Nhạc nềnRetroRoman_March

Tiên Công Rèn Đúc, Vũ Khí Thế Hệ Mới

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Đêm khuya ngoại ô Giang Hải, gió rít qua những kẽ lá của cây đa cổ thụ trước cổng trường, mang theo cái lạnh buốt của sương sớm và mùi ẩm mốc của đất đá sau trận bão lôi dữ dội. Trong căn phòng bảo vệ nhỏ bé lợp mái tôn rỉ sét, ánh sáng từ chiếc bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng trên trần nhà tỏa ra sắc vàng bủng, chiếu lên bản đồ hầm ngầm biệt thự Thần Vũ đang trải rộng trên chiếc bàn gỗ loang lổ vết trà.


Tào Mạnh đứng khép nép bên cạnh bàn, hơi thở vẫn còn chút dồn dập dẫu vết thương ở vai trái đã được tịnh hóa hoàn toàn nhờ linh lực của Tiêu Lạc. Đôi mắt anh ta không giấu nổi sự kính sợ khi nhìn vào bóng lưng của gã bảo vệ đang thong dong ngồi nhấp từng ngụm nước ấm từ chiếc bình trà inox rỉ sét. Anh ta biết rõ, đằng sau vẻ ngoài lười biếng, dép lê lẹt quẹt kia là một thực thể siêu nhiên có thể xoay chuyển càn khôn chỉ bằng một tiếng gõ bình trà.


Tiêu Lạc khẽ đặt bình trà xuống bàn, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên góc bản đồ, nơi ký hiệu phòng thí nghiệm tà thuật trung tâm được khoanh đỏ bằng mực máu dơ bẩn của nhà họ Tào. Ánh mắt anh lờ đờ uể oải nhưng ẩn sâu trong đó là một luồng lam quang lạnh lẽo thấu xương:


"Ba ngày... Chỉ còn đúng ba ngày trước khi giờ hiến tế bắt đầu. Năm mươi thiếu niên linh căn bẩm sinh kia không thể chờ đợi lâu hơn. Nhưng hầm ngầm của Thần Vũ không phải là một biệt thự thông thường. Nơi đó chứa đầy súng bắn tỉa linh lực tự chế và tà trận huyết tế dơ bẩn của Huyết Quỷ. Đám học viên ngoại môn của ta nếu cứ cầm kiếm gỗ đào thô sơ xông vào, dù có thắng cũng sẽ bị tà độc ăn mòn đan điền, phế bỏ cả đời tu vi."


Tào Mạnh mím môi, giọng nói khàn đặc đầy lo lắng: "Tiêu tiên sinh, đội đặc nhiệm Thần Vũ được trang bị giáp thép tấm công nghệ cao kết hợp tà trận gia tốc đạn thạch anh. Đạn của chúng bắn ra có tốc độ gấp năm lần âm thanh, có thể xuyên phá kết giới Luyện Khí sơ kỳ dễ dàng. Nếu không có trang bị phòng hộ tương xứng, các học viên..."


"Ta biết." Tiêu Lạc thản nhiên ngắt lời, anh đứng dậy, phủi phủi lớp bụi bám trên bộ đồng phục bảo vệ màu xanh xám bạc màu sờn cũ. "Thế nên, trước khi xuất chinh, ta phải cho đám nhóc kia một bộ móng vuốt thực sự. Ngươi ở đây tĩnh dưỡng, tịnh hóa nốt tàn dư oán khí trong kinh mạch. Việc giải cứu cứ giao cho học viện."


Dứt lời, Tiêu Lạc cầm theo bình trà inox rỉ sét, đẩy cửa bước ra ngoài màn đêm sương mù dày đặc. Anh bước từng bước chậm rãi dưới gốc cây đa cổ thụ, nơi lão gia nhân mù Tần Thiết Y vẫn đang lặng lẽ cầm cây chổi tre quét đi những chiếc lá rụng cuối cùng. Hai người lướt qua nhau không một lời thoại, chỉ có một cái gật đầu thầm lặng của sự trung thành vạn năm gác cổng di sản.


