Nhạc nềnRetroRoman_March

Chổi Tre Quét Sạch Lũ Côn Đồ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở vùng ngoại ô Giang Hải không mang theo cái lạnh thanh khiết của núi rừng viễn cổ, mà nồng nặc mùi khí thải công nghiệp và bụi bặm đô thị. Tiêu Lạc thức dậy khi vòm trời phía đông mới chỉ hé lộ một vệt sáng màu xám tro nhạt nhẽo. Anh không vội vàng bước ra ngoài, mà ngồi lặng im trên chiếc giường tre ọp ẹp trong phòng trực bảo vệ rộng mười hai mét vuông, khẽ nâng chiếc bình trà inox rỉ sét lên nắp nhấp một ngụm nước trà Ngộ Đạo ấm áp.


Vị chát nhẹ của lá trà Thái Cổ lan tỏa trên đầu lưỡi, ngay lập tức biến thành một luồng khí ấm áp xoa dịu vết rách đan điền đang âm ỉ đau nhức do phản phệ thời không. Tiêu Lạc thở hắt ra một hơi, đôi mắt vốn dĩ uể oải lờ đờ bỗng chốc lóe lên một tia lam quang thâm thúy. Anh nhìn qua ô cửa kính bám đầy bụi bẩn của phòng bảo vệ, hướng thẳng về phía gốc cây đa cổ thụ khổng lồ nằm sát cổng trường hoang phế.


Dưới màn sương sớm mờ ảo, sợi linh khí lam sắc rò rỉ từ địa mạch Giang Hải đêm qua lúc này đã ngưng tụ lại thành một vệt sáng mỏng như tơ nhện, lờ lững quấn quanh rễ cây đa cổ thụ. Luồng linh khí này tuy vô cùng mỏng manh so với thời đại Thái Cổ, nhưng giữa lòng đô thị mạt pháp hiện đại, nó chẳng khác nào một đốm lửa rực rỡ giữa đêm đông lạnh giá. Địa mạch Giang Hải đã chính thức thức tỉnh, và Tiêu Lạc biết rõ, mùi hương của nó sẽ nhanh chóng dẫn dụ những con thú săn mồi tham lam nhất của thế giới phàm trần tìm đến.


"Xoạt... xoạt... xoạt..."


Tiếng chổi tre quét lá rụng đều đặn ngoài cổng trường vang lên, kéo Tiêu Lạc trở về thực tại. Lão gia nhân mù Tần Thiết Y vẫn lặng lẽ làm công việc của mình dưới gốc cây đa, mái tóc bạc xơ xác bay nhẹ trong gió sớm. Lão quét rác một cách chậm rãi, nhưng mỗi đường chổi đi qua đều vô tình che giấu đi luồng linh khí rò rỉ kia, ngăn không cho nó phát tán quá xa ngoài kết giới phòng bảo vệ. Sự phối hợp thầm lặng vạn năm giữa chủ và tớ vẫn nhịp nhàng như một quy luật tự nhiên.


Tiêu Lạc khẽ mỉm cười, kẹp chiếc bình trà rỉ sét vào nách, tay kia cầm lấy cây chổi tre cũ mòn dựng ở góc tường bước ra ngoài. Anh vươn vai một cái, ngáp dài ngáp ngắn đầy vẻ lười biếng của một gã bảo vệ thích an phận thủ thường.


"Thiết Y, hôm nay sương muối nặng, quét dọn xong thì vào phòng uống chén nước ấm," Tiêu Lạc nói vọng ra, giọng nói lười nhác đúng chuẩn người phàm.


Tần Thiết Y khẽ khựng lại, đầu hơi cúi xuống tỏ vẻ cung kính ngầm, rồi lại tiếp tục quét lá rụng mà không đáp lời. Lão đang đóng giả gã quét rác câm lặng, và lão sẽ hoàn thành vai diễn này một cách hoàn hảo nhất.


