Nhạc nềnRetroRoman_March

Đột Kích Biệt Thự, Lôi Ảnh Xuất Hiện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm khuya ngoại ô Giang Hải, cơn mưa giông bắt đầu đổ xuống xối xả, gột rửa những mái tôn rỉ sét của khu phố nghèo nhưng lại không cách nào tịnh hóa nổi bầu không khí áp bách đang bao trùm lấy Học viện Tiên Đạo Giang Hải. Trong Phòng thí nghiệm Tiên Công nằm sâu dưới lòng đất, ánh sáng từ những tia lôi điện màu tím vàng phát ra từ thanh Kiếm gỗ đào trừ tà lõi sắt vẫn lập lòe, chiếu lên gương mặt cương nghị của Diệp Vân Châu và Tống Vũ Hàng.


Tiêu Lạc cầm chiếc bình trà inox rỉ sét, thong dong bước đến trước mặt Diệp Vân Châu. Anh khẽ nâng tay, trao thanh kiếm gỗ đào mới được Trương Vô Kỵ và giáo sư Lâm Kiến Quốc rèn đúc xong vào tay đại đệ tử. Thanh kiếm vừa chạm vào lòng bàn tay Diệp Vân Châu, luồng lôi quang tím vàng lập tức thu liễm lại vào bên trong thân gỗ đào cổ thụ, chỉ còn lại một cảm giác nặng trĩu, ấm áp và một luồng kiếm ý lôi đình nội liễm chạy dọc theo kinh mạch của cậu.


"Vân Châu, Vũ Hàng," Tiêu Lạc lờ đờ uể oải nói, giọng điệu thản nhiên như thể chỉ đang giao một việc vặt vãnh hằng ngày, "bản đồ hầm ngầm biệt thự Thần Vũ đã có sẵn. Tào Mạnh sẽ dẫn đường cho các trò từ lối đi bí mật phía sau núi để tránh tai mắt của hệ thống an ninh ngoại vi. Nhớ kỹ, các trò chỉ có đúng ba canh giờ trước khi giờ hiến tế bắt đầu. Năm mươi thiếu niên vô tội kia đang nằm trong tay Huyết Quỷ và Tào Thiên Tứ. Đi đi, dọn dẹp sạch sẽ đống rác rưởi dưới lòng đất kia, mang học muội học đệ tương lai của các trò trở về an toàn."


Diệp Vân Châu cung kính cúi đầu, hai tay đón lấy thanh kiếm gỗ đào lõi sắt, ánh mắt rực cháy ý chí chiến đấu sắt đá: "Đệ tử tuân lệnh sư phụ! Nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của người!"


Tống Vũ Hàng ở bên cạnh khẽ bóp chặt nắm tay, đôi găng tay da có gắn gai sắt dẫn lôi phát ra những tiếng nổ nhỏ xèo xèo của điện quang tím. Cậu cười hào sảng: "Hiệu trưởng yên tâm, lôi quyền của con đã ngứa ngáy lắm rồi. Đêm nay, con sẽ cho lũ tà tu kia biết thế nào là lôi phạt chính tông!"


Đội tiên phong gồm Diệp Vân Châu, Tống Vũ Hàng và mười học viên ngoại môn xuất sắc nhất lập tức xuất phát dưới sự dẫn đường của Tào Mạnh. Khi họ bước qua cổng chính học viện, lão gia nhân mù Tần Thiết Y vẫn đang lặng lẽ cầm cây chổi tre quét đi những chiếc lá rụng bị nước mưa dập nát dưới gốc cây đa cổ thụ. Lão quét rác chậm rãi, không nói một lời thoại, chỉ khẽ nghiêng đầu nhìn bóng lưng dứt khoát của đám học viên trẻ tuổi khuất dần vào màn mưa bão. Một cái gật đầu thầm lặng của sự trung thành vạn năm gác cổng di sản được trao đi trong bóng tối.