Tiêu Lạc dịch chuyển tức thời, nhục thân lướt qua Vùng Mù Thiên Cơ rộng lớn bao phủ học viện, tiến thẳng xuống lòng đất phía tây – nơi đặt Phòng thí nghiệm Tiên Công của giáo sư Lâm Kiến Quốc và Trương Vô Kỵ.


Phòng thí nghiệm Tiên Công là một không gian ngầm khổng lồ rộng hơn hai trăm mét vuông, được cải tạo từ một hầm trú ẩn cũ kỹ thời chiến. Nơi đây bốc lên mùi hăng nồng của dầu máy, mùi khét của tia lửa điện hàn cắt và mùi đồng rỉ đặc trưng. Khắp các bức tường gạch ẩm mốc là những bản vẽ thiết kế cơ khí chi tiết đan xen với các sơ đồ trận pháp bát quái bát môn của Tiêu Huyền Cơ. Trên bàn thí nghiệm bằng thép không gỉ, những máy đo bức xạ năng lượng điện từ cải tiến đặt cạnh những chồng sách cổ văn rách nát.


Lúc này, giáo sư Lâm Kiến Quốc – lão nhân ngoài sáu mươi tuổi với mái tóc rối bù đúng chuẩn nhà khoa học cuồng nhiệt, đeo chiếc kính gọng tròn dày cộm – đang cặm cụi điều chỉnh chiếc máy đo phổ bức xạ hồng ngoại. Bên cạnh ông, Trương Vô Kỵ – chàng thợ rèn trẻ tuổi với bắp tay cuồn cuộn sức mạnh, mình trần để lộ làn da đỏ hồng do hơi lửa lò rèn – đang mồ hôi nhễ nhại nâng chiếc búa rèn bằng sắt đen nặng năm mươi cân nện liên tiếp lên một khối quặng mỏ đen xì phát ra hàn khí xanh lam lạnh buốt.


Đó chính là Hàn Thiết thô – quặng sắt lạnh cực phẩm khai thác sâu dưới chân núi Giang Hải, mang theo hàn độc buốt xương có khả năng dẫn linh lực tốt hơn sắt phàm gấp trăm lần. Thế nhưng, rèn đúc khối quặng này lại là một cơn ác mộng.


"Keng! Keng! Keng!"


Tiếng búa nện rền vang rúng động cả phòng thí nghiệm ngầm. Trương Vô Kỵ nghiến răng, vận hành Kim linh căn bẩm sinh truyền vào búa rèn để khống chế lực nện, nhưng khối Hàn Thiết thô vẫn trơ trơ như đá tảng. Đột ngột, một luồng hàn khí màu xanh lam nhạt bùng phát từ vết nứt của quặng thô, hóa thành một làn sương lạnh buốt lan tỏa khắp đe rèn.


"Hự!"


Trương Vô Kỵ rên rỉ một tiếng, vội vàng buông búa lùi lại. Hai bàn tay của cậu đã bị phủ một lớp sương băng mỏng, các khớp ngón tay đông cứng lại, run rẩy kịch liệt do hàn độc xâm nhập. Khối Hàn Thiết thô trên đe rèn xuất hiện một vết rạn nứt lớn, đe dọa vỡ vụn thành phế phẩm.


"Vô Kỵ, dừng lại!" Giáo sư Lâm Kiến Quốc vội vàng hét lớn, đẩy gọng kính chạy đến. Ông nhìn vào màn hình máy tính đang hiển thị biểu đồ phân tích kết cấu nguyên tử của quặng thô, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng. "Cháu chưa đạt đến Trúc Cơ kỳ, hỏa lực phàm trần của lò rèn điện tử không thể trung hòa được hàn độc âm nhu của khối quặng này. Cấu trúc tinh thể của Hàn Thiết đang xếp chồng lệch pha dưới dạng mạng lập phương tâm khối biến dạng do áp lực địa tầng vạn năm. Nếu cháu cứ dùng lực búa cơ học nện thô bạo, ứng suất nội phần sẽ tự hủy hoại liên kết kim loại, khiến vũ khí bị rạn nứt ngay từ trong khuôn đúc!"


