Nhạc nềnRetroRoman_March

Tiếng Chuông Từ Phòng Bảo Vệ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Không khí dưới hầm ngầm biệt thự Thần Vũ lúc này đặc quánh lại, nồng nặc mùi ozone cháy khét, mùi máu tươi dơ bẩn và cả tử khí lạnh lẽo. Trận chiến vừa rồi giữa Tống Vũ Hàng và sát thủ lôi điện Lôi Ảnh đã để lại những vết nứt sâu hoắm trên các bức tường đá xám của phòng thí nghiệm tà thuật. Thế nhưng, sự xuất hiện đột ngột của yêu tăng ngoại bang Nhất Không cùng chiếc Nhiễu Hồn Chung đen xì đã hoàn toàn lật ngược thế trận, đẩy đội tiên phong của học viện Giang Hải vào ranh giới sinh tử.


"Keng... !"


Tiếng chuông thứ hai vang lên, rung động dữ dội hơn tiếng thứ nhất gấp mười lần. Sóng âm ma quái màu đen kịt cuồn cuộn trào ra từ miệng chuông đồng, hóa thành hàng ngàn hình ảnh mặt quỷ oan hồn gào khóc thảm thiết. Luồng oán khí dơ bẩn này không thèm tấn công vào nhục thân phàm trần, mà lao thẳng vào thức hải, gặm nhấm linh hồn của các học viên ngoại môn.


"Hự!"


Tống Vũ Hàng quỵ gối xuống nền đá lạnh buốt, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Đôi găng tay da gắn gai sắt dẫn lôi vốn đang bừng bừng điện quang tím giờ đây chỉ còn lại vài tia chớp yếu ớt lụi tàn. Đan điền lôi hệ của cậu hỗn loạn kịch liệt, chân nguyên bị sóng âm ma quái phong tỏa, đông cứng lại như băng đá. Phía sau cậu, mười học viên ngoại môn khác thậm chí còn bi thảm hơn. Gương mặt họ trắng bệch cắt không còn giọt máu, hai tai rỉ ra những vệt máu tươi đỏ sẫm. Họ ngã rạp xuống đất, thần trí mơ hồ, chỉ còn biết vô vọng chống đỡ cơn đau búa bổ đang xé rách đại não.


Nhất Không đứng đó, tà khí đen ngòm bốc lên nghi ngút từ chiếc tăng y màu huyết dụ bẩn thỉu. Hắn khẽ miết những ngón tay khô gầy như củi khô lên chuỗi hạt đầu lâu nhỏ đeo trên cổ, phát ra những tiếng lách cách rợn người. Đôi mắt đục ngầu đầy dã tâm của hắn nhìn chằm chằm vào Diệp Vân Châu – người duy nhất trong đội hình học viện vẫn còn đang gượng đứng vững.


"A di đà phật..." Nhất Không cười lạnh lùng, giọng nói khàn đặc đầy vẻ chế giễu. "Kiếm tu viễn cổ? Học viện tiên đạo? Trước mặt Nhiễu Hồn Chung của bần tăng, các ngươi cũng chỉ là lũ kiến cỏ phàm phu mà thôi. Chịu chết đi, để linh hồn các ngươi trở thành củi đốt hoàn mỹ cho lò ngưng tụ Huyết Hồn Tinh của tập đoàn Thần Vũ!"


Hắn giơ cao chiếc chuông đồng đen, chuẩn bị gõ vang tiếng thứ ba – tiếng chuông quyết định sẽ bóp nát hoàn toàn đan điền và thần hồn của toàn bộ học viên ngoại môn Giang Hải.


Diệp Vân Châu cắn chặt môi đến mức máu tươi chảy tràn xuống cằm. Cậu dồn toàn bộ ý chí kiên cường thẳng tắp như ngọn thương của một kiếm tu, điên cuồng vận hành Thái Cổ Kiếm Ý trong thức hải để giữ vững một tia sáng tỉnh táo cuối cùng. Thanh Kiếm gỗ đào trừ tà lõi sắt trên tay cậu run rẩy bần bật, lôi quang tím vàng trên thân kiếm lụi tàn dần dưới sức ép của oán khí mặt quỷ. Thần thức Luyện Khí Trung Kỳ tầng 4 của cậu đang bị mài mòn một cách tàn nhẫn.


Ngay trong khoảnh khắc sinh tử nghẹt thở ấy, Lệnh bài hiệu trưởng bằng gỗ hông Diệp Vân Châu đột ngột ấm lên. Tín vật tối cao bằng gỗ đào rỉ sét này vốn ẩn chứa 1% kiếm ý bản nguyên của Tiêu Lạc, lúc này cảm nhận được chủ nhân gặp nguy hiểm liền khẽ rung động, phát ra một luồng linh quang vàng kim mờ nhạt bao bọc lấy đan điền của cậu. Thế nhưng, chân nguyên của Diệp Vân Châu đã hao tổn quá nửa, kinh mạch lại bị ma âm khóa chặt, cậu hoàn toàn không có đủ linh lực để kích hoạt hàng rào bảo mệnh tối cao của lệnh bài.