Tiêu Lạc đứng tựa lưng vào cửa phòng bảo vệ, nhấp một ngụm trà Ngộ Đạo ấm áp từ chiếc bình trà inox rỉ sét. Thần thức đồng bộ của anh lập tức bao phủ lấy toàn bộ đội hình đột kích, âm thầm theo sát từng bước chân của họ ngoài kết giới ngụy trang.


***


Biệt thự Thần Vũ ngự trị trên đỉnh núi Giang Hải xa hoa, biệt lập với thế giới bên ngoài. Dưới cơn mưa bão trắng trời, khu biệt thự trông như một con quái thú khổng lồ đang ngủ say, nhưng xung quanh nó lại được bao bọc bởi một hệ thống an ninh công nghệ cao kết hợp tà thuật huyết trận dày đặc. Những làn sương mù màu đỏ nhạt, bốc mùi tanh sực lờ lững trôi dạt quanh bờ tường rào thép gai, sẵn sàng ăn mòn thần trí của bất kỳ phàm nhân nào dám xâm nhập trái phép.


"Lối này," Tào Mạnh khẽ thì thầm, thân ảnh gầy gò của anh ta lướt nhanh qua những bụi cây rậm rạp phía sau sườn núi dốc đứng. Với kinh nghiệm của một cựu Đội trưởng an ninh Thần Vũ, anh ta biết rõ từng điểm mù của camera giám sát và các mắt xích yếu nhất của huyết trận ngoại vi.


Diệp Vân Châu lầm lì đi đầu, thanh kiếm gỗ đào lõi sắt đeo bên hông khẽ run nhẹ. Cậu vận hành Nguyên Thủy Linh Lực Quyết, thần thức Luyện Khí Trung Kỳ tầng 4 sơ kỳ quét nhẹ ra xung quanh, cảm nhận rõ rệt những sợi tơ tà khí màu đỏ ngòm đang đan chéo nhau tạo thành lưới phòng hộ ngầm dưới lòng đất.


"Có ba tên lính gác vũ trang tuần tra ở góc tường phía đông, trên tay chúng đều là súng bắn tỉa linh lực tự chế nạp đạn thạch anh," Dương Quá sử dụng bộ pháp ngự phong Độc bộ thiên hạ lướt về báo cáo không tiếng động, đôi mắt tinh quái lóe lên trong bóng tối bão bùng.


"Để tôi giải quyết," Diệp Vân Châu trầm giọng nói. Cậu không rút kiếm, chỉ khẽ búng nhẹ ngón tay trỏ. Một sợi kiếm khí vàng kim mỏng manh như sợi tóc, sắc lẹm xé rách màn mưa, lướt nhanh qua khoảng không năm mươi mét.


"Phập! Phập! Phập!"


Ba tiếng động cực nhỏ vang lên, ba tên lính gác chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị kiếm khí hóa ty chấn ngất, ngã gục xuống vũng bùn lầy. Hệ thống báo động hoàn toàn không bị kích hoạt. Sự dứt khoát và chuẩn xác của kiếm tu khiến Tào Mạnh đứng bên cạnh không khỏi rùng mình kính sợ.


"Lối vào hầm ngầm nằm ngay dưới hầm rượu phía sau biệt thự," Tào Mạnh chỉ tay về phía cánh cửa gỗ sồi lớn đang bị khóa chặt bởi một vòng tròn xích sắt dày đặc khắc đầy phù văn huyết sắc.


Diệp Vân Châu bước lên trước, tay phải nắm chặt chuôi Kiếm gỗ đào trừ tà lõi sắt lôi quang. Cậu hít sâu một hơi, chân nguyên lỏng trong đan điền cuồn cuộn lưu chuyển, rót thẳng vào thân kiếm.


"Oanh!"


Thanh kiếm gỗ đào bùng phát một luồng lôi quang tím vàng rực rỡ, xua tan hoàn toàn bóng tối âm u của bão mưa. Diệp Vân Châu vung kiếm chém ngang một đường dứt khoát.


"Keng!"


