tên này mang theo sát khí ăn mòn kinh mạch!" Hoàng Thiên Bảo nghiến răng chịu đựng. "Đường Tam! Tôi chỉ có thể cầm cự được tối đa mười phút thôi!"


Đường Tam lập tức ép mình vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Cậu biết rõ, nếu cố tình dùng bạo lực phá trận, bẫy cơ quan sẽ chỉ càng bộc phát mạnh mẽ hơn. Đây là một cuộc đối đầu giữa tri thức bẫy rập phong thủy cổ xưa và tư duy giải mã logic hiện đại.


Cậu mở cuốn sổ tay, cầm chiếc bút dạ nhanh chóng vẽ ra sơ đồ tọa độ của gian tiền điện. Đôi mắt cậu quét nhanh qua quy luật di chuyển của tám bức tượng đá.


"Tám bức tượng đá... Càn, Khảm, Cấn, Chấn, Tốn, Ly, Khôn, Đoài... Chúng không di chuyển ngẫu nhiên!" Đường Tam lầm bầm, đầu óc vận hành với tốc độ cực hạn. "Mỗi lần chúng bắn tên, bóng râm dưới chân các bức tượng lại thay đổi theo một góc độ nhất định. Đây là sự kết hợp giữa đồ hình bát quái phong thủy và lịch vạn niên cổ đại!"


Đường Tam áp dụng phương pháp Tiên Công Chế Tác Pháp—kết hợp toán học hình học hiện đại với trận văn cổ xưa. Cậu vẽ một hệ trục tọa độ Descartes đè lên đồ hình bát quái, tính toán quỹ đạo di chuyển của các mũi tên đá dựa trên các phương trình hình học.


"Tượng đá ở Càn vị di chuyển theo trục X, Khôn vị di chuyển theo trục Y... Điểm giao nhau chính là tử môn! Nhưng nếu ta nghịch chuyển góc quay của lịch vạn niên..."


Đường Tam xoay vòng chiếc la bàn bát quái tích hợp chip điện tử. Chip vi xử lý trên la bàn lập tức phân tích các dao động linh khí đỏ xám, chuyển hóa chúng thành các số liệu nhị phân chạy dọc trên màn hình led nhỏ.


"Tách! Tách! Tách!"


Những tiếng gõ phím nhanh của Đường Tam vang lên giữa tiếng nổ chát chúa của ám khí nện vào tường đá. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán cậu, thấm đẫm cả gọng kính cận. Cậu đang phải tiêu hao lượng lớn thần thức để đồng bộ tần số của chip điện tử với nhịp thở linh áp của cổ trận.


"Tìm ra rồi!" Đường Tam rực sáng mắt. "Điểm mù của trận pháp cơ quan nằm ở tọa độ giao thoa giữa Khảm vị và Ly vị! Chỉ cần xoay trận nhãn trên cửa đá ngược chiều kim đồng hồ ba mươi độ tại thời điểm bóng râm của tượng đá Càn vị trùng khớp với Khảm vị!"


Cậu ngước lên nhìn Hoàng Thiên Bảo, hét lớn: "Thiên Bảo! Hạ tường đá xuống ba tấc ở góc bên phải! Tôi cần ba giây để tiếp cận cửa đá!"


"Được! Tin cậu đấy!" Hoàng Thiên Bảo gầm lên, thu hẹp màng bảo hộ.


Đường Tam vận hành Nguyên Thủy Linh Lực Quyết, nhục thân lướt đi nhanh như một làn gió nhẹ, dẫm chính xác lên các phiến đá an toàn mà cậu đã tính toán. Những mũi tên đá bắn sượt qua vai áo cậu, chém đứt vài sợi tóc nhưng không thể chạm vào nhục thân.


Tiếp cận cánh cửa đá khổng lồ, Đường Tam áp chiếc la bàn bát quái tích hợp chip điện tử vào tâm đồ hình bát quái cổ. Cậu truyền dòng linh lực Luyện Khí tầng 3 tinh khiết vào la bàn, kích hoạt xung điện từ linh lực để can thiệp trực tiếp vào mạch tuần hoàn trận văn.


"Xoẹt... xoẹt... !"


Những tia lửa linh lực màu lam vàng bùng phát từ điểm tiếp xúc. Đồ hình bát quái trên cửa đá đột ngột rung chuyển dữ dội, ánh sáng đỏ ngòm âm u bắt đầu bị dòng linh lực lam vàng tịnh hóa và đẩy lui. Đường Tam dùng tay phải vận lực, xoay mạnh lõi trận nhãn ngược chiều kim đồng hồ đúng ba mươi độ.