"Chết đi!" Nhất Không gầm khẽ, ngón tay gầy guộc chuẩn bị gõ vào thân chuông đồng đen.


***


Cách đó năm cây số, tại ngoại ô Giang Hải.


Cơn mưa bão vẫn đang gào thét dữ dội, trút nước xối xả xuống mái tôn rỉ sét của căn Phòng bảo vệ cổng trường rộng chưa đầy mười hai mét vuông. Tiêu Lạc đang nằm gác chéo chân trên chiếc giường tre cũ kỹ, mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh xám sờn cũ, chân đi dép lê, vẻ ngoài lười biếng và uể oải như một gã phàm nhân tầm thường đang ngủ nướng.


Thế nhưng, đôi mắt vốn lờ đờ của anh lúc này đã mở ra, lóe lên luồng lam quang sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không vũ trụ vĩ đại. Thông qua Thần Thức Đồng Bộ và Thần Nhãn Thông Thiên, toàn bộ diễn biến cuộc chiến sinh tử dưới hầm ngầm biệt thự Thần Vũ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí anh.


Anh nhìn thấy đệ tử chân truyền Diệp Vân Châu đang cắn răng chịu đựng đau đớn, nhìn thấy Tống Vũ Hàng bị tà âm đánh gãy lôi quyền, và nhìn thấy cả năm mươi thiếu niên linh căn bẩm sinh đang bị giam cầm trong các buồng kính dơ bẩn chờ đợi bị hiến tế.


Sát khí tịnh hóa rực cháy từ sâu trong linh hồn của vị tiên tôn viễn cổ.


"Yêu tăng ngoại bang, tà thuật dơ bẩn, dám ở trước mặt ta làm hại đệ tử của ta?" Tiêu Lạc khẽ thở dài, giọng nói thong dong nhưng lại mang theo một uy nghiêm tối cao có thể đè sụp cả không gian.


Anh chậm rãi ngồi dậy trên chiếc giường tre. Vết rách đan điền thời không do phản phệ truyền tống khẽ nhói lên, nhưng anh hoàn toàn phớt lờ cơn đau. Tiêu Lạc đưa tay trái nâng chiếc Bình trà inox rỉ sét đặt trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ cạnh giường. Anh vặn nhẹ nắp bình, mùi hương thanh khiết, ấm áp của nước trà Ngộ Đạo viễn cổ lập tức tỏa ra, làm dịu đi sự hỗn loạn của quy tắc thiên đạo xung quanh.


Tiêu Lạc không dùng đến phân thân, cũng không trực tiếp xuất hiện tại chiến trường hầm ngầm để tránh thu hút tầm quét thiên cơ của Thiên Đạo ngụy tạo. Anh chỉ khẽ giơ ngón tay trỏ phải lên, nhắm thẳng vào thân bình trà inox rỉ sét, nhẹ nhàng gõ một tiếng.


"Boong... !"


Một tiếng gõ cực kỳ bình thường, trầm đục và nhỏ bé phát ra từ căn phòng bảo vệ lợp mái tôn. Thế nhưng, ngay khi ngón tay Tiêu Lạc chạm vào thân bình trà, một luồng sóng âm màu lam sắc hình vòng tròn vô hình đột ngột bộc phát.


Đó chính là thần thông Tiếng chuông rỉ sét chấn đan điền mang theo thần tính tịnh hóa tối cao thời viễn cổ.


Luồng sóng âm lam sắc lướt qua vách tường phòng bảo vệ, hoàn toàn không tiếng động đối với tai người phàm, nhưng lại tạo ra một làn sóng chấn động không gian kinh thiên động địa trong thế giới linh năng. Ngoài cổng trường, lão gia nhân mù Tần Thiết Y đang lặng lẽ cầm chổi tre quét lá rụng dưới gốc đa cổ thụ đột ngột dừng chổi. Lão nghiêng đầu nhìn về hướng phòng bảo vệ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười thầm lặng đầy kính sợ.


Sóng âm lam sắc vút đi với tốc độ vượt qua mọi quy luật vật lý phàm trần. Nó lướt qua những tòa nhà cao tầng của thành phố Giang Hải hiện đại, xuyên qua các đại lộ neon rực rỡ, xuyên qua hệ thống tàu điện ngầm ngầm dưới lòng đất, và lao thẳng về phía đỉnh núi Giang Hải tăm tối – nơi biệt thự Thần Vũ đang ngự trị.


Năm cây số khoảng cách, đối với thần thông của Tiên Tôn viễn cổ, chỉ là một cái chớp mắt.


Sóng âm lam sắc xuyên qua tầng đất đá dày đặc, thâm nhập thẳng vào Phòng thí nghiệm tà thuật Thần Vũ nằm sâu dưới lòng đất biệt thự mà không hề bị suy giảm một phần mười uy lực.


***


Tại hầm ngầm đá xám, Nhất Không đang cười điên cuồng, ngón tay hắn chỉ còn cách chiếc chuông đồng đen đúng một phân. Sóng âm mặt quỷ đen kịt đã áp sát ngực Diệp Vân Châu, chuẩn bị ăn mòn hoàn toàn đan điền của thiếu niên.