Cánh cửa thép dày cùng vòng xích sắt khắc phù văn huyết tế bị chém đôi hoàn toàn như chém một khúc gỗ mục. Những tia sét tím vàng từ thân kiếm lập tức tịnh hóa sạch sẽ luồng tà khí đỏ ngòm bốc lên từ vết chém, ngăn không cho tà độc phản phệ vào nhục thân học viên. Lối vào Phòng thí nghiệm tà thuật Thần Vũ tối tăm, nồng nặc mùi máu tanh dơ bẩn hiện ra trước mắt cả đội.


"Tiến vào! Khẩn trương!" Diệp Vân Châu chỉ huy, cả đội nhanh chóng lướt vào đường hầm tối tăm dẫn xuống lòng đất sâu.


***


Càng đi sâu xuống dưới, không khí càng trở nên lạnh buốt và tanh tưởi. Những bức tường gạch đá ẩm mốc rỉ ra những giọt nước màu đỏ sẫm như máu, oán khí tích tụ vạn năm của những nạn nhân bị hiến tế lờ lững trôi dạt tạo thành những tiếng khóc than ghê rợn mơ hồ gặm nhấm thần thức học viên.


Khi đội tiên phong tiến vào khu vực hầm trung tâm – một không gian ngầm khổng lồ lót đá xám ẩm ướt, một luồng áp lực tà ác khủng khiếp đột ngột giáng xuống, khóa chặt lối đi phía trước.


"Khặc khặc khặc... Lũ chuột nhắt của học viện Giang Hải, các ngươi quả thực có gan to bằng trời, dám tự tìm đường chết dẫn xác đến tận đây!"


Một giọng cười điên cuồng, kiêu ngạo vang vọng khắp hầm ngầm đá xám. Từ trong bóng tối của hành lang phía trước, một bóng người gầy gò bước ra. Hắn mặc một bộ áo giáp công nghệ bó sát màu xanh đen, trên bề mặt giáp phát ra những tia điện nhân tạo màu xanh lam nhạt quanh người bốc mùi khét lẹt của hóa chất. Đôi mắt hắn lộ ra vẻ cuồng loạn, khát máu dưới ánh điện quang xanh lét.


Đó chính là Lôi Ảnh – sát thủ lôi điện tinh nhuệ của Thần Vũ, kẻ sở hữu chiến lực tương đương Luyện Khí kỳ tầng 5 tà tu nhờ dung hợp thành công thiết bị kích hoạt lôi điện nhân tạo.


Sau lưng Lôi Ảnh, năm tên Siêu Chiến Binh Cấp 2 bước ra từ bóng tối. Lồng ngực của chúng phát ra ánh sáng đỏ ngòm dơ bẩn của viên Huyết Hồn Tinh cấy ghép vào tim, xung quanh nhục thể phình to dị dạng nổi đầy gân xanh tím b bùng phát hỏa diễm tà ác ăn mòn không khí.


"Lôi Ảnh! Mau giao năm mươi đứa trẻ ra đây, nếu không đêm nay ta sẽ san phẳng cái hầm ngầm dơ bẩn này của các ngươi!" Tống Vũ Hàng bước lên phía trước, lôi điện màu tím vàng bừng bừng bộc phát từ đôi găng tay gai sắt, chiến ý rực cháy trong mắt.


"San phẳng? Chỉ bằng một lũ học viên ngoại môn Luyện Khí sơ kỳ các ngươi sao?" Lôi Ảnh cười khinh miệt. Hắn đột ngột vung tay phải lên, bộ găng tay phóng điện cao áp tích hợp tà trận trên tay hắn lập tức rít lên một tiếng chói tai.


"Vút! Vút! Vút!"


Hàng chục loạt đạn lôi điện công nghệ cao màu xanh đen, mang theo tốc độ gấp năm lần âm thanh và lực xuyên phá cực mạnh, xé rách không khí lao thẳng về phía đội hình học viên ngoại môn. Luồng đạn mang theo tà điện đen ăn mòn có khả năng xuyên phá kết giới phòng ngự sơ kỳ dễ dàng.


