Lôi Đình Phạt Ác, Quét Sạch Hầm Ngầm
Bụi đá và tà sương màu huyết sắc cuồn cuộn đổ sụp dưới lòng hầm ngầm của biệt thự Thần Vũ. Tiếng nổ đanh gọn từ mảnh vỡ của chiếc Nhiễu Hồn Chung vẫn còn ong ong bên tai Nhất Không, để lại một khoảng lặng kinh hoàng đến nghẹt thở.
Yêu tăng Nhất Không quỵ gối trên nền đá lạnh buốt, hai tay gầy guộc như hai gọng kìm rỉ sét đang run rẩy ôm chặt lấy lồng ngực. Tăng y màu huyết dụ bẩn thỉu của hắn rách tả tơi, lộ ra làn da xám xịt chằng chịt những đường gân đen đúa. Máu đen tanh tưởi từ khóe miệng hắn rỉ ra không ngừng, dẫm nát dưới những mảnh vụn đồng đen của chiếc chuông đồng bản mệnh vừa bị chấn vỡ.
"Không thể nào... Không thể nào!" Nhất Không gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy vẻ hoảng loạn cực hạn. Đôi mắt đục ngầu của hắn láo liên nhìn khắp bốn phía hành lang tăm tối của phòng thí nghiệm tà thuật. "Một tiếng chuông cách không từ khoảng cách vạn mét... lại có thể dễ dàng chấn nát pháp bảo bản mệnh của bần tăng! Vị tiền bối nào? Kẻ nào đang âm thầm bảo hộ đám chuột nhắt này? Mau bước ra cho bần tăng!"
Thế nhưng, đáp lại sự điên cuồng của hắn chỉ có tiếng sấm sét rền rĩ từ trên đỉnh núi dội xuống và tiếng sụp đổ rào rào của những mảng tường gạch cũ. Không có một bóng người nào bước ra từ bóng tối. Sự tĩnh lặng vô hình ấy lại càng giống như một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt lấy thần thức đang rạn nứt của gã tà tu Luyện Khí tầng 8.
Trái ngược với sự hoảng loạn của kẻ thù, Diệp Vân Châu chậm rãi đứng thẳng người lên. Luồng linh quang vàng kim ấm áp từ chiếc Lệnh bài hiệu trưởng bằng gỗ bên hông cậu khẽ dịu đi, nhưng đan điền của cậu lúc này đã tràn ngập chân nguyên tinh khiết. Thần thức Luyện Khí Trung Kỳ tầng 4 bị ma âm tàn phá trước đó đã được tịnh hóa hoàn toàn, lưu chuyển cuồn cuộn như sông dài cuộn sóng.
Cậu khẽ vuốt ve thân thanh Kiếm gỗ đào trừ tà lõi sắt, cảm nhận được lôi quang tím vàng trên thân kiếm đang bừng bừng sống dậy, rít lên những tiếng xèo xèo thanh tịnh. Cậu quay sang nhìn Tống Vũ Hàng đang gượng dậy bên cạnh, trầm giọng hỏi:
"Vũ Hàng, đan điền thế nào?"
Tống Vũ Hàng hít một hơi thật sâu, đôi găng tay da gắn gai sắt dẫn lôi đột ngột bộc phát ra những tia chớp tím rực rỡ. Kinh mạch lôi hệ của cậu sau khi được tịnh hóa ma âm đã hoàn toàn ổn định. Cậu cười hào sảng, ánh mắt rực cháy chiến ý:
"Khỏe hơn bao giờ hết! Vân Châu ca, luồng sóng âm vừa rồi... chính là tiếng gõ bình trà của gã bảo vệ Tiêu Lạc! Con mẹ nó, đại lão của học viện quả nhiên đang dõi theo chúng ta!"
"Biết thế là tốt rồi." Diệp Vân Châu ánh mắt lạnh lùng khóa chặt vào Nhất Không và gã sát thủ Lôi Ảnh đang đứng phía sau. "Yêu tăng đã bị phế đi pháp bảo bản mệnh, đan điền rạn nứt. Nhưng gã sát thủ lôi điện kia vẫn còn giáp công nghệ. Chúng ta phải tốc chiến tốc thắng, thời gian ba canh giờ giải cứu năm mươi thiếu niên linh căn đang trôi qua rất nhanh!"
