Huyết Trận Sụp Đổ, Giải Cứu Phàm Nhân
Tiếng còi báo động rú vang dồn dập, đất đá rơi xuống xối xả chặn đứng lối đi...
Trong không gian hầm ngầm tối tăm và chật hẹp của biệt thự Thần Vũ, những tia chớp đỏ cảnh báo nhấp nháy liên tục, nhuộm đỏ cả những gương mặt đầy bụi đất và mồ hôi của các học viên Giang Hải. Khói bụi từ những mảng tường sụp đổ bốc lên mù mịt, che khuất tầm nhìn, khiến không khí trở nên ngột ngạt và nóng bỏng như một lò thiêu. Tiếng đổ rầm rầm của những tảng đá nặng hàng tấn dội vào màng nhĩ liên hồi, báo hiệu toàn bộ công trình ngầm này chỉ còn tính bằng giây trước khi sụp đổ hoàn toàn.
"Khụ khụ! Vân Châu ca, lối này bị lấp rồi!" Tống Vũ Hàng ho sặc sụa, cánh tay phải bừng bừng lôi điện của cậu vung lên gạt đi một tảng đá lớn vừa rơi xuống.
Diệp Vân Châu đứng sừng sững ở trung tâm hành lang rạn nứt, thanh Kiếm gỗ đào trừ tà lõi sắt trên tay cậu vẫn phát ra những luồng kiếm quang vàng tím sắc lẹm, tịnh hóa đi phần nào độc sương đang lan tỏa. Ánh mắt cậu lạnh lùng và kiên định vô song, lướt qua đống đổ nát trước mặt rồi quay sang phía sau. Ở đó, gã yêu tăng Nhất Không đã bị phế bỏ hoàn toàn tu vi, đan điền vỡ nát, đang nằm bất tỉnh nhân sự trong vũng máu đen dơ bẩn, hơi thở thoi thóp như một con chó chết.
"Vũ Hàng, xách gã yêu tăng này theo! Sư phụ từng dạy, nhân quả phải sòng phẳng, hắn nợ nợ máu của phàm nhân Giang Hải, không thể để hắn chết dễ dàng dưới đống đổ nát này được!" Diệp Vân Châu trầm giọng ra lệnh.
Tống Vũ Hàng không nói hai lời, một tay xách cổ áo Nhất Không lôi đi xềnh xệch trên nền đất đá lổn nhổn. Ngay lúc đó, ánh mắt cậu chợt quét qua đống tro tàn đen xì của sát thủ Lôi Ảnh vừa bị lôi điện thiêu rụi. Giữa lớp tro bụi xám xịt, có một vật phẩm kim loại nhỏ đang phát ra luồng tử khí mờ nhạt đầy điềm xấu.
Tống Vũ Hàng khom người, nhanh như cắt nhặt vật đó lên. Đó là một mảnh vỡ kim loại rỉ sét nặng trĩu, trên bề mặt khắc những đường vân trận pháp ngoằn ngoèo kỳ dị, ẩn hiện một ký tự cổ xưa mang hơi thở tà ác, băng lãnh của tà thần tinh không Ba Tuần. Cậu cảm thấy lòng bàn tay mình lạnh buốt như bị kim châm, liền vội vàng nhét mảnh vỡ rỉ sét vào nhẫn trữ vật đồng thau, rồi hét lớn:
"Tào Mạnh! Lối vào phòng thí nghiệm trung tâm ở đâu? Chúng ta chỉ còn chưa đầy một trăm năm mươi giây!"
Tào Mạnh, cựu thành viên đội an ninh Thần Vũ vừa phản tỉnh, đang mặc bộ đồ tác chiến đen bó sát lấm lem bụi đá, vội vàng lao lên phía trước. Gương mặt có vết sẹo dài của gã lộ rõ vẻ lo lắng và hối hận tột cùng. Gã chỉ tay về phía bức tường đá dày ở cuối hành lang, nơi bị hai tảng đá khổng lồ đổ sụp chặn đứng hoàn toàn:
"Ngay sau bức tường sạt lở này! Phòng thí nghiệm sinh học trung tâm nằm ở đó! Năm mươi đứa trẻ mang linh căn bẩm sinh đều bị nhốt bên trong để làm vật tế cho lò ngưng tụ Huyết Hồn Tinh! Nhưng đá tảng quá nặng, thuốc nổ thông thường không thể phá vỡ mà không làm sập trần hầm!"
"Tránh ra! Để đệ!"