"Tránh ra phía sau! Để tôi đỡ!" Tống Vũ Hàng gầm lớn. Cậu không hề né tránh, vận hành Cửu Thiên Lôi Thần Quyết và Lôi Đình Thối Thể Pháp chủ động bước lên trước, hai tay đan chéo nhau tạo thành một màng chắn lôi điện màu tím vàng chính tông.


"Oanh! Oanh! Oanh!"


Loạt đạn lôi điện đen nhân tạo nổ tung liên tiếp trên màng chắn của Tống Vũ Hàng. Sức ép khổng lồ từ vụ nổ lôi điện công nghệ cao khiến mặt đất đá xám dưới chân cậu nứt toác ra, đá vụn bắn tung tóe. Luồng điện đen tà ác điên cuồng cố gắng ăn mòn, len lỏi qua màng chắn để xâm nhập vào kinh mạch của Tống Vũ Hàng.


"Hự!" Tà điện dơ bẩn này... quả nhiên có chút man lực!" Tống Vũ Hàng nghiến chặt răng, khóe miệng rỉ ra một vệt máu tươi nhẹ do chấn động lực lượng cực đại. Kinh mạch tay phải của cậu truyền đến cảm giác bỏng rát âm ỉ do nhiệt lượng tà hỏa.


Thế nhưng, thay vì lùi bước, Tống Vũ Hàng lại gầm lên đầy hưng phấn. Cậu sử dụng nhục thân thối thể làm chất dẫn, chủ động vận hành linh lực lôi hệ trong đan điền để hấp thụ ngược luồng điện năng công nghệ của đối phương, tịnh hóa hoàn toàn oán khí tà ác bám trên đó rồi chuyển hóa thành lôi lực tím tinh khiết tẩm bổ cho lôi linh căn của mình. Luồng lôi quang tím vàng trên người cậu bỗng chốc bùng cháy mạnh mẽ hơn gấp bội.


"Cái gì?! Ngươi dám hấp thụ điện năng của ta để thối thể?" Lôi Ảnh kinh hoàng biến sắc, không thể tin nổi vào mắt mình.


"Lôi quyền của ta... chưa bao giờ sướng thế này! Đỡ một quyền của ta đây!" Tống Vũ Hàng cười cuồng nhiệt, cậu dậm mạnh chân xuống đất đá, nhảy vọt lên không trung, ngưng tụ toàn bộ lôi lực vừa hấp thụ vào nắm đấm phải, chuẩn bị giáng xuống chiêu Lôi Đình Vạn Quân tiêu diệt Lôi Ảnh.


Thế nhưng, ngay khi nắm đấm lôi đình của Tống Vũ Hàng chuẩn bị nện xuống đầu Lôi Ảnh, một hiện tượng dị thường, ma quái bộc phát từ sâu trong bóng tối hầm ngầm.


"Keng... !"


Một tiếng chuông đồng trầm đục, ma quái đột ngột vang lên từ sâu trong hành lang tối tăm phía sau Lôi Ảnh. Tiếng chuông vang lên không lớn, nhưng âm thanh của nó lại mang theo một luồng man lực sóng âm màu đen kịt, lạnh buốt thấu xương tủy, lướt nhanh qua khoảng không gian hầm ngầm đá xám.


"Hự!"


Tống Vũ Hàng đang ở trên không trung bỗng chốc biến sắc. Luồng sóng âm ma quái va chạm trực diện với lôi quyền của cậu, khiến lôi quang tím vàng bị dập tắt lập tức. Cậu bị dư chấn sóng âm hất văng ngược trở lại mặt đất, lồng ngực đau nhói, đan điền nội kình bị chấn động mạnh mẽ, linh lực lôi hệ hỗn loạn kịch liệt.


