Tà Tổ Xuất Thế, Sương Mù Bị Quét
Bầu trời phía tây thành phố Giang Hải đột ngột sụp đổ vào bóng tối.
Đó không phải là hiện tượng nhật thực tự nhiên, cũng không phải là cơn giông bão thông thường của vùng duyên hải. Một dải mây đen kịt, đặc quánh như mực tà ác, cuồn cuộn bò ra từ khu rừng ngoại ô tăm tối, nhanh chóng nuốt chửng những tia nắng ban mai yếu ớt vừa mới nhen nhóm. Nhiệt độ toàn thành phố đột ngột giảm mạnh, mang theo một luồng hơi thở tử vong lạnh buốt, tanh tưởi mùi máu loãng và oán khí ngập trời.
Trên các đường phố trung tâm Giang Hải, hàng vạn người dân phàm trần hoang mang dừng xe, ngước mắt nhìn lên vòm trời đang bị nhuộm đen kịt. Tiếng còi xe rú vang hỗn loạn, tiếng người bàn tán xôn xao đầy vẻ kinh hoàng. Các trạm khí tượng thủy văn thành phố liên tục phát đi cảnh báo đỏ về một hiện tượng thời tiết dị thường chưa từng có trong lịch sử địa phương. Nhưng không một ai biết rằng, đây là điềm báo của một đại tai kiếp tu tiên chính thức gõ cửa đô thị hiện đại.
Tại biệt thự Thần Vũ trên đỉnh núi Giang Hải tăm tối, Tào Vạn Lợi—chủ tịch tập đoàn tài phiệt Thần Vũ—đang quỳ sụp dưới đất, hai tay dâng cao một chiếc huyết châu ngưng tụ từ máu của trăm trinh nữ phàm nhân. Gương mặt lão già ngoài sáu mươi tuổi vốn căng bóng dị thường nhờ hút máu người giờ đây vặn vẹo, cuồng tín tột cùng.
"Thưa Lão tổ tôn kính! Thần Vũ chúng con đã dâng hiến toàn bộ tài sản, cùng mười trinh nữ huyết tế tinh khiết nhất hằng đêm! Xin ngài xuất thế, san phẳng Giang Hải học viện, báo thù cho thiên hạ!"
"Khặc khặc khặc... !"
Một tiếng cười quái dị, khàn đặc như tiếng kim loại rỉ sét cào vào vách đá bỗng chốc vang dội từ sâu trong lòng đất biệt thự. Mặt đất rạn nứt, luồng oán khí đen kịt bùng phát dữ dội, hóa thành một bóng người cao gầy quái dị bước ra từ hư không.
Kẻ đó mặc một bộ đạo bào đen vẽ đầy hình quỷ đầu lâu rách nát, râu tóc đen sì bốc khói đen cuồn cuộn. Đôi mắt hắn không có lòng trắng, chỉ có hai đốm lửa xanh lục lập lòe đầy sát khí. Đây chính là Hắc Sơn Lão Tổ—vị tà tu ẩn thế đạt đến cảnh giới Trúc Cơ Kỳ viên mãn, kẻ đã nhận huyết tế tàn độc từ nhà họ Tào để ra tay tiêu diệt mầm mống tiên đạo Giang Hải.
"Lũ chuột nhắt Giang Hải học viện... Dám phá hủy huyết trận của ta dưới hầm ngầm biệt thự, phế bỏ đệ tử Nhất Không của ta? Hôm nay, ta muốn biến toàn bộ cái học viện hoang phế kia thành một vũng máu loãng!"
Hắc Sơn Lão Tổ gầm khẽ, nhục thân lơ lửng bay thẳng lên không trung. Hắn vung tay áo rộng, triệu hoán hàng chục luồng Hắc Sơn Quỷ Hỏa màu xanh lục thẫm, bốc mùi tanh sực, rít lên xé rách không khí lao thẳng về phía ngoại ô phía đông—nơi đặt Học viện Tiên Đạo Giang Hải.
