Châm Cứu Phục Mạch, Thu Phục Võ Sư
Cơn giông bão tàn phá đỉnh núi Giang Hải suốt đêm qua đã dần lui bước, nhường chỗ cho những dải sương mù xám xịt, lạnh buốt bao phủ lấy ngoại ô thành phố. Tiếng sấm rền rĩ xa dần, chỉ còn lại tiếng nước mưa rỉ rả từ mái tôn rỉ sét của phòng bảo vệ Học viện Tiên Đạo Giang Hải.
Trong bóng tối mờ ảo của buổi sớm mai, một đoàn người lặng lẽ tiến qua cổng trường hoang phế. Diệp Vân Châu và Tống Vũ Hàng, gương mặt lấm lem bụi đá và sạm đen vì khói súng, đang dìu đỡ năm mươi thiếu niên linh căn vừa được giải cứu khỏi hầm ngầm biệt thự Thần Vũ. Theo sau họ, Tào Mạnh lặng lẽ kéo lê gã yêu tăng Nhất Không—lúc này chỉ còn là một phế nhân phàm tục, đan điền tà tu bị đánh nát, hơi thở thoi thóp như ngọn đèn trước gió. Sự mệt mỏi tột cùng hằn rõ trên từng bước đi của các học viên ngoại môn, đan điền của họ gần như trống rỗng sau cuộc đột kích sinh tử kéo dài ba canh giờ.
"Vân Châu ca, đưa bọn trẻ vào sảnh phụ của Kiếm Các nghỉ ngơi trước. Ta phải đến Đan Các ngay lập tức," Tống Vũ Hàng trầm giọng nói, giọng nói khàn đặc vì hít phải khói bụi sụp đổ của hầm ngầm.
Diệp Vân Châu gật đầu, ánh mắt sắc bén lướt qua phía phòng bảo vệ. Ở đó, gã bảo vệ lười biếng Tiêu Lạc vẫn đang ngồi khoanh chân trên chiếc giường tre cũ kỹ, tay ôm bình trà giữ nhiệt inox rỉ sét, đôi mắt nhắm nghiền như thể đang ngủ say. Nhưng Diệp Vân Châu biết, chính tiếng chuông cách không từ chiếc bình trà ấy đêm qua đã cứu mạng họ khỏi ma âm Nhiễu Hồn Chung của Nhất Không. Cậu khẽ cúi đầu hành lễ về phía phòng bảo vệ trước khi nhanh chóng điều phối đồng môn đưa bọn trẻ đi lánh nạn.
Cùng lúc đó, tại Đan Các ngoại môn—gian nhà gạch cũ kỹ lợp ngói đỏ nằm ở phía đông học viện—bầu không khí căng thẳng và u ám đang bao trùm.
Trên chiếc giường tre đặt giữa phòng, Hội trưởng Hiệp Hội Võ Thuật Giang Hải—Triệu Thiết Trụ—đang nằm bất tỉnh nhân sự. Lồng ngực y lõm sâu xuống một mảng lớn, làn da trần trụi gồ ghề cơ bắp giờ đây xám xịt như tro tàn, những vệt gân máu màu đen đỏ dơ bẩn nổi lên chằng chịt khắp ngực và cổ, không ngừng co giật. Đó là tàn tích của tà thuật Hắc Huyết Quyền do kẻ phản bội Ngô Bá Thiên gieo rắc, đang điên cuồng ăn mòn chút sinh cơ phàm nhân cuối cùng của y.
Xung quanh giường, hơn mười võ sư nòng cốt của Hiệp Hội Võ Thuật đứng ngồi không yên. Họ là những đại hán lực lưỡng, cả đời rèn luyện nội kình phàm trần, nhưng trước cảnh tượng tà khí âm độc này, họ hoàn toàn bất lực. Tiếng khóc thút thít, tiếng bàn tán xôn xao đầy vẻ tuyệt vọng vang lên liên tục.