Trương Vô Kỵ ôm hai bàn tay lạnh buốt, thở dốc đầy bất lực: "Giáo sư, cháu đã dùng hết linh lực Kim hệ để hộ thể, nhưng ngọn lửa lò rèn này nhiệt độ tối đa chỉ đạt 1500 độ C, hoàn toàn không đủ để làm nóng chảy cốt lõi của Hàn Thiết thô. Chúng ta chỉ còn ba ngày, nếu không rèn đúc xong bộ lõi sắt cho Kiếm gỗ đào trừ tà và giáp trụ thối thể, các đồng môn ngoại môn sẽ phải chịu chết dưới hầm ngầm Thần Vũ!"


Đúng lúc hai người đang rơi vào bế tắc tuyệt vọng, tiếng bước chân lẹt quẹt quen thuộc vang lên từ lối vào hầm ngầm. Tiêu Lạc thong dong bước vào, tay phải vẫn cầm chiếc bình trà inox rỉ sét, gương mặt lộ vẻ lười biếng nhạt nhòa:


"Đêm hôm khuya khoắt thế này mà hai người vẫn hăng say nghiên cứu nhỉ? Ta mang chút nước ấm đến cho hai người giải khát đây."


Lâm Kiến Quốc nhìn thấy Tiêu Lạc, khẽ thở dài lắc đầu: "Tiêu bảo vệ, cậu không biết tình hình khẩn cấp thế nào đâu. Chúng ta đang cố gắng thực hiện Tiên Công Chế Tác Pháp – kết hợp giữa vật lý nhiệt động học hiện đại và trận văn lôi điện viễn cổ để rèn đúc binh khí thế hệ mới. Nhưng nhiệt lượng lò rèn phàm trần này không cách nào vượt qua giới hạn Curie của Hàn Thiết thô. Chúng ta cần một nguồn nhiệt lượng cực đại và ổn định lên đến hơn 3000 độ C để bẻ gãy liên kết ion của hàn độc!"


Tiêu Lạc khẽ mỉm cười, anh bước đến cạnh lò rèn ngầm, thản nhiên đặt chiếc bình trà inox rỉ sét xuống cạnh bệ lò than. Anh nhấc nắp bình trà lên, nhấp một ngụm trà Ngộ Đạo ấm áp.


Ngay trong khoảnh khắc đó, sâu trong đan điền của Tiêu Lạc, vết rách thời không đột ngột thắt chặt lại, truyền đến một cơn đau nhói buốt lạnh do phản phệ quy tắc thiên đạo. Tiêu Lạc mím chặt môi, ánh mắt lóe lên lam quang sâu thẳm. Anh âm thầm điều động một sợi tơ cực nhỏ của *Nguyên Thủy Hồng Hoang Hỏa* – ngọn lửa hỗn độn từ thời viễn cổ ẩn sâu trong thần hồn – truyền dọc theo đáy chiếc bình trà inox rỉ sét, len lỏi qua lớp gạch chịu nhiệt rồi rót thẳng vào lòng lò rèn ngầm.


"Oanh!"


Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu trong lò rèn. Ngọn lửa màu cam đỏ thô sơ bỗng chốc bùng cháy dữ dội, chuyển hóa thành một ngọn lửa màu trắng hồng rực rỡ, tỏa ra nhiệt lượng khủng khiếp khiến không khí xung quanh phòng thí nghiệm ngầm méo mó, dao động kịch liệt.