Tiêu Lạc bước đến đầu ngõ dẫn vào trường hoang, nơi quán trà nhỏ của Lâm Bà Bà vừa mới mở cửa. Lâm Bà Bà đang loay hoay lau dọn chiếc bàn gỗ sứt sẹo, khói từ nồi nước chè xanh tỏa ra nghi ngút xua tan đi phần nào cái lạnh buổi sớm. Cháu nội của bà, thiếu niên Lâm Phàm mười sáu tuổi gầy gò, đang lúi húi bê những chiếc ghế nhựa xếp ngay ngắn bên lề đường. Cậu bé có nước da rám nắng, đôi mắt sáng ngời đầy nghị lực nhưng cơ thể lại toát ra vẻ yếu ớt do thiếu dinh dưỡng.


"Cậu Lạc dậy sớm thế con? Vào đây uống chén chè xanh cho ấm bụng," Lâm Bà Bà ngẩng đầu lên nhìn thấy Tiêu Lạc, gương mặt nhăn nheo hiền từ nở nụ cười ấm áp.


"Dạ, cháu chào bà. Cháu quét dọn chút lá rụng đầu ngõ rồi vào uống nước sau ạ," Tiêu Lạc cười đáp lại. Anh nhìn Lâm Phàm đang khuân vác đống ghế nhựa, thần nhãn ngầm quét qua kinh mạch của thiếu niên này.


Kinh mạch của Lâm Phàm tuy hẹp và bám đầy tạp chất phàm trần, nhưng ẩn sâu dưới đan điền lại có một luồng dược hương bẩm sinh vô cùng hiếm thấy. Đây chính là thiên sinh đan cốt, nếu được truyền thụ Thần Nông Bách Thảo Kinh, tương lai y chắc chắn sẽ trở thành một đan sư vĩ đại. Nhân quả giữa Tiêu Lạc và gia đình Lâm Bà Bà không chỉ dừng lại ở chén nước ấm đêm qua, mà nó đang bắt đầu đơm hoa kết trái.


"Rú... u... u..."


Sự yên bình ngắn ngủi của buổi sớm đột ngột bị bẻ gãy bởi tiếng gầm rú điếc tai của động cơ xe phân khối lớn. Từ phía đại lộ, ba chiếc xe SUV màu đen bóng loáng cùng một chiếc xe ủi đất hạng nặng gầm rú lao thẳng vào con ngõ nhỏ nghèo nàn, cuốn theo một luồng khói bụi xám xịt.


Chiếc xe ủi đất dẫn đầu không hề có ý định giảm tốc độ, nó đâm sầm vào góc quán trà của Lâm Bà Bà, nghiền nát chiếc bàn gỗ sứt sẹo và hất tung hàng chục chiếc ghế nhựa xuống đất cát. Tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên chói tai.


"Két...!"


Đoàn xe SUV dừng lại ngay trước cổng trường hoang phế. Cửa xe mở ra, hơn mười gã đàn ông lực lưỡng mặc vest đen, tay cầm gậy sắt và gậy bóng chày bước xuống xe. Dẫn đầu bọn chúng là một đại hán đầu trọc lốc, xăm trổ đầy rồng phượng khắp cổ và cánh tay, gương mặt hung tàn đầy phách lối. Gã chính là Vương Ba, Trưởng phòng an ninh của tập đoàn tài phiệt Thần Vũ, một kẻ khét tiếng trong giới ngầm Giang Hải chuyên dùng bạo lực để cưỡng chế đất đai.


"Lũ nghèo hèn rách rưới này! Đã bảo dọn đi từ tuần trước rồi mà vẫn cứng đầu bám trụ ở đây à?" Vương Ba vung chiếc gậy bóng chày bằng hợp kim titan gõ mạnh xuống nắp capo xe SUV, phát ra tiếng kêu đanh thép.