"Bệnh viện trung tâm đã trả về rồi... Bác sĩ Lý Minh Phong nói tim của Hội trưởng đã ngừng đập ba lần trên xe cấp cứu, kinh mạch toàn thân đứt đoạn, bách dược vô phương cứu chữa," một võ sư trung niên tóc chớm bạc, nắm chặt nắm tay đập mạnh vào cạnh bàn gỗ, gầm lên trong đau đớn.
"Lũ Thần Vũ khốn kiếp! Ngô Bá Thiên khốn kiếp! Chúng ta lại đi tin vào thứ tà thuật dơ bẩn của chúng để rồi Hội trưởng phải gánh chịu nông nỗi này!" Một võ sư khác tức giận hét lên.
Giữa lúc hỗn loạn, Lâm Phàm—thiếu niên mười sáu tuổi gầy gò, đệ tử đan tu cốt lõi của học viện—bước vào phòng. Cậu mặc bộ y phục thun trắng sờn cũ quen thuộc, nhưng đôi mắt sáng ngời đầy nghị lực và sự tĩnh lặng phi thường của một tu sĩ Luyện Khí tầng 2 hoàn mỹ khiến cậu toát ra một khí chất thoát tục. Lâm Phàm ôm chiếc hộp bạc chứa bộ Kim châm hộ mạch cổ xưa trong tay, chậm rãi bước đến bên giường.
"Tránh ra một chút, để ta kiểm tra kinh mạch cho y," Lâm Phàm trầm giọng nói.
Nhìn thấy một thiếu niên nhỏ tuổi bước lên, các võ sư Hiệp hội lập tức biến sắc. Vị võ sư trung niên tóc chớm bạc bước ra chắn trước mặt Lâm Phàm, ánh mắt đầy hoài nghi và giận dữ:
"Tiểu tử! Ngươi định làm gì? Hội trưởng của chúng ta đang thoi thóp, ngay cả những giáo sư y khoa đầu ngành còn bó tay chịu chết, một đứa trẻ vắt mũi chưa sạch như ngươi lại dám tự tiện động vào người y sao? Hiệu trưởng thần bí của các ngươi đâu? Sao không để vị đại lão ẩn thế đứng sau ra mặt, lại phái một tên tạp dịch nhỏ bé thế này đến làm trò đùa?!"
"Đúng vậy! Nếu châm cứu sai một huyệt, Hội trưởng chết ngay tại chỗ thì ai gánh chịu trách nhiệm này?!" Đám đông võ sư phàm nhân nhao nhao phản đối, áp lực từ những Nội Kình Võ Sư bộc phát khiến không khí trong phòng trở nên nghẹt thở.
Lâm Phàm không hề tức giận, cũng không thèm tranh cãi. Cậu nhớ lại lời dạy của phân thân đan đạo Tiêu Đan Thanh: *"Đan sư cứu người, tâm phải tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, không bị ngoại vật làm lay động ý chí."*
Cậu khẽ hít một hơi sâu, vận hành Nguyên Thủy Linh Lực Quyết trong đan điền. Một luồng mộc linh lực màu xanh lục nhạt, ấm áp và tinh khiết bỗng chốc bộc phát từ lòng bàn tay Lâm Phàm, hóa thành một luồng gió nhẹ ôn hòa nhưng mang theo uy áp tiên gia vô hình, nhẹ nhàng đẩy lùi ba vị võ sư đang chắn đường ra xa hai mét.
"A... ! Sức mạnh này... !"
Vị võ sư trung niên kinh ngạc thốt lên, cảm giác như mình vừa va phải một bức tường bông khổng lồ nhưng không thể kháng cự. Trăm vị võ sinh xung quanh lập tức câm nín, ánh mắt nhìn Lâm Phàm từ khinh miệt chuyển sang kinh hãi tột độ.
"Nội kình của y... không, đây không phải nội kình! Đây là tiên lực thực sự!"
Lâm Phàm không để ý đến phản ứng của họ. Cậu đặt chiếc hộp bạc lên bàn, mở nắp ra. Bộ Kim châm hộ mạch bằng bạc cổ đại—di vật y đạo nhặt được từ tiệm đồ cổ của Tôn Đại Hải—phát ra những luồng linh quang màu bạc nhạt dịu mát dưới ánh sáng mờ của phòng thí nghiệm.