"Ma âm... Nhiễu Hồn!" Tống Vũ Hàng quỵ gối xuống đất, tay ôm ngực thở dốc đầy đau đớn. Không chỉ riêng cậu, mười học viên ngoại môn phía sau cũng đồng loạt biến sắc, gương mặt trắng bệch cắt không còn giọt máu, hai tai rỉ ra những vệt máu tươi màu đỏ sẫm do thần thức bị sóng âm tà ác ăn mòn dữ dội. Đan điền của họ lạnh buốt, chân nguyên bị phong tỏa hoàn toàn không thể vận hành ngự khí.


Từ trong bóng tối ẩm ướt, một bóng người mặc tăng y màu huyết dụ bẩn thỉu rách nát chậm rãi bước ra. Gương mặt hắn hung ác dữ tợn bốc lên những làn khói đen u ám, cổ đeo chuỗi hạt đầu lâu nhỏ phát ra tiếng lách cách rợn người. Tay phải hắn đang nâng một chiếc chuông đồng đen xì, tỏa ra oán khí ngập trời mang tên Nhiễu Hồn Chung.


Đó chính là yêu tăng ngoại bang Nhất Không – khách khanh tà tu đạt đến tu vi Luyện Khí kỳ tầng 8 cực hạn của Thần Vũ.


"A di đà phật... Lũ súc sinh học viện Giang Hải, tiếng chuông Nhiễu Hồn của bần tăng chuyên trị thần hồn tu sĩ. Hôm nay, linh hồn của các ngươi sẽ biến thành củi đốt hoàn mỹ cho lò ngưng tụ Huyết Hồn Tinh của Tổng giám đốc Tào!" Nhất Không cười lạnh lùng âm hiểm, đôi mắt đục ngầu đầy dã tâm đen tối găm chặt vào Diệp Vân Châu.


Hắn giơ cao chiếc chuông đồng đen Nhiễu Hồn Chung, chuẩn bị gõ vang tiếng chuông thứ hai để triệt tiêu hoàn toàn thần thức và bóp nát đan điền của toàn bộ học viên ngoại môn.


"Keng... !"


Tiếng chuông thứ hai vang lên dữ dội hơn gấp bội. Một làn sóng âm đen kịt cuồn cuộn, hóa thành hàng ngàn hình ảnh mặt quỷ oan hồn gào khóc thảm thiết, mang theo tà khí ăn mòn thần hồn cực hạn tràn quét toàn diện khắp căn hầm ngầm đá xám, nhắm thẳng vào vị trí của Diệp Vân Châu và các học viên đang quỵ gối.


Sóng âm mặt quỷ áp sát, không khí xung quanh bị đông cứng lại, mùi máu tanh dơ bẩn bốc lên nồng nặc làm mờ mịt cả tầm nhìn.


Diệp Vân Châu đứng ở tuyến đầu, cắn chặt môi đến mức rỉ máu tươi màu đỏ sẫm để giữ vững sự tỉnh táo của thần trí. Cậu cảm nhận rõ rệt thần thức Luyện Khí tầng 6 của mình đang bị luồng sóng âm mặt quỷ gặm nhấm, lung lay dữ dội như một ngọn nến trước gió bão. Đan điền của cậu bốc hỏa tà độc bỏng rát, thanh Kiếm gỗ đào trừ tà lõi sắt lôi quang trên tay phải run rẩy kịch liệt, lôi quang tím vàng yếu ớt lụi tàn dần.


"Không được gục ngã... Sư phụ đang nhìn ta... Phía sau ta là năm mươi đứa trẻ vô tội..."


Diệp Vân Châu cắn răng gầm khẽ, ý chí kiên cường thẳng tắp như ngọn thương của kiếm tu viễn cổ bùng lên dữ dội trong thức hải. Cậu dồn toàn bộ chân nguyên hóa lỏng còn sót lại trong đan điền, điên cuồng vận hành Thái Cổ Kiếm Ý rực sáng để giữ vững thần thức trước khi bị ma âm của Nhất Không nuốt chửng hoàn toàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!