Đứng ở góc tối của phòng thí nghiệm, Lôi Ảnh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng Nhiễu Hồn Chung bị chấn vỡ. Gương mặt ẩn sau lớp mặt nạ công nghệ của hắn biến đổi kịch liệt. Hắn nhìn Nhất Không đang thổ huyết điên cuồng, lại nhìn sang hai học viên Giang Hải đang bừng bừng khí thế lôi quang, trong lòng dâng lên một nỗi kinh hoàng chưa từng có.
"Lũ ăn hại!" Lôi Ảnh nghiến răng chửi rủa. Hắn biết rõ nếu hôm nay không tiêu diệt được hai kẻ này, tập đoàn Thần Vũ sẽ không còn đường sống, và bản thân hắn cũng sẽ bị Thiên Cơ Hội trừng phạt tàn khốc.
"Chết đi! Lũ chuột nhắt học viện!"
Lôi Ảnh gầm lên điên cuồng. Hắn đưa hai tay lên ngực, đập mạnh vào nút điều khiển trung tâm của bộ giáp công nghệ bó sát màu xanh đen.
"Oong... oong... oong... !"
Tiếng rít chói tai của các tụ điện công suất lớn đột ngột vang dội khắp căn hầm ngầm. Các conduits dẫn năng lượng chạy dọc theo cánh tay và bắp chân của bộ giáp sáng rực lên luồng ánh sáng xanh lam nhạt độc hại. Đây chính là Hắc Lôi Công Nghệ Quyết – tà thuật kết hợp khoa học bán dẫn do Thiên Cơ Hội ban phát cho Thần Vũ.
Lôi Ảnh điên cuồng overclock bộ giáp lên mức tối đa 200% công suất. Dòng điện đen tà ác, bốc mùi ozone khét lẹt và mang theo oán khí của Huyết Hồn Tinh bùng phát dữ dội, tạo thành một lưới điện đen khổng lồ bao vây toàn bộ không gian hầm ngầm, phong tỏa mọi lối thoát của học viên.
"Vút! Vút! Vút!"
Hàng chục luồng điện đen tà ác rít lên rợn người, xé rách không khí lao thẳng về phía Diệp Vân Châu và Tống Vũ Hàng. Luồng điện này chứa tính chất ăn mòn cực mạnh, đi qua đâu là mặt đất đá xám dưới hầm ngầm bị sủi bọt đen xì, bốc khói độc nghi ngút.
Diệp Vân Châu biến sắc. Cậu vung thanh Kiếm gỗ đào trừ tà lõi sắt, chém ra một đạo kiếm khí lôi điện để ngăn chặn. Thế nhưng, khi kiếm khí chạm vào lưới điện đen, một tiếng nổ lớn vang lên, luồng điện đen tà ác mang theo man lực khổng lồ đẩy lùi Diệp Vân Châu liên tiếp ba bước, thân kiếm gỗ đào khẽ run rẩy, xuất hiện thêm vài vết cháy sém nhẹ.
"Không ổn! Điện nhân tạo của hắn được cường hóa bằng tà khí Huyết Hồn Tinh, mang tính chất ăn mòn cực mạnh, kiếm gỗ của ta khó lòng chống đỡ trực diện liên tục!" Diệp Vân Châu kinh thầm.
Tống Vũ Hàng nhìn thấy cảnh đó, đôi mắt tím của cậu đột ngột co rút lại. Cậu không hề sợ hãi, ngược lại, lồng ngực cậu phập phồng đầy hưng phấn.
"Vân Châu ca, lùi lại! Để đó cho đệ!" Tống Vũ Hàng gầm khẽ. "Điện năng của hắn tuy bạo liệt nhưng thiếu đi thiên địa quy tắc chính tông của lôi phạt viễn cổ. Đây chính là đá mài dao hoàn mỹ nhất để đệ thối thể đột phá!"
Nói rồi, Tống Vũ Hàng bước lên trước, chắn ngang trước mặt Diệp Vân Châu. Cậu dang rộng hai tay, vận hành toàn bộ Nguyên Thủy Linh Lực Quyết kết hợp với Lôi Đình Thối Thể Pháp bẩm sinh.
"Cái gì?! Hắn điên rồi sao?!" Lôi Ảnh kinh hoàng nhìn Tống Vũ Hàng chủ động bước vào lưới điện đen của mình. "Dám dùng nhục thân đỡ dòng điện cao thế 100.000 volt chứa tà độc huyết tế của ta? Nhận lấy cái chết đi!"