Tiếp đó, Lâm Phàm thận trọng lấy ra một chiếc lọ ngọc nhỏ từ trong người. Khi nắp lọ vừa mở ra, một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào của dược thảo viễn cổ bỗng chốc lan tỏa khắp Đan Các. Mùi hương ấy nồng nàn đến mức khiến toàn bộ những người có mặt trong phòng cảm thấy tinh thần sảng khoái, mọi mệt mỏi và lo âu của một đêm không ngủ nháy mắt tan biến hoàn toàn.
"Đây là... đan dược gì? Chỉ ngửi mùi thôi mà nội kình trong người ta đã tự động lưu chuyển!" Vị võ sư tóc bạc lầm bầm, đôi mắt dán chặt vào viên đan dược màu xanh ngọc bích lấp lánh chín đường vân trận pháp tinh xảo nằm trong lòng bàn tay Lâm Phàm.
"Tẩy Tủy Đan cực phẩm," Lâm Phàm bình tĩnh đáp. "Dùng để gột rửa tạp chất và tái tạo kinh mạch."
Cậu sử dụng mộc linh lực nén một phần viên đan dược hóa thành một giọt dược dịch màu xanh ngọc bích đậm đặc, nhẹ nhàng bôi đều lên đầu ba mươi sáu cây kim châm bạc. Phần còn lại của viên đan, cậu cẩn thận đưa vào miệng Triệu Thiết Trụ, vận hành linh lực giúp dược lực trôi thẳng xuống đan điền y.
"Hồi Xuân Châm Pháp... Khởi!"
Lâm Phàm quát khẽ, ngón tay trỏ và ngón giữa kẹp lấy cây kim châm bạc đầu tiên, truyền một sợi mộc linh lực ôn hòa vào thân kim. Cây kim bạc khẽ rung lên vo vo, phát ra tiếng ngân thanh thoát như tiếng khánh ngọc, rồi nháy mắt đâm thẳng vào huyệt Nội Quan trên cổ tay Triệu Thiết Trụ.
"Xèo xèo... !"
Một làn khói đen tà khí bốc lên từ chân kim ngay lập tức. Làn da xung quanh huyệt đạo của Triệu Thiết Trụ sủi bọt đen dơ bẩn, bốc mùi tanh sực của máu loãng. Các võ sư phàm nhân kinh hoàng định lao lên ngăn cản vì tưởng Hội trưởng bị trúng độc nặng hơn, nhưng bước chân họ lập tức khựng lại khi nhìn thấy một luồng mộc linh quang màu xanh lục ấm áp đang len lỏi từ huyệt Nội Quan chạy dọc theo cánh tay Triệu Thiết Trụ, tịnh hóa hoàn toàn những vệt gân máu màu đen đỏ dơ bẩn trên đường đi.
Lâm Phàm không dừng lại. Đôi tay cậu chuyển động nhanh như ảo ảnh, từng cây kim châm tiếp theo liên tục đâm vào các huyệt đạo cốt lõi: Phế Du, Thần Khuyết, Khí Hải... Mỗi cây kim cắm xuống đều phát ra ánh sáng xanh lục rực rỡ, kết nối với nhau tạo thành một thế trận tịnh hóa vô hình bao phủ toàn bộ nhục thân của Triệu Thiết Trụ.
Đây là cuộc đấu trí và đấu pháp thực sự giữa y thuật tiên gia chính tông và tà thuật huyết tế dơ bẩn. Tà độc Hắc Huyết Quyền ẩn sâu trong đan điền Triệu Thiết Trụ cảm nhận được sự đe dọa của mộc linh lực, bắt đầu điên cuồng chống trả. Chúng ngưng tụ thành một luồng oán khí đen kịt, hóa thành hình mặt quỷ dữ tợn hiện lên trên lồng ngực Triệu Thiết Trụ, gào thét định phá vỡ thế trận kim châm.