Lâm Bà Bà hoảng hốt chạy ra chắn trước nồi nước chè xanh, gương mặt già nua run rẩy vì sợ hãi: "Mấy chú... mấy chú làm gì thế? Quán trà này là kế sinh nhai duy nhất của bà cháu tôi... Đất này chúng tôi có giấy tờ đàng hoàng mà..."


"Giấy tờ cái con khỉ!" Vương Ba nhổ một bãi nước bọt xuống đất, trợn mắt quát lớn: "Tập đoàn Thần Vũ chúng tao đã mua đứt khu đất hoang này rồi. Hôm nay tao mang xe ủi đến san phẳng cái cổng trường này và cái quán rác rưởi của mụ. Đứa nào cản đường, tao đánh gãy chân!"


Lâm Phàm thấy bà nội bị bắt nạt, máu nóng trong người dâng lên. Thiếu niên gầy gò không màng nguy hiểm, lao ra chắn trước mặt Lâm Bà Bà, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, hét lên: "Các người là lũ cướp ngày! Không được đụng vào bà tôi!"


"A, thằng ranh con này muốn chết à?" Vương Ba cười khẩy, liếc mắt ra hiệu cho hai tên đàn em đứng bên cạnh.


Hai gã vệ sĩ xăm trổ lập tức bước tới, một tên túm lấy cổ áo Lâm Phàm nhấc bổng lên, tên kia vung chiếc gậy sắt nặng nề nện thẳng vào bụng thiếu niên.


"Bộp!"


Lâm Phàm đau đớn oằn người, mặt cắt không còn một giọt máu. Cậu bị ném mạnh xuống nền đất cát, bụi bặm bám đầy mặt mũi. Lâm Bà Bà khóc lóc thảm thiết, lao đến ôm lấy cháu nội: "Đừng đánh cháu tôi! Tôi xin các chú... chúng tôi dọn đi ngay... đừng đánh nó..."


"Hừ, biết điều thế có phải tốt không?" Vương Ba ngạo nghễ bước tới, dẫm chiếc giày da bóng loáng lên chiếc ghế nhựa cuối cùng còn nguyên vẹn, nghiền nát nó thành đống vụn nhựa. Gã chỉ tay vào chiếc xe ủi đất: "Ủi thẳng vào cổng trường cho tao! San phẳng cái phòng bảo vệ rách nát kia trước!"


Chiếc xe ủi đất khổng lồ gầm rú, ống xả phun ra làn khói đen kịt, bắt đầu chuyển động bánh xích thép hướng thẳng về phía cổng trường hoang phế.


Đúng lúc này, một thân ảnh gầy gò, mặc đồng phục bảo vệ màu xanh xám bạc màu, tay cầm cây chổi tre quét rác chậm rãi bước ra chắn giữa lối đi của chiếc xe ủi.


Tiêu Lạc đứng đó, gương mặt vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra. Anh nâng chiếc bình trà inox rỉ sét lên uống một ngụm nước ấm, khẽ thở dài một tiếng: "Buổi sáng sớm thế này mà các ông làm ồn quá, rác rưởi bay đầy ra đường rồi kìa."


Vương Ba khựng lại, nheo mắt nhìn gã bảo vệ lười biếng trước mặt. Gã cảm thấy vô cùng nực cười khi thấy một tên bảo vệ rách rưới lại dám đứng ra chặn đường xe ủi đất.


"Thằng ranh con bảo vệ kia! Mày mù à? Không thấy xe ủi đang lao tới sao? Muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân hay muốn làm bia đỡ đạn?" Vương Ba vung gậy bóng chày chỉ thẳng vào mặt Tiêu Lạc, quát lớn: "Cút ngay, không tao ủi mày thành bãi thịt nát bây giờ!"


Tiêu Lạc không thèm liếc mắt nhìn chiếc xe ủi khổng lồ đang áp sát, anh chỉ nhìn xuống đống đổ nát của quán trà Lâm Bà Bà, rồi nhìn sang vết bầm tím trên bụng Lâm Phàm. Trong lòng vị tiên tôn viễn cổ khẽ dâng lên một luồng khí lạnh lẽo.