Lôi Ảnh gầm lên, dồn toàn bộ năng lượng bộ giáp phóng ra luồng điện đen cực đại, khóa chặt lấy nhục thân của Tống Vũ Hàng.
"Xèo xèo... xèo xèo... oanh!"
Dòng điện đen tà ác như những con rắn độc điên cuồng quấn chặt lấy cơ thể Tống Vũ Hàng. Lớp quần áo học viên của cậu lập tức bị thiêu rụi thành tro bụi, để lộ nhục thân săn chắc có những vệt sẹo lôi điện chạy dọc cánh tay đang phát ra ánh sáng tím nhạt.
Cơn đau đớn thấu xương tủy lập tức ập đến. Tống Vũ Hàng nghiến răng đến mức chảy máu môi, toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn co rút kịch liệt dưới sức ép của dòng điện phàm trần cực đại. Làn da của cậu bắt đầu xuất hiện những vệt cháy sém đen thui, tà độc oán khí từ dòng điện đen cố gắng thâm nhập vào đan điền hòng ăn mòn lôi linh căn của cậu.
Thế nhưng, sâu trong thức hải của Tống Vũ Hàng, ý chí chiến đấu sắt đá của một thể tu lôi pháp bùng cháy dữ dội.
"Nguyên Thủy Linh Lực... Thối thể cho ta!" Tống Vũ Hàng gầm lên trong đau đớn và hưng phấn cực hạn.
Dòng linh lực nguyên thủy tinh khiết trong đan điền cậu bộc phát, tạo thành một lớp màng bảo hộ vững chắc bao bọc lấy các sợi kinh mạch cốt lõi. Lôi Đình Thối Thể Pháp vận hành đến cực hạn, bắt đầu cưỡng ép tước đoạt phần điện năng vật lý phàm trần tinh khiết từ lưới điện đen, đồng thời dùng mộc linh lực tịnh hóa hoàn toàn phần tà khí oán hỏa dơ bẩn bám kèm.
"Oanh! Oanh! Oanh!"
Lôi linh căn trong đan điền của Tống Vũ Hàng như một hố đen không đáy, điên cuồng hấp thụ dòng điện năng khổng lồ của Lôi Ảnh truyền vào. Càng hấp thụ, ánh sáng tím vàng trên người cậu càng thêm rực rỡ bừng bừng. Kinh mạch lôi hệ vốn đang hỗn loạn đột ngột được mở rộng ra gấp đôi, chân nguyên hóa lỏng ngưng tụ dạt dào.
Lôi Ảnh nhìn thấy cảnh tượng kỳ vĩ ấy, hai mắt trợn ngược lên đầy vẻ hoảng hốt tột độ. Bộ giáp công nghệ của hắn đang liên tục phát ra âm thanh cảnh báo quá tải năng lượng:
"Cảnh báo! Năng lượng đang bị hút trích xuất cưỡng ép! Công suất giảm xuống 80%... 50%... 30%... !"
"Không thể nào! Ngươi... ngươi rốt cuộc là quái vật phương nào?! Tại sao có thể hấp thụ được dòng điện của ta?!" Lôi Ảnh thét lên trong tuyệt vọng.
Trong lúc Lôi Ảnh bị Tống Vũ Hàng khóa chặt và hút sạch năng lượng, Nhất Không đứng ở góc phòng nhìn thấy cơ hội vàng. Hắn nén đau đớn đan điền, gương mặt vặn vẹo đầy vẻ âm hiểm. Hắn âm thầm cắn rách đầu ngón tay trỏ, dùng máu đen tà tu vẽ nhanh một ký hiệu huyết trận kỳ quái lên chuỗi hạt đầu lâu nhỏ đeo trên cổ.
"Huyết Cổ Chú... Diệt sát cho bần tăng!" Nhất Không gầm khẽ.
Hắn vung tay phóng ra một luồng huyết quang màu đỏ ngòm dơ bẩn, mang theo oán khí ngập trời nhắm thẳng vào gáy của Tống Vũ Hàng đang tập trung thối thể. Đòn đánh lén này cực kỳ âm hiểm, nếu trúng phải, huyết cổ tà độc sẽ lập tức xâm nhập phá hủy đan điền lôi hệ của Tống Vũ Hàng.
Thế nhưng, Diệp Vân Châu đã sớm cảnh giác từ trước.