Sắc mặt Lâm Phàm nháy mắt trắng bệch, mồ hôi hột đổ xuống như mưa trên trán cậu. Thần thức và mộc linh lực của cậu đang bị tiêu hao với tốc độ chóng mặt để áp chế luồng tà độc Trúc Cơ kỳ tàn dư này.
"Sư đệ, để ta giúp đệ!"
Một giọng nói trầm ổn vang lên. Diệp Vân Châu bước vào phòng, mặc dù chân nguyên đan điền của cậu đã cạn kiệt sau trận chiến đột kích, nhưng cậu vẫn cố gắng điều động một sợi chân nguyên vàng kim tinh khiết từ chiếc Lệnh bài hiệu trưởng bằng gỗ bên hông truyền vào vai Lâm Phàm. Luồng chân nguyên này như một nguồn nước mát rót vào đan điền đang khô hạn của Lâm Phàm, giúp cậu vững vàng thần thức.
"Cảm ơn Vân Châu ca!" Lâm Phàm hét lớn, tay phải kết ấn quyết, gõ mạnh vào nắp chiếc lò luyện đan Bách Thảo Lô đặt cạnh giường.
"Bùng!"
Một luồng đan hỏa mộc hệ ấm áp bộc phát từ Bách Thảo Lô, cộng minh với thế trận kim châm bạc. Luồng đan hỏa tịnh hóa quét qua lồng ngực Triệu Thiết Trụ, thiêu rụi hoàn toàn hình mặt quỷ oán khí đen kịt thành tro bụi vô hại.
Giữa lúc cuộc cứu chữa đang bước vào giai đoạn quyết định nhất, cánh cửa gỗ dày của Đan Các đột ngột bị đẩy mở ra từ bên ngoài.
Tiếng bước chân dồn dập của những đôi giày bốt quân dụng nện mạnh xuống nền gạch cũ, kèm theo tiếng lên đạn lách cách của vũ khí hiện đại. Cục trưởng Cục An Ninh Giang Hải—Vương Chính Quốc—mặc cảnh phục chỉnh tề, gương mặt nghiêm nghị phong sương bước vào phòng. Hộ tống ông là nữ cảnh sát điều tra Ngô Hải Yến cùng mười đặc nhiệm vũ trang của Đội Đặc Nhiệm Linh Khí 09, mang theo các thiết bị đo lường linh áp công nghệ cao.
Sự xuất hiện đột ngột của lực lượng an ninh quốc gia khiến các võ sư Hiệp hội lập tức căng thẳng, tay chân thủ thế phòng thủ.
"Vương Cục trưởng? Ngài đến đây làm gì?" Vị võ sư tóc bạc trầm giọng hỏi, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác.
Vương Chính Quốc không trả lời gã. Ông lướt mắt qua căn phòng thí nghiệm đan dược đầy huyền bí, dừng lại nhìn năm mươi đứa trẻ linh căn đang nằm nghỉ an toàn ở sảnh phụ ngoài kia, rồi nhìn vào thế trận kim châm phát sáng màu xanh lục trên người Triệu Thiết Trụ. Sự kinh ngạc và chấn động tột cùng hiện rõ trong đôi mắt sắc bén của người nắm quyền lực Giang Hải.
"Chúng tôi đến đây không phải để bắt giữ ai," Vương Chính Quốc trầm giọng nói, giọng nói mang theo uy nghiêm của một quan chức cấp cao. "Chúng tôi đến để giải quyết tội ác của tập đoàn Thần Vũ và chính thức thiết lập mối quan hệ với Học viện Tiên Đạo."
Từ phía sau đám đông đặc nhiệm, Tiêu Thần Phong—phân thân ngoại vụ của Tiêu Lạc, mặc bộ vest xám lịch lãm, đeo kính gọng vàng—chậm rãi bước ra. Nụ cười ngoại giao chuyên nghiệp của y luôn thường trực trên môi, toát ra vẻ khôn ngoan và thong dong tự tại của một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ.