Đột ngột, không gian hầm ngầm rúng động mạnh mẽ.


Một tiếng "boong" trầm đục, thanh tịnh và cổ kính bỗng chốc vang vọng từ hư không vô hình. Tiếng chuông này giống như tiếng chuông chùa buổi sớm mai xua tan sương mù, lại giống như tiếng sấm mùa xuân đánh thức vạn vật ngủ đông.


Ngay khi tiếng chuông vang lên, luồng sóng âm lam sắc vĩ đại tràn quét qua căn hầm ngầm.


Moment va chạm đầu tiên, hàng ngàn oán khí mặt quỷ đen kịt đang gào khóc hung hãn chạm vào sóng âm lam sắc liền giống như tuyết gặp mặt trời ngày hè, lập tức bị tịnh hóa sạch sẽ, tan biến thành những làn khói trắng vô hại bốc hơi lên trần hầm đá xám. Toàn bộ tà khí dơ bẩn bao phủ căn hầm bị quét sạch hoàn toàn chỉ trong một tích tắc.


Nhất Không kinh hoàng trừng to mắt, nụ cười điên cuồng trên gương mặt hắn cứng đờ lại. Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh tinh thần vĩ đại, cổ xưa và thuần khiết đến mức không thể tưởng tượng nổi đang khóa chặt lấy chiếc chuông đồng đen trên tay mình.


"Cái... cái gì?! Đây là sức mạnh của ai?!" Nhất Không thét lên kinh hãi.


Chưa kịp để hắn dứt lời, sóng âm lam sắc đã va chạm trực diện với chiếc Nhiễu Hồn Chung.


"Rắc... Rắc... Rắc... !"


Hàng trăm vết nứt màu lam sáng rực đột ngột xuất hiện trên bề mặt chiếc chuông đồng đen xì cổ quái. Luồng tà khí đỏ ngòm bên trong chuông điên cuồng giãy giụa chống cự nhưng hoàn toàn vô dụng trước sức ép tịnh hóa tối cao.


"Đoàng... !"


Chiếc Nhiễu Hồn Chung – tà vật cấp Luyện Khí đỉnh phong do tà tu dùng máu phàm nhân luyện chế – nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn đồng đen bắn tung tóe khắp hầm ngầm.


"Phụt... !"


Do pháp bảo bản mệnh bị cưỡng ép chấn vỡ nát hoàn toàn, Nhất Không phải gánh chịu phản phệ thần hồn cực kỳ thảm khốc. Hắn phun ra một ngụm máu đen dơ bẩn bốc mùi tanh tưởi, nhục thân lảo đảo thối lui liên tiếp mười bước, dẫm nát cả những mảnh vụn đồng đen dưới đất. Đan điền tà tu của hắn bị chấn động dữ dội, chân nguyên hỗn loạn kịch liệt, gương mặt hung ác giờ đây tràn ngập sự sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng.


Hắn run rẩy ôm ngực, đôi mắt đục ngầu láo liên nhìn quanh khắp bốn phía hành lang tăm tối, gầm lên trong hoảng loạn:


"Là vị tiền bối nào?! Vị đại lão ẩn thế nào đang ở đây?! Mau bước ra cho bần tăng! Dùng sóng âm cách không chấn vỡ pháp bảo của bần tăng... Ngươi... ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào?!"


Sự kinh hoàng của Nhất Không vang vọng khắp hầm ngầm ẩm ướt, nhưng đáp lại hắn chỉ là tiếng mưa bão gào thét mơ hồ từ phía trên đỉnh núi dội xuống. Không hề có một bóng người nào xuất hiện. Vị đại lão ẩn thế kia dường như chỉ đứng từ một khoảng cách vô tận, nhẹ nhàng búng tay một cái đã phế đi chỗ dựa lớn nhất của hắn.


Cùng lúc đó, áp lực ma âm đè nặng lên các học viên ngoại môn hoàn toàn biến mất.


Diệp Vân Châu cảm nhận được luồng khí ấm áp từ Lệnh bài hiệu trưởng bằng gỗ chạy dọc khắp kinh mạch, tịnh hóa hoàn toàn tàn tích tà độc đông cứng trong đan điền. Chân nguyên hóa lỏng của cậu cuồn cuộn lưu chuyển trở lại, lôi quang tím vàng trên thanh Kiếm gỗ đào trừ tà lõi sắt bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.


Tống Vũ Hàng cũng hít một hơi thật sâu, gượng dậy đứng thẳng người, lôi điện bừng bừng bộc phát từ đôi găng tay gai sắt chiếu sáng cả gương mặt đang rực cháy ý chí chiến đấu của cậu. Mười học viên ngoại môn phía sau cũng nhanh chóng hồi phục thần trí, nhanh nhẹn đứng dậy lập trận phòng ngự.


Thế trận dưới hầm ngầm biệt thự Thần Vũ, chỉ bằng một tiếng gõ bình trà từ khoảng cách năm cây số, đã hoàn toàn đảo chiều.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!