Tống Vũ Hàng gầm lên một tiếng hào sảng. Cậu vừa hấp thụ thành công toàn bộ điện năng tà ác của Lôi Ảnh, kinh mạch lôi hệ đã thăng hoa thối thể dẻo dai hơn bao giờ hết, chân nguyên lôi điện Luyện Khí Trung Kỳ tầng 4 lưu chuyển cuồn cuộn trong đan điền như đại dương dậy sóng. Cậu bước lên trước, hai chân đứng vững như hai cột đồng đóng chặt xuống nền đá ngầm, đôi găng tay da gắn gai sắt dẫn lôi bộc phát ra những tia chớp tím vàng rực rỡ, rít lên những tiếng gầm thét của sấm sét viễn cổ.
"Lôi Đình Vạn Quân... Phá cho ta!"
Tống Vũ Hàng tung ra một cú đấm lôi quyền cực đại, lôi quang tím khổng lồ ngưng tụ thành hình đầu rồng gầm thét lao thẳng vào hai tảng đá khổng lồ chặn đường.
"Oanh... !"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Sức công phá của lôi phạt chính tông viễn cổ nháy mắt nghiền nát hai tảng đá nặng hàng tấn thành vạn mảnh vụn đá nhỏ bắn tung tóe khắp nơi. Lối vào phòng thí nghiệm sinh học trung tâm của Thần Vũ cuối cùng cũng lộ ra dưới ánh sáng tím rực rỡ.
"Đi!" Diệp Vân Châu dẫn đầu, thân ảnh lướt nhanh như một làn gió, vượt qua làn khói bụi dày đặc bước vào bên trong phòng thí nghiệm tà thuật Thần Vũ.
Cảnh tượng đập vào mắt hai học viên Giang Hải và Tào Mạnh là một địa ngục trần gian thực sự. Căn hầm khổng lồ rộng hàng ngàn mét vuông nồng nặc mùi máu tanh dơ bẩn và oán khí đen ngòm bốc lên nghi ngút. Dọc theo hai bên vách đá ẩm ướt là năm mươi buồng kính cường lực khổng lồ chứa đầy thứ dịch dịch màu xanh đỏ dị dạng. Bên trong mỗi buồng kính là một thiếu niên nghèo khổ, gầy gò, mắt nhắm nghiền, trên người cắm đầy những ống dẫn truyền năng lượng dơ bẩn.
Ở trung tâm phòng thí nghiệm, một lò ngưng tụ khổng lồ bằng đồng đen đang vận hành điên cuồng, phát ra những tiếng rít chói tai. Trên đỉnh lò, một viên tinh thể màu đỏ ngòm to bằng nắm tay—chính là Huyết Hồn Tinh dơ bẩn—đang lơ lửng, điên cuồng hút lấy huyết dịch và linh tính từ năm mươi buồng kính truyền về để cô đặc năng lượng.
"Lũ súc sinh... các ngươi quả thực đáng bị thiên lôi đánh chết vạn lần!" Tống Vũ Hàng chứng kiến cảnh tượng tàn độc này, hai mắt rực lửa giận, lồng ngực phập phồng dữ dội vì phẫn nộ.
Trên đài điều khiển kim loại được thiết kế cao hơn mặt đất mười mét, một lão già gù lưng, đeo khẩu trang y tế xám xịt lấm lem dịch độc xanh đỏ đang điên cuồng gõ phím. Đó chính là Giáo sư Tào, nhà sinh học điên của Thần Vũ. Nhìn thấy đám người Diệp Vân Châu đột phá xông vào, gương mặt gã ẩn sau lớp khẩu trang vặn vẹo lên đầy vẻ điên loạn và cuồng tín.
"Khặc khặc! Lũ chuột nhắt học viện Giang Hải! Các ngươi đến muộn rồi!" Giáo sư Tào cười lên rú rít, giọng nói khàn đặc đầy vẻ biến thái. "Lò ngưng tụ đã vận hành đến 90% công suất! Huyết Hồn Tinh sắp hoàn thành! Ta sẽ không để các ngươi cướp đi thành quả vĩ đại này!"
Nói rồi, bàn tay gầy guộc như chân gà của gã run rẩy đưa về phía một chiếc nút bấm khổng lồ màu đỏ ngòm ở trung tâm đài điều khiển—nút kích hoạt đại trận huyết tế tự hủy.
"Ta sẽ hiến tế toàn bộ năm mươi linh thai này cùng các ngươi cho Huyết Hồn Tinh! Để tà thần Ba Tuần vĩ đại chứng kiến sự dâng hiến của ta! Khặc khặc! Chết đi!"
"Không tốt! Hắn định kích hoạt huyết tế tự hủy từ xa!" Tào Mạnh biến sắc thét lớn. Gã hiểu rõ kết cấu phòng vệ của Thần Vũ hơn ai hết. Nếu chiếc nút đó bị nhấn xuống, toàn bộ năm mươi buồng kính sẽ bị bơm đầy dịch độc tà thuật, bóp nát thần hồn của năm mươi đứa trẻ trong nháy mắt.