"RẮC... RẮC... !"


Tám bức tượng đá khổng lồ đang giương thương đột ngột khựng lại, đôi mắt đỏ ngòm của chúng tắt lịm ánh sáng, hóa thành những khối đá vô tri bất động hoàn toàn. Bẫy cơ quan đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn.


"Ầm... ầm... ầm..."


Cánh cửa đá khổng lồ cao năm mét từ từ grind mở ra, để lộ ra lối vào tối tăm dẫn thẳng vào chính điện của Hầm mộ Cổ Giang Hải.


Cả nhóm học viên thở phào nhẹ nhõm, Hoàng Thiên Bảo quỵ gối xuống đất, thở hổn hển dốc đan dược hồi phục vào miệng. Đường Tam cũng lau đi mồ hôi trên trán, nhìn vào la bàn: "Chúng ta đã tiêu hao mất một tiếng đồng hồ quý báu trong quỹ thời gian ba ngày. Phải khẩn trương lên!"


Tiến vào bên trong chính điện, không gian nơi đây nhỏ hẹp hơn nhưng lại mang một vẻ trang nghiêm, cổ kính tột cùng. Giữa chính điện, một cột ánh sáng màu vàng thổ ấm áp, tinh khiết bộc phát từ lòng đất sâu, liên kết trực tiếp với long mạch địa chất của Giang Hải.


Trong cột ánh sáng ấy, một chiếc bàn thờ đá xám nhỏ lơ lửng giữa không trung. Trên mặt bàn thờ, một đồng tiền xu bằng đồng rỉ sét đen đúa, mang hơi thở phong thủy cổ đại vạn năm đang lặng lẽ xoay tròn, tỏa ra những luồng linh quang vàng kim ấm áp có khả năng tịnh hóa vạn vật.


Đây chính là Thổ Địa Cổ Tiền—mỏ neo phong thủy tối cao mà Trưởng lão Tiêu Huyền Cơ hằng tìm kiếm.


"Thổ Địa Cổ Tiền! Chúng ta tìm thấy rồi!" Các học viên ngoại môn mừng rỡ reo lên.


Đường Tam bước từng bước cẩn trọng về phía bàn thờ đá. Cậu cảm nhận được luồng năng lượng thổ hệ ấm áp phát ra từ đồng tiền cổ đang xoa dịu thần thức mệt mỏi của mình. Cậu chậm rãi đưa tay ra, chuẩn bị thu hồi đồng tiền cổ để tích hợp vào Trận bàn Thiên Vân.


Thế nhưng, ngay khi đầu ngón tay của Đường Tam chỉ còn cách Thổ Địa Cổ Tiền đúng ba tấc, nhiệt độ trong chính điện đột ngột giảm mạnh xuống mức đóng băng.


"Khặc khặc khặc... !"


Một tiếng cười âm u, biến thái và tàn nhẫn bỗng chốc vang vọng từ các kẽ nứt của nền đá dưới chân họ. Từ những kẽ nứt sâu hoắm, những làn khói đen kịt, đặc quánh oán khí dơ bẩn gào khóc bắt đầu trào ra dữ dội, nhanh chóng dập tắt luồng ánh sáng vàng thổ ấm áp của bàn thờ.


Đường Tam biến sắc, vội vàng rụt tay lại, bộc phát linh lực phòng ngự.


Luồng khói đen oán khí khổng lồ hội tụ lại giữa không trung chính điện, ngưng tụ thành hình hài một lão già lùn tịt bọc trong chiếc áo choàng đen bẩn thỉu rách nát. Xung quanh hắn, những gương mặt quỷ oan hồn gào khóc lờ lững bay lượn, tỏa ra tử khí lạnh buốt thấu xương. Đôi mắt hắn ti hí phát ra thứ ánh sáng xanh lục đầy tà mị nhìn chằm chằm vào Đường Tam.


"Lũ chuột nhắt Giang Hải học viện... Ta đã đợi các ngươi ở đây từ lâu rồi!" Lão già cười sằng sặc, tay cầm chiếc hũ sành đen xì bốc khói nghi ngút. "Muốn mang Thổ Địa Cổ Tiền đi vá kết giới sao? Khặc khặc... Hôm nay, linh hồn của các ngươi sẽ trở thành hồn binh dơ bẩn nhất trong hũ sành của Hắc Ma ta!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!