Lúc này, tại trung tâm học viện Giang Hải, Vùng Mù Thiên Cơ vẫn đang vận hành lặng lẽ dưới dạng một lớp sương mù lam sắc mờ nhạt bao phủ bán kính 5km. Người phàm nhìn vào chỉ thấy một khu trường học hoang phế đổ nát, nhưng đối với thần thức sắc bén của một tà tu Trúc Cơ viên mãn như Hắc Sơn Lão Tổ, lớp ngụy trang này chẳng khác nào một đốm sáng rực rỡ giữa đêm đen.
"Oanh! Oanh! Oanh!"
Hàng chục luồng Hắc Sơn Quỷ Hỏa nện liên tiếp xuống kết giới sương mù. Những tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên giữa không trung, bộc phát ra những làn sóng xung kích làm rung chuyển cả những rặng cây đa cổ thụ cổng trường. Lớp sương mù lam sắc bảo vệ lập tức bị ngọn lửa quỷ màu xanh lục ăn mòn dữ dội, sủi bọt khí đen và rạn nứt ra một mảng lớn rộng hơn trăm mét ở phía tây.
Trong Trận Các ngoại môn—căn phòng gạch cũ kỹ chứa hàng trăm bàn cờ đá ẩm mốc—phân thân trận pháp Tiêu Huyền Cơ đang ngồi khoanh chân tĩnh tọa. Gương mặt lão giả râu tóc nửa đen nửa bạc đột ngột biến sắc. Đôi mắt lão mở trừng trừng, nhìn chằm chằm vào chiếc Trận bàn Thiên Vân bằng đá bát quái cổ đặt trước mặt đang rung lên bần bật, phát ra những tia sáng đỏ ngòm cảnh báo nguy kịch.
"Trúc Cơ Kỳ viên mãn tà tu... ! Sức sát phạt thật sự quá cuồng bạo!"
Tiêu Huyền Cơ trầm giọng quát khẽ. Lão không hề do dự, hai tay kết ấn quyết nhanh như ảo ảnh, vỗ mạnh vào cạnh bàn cờ đá cổ. Chân nguyên Trúc Cơ viên mãn trong người lão điên cuồng tuôn trào, rót thẳng vào trận nhãn cốt lõi dưới lòng đất.
"Thiên Địa Kỳ Cục... Khởi!"
Theo tiếng quát của Tiêu Huyền Cơ, địa mạch Giang Hải dưới lòng đất học viện bùng phát một tiếng gầm nhẹ đầy phấn khích. Luồng linh khí nguyên thủy lam vàng tinh khiết từ long mạch trào dâng, hóa thành hàng vạn sợi tơ ánh sáng bay thẳng lên vòm trời, điên cuồng vá lại vết rách kết giới đang bị quỷ hỏa ăn mòn.
Thế nhưng, Hắc Sơn Lão Tổ đứng lơ lửng trên mây đen ngoài kết giới chỉ cười lạnh khinh bỉ. Hắn nâng bàn tay phải lên, bộc phát tà lực tối đa. Bàn tay hắn đột ngột phình to cao mười trượng, hóa thành một bàn tay quỷ khổng lồ đúc bằng sắt đen vạn năm, tỏa ra luồng oán khí vạn quỷ gầm thét dữ dội.
"Một cái kết giới rách nát mà đòi cản bước chân của ta sao? Vỡ cho ta!"
Hắc Sơn Lão Tổ vung mạnh bàn tay quỷ vạn năm nện chính diện xuống đỉnh kết giới sương mù.
"RẦM... !"
Một tiếng nổ chấn thiên động địa vang dội khắp cả thành phố Giang Hải. Chấn động địa chấn nhẹ lan truyền dưới đất đá làm sạt lở một số mảng tường cũ của khu ngoại môn học viện.
Tại Trận Các ngoại môn, Tiêu Huyền Cơ gầm lên một tiếng đau đớn. Sức ép phản phệ khổng lồ từ bàn tay quỷ truyền qua trận nhãn nện thẳng vào ngực lão, khiến lão giả Trúc Cơ viên mãn lồng ngực lõm xuống nhẹ, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi đỏ thẫm. Chiếc Trận bàn Thiên Vân bằng đá cổ xuất hiện một vết nứt dài chạy dọc từ tâm bát quái ra ngoài rìa.