"Yêu tăng hèn hạ! Dám đánh lén sư đệ của ta?!" Diệp Vân Châu ánh mắt rực cháy sát khí.
Cậu không hề do dự, vung mạnh thanh Kiếm gỗ đào trừ tà lõi sắt hướng thẳng về phía luồng huyết quang đỏ ngòm.
"Thái Cổ Kiếm Ý... Kiếm khí hóa ty!"
Diệp Vân Châu hét lớn, dồn toàn bộ chân nguyên Luyện Khí Trung Kỳ tầng 4 vào thân kiếm.
"Vút... vút... vút... !"
Hàng ngàn sợi tơ ánh sáng màu vàng kim sắc lẹm, mảnh như sợi tóc đột ngột bắn ra từ mũi kiếm gỗ đào. Những sợi kiếm khí hóa ty này đan chéo nhau giữa không trung, tạo thành một tấm lưới kiếm vàng kim khổng lồ vô hình bao phủ toàn bộ không gian trước mặt Nhất Không.
Luồng huyết quang đỏ ngòm chạm vào lưới kiếm vàng kim liền bị những sợi tơ kiếm khí cắt nát vụn thành vạn mảnh, tịnh hóa hoàn toàn thành khói trắng vô hại.
Nhưng lưới kiếm hóa ty của Diệp Vân Châu không dừng lại ở đó. Dưới sự điều khiển tinh vi của kiếm ý viễn cổ, hàng ngàn sợi tơ kiếm khí vàng kim rít lên xé gió, lao thẳng về phía Nhất Không với tốc độ kinh hoàng.
"A... !"
Nhất Không kinh hoàng thét lên, cố gắng lùi lại né tránh nhưng tốc độ của kiếm khí hóa ty quá nhanh. Những sợi tơ kiếm khí sắc lẹm dễ dàng lướt qua nhục thân của hắn, cắt đứt hoàn toàn 36 sợi kinh mạch chính tông điều phối linh lực của tà tu.
"Phụt! Phụt! Phụt!"
Máu đen phun ra xối xả từ khắp các huyệt đạo trên người Nhất Không. Sợi kiếm khí hóa ty cuối cùng đâm thẳng vào đan điền của hắn, phát ra một tiếng nổ nhỏ trầm đục.
"Oanh!"
Đan điền tà tu chứa đầy oán khí dơ bẩn của Nhất Không hoàn toàn bị chấn vỡ nát. Luồng tà lực đỏ ngòm bộc phát ra ngoài rồi bị kiếm khí tịnh hóa sạch sẽ.
Nhất Không trợn ngược mắt, toàn bộ tu vi Luyện Khí tầng 8 tà tu tích lũy suốt mấy chục năm bằng cách hút máu phàm nhân bị phế bỏ hoàn toàn chỉ trong một chiêu kiếm. Hắn ngã sụp xuống đất như một bao tải rách, da thịt héo quắt lại hốc hác, thở hổn hển trong vũng máu đen dơ bẩn, hoàn toàn biến thành một phế nhân phàm tục không còn sức kháng cự.
Cùng lúc đó, Tống Vũ Hàng cũng đã hoàn thành quá trình thối thể thăng hoa.
Toàn bộ dòng điện đen tà ác của bộ giáp công nghệ đã bị cậu hấp thụ sạch sẽ, tịnh hóa thành nguồn lôi lực tím rực rỡ bao quanh nhục thân cứng cáp như thép nguội. Lôi linh căn trong đan điền cậu phát sáng tím bừng bừng, tu vi Luyện Khí Trung Kỳ tầng 4 sơ kỳ của cậu đã hoàn toàn ổn định và có dấu hiệu đột phá tiến cấp mạnh mẽ.
"Giờ thì... đến lượt ta trả lễ!" Tống Vũ Hàng gầm lên, đôi mắt tím phát ra điện quang bừng bừng.
Cậu bước lên một bước, dẫm nát mặt đất đá xám dưới chân, vung mạnh nắm đấm phải rực sáng lôi điện hướng thẳng về phía Lôi Ảnh.
"Lôi Đình Vạn Quân... Phạt ác cho ta!"
Một nắm đấm lôi quyền khổng lồ bằng ánh sáng tím vĩ đại đột ngột phóng ra từ tay Tống Vũ Hàng. Luồng lôi điện lôi phạt chính tông viễn cổ gầm thét như một con rồng tím khổng lồ, xé rách mây đen oán khí dưới hầm ngầm, lao thẳng về phía Lôi Ảnh.