Diệp Vân Châu phản ứng cực nhanh. Cậu vung thanh Kiếm gỗ đào trừ tà lõi sắt, phóng ra một luồng kiếm khí lôi điện vàng kim nhắm thẳng vào các buồng kính hòng phá vỡ chúng từ xa để cứu người.
"Vút!"
Thế nhưng, ngay khi kiếm khí chạm vào bề mặt kính cường lực, những ký hiệu tà trận huyết sắc khắc trên kính đột ngột phát sáng đỏ rực, điên cuồng hấp thụ và triệt tiêu hoàn toàn luồng linh lực của Diệp Vân Châu.
"Đáng chết! Kết cấu kính này tích hợp tà trận hấp thụ linh lực! Càng dùng tiên pháp tấn công từ xa, tà trận càng mạnh!" Diệp Vân Châu kinh thầm, nhận ra sai lầm chiến thuật đầu tiên.
"Hahaha! Vô ích thôi! Tiên pháp của các ngươi chỉ là chất tẩm bổ cho tà trận của ta mà thôi!" Giáo sư Tào cười điên cuồng, ngón tay gầy guộc chỉ còn cách chiếc nút tự hủy đúng ba centimet.
Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc ấy, Tào Mạnh—người phàm duy nhất trong đội hình—đột ngột hành động.
Không có linh lực, không có tiên pháp, nhưng gã có bản năng của một đặc nhiệm ám sát tinh nhuệ được rèn luyện suốt mười năm trong giới ngầm. Tào Mạnh lướt nhanh qua các mảnh vỡ đá sụp đổ với tốc độ kinh hoàng, nhào lộn một vòng trên nền đất để tránh một tảng đá vừa rơi xuống, đồng thời rút khẩu súng lục quân dụng giảm thanh bên hông ra.
Ánh mắt gã lạnh lùng, khóa chặt vào bàn tay đang run rẩy của Giáo sư Tào.
"Đoàng!"
Một tiếng nổ đanh gọn vang lên giữa tiếng còi báo động. Viên đạn hợp kim phàm trần xé rách màn khói bụi, găm thẳng vào mu bàn tay phải của Giáo sư Tào ngay trước khi gã kịp chạm vào nút đỏ.
"Á... !"
Giáo sư Tào thét lên đau đớn, máu tươi phun ra xối xả. Viên đạn phàm trần không mang linh lực nên hoàn toàn không bị tà trận hấp thụ, trực tiếp bắn nát bét bàn tay phải và phá hủy hoàn toàn bảng mạch điều khiển tinh vi của đài thiết bị.
Giáo sư Tào mất thăng bằng, ôm bàn tay nát bét ngã nhào từ trên đài cao mười mét xuống đất, gãy xương sống nằm bất động bên cạnh lò ngưng tụ, miệng liên tục hộc ra máu tươi và những lời nguyền rủa điên loạn.
"Tào Mạnh! Làm tốt lắm!" Tống Vũ Hàng hét lớn đầy phấn khích.
Thế nhưng, bảng điều khiển bị bắn nát lại kích hoạt một lỗi hệ thống nghiêm trọng hơn. Viên Huyết Hồn Tinh trên đỉnh lò ngưng tụ đột ngột phát ra những luồng sáng đỏ rực hỗn loạn, các đường ống dẫn năng lượng nối với các buồng kính bắt đầu phình to lên, dịch độc tà thuật đỏ ngòm đang bị cưỡng ép đẩy ngược về phía năm mươi đứa trẻ.
"Vân Châu! Đường dây cáp năng lượng chính nằm ở dưới đất ngầm, ngay dưới chân bệ đỡ phía bên trái lò ngưng tụ!" Tào Mạnh hét lớn, giọng nói khàn đặc vì khói bụi. "Cắt đứt nó sẽ ngắt hoàn toàn nguồn cung cấp năng lượng cho lò và tà trận!"
Diệp Vân Châu không hề do dự. Cậu dồn toàn bộ chân nguyên Luyện Khí Trung Kỳ tầng 4 còn sót lại vào thanh Kiếm gỗ đào trừ tà lõi sắt. Thân kiếm gỗ đào khẽ rung lên vo vo, lôi quang tím vàng bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết, tỏa ra uy áp kiếm ý sắc bén đến mức rạch rách cả không khí xung quanh.
Cậu nhảy vọt lên cao năm mét, mượn đà rơi tự do, chém mạnh một kiếm chí mạng xuống bệ đá phía bên trái lò ngưng tụ.
"Thái Cổ Kiếm Ý... Kiếm khí hóa ty!"