"Trưởng lão! Người có sao không?!"
Đường Tam—học viên trận pháp thiên tài đang đứng phụ trợ bên cạnh—kinh hoàng lao đến đỡ lấy Tiêu Huyền Cơ. Gương mặt thiếu niên đeo kính cận lúc này trắng bệch vì áp lực linh áp quá lớn tràn ngập trong phòng.
Tiêu Huyền Cơ gạt tay ra, gượng đứng thẳng dậy, ánh mắt lão nhìn vào vết nứt trên trận bàn đầy vẻ nghiêm trọng. Lão trầm giọng nói, giọng nói khàn đặc vì bị chấn động thần thức:
"Địa mạch linh khí Giang Hải tuy tinh khiết, nhưng Thiên Vân Đại Trận hiện tại chỉ là trận pháp sơ cấp, thiếu đi một mỏ neo phong thủy chính tông để tịnh hóa tà khí ăn mòn của Hắc Sơn Quỷ Hỏa. Cứ tiếp tục phòng ngự thụ động thế này, kết giới của chúng ta chỉ có thể cầm cự được tối đa ba ngày trước khi bị lão tiêu hao đến chết."
Đường Tam siết chặt nắm tay, lo lắng hỏi: "Vậy chúng ta phải làm sao thưa Trưởng lão? Có cách nào để gia cố trận nhãn không?!"
Tiêu Huyền Cơ hít một hơi sâu, ánh mắt lão nhìn sâu xuống lòng đất, lầm bầm:
"Có... Ngay dưới lòng đất thành phố Giang Hải này, có một ngôi mộ cổ thời phong kiến bị bỏ quên vạn năm—Hầm mộ Cổ Giang Hải. Nơi đó là phế tích truyền thừa trận pháp cũ, chứa đựng một đồng tiền xu phong thủy cổ đại mang tên Thổ Địa Cổ Tiền. Chỉ có thu hồi được đồng tiền cổ đó tích hợp vào Trận bàn Thiên Vân, chúng ta mới có thể kích hoạt màng bảo hộ tịnh hóa tối đa, bẻ gãy hoàn toàn tà thuật của Hắc Sơn Lão Tổ."
Lão quay sang nhìn Đường Tam, đặt bàn tay run rẩy lên vai thiếu niên:
"Đường Tam! Thời gian của học viện chỉ còn lại đúng ba ngày! Ngươi phải khẩn cấp dẫn đầu đội đột kích tiến vào Hầm mộ Cổ Giang Hải để tìm bằng được Thổ Địa Cổ Tiền về đây cứu nguy!"
Trong lúc Trận Các ngoại môn đang lâm vào tình thế nguy cấp tột độ, thì tại phòng bảo vệ nhỏ bé lợp mái tôn rỉ sét ở cổng trường, Tiêu Lạc vẫn ngồi tĩnh lặng trên chiếc giường tre cũ kỹ.
Anh nâng chiếc bình trà inox rỉ sét lên, chậm rãi nhấp một ngụm nước trà Ngộ Đạo ấm áp để làm dịu đi vết rách đan điền thời không đang có dấu hiệu rạn nứt nhẹ do duy trì hai phân thân chiến đấu. Đôi mắt lờ đờ uể oải của gã bảo vệ khẽ mở ra, nhìn xuyên qua mái tôn hướng thẳng lên mây đen oán khí của Hắc Sơn Lão Tổ ngoài kết giới.
"Hắc Sơn Lão Tổ... ngươi dám nện nứt trận bàn của ta sao?" Tiêu Lạc khẽ nhếch môi cười thong dong, nhưng sát ý tịnh hóa trong mắt anh đã rực cháy lạnh buốt. "Đá mài dao Trúc Cơ peak này quả thực rất tốt để rèn luyện lứa đệ tử trận pháp đầu tiên. Trò chơi này, ta tạm thời để các trò tự lực cánh sinh."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!