Nhân quả phàm trần đã định, kẻ nào dám đụng đến mỏ neo nhân tính của anh, kẻ đó phải trả giá.


"Ủi chết nó cho tao!" Vương Ba mất kiên nhẫn, gầm lên ra lệnh cho tài xế xe ủi.


Tài xế xe ủi nhấn ga kịch sàn, chiếc gàu múc bằng thép khổng lồ hạ xuống sát mặt đất, xúc theo đất cát lao thẳng vào người Tiêu Lạc với tốc độ kinh hoàng. Khoảng cách giữa gàu múc và nhục thân của anh chỉ còn chưa đầy ba mét.


Lâm Bà Bà và Lâm Phàm kinh hoàng nhắm mắt lại, không dám chứng kiến cảnh tượng đẫm máu sắp xảy ra.


Thế nhưng, Tiêu Lạc không hề né tránh. Anh chậm rãi đưa cây chổi tre cũ mòn lên, quét nhẹ một đường ngang qua không khí. Động tác của anh vô cùng thô sơ, chậm rãi như một ông lão dưỡng sinh buổi sáng.


"Vút..."


Một luồng gió xoáy cực nhẹ bỗng chốc sinh ra từ đầu chổi tre. Luồng gió này không hề mang theo dao động linh khí nào để tránh tầm quét của Thiên Đạo ngụy tạo, nhưng nó lại chứa đựng quy luật mượn lực đẩy không khí sơ cấp tối cao của thời viễn cổ.


"Oành!"


Một tiếng nổ lớn vang lên. Chiếc gàu múc bằng thép khổng lồ của xe ủi đất khi chạm vào luồng gió xoáy vô hình kia bỗng chốc bị chệch hướng hoàn toàn. Lực đẩy cực đại hất ngược chiếc gàu múc lên trời, kéo theo cả phần đầu của chiếc xe ủi nặng hàng chục tấn bị nhấc bổng khỏi mặt đất, lộn nhào một vòng rồi lật úp xuống lề đường bên cạnh.


Tiếng kim loại va chạm với mặt đường nhựa vang lên rầm trời, khói bụi bốc lên mù mịt. Tên tài xế xe ủi kẹt cứng bên trong cabin, la hét thảm thiết.


Toàn bộ không gian xung quanh bỗng chốc rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến rợn người.


Hơn mười gã vệ sĩ xăm trổ của Thần Vũ trợn tròn mắt, mồm há hốc không thể tin nổi vào mắt mình. Một chiếc xe ủi đất nặng hàng chục tấn lại bị một gã bảo vệ dùng cây chổi tre quét nhẹ một cái làm lật nhào? Đây là loại ma thuật gì?


Vương Ba biến sắc, nụ cười phách lối trên gương mặt gã hoàn toàn đông cứng. Gã là một Nội Kình Võ Sư, đã rèn luyện nhục thân liên tục suốt mười lăm năm, đả thông kinh mạch phàm trần để đạt đến kình lực có thể đấm nứt bia đá phàm. Gã biết rõ, cú quét chổi vừa rồi của Tiêu Lạc không hề dùng đến nội kình, mà là một loại lực lượng mượn thế thiên địa vô cùng huyền diệu.


"Khốn kiếp! Thằng này là cao thủ ẩn thế! Tất cả xông lên cho tao, dùng gậy sắt đập chết nó!" Vương Ba gầm lên, cố gắng dùng tiếng hét để xua tan đi nỗi sợ hãi đang nhen nhóm trong lòng.


Nghe lệnh đại ca, mười gã vệ sĩ xăm trổ gầm rú xông lên. Bọn chúng vung những thanh gậy sắt nặng nề, bao vây Tiêu Lạc từ mọi hướng, đập thẳng vào đầu và vai anh.