Hàng ngàn sợi tơ kiếm khí vàng kim sắc lẹm đột ngột bắn ra từ mũi kiếm, đâm sâu xuyên qua lớp đá xám dày đặc dưới lòng đất, cắt đứt hoàn toàn bó cáp năng lượng khổng lồ ẩn giấu bên dưới.
"Phụt... phụt... xèo xèo!"
Những tia lửa điện xanh đỏ bắn ra xối xả. Luồng sáng đỏ ngòm của viên Huyết Hồn Tinh trên đỉnh lò ngưng tụ lập tức tắt lịm, tà trận huyết sắc bao quanh năm mươi buồng kính rạn nứt rồi vỡ vụn thành vạn mảnh ánh sáng đỏ biến mất vào hư không.
"Rắc... rắc... !"
Năm mươi cánh cửa buồng kính đồng loạt tự động mở ra. Dịch dịch màu xanh đỏ chảy tràn ra nền đất, năm mươi thiếu niên linh căn bẩm sinh thoát khỏi sự trói buộc, yếu ớt ngã nhào ra ngoài. Họ thở hổn hển, thần trí tuy còn mơ hồ nhưng mạng sống đã hoàn toàn được bảo toàn.
"Giải cứu thành công rồi! Vũ Hàng, Tào Mạnh, mau đưa bọn trẻ ra ngoài! Lối thoát hiểm bí mật phía sau núi!" Diệp Vân Châu hét lớn, đồng thời lao đến bế hai đứa trẻ nhỏ nhất lên vai.
Tống Vũ Hàng xách gã Nhất Không bằng một tay, tay kia ôm lấy hai thiếu niên khác. Tào Mạnh cùng mười học viên ngoại môn nhanh chóng phối hợp, dìu dắt và cõng toàn bộ năm mươi đứa trẻ chạy điên cuồng vào lối thoát hiểm bí mật dốc ngược lên phía sau núi.
"Rầm... rầm... oanh!"
Ngay khi bước chân cuối cùng của người học viên rời khỏi hầm ngầm, toàn bộ hệ thống cột trụ đá xám của phòng thí nghiệm tà thuật Thần Vũ hoàn toàn đổ sụp. Tiếng nổ tự hủy cực đại từ lò ngưng tụ Huyết Hồn Tinh vang dội dưới lòng đất sâu, tạo ra một cơn chấn động địa chấn mạnh mẽ làm rúng động cả ngọn núi Giang Hải.
Khi đám người Diệp Vân Châu thoát ra được cửa hang phía sau núi, dưới ánh trăng khuyết mờ ảo của đêm muộn, họ kinh hoàng nhìn lại phía sau.
Toàn bộ khu biệt thự Thần Vũ xa hoa lộng lẫy trị giá hàng trăm triệu đô la trên đỉnh núi đột ngột sụt lún xuống, đổ sụp hoàn toàn vào một hố tử thần khổng lồ sâu hoắm dưới lòng đất. Bụi đất bốc lên cao hàng trăm mét che khuất cả bầu trời đêm bão lôi. Phòng thí nghiệm tà thuật dơ bẩn và mọi dấu vết vật lý của tội ác huyết tế hoàn toàn bị chôn vùi vĩnh viễn dưới hàng triệu tấn đất đá ngầm.
Tào Mạnh nhìn đống đổ nát của biệt thự Thần Vũ, gã quỵ gối xuống đất bùn, hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt đầy vết sẹo. Gã biết, từ nay tội lỗi quá khứ của gã đã phần nào được gột rửa, và một cuộc đời mới dưới bóng mát của học viện tiên đạo Giang Hải đang chờ đợi gã phía trước.
Diệp Vân Châu đặt hai đứa trẻ xuống thảm cỏ an toàn, lồng ngực cậu phập phồng thở dốc vì kiệt sức. Chân nguyên trong đan điền cậu đã cạn kiệt hoàn toàn sau hai trận chiến liên tiếp cực hạn.
Cậu khẽ cúi đầu, bàn tay gầy gò vô tình chạm vào một vật cứng nằm trong túi áo khoác tác chiến của mình. Đó là một cuốn sổ tay nhỏ bìa kim loại màu bạc mà cậu đã nhanh tay giật lấy từ đống đổ nát của đài điều khiển lò ngưng tụ trước khi nó nổ tung.
Diệp Vân Châu rút cuốn sổ tay ra, dùng ống tay áo sờn cũ lau đi lớp bụi than đen xì bám trên bề mặt kim loại lạnh buốt.
Dưới ánh trăng khuyết mờ ảo, trên bìa cuốn sổ tay hiện lên rõ mồn một một biểu tượng hình chiếc mặt nạ bạc che nửa mặt được chạm khắc cực kỳ tinh xảo và sắc nét—logo tối cao của liên minh tài phiệt quốc tế Thiên Cơ Hội.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!