"Cái gì?!" Giáo sư Lâm Kiến Quốc kinh hoàng nhìn vào máy đo bức xạ nhiệt. Kim chỉ số trên màn hình điện tử nhảy vọt một cách điên cuồng, vượt qua mốc 1500 độ, rồi 2500 độ, và dừng lại ở con số kinh người: 3200 độ C chỉ trong vòng chưa đầy nửa giây!


"Nhiệt độ tăng vọt 1700 độ C trong tích tắc mà không cần thêm bất kỳ nhiên liệu hay khí oxy nào? Điều này... điều này hoàn toàn trái ngược với định luật bảo toàn năng lượng và nguyên lý nhiệt động học hiện đại!" Giáo sư Lâm Kiến Quốc lắp bắp, mắt trợn tròn nhìn chằm chằm vào lò lửa rực hồng như một mặt trời nhỏ dưới lòng đất.


Trương Vô Kỵ không bỏ lỡ cơ hội vàng này. Dưới nhiệt lượng viễn cổ cực đại ẩn giấu, khối Hàn Thiết thô cứng đầu trên đe rèn lập tức mềm nhũn ra, lớp hàn độc xanh lam bị nhiệt lượng tịnh hóa hoàn toàn hóa thành những làn khói trắng vô hại bốc lên trần nhà.


"Vô Kỵ! Mau dùng búa điều chỉnh ứng suất nội phần theo phương trình logarit nhiệt lượng!" Giáo sư Lâm Kiến Quốc lập tức lấy lại tinh thần, ông cầm phấn viết nhanh lên bảng đen một công thức áp suất nhiệt động học phức tạp để tính toán lực búa nện chính xác từng milimet.


Trương Vô Kỵ gầm khẽ, nâng búa sắt đen lên. Cậu nhìn vào công thức của giáo sư Lâm, kết hợp với ngộ tính Kim linh căn bẩm sinh, bắt đầu nện búa theo một nhịp điệu hoàn hảo. Mỗi nhịp búa nện xuống đều chuẩn xác đến từng micron, ép sạch mọi tạp chất bong bóng khí ra khỏi khối thép nóng chảy, rèn đúc nó thành những thanh lõi sắt mỏng manh nhưng dẻo dai vô song.


"Xèo xèo xèo!"


Trương Vô Kỵ dùng kẹp gắp thanh lõi sắt Hàn Thiết thô vừa rèn xong, nhúng mạnh vào bể nước lạnh tẩm bổ linh dịch. Một làn khói trắng bốc lên nghi ngút. Thanh lõi sắt Hàn Thiết thô hiện ra với sắc đen bóng bẩy lấp lánh như thép titan, cứng rắn đến mức có thể chịu được sức nặng vạn cân mà không hề cong vênh.


Cùng lúc đó, tại Đan Các ngoại môn cách đó không xa, Lâm Phàm cũng đang ngày đêm bận rộn bên cạnh chiếc lò luyện đan Bách Thảo Lô đồng đỏ phát sáng. Cậu đang khẩn trương đun nấu Bách Thảo Dịch thối thể – hỗn hợp nước cốt từ trăm loại thảo dược phàm trần kết hợp bột linh thạch hạ phẩm thải loại – để chuẩn bị cho lứa học viên thể tu tắm rửa thối thể hằng đêm, tăng cường mật độ xương và độ dẻo dai của nhục thân lên mức tối đa trước cuộc đột kích sinh tử.


Trở lại phòng thí nghiệm Tiên Công, Trương Vô Kỵ cẩn thận đặt thanh lõi sắt Hàn Thiết thô vào khe rỗng bên trong thân thanh Kiếm gỗ đào trừ tà vừa được đẽo từ cành đa cổ thụ học viện. Cậu cầm chiếc bút khắc đặc chế, tập trung toàn bộ tinh thần lực, bắt đầu khắc họa các đường vân Trận văn lôi điện sơ cấp lên bề mặt gỗ đào.