Tiêu Lạc vẫn đứng bất động tại chỗ, chiếc bình trà inox rỉ sét kẹp bên nách không hề suy suyển. Anh khẽ xoay người, chân đi dép lê bước một bước vô cùng nhẹ nhàng theo nhịp điệu của địa mạch dưới lòng đất, né tránh hoàn toàn ba thanh gậy sắt đầu tiên chỉ trong gang tấc.


"Xoạt... xoạt..."


Tiêu Lạc vung chổi tre quét lá rụng một vòng tròn xung quanh nhục thân. Những chiếc lá đa khô màu vàng úa dưới đất bỗng chốc bị cuốn bay lên, xoay tròn theo đường chổi tạo thành một luồng gió xoáy nhỏ bao vây lấy mười gã côn đồ.


Luồng gió xoáy tuy nhẹ nhàng nhưng khi va chạm với cơ thể của lũ vệ sĩ, nó lại biến thành một lực đẩy vô cùng cương mãnh.


"A... a... a...!"


Tiếng la hét thảm thiết vang lên liên tiếp. Mười gã đàn ông lực lưỡng nặng gần trăm ký bỗng chốc bị luồng gió xoáy hất tung lên không trung cao hơn hai mét, rồi rơi rụng rào rào xuống đất như những chiếc lá rụng, gậy sắt văng tứ tung. Đứa thì gãy tay, đứa thì dập xương sườn, nằm la liệt rên rỉ trên mặt đất cát.


Chỉ trong vòng chưa đầy mười giây, mười vệ sĩ tinh nhuệ của tập đoàn Thần Vũ đã bị một gã bảo vệ quét chổi đánh bại hoàn toàn.


Lâm Phàm ngồi bệt dưới đất, đôi mắt trợn tròn nhìn Tiêu Lạc như nhìn thấy một vị thần minh bước ra từ truyền thuyết. Cậu bé không hề cảm nhận được linh khí, nhưng trực giác đan cốt bẩm sinh cho cậu biết, gã bảo vệ lười biếng hằng ngày vẫn cười đùa với mình thực chất là một đại lão vô địch đứng trên đỉnh thế giới.


Lúc này, chỉ còn lại một mình Vương Ba đứng trơ trọi giữa đống đổ nát.


Gương mặt gã trọc lốc mồ hôi chảy ròng ròng, đôi môi run rẩy bần bật. Gã biết mình đã đụng phải một tấm sắt dày không thể lay chuyển. Thế nhưng, lòng kiêu ngạo của một Nội Kình Võ Sư và sự đe dọa từ thế lực Thần Vũ phía sau không cho phép gã tháo chạy nhục nhã.


"Mày... mày dám chống lại tập đoàn Thần Vũ! Tao là Nội Kình Võ Sư! Tao không tin nhục thân của tao lại thua một cây chổi rách!"


Vương Ba gầm lên một tiếng điên cuồng, cơ bắp toàn thân phình to, huyết quản nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất dưới làn da trọc lốc. Gã kích hoạt toàn bộ nội kình phàm trần tích lũy suốt mười lăm năm, tập trung vào nắm đấm phải phát ra những tiếng kêu xương khớp răng rắc. Một luồng kình khí vô hình, mờ nhạt bắt đầu phát tán xung quanh nắm đấm của gã, làm cát bụi dưới đất bay mù mịt.


"Chết đi!"


Vương Ba lao thẳng về phía Tiêu Lạc, tốc độ nhanh gấp đôi người thường, đấm chính diện một cú cực mạnh nhắm thẳng vào ngực anh. Cú đấm này mang theo toàn bộ nội kình của gã, đủ sức đấm thủng một bức tường gạch dày.


Đối mặt với cú đấm toàn lực của một võ sư phàm trần, Tiêu Lạc không hề vung chổi tre lên đỡ. Anh vẫn đứng yên, tay phải cầm chổi, tay trái khẽ nâng chiếc bình trà inox rỉ sét lên ngang ngực.