"Chào Vương Cục trưởng, Ngô cảnh sát," Tiêu Thần Phong khẽ đẩy gọng kính, giọng nói chứa đựng mị lực Mê Hồn Ngôn Thuật nhẹ nhàng xoa dịu sự căng thẳng trong phòng. "Học viện chúng tôi luôn tuân thủ nghiêm ngặt pháp luật phàm trần. Việc chúng tôi đột kích biệt thự Thần Vũ đêm qua hoàn toàn là vì nghĩa cử giải cứu năm mươi thiếu niên vô tội bị bắt cóc làm vật thí nghiệm huyết tế dơ bẩn. Đây là cuốn sổ tay mật của Giáo sư Tào ghi lại toàn bộ tội ác của chúng, xin giao lại cho ngài."
Nói rồi, y đưa mắt ra hiệu cho Diệp Vân Châu. Diệp Vân Châu lập tức lấy cuốn sổ tay kim loại thu giữ được dưới hầm ngầm giao tận tay cho Vương Chính Quốc.
Vương Chính Quốc mở cuốn sổ tay ra xem, gương mặt nghiêm nghị của ông càng lúc càng trở nên tái mét vì phẫn nộ trước những công thức lai tạo siêu chiến binh tàn độc và danh sách liên lạc mật với Thiên Cơ Hội quốc tế.
"Lũ súc sinh Thần Vũ... Chúng thực sự đã bán đứng đồng bào cho thế lực ngoại bang," Vương Chính Quốc nghiến răng gầm khẽ, rồi đóng mạnh cuốn sổ tay lại. Ông nhìn Tiêu Thần Phong, ánh mắt đầy vẻ nghiêm túc:
"Hiệp ước chiến lược tối cao: Chính phủ chính thức công nhận Học viện Tiên Đạo Giang Hải là tổ chức tu chân hợp pháp và duy nhất tại đặc khu này. Chúng tôi sẽ bảo hộ pháp lý và cấp đất mở rộng kết giới cho các vị, đổi lại, học viện phải hỗ trợ Đội Đặc Nhiệm 09 kiểm soát các biến động linh khí và tịnh hóa tà tu ngoại bang tràn vào biên giới. Các vị đồng ý chứ?"
Tiêu Thần Phong mỉm cười khôn ngoan, khẽ gật đầu: "Học viện luôn đặt an nguy của nhân dân lên hàng đầu. Sự hợp tác ngầm này chính là nền móng bảo vệ tương lai Trái Đất."
Ngay lúc cuộc đàm phán chính trị vừa đạt được thỏa thuận ngầm, một tiếng thở dốc nặng nề đột ngột vang lên từ chiếc giường tre ở trung tâm phòng.
"Hộc... !"
Triệu Thiết Trụ—người vừa bị tuyên bố phế bỏ hoàn toàn võ công và kinh mạch đứt đoạn—đột ngột ngồi bật dậy.
Lồng ngực lõm sâu của y dưới tác động của Hồi Xuân Châm Pháp và dược lực Tẩy Tủy Đan cực phẩm đã hoàn toàn căng đầy trở lại. Ba mươi sáu cây kim châm bạc trên người y đồng loạt bắn ra ngoài, hóa thành những vệt sáng bạc cắm chặt vào bức tường gạch cũ.
Từ các lỗ chân lông trên cơ thể Triệu Thiết Trụ, những giọt dịch độc màu đen đỏ dơ bẩn cuối cùng bị trục xuất hoàn toàn, chảy ròng ròng xuống đất bốc khói xèo xèo rồi tan biến. Làn da xám xịt của y nháy mắt trở nên hồng hào, phát ra một luồng linh quang màu vàng kim nhạt bừng bừng sức sống.
Triệu Thiết Trụ ngơ ngác nhìn vào hai bàn tay cơ bắp cuồn cuộn của mình. Y khẽ vận hành nội kình theo bản năng, lập tức kinh hoàng phát hiện ra: Kinh mạch toàn thân y không những hồi phục hoàn toàn, mà dưới sự gột rửa của Tẩy Tủy Đan cực phẩm, chúng đã mở rộng gấp mười lần trước đây, trở nên dẻo dai và kiên cố như những sợi xích sắt thép. Dòng linh lực ấm áp chảy cuồn cuộn trong đan điền y, mạnh mẽ hơn gấp trăm lần thứ nội kình phàm trần yếu ớt trước đây.