Lâm Kiến Quốc đứng bên cạnh, sử dụng máy đo bức xạ để hướng dẫn Vô Kỵ điều chỉnh dòng chảy linh lực dọc theo các đường vân gỗ: "Vô Kỵ, đường vân phía đông nam có mật độ ion đồng hơi cao, cháu cần giảm 10% linh lực dẫn truyền để tránh gây chập mạch năng lượng lôi điện khi phi kiếm kích hoạt!"


Trương Vô Kỵ mím chặt môi, đầu bút khắc phát ra ánh sáng vàng kim mỏng manh, tỉ mỉ vẽ nốt đường vân trận pháp cuối cùng kết nối trực tiếp với thanh lõi sắt Hàn Thiết bên trong.


Khi đường vân cuối cùng khép kín tạo thành một vòng tuần hoàn hoàn mỹ, một hiện tượng dị thường bùng phát.


"Oanh!"


Toàn bộ hệ thống lưới điện cao thế của phòng thí nghiệm ngầm và khu vực ngoại ô Giang Hải đột ngột bị sụt áp nghiêm trọng. Đèn sợi đốt vụt tắt, máy đo phổ bức xạ tắt ngóm, cả căn hầm chìm vào bóng tối tịch mịch tuyệt đối.


Thế nhưng, căn phòng thí nghiệm không hề tối tăm.


Từ trên thân thanh Kiếm gỗ đào trừ tà lõi sắt trên tay Trương Vô Kỵ, những tia sét màu tím vàng kim rực rỡ bỗng chốc bùng phát dữ dội, phát ra những tiếng nổ nhỏ xèo xèo thanh tịnh, chiếu sáng rực rỡ từng góc tường gạch ẩm mốc. Thanh kiếm gỗ đào rỉ sét đen đúa giờ đây tỏa ra một luồng uy áp kiếm khí lôi điện thấu xương, sắc bén đến mức người phàm không dám nhìn thẳng.


Thanh kiếm gỗ đào trừ tà lõi sắt khẽ rung lên bần bật trong tay Trương Vô Kỵ, phát ra tiếng kiếm鳴 trầm hùng, rúng động dữ dội vang vọng khắp không gian hầm ngầm, làm bụi cát trên trần nhà rơi lả tả.


Trương Vô Kỵ kinh ngạc nhìn thanh thần binh thế hệ mới trên tay mình, lẩm bẩm: "Thành... thành công rồi! Giáo sư Lâm, chúng ta đã rèn đúc thành công vũ khí tiên công cực phẩm!"


Tiêu Lạc đứng trong bóng tối, thản nhiên nâng chiếc bình trà inox rỉ sét lên nhấp một ngụm trà ấm, khóe môi nhếch lên một nụ cười th thầm đầy thỏa mãn. Đan điền của anh truyền đến một dòng khí vận ấm áp phản hồi nhẹ từ sự thăng tiến ngộ tính của Trương Vô Kỵ và Lâm Kiến Quốc, xoa dịu đi cơn đau rạn nứt thời không.


Thế nhưng, niềm vui chiến thắng chưa kịp lan tỏa, chiếc bộ đàm phàm trần bên hông Tiêu Lạc đột ngột rú vang tiếng rè rè chói tai, giọng nói đầy hốt hoảng của Tào Mạnh truyền đến vang vọng khắp căn hầm tối tăm:


"Tiêu tiên sinh! Không tốt rồi! Tôi vừa nhận được tín hiệu mật từ thiết bị an ninh cũ... Tào Thiên Tứ và Huyết Quỷ đã đẩy sớm giờ hiến tế lên ngay trong đêm nay! Lò ngưng tụ Huyết Hồn Tinh dưới hầm biệt thự Thần Vũ đã bắt đầu vận hành! Chúng ta... chúng ta chỉ còn lại đúng ba canh giờ để giải cứu năm mươi đứa trẻ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!