Anh không dùng linh lực, không dùng thần thông sát phạt, chỉ nhẹ nhàng dùng ngón tay trỏ gõ nhẹ một tiếng vào thân bình trà rỉ sét.


"Boong..."


Tiếng gõ vô cùng nhỏ bé, trầm đục giống như tiếng chuông chùa rỉ sét ngân vang giữa đêm khuya thanh vắng.


Thế nhưng, ngay khi tiếng "boong" vừa phát ra, một làn sóng âm lam sắc vô hình mang theo thần tính tịnh hóa cực hạn của suối Ngộ Đạo viễn cổ lập tức bùng phát từ thân bình trà, quét qua không gian trong bán kính ba mét.


Nắm đấm mang theo nội kình cuồng bạo của Vương Ba khi cách chiếc bình trà rỉ sét chỉ mười phân bỗng chốc khựng lại giữa hư không.


"Rắc... rắc... rắc...!"


Vương Ba kinh hoàng nhận ra luồng nội kình phàm trần mà gã hãnh diện nhất khi chạm vào làn sóng âm kia bỗng chốc bị triệt tiêu hoàn toàn, giống như tuyết gặp ánh mặt trời mùa hạ. Không chỉ có thế, tiếng chuông trầm đục ấy dường như xuyên qua nhục thân, đánh thẳng vào đan điền phàm trần của gã.


Toàn bộ kinh mạch phàm trần đang căng tràn nội kình của Vương Ba bỗng chốc bị làn sóng âm chấn động dữ dội, rạn nứt hàng loạt.


"Phụt...!"


Một ngụm máu tươi đỏ ngòm phun ra từ miệng Vương Ba. Toàn bộ kình khí quanh người gã tan biến sạch sẽ. Gã quỵ sụp hai đầu gối xuống nền đất cát ngay trước mặt Tiêu Lạc, hai tay ôm lấy lồng ngực đang co thắt dữ dội, gương mặt trọc lốc vặn vẹo vì đau đớn và sợ hãi tột cùng.


Đan điền phàm trần của gã đã bị tiếng chuông rỉ sét chấn vỡ hoàn toàn. Mười lăm năm khổ luyện võ đạo biến thành mây khói chỉ sau một tiếng gõ nhẹ của gã bảo vệ.


"Mày... mày đã làm gì tao...?" Vương Ba ngước nhìn Tiêu Lạc, giọng nói run rẩy, đứt quãng đầy vẻ kinh hoàng. Gã nhận ra, gã bảo vệ trước mặt không phải là cao thủ võ đạo, mà là một thực thể siêu nhiên vượt xa tầm hiểu biết của phàm nhân.


Tiêu Lạc chậm rãi hạ bình trà xuống, khẽ quét chổi tre gạt đi vũng máu dưới đất, thản nhiên nói: "Tôi đã bảo rồi, hôm nay sương muối nặng, các ông làm ồn quá. Mang đống sắt vụn này cút khỏi đây trước khi tôi quét sạch các ông như quét rác."


Vương Ba không dám nói thêm một lời nào. Nỗi sợ hãi bản năng của một sinh vật nhỏ bé trước thần minh tối cao khiến gã hoàn toàn mất đi dũng khí phản kháng. Gã khó khăn lết thân xác rệu rã lên chiếc SUV đen, la hét ra lệnh cho lũ đàn em đang rên rỉ dưới đất tìm cách tháo chạy.


Chỉ trong chốc lát, đoàn xe SUV và chiếc xe ủi đất lật nhào được kéo đi trong sự hỗn loạn, để lại con ngõ nhỏ ngoại ô trở lại vẻ tĩnh mịch của buổi sớm.


Lâm Bà Bà và Lâm Phàm vẫn đứng bất động tại chỗ, nhìn Tiêu Lạc cầm chổi tre chậm rãi quét nốt những chiếc lá rụng cuối cùng trước cổng trường, như thể trận chiến kinh hoàng vừa rồi chưa từng xảy ra.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!