Y đã rũ bỏ hoàn toàn phàm thai, nửa bước chân vào ngưỡng cửa Luyện Khí kỳ tầng 1 của tu sĩ chính tông!
"Ta... kinh mạch của ta... nội kình của ta..." Triệu Thiết Trụ run rẩy lầm bầm, giọng nói nghẹn ngào vì chấn động tột cùng.
"Hội trưởng! Người thực sự đã hồi phục rồi!"
Hơn mười võ sư Hiệp hội lập tức lao đến quỳ rạp bên giường, khóc rống lên vì vui sướng và kinh ngạc. Họ sờ vào mạch đập mạnh mẽ như tiếng trống trận của Triệu Thiết Trụ, hoàn toàn bị thuyết phục trước thần kỳ y thuật tiên gia.
Triệu Thiết Trụ không màng đến sự can ngăn của mọi người. Y bước xuống giường, điên cuồng quỳ sụp xuống trước mặt thiếu niên mười sáu tuổi Lâm Phàm, dập đầu mạnh xuống nền gạch cũ:
"Triệu Thiết Trụ... cảm tạ tiên sư cứu mạng! Cảm tạ học viện đã ban cho Triệu mỗ một cuộc đời mới!"
Y quay sang nhìn hơn mười võ sư nòng cốt đang đứng chết trân phía sau, trầm giọng ra lệnh:
"Toàn bộ võ sinh Hiệp Hội Võ Thuật Giang Hải nghe lệnh! Từ hôm nay, Hiệp hội chính thức giải tán! Chúng ta tình nguyện gia nhập Học viện Tiên Đạo Giang Hải làm đệ tử ngoại môn, gác cổng trường, bảo vệ học viện bằng cả mạng sống này! Kẻ nào không phục, lập tức cút khỏi Giang Hải!"
"Chúng con xin tuân lệnh Hội trưởng! Kính bái tiên sư! Kính bái học viện!"
Hơn mười võ sư cùng hàng trăm võ sinh đứng ngoài sân đồng loạt quỳ sụp xuống đất bùn lầy, tiếng hô vang dội cả một góc trời ngoại ô, mang theo sự kính ngưỡng và sùng bái tuyệt đối hướng về phía Đan Các.
Chứng kiến cảnh tượng thu phục nhân tâm đầy cảm xúc này, Cục trưởng Vương Chính Quốc và Ngô Hải Yến khẽ mỉm cười đầy nhẹ nhõm. Họ biết, sự lựa chọn hợp tác với học viện Giang Hải là hoàn toàn chính xác.
Thế nhưng, ngay lúc bầu không khí chiến thắng đang bao trùm lấy học viện, tại phòng bảo vệ cổng trường cách đó không xa, Tiêu Lạc chậm rãi mở mắt ra.
Anh nâng chiếc bình trà inox rỉ sét lên, nhấp một ngụm nước trà Ngộ Đạo ấm áp. Thông qua Thần Nhãn Thông Thiên, anh nhìn thấu qua lớp mây đen xám xịt đang bao phủ thành phố, hướng thẳng về phía khu rừng ngoại ô tăm tối phía tây.
Ở đó, một luồng oán khí màu đen đỏ dơ bẩn, khổng lồ gấp trăm lần tà khí của Thần Vũ đang âm thầm ngưng tụ, làm đen kịt cả một góc trời.
Tiêu Lạc khẽ thở dài, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo thấu xương:
"Tào Vạn Lợi... ngươi dám dâng hiến mười trinh nữ phàm nhân làm huyết tế để thỉnh cầu tà tu ẩn thế xuất thế sao? Hắc Sơn Lão Tổ... xem ra trò chơi ở Giang Hải này sắp sửa bước vào đại kiếp nạn thực sự rồi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!