"Không... !"
Lôi Ảnh kinh hoàng thét lên tuyệt vọng. Bộ giáp công nghệ của hắn đã cạn kiệt năng lượng không thể kích hoạt màng chắn bảo vệ.
"Oanh... !"
Luồng lôi điện tím khổng lồ nuốt chửng hoàn toàn nhục thân của Lôi Ảnh. Sức tàn phá kinh hoàng của lôi phạt chính tông khiến toàn bộ hệ thống tụ điện, chip vi mạch và các conduits dẫn năng lượng của bộ giáp công nghệ bị quá tải cực đại.
"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"
Bộ giáp công nghệ nổ tung liên tiếp từ bên trong. Luồng điện đen tà ác tích tụ trong giáp bị lôi điện tím kích nổ phản phệ dữ dội, hóa thành một ngọn lửa điện đen khổng lồ thiêu rụi nhục thân của Lôi Ảnh từ trong ra ngoài.
Lôi Ảnh điên cuồng gào thét trong ngọn lửa điện đen bốc mùi khét lẹt. Chỉ trong vòng ba hơi thở, nhục thân của gã sát thủ lôi điện Thần Vũ đã bị thiêu rụi hoàn toàn, hóa thành một đống tro bụi đen xì rơi vãi trên mặt đất hầm ngầm sụp đổ.
Trận chiến kết thúc, tà tu Nhất Không bị phế bỏ tu vi nằm bất động, sát thủ Lôi Ảnh bị thiêu rụi thành tro bụi. Mười học viên ngoại môn Giang Hải phấn khích reo hò vang dội cả căn hầm.
Thế nhưng, Diệp Vân Châu không hề thả lỏng cảnh giác. Cậu nhìn đống tro tàn của Lôi Ảnh, chân mày khẽ nhíu lại đầy lo lắng.
Ngay tại vị trí đống tro tàn của Lôi Ảnh, một chiếc bảng điều khiển khẩn cấp màu đỏ gắn trên vách đá ngầm đột ngột phát ra những tiếng kêu bíp bíp dồn dập.
Thì ra, trước khi bị ngọn lửa điện thiêu rụi hoàn toàn, cánh tay cơ khí rách nát của Lôi Ảnh do co rút cơ bắp đã vô tình slam mạnh xuống nút kích hoạt khẩn cấp màu đỏ trên bảng điều khiển.
"Cảnh báo! Hệ thống tự hủy phòng thí nghiệm ngầm đã được kích hoạt!"
"Thời gian đếm ngược: 180 giây!"
Giọng nói tổng hợp máy móc lạnh lùng vang dội khắp căn hầm ngầm thông qua hệ thống loa phát thanh rách nát.
Cùng lúc đó, toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng dưới hầm ngầm đột ngột chuyển sang màu đỏ rực nhấp nháy liên tục đầy điềm xấu. Tiếng còi báo động rú vang tai rợn người bẻ gãy sự phấn khích của các học viên.
"Oanh... rầm... rầm... !"
Trần hầm ngầm bằng đá xám bắt đầu rạn nứt dữ dội, những mảng đá tảng khổng lồ nặng hàng tấn bắt đầu sạt lở rơi xuống xối xả, lấp kín dần các lối đi bí mật. Cả công trình hầm ngầm khổng lồ dưới lòng đất biệt thự Thần Vũ đang đứng trước nguy cơ sụp đổ hoàn toàn trong vòng ba phút.
Diệp Vân Châu nhìn về phía sâu trong phòng thí nghiệm, nơi năm mươi thiếu niên linh căn bẩm sinh đang bị giam cầm trong các buồng kính dơ bẩn. Các buồng kính bắt đầu rạn nứt dưới chấn động sụp đổ, oán khí đen ngòm từ lò ngưng tụ Huyết Hồn Tinh rò rỉ ra ngoài đe dọa chôn sống toàn bộ bọn trẻ.
"Vân Châu ca! Làm sao bây giờ?! Hầm ngầm sắp sụp rồi!" Tống Vũ Hàng lo lắng thét lớn giữa tiếng đá rơi rầm rầm.
Diệp Vân Châu nắm chặt thanh Kiếm gỗ đào trừ tà lõi sắt, ánh mắt rực cháy quyết tâm sắt đá, nhìn thẳng vào đống đổ nát sạt lở trước mắt...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!