Kẻ Phản Tỉnh Đào Tẩu, Tài Liệu Mật Dưới Hầm Ngầm
Tống Vũ Hàng khẽ miết ngón tay lên ký tự cổ quái trên mảnh vỡ rỉ sét, một luồng tử khí lạnh buốt lập tức lan truyền dọc theo kinh mạch cánh tay phải vừa mới đột phá của cậu. Luồng tử khí này không giống như hàn khí sương băng thông thường của Trần Tuyết Lạc, nó mang theo một thứ oán niệm dơ bẩn, hỗn loạn và tràn đầy khát vọng hủy diệt của tà thần tinh không Ba Tuần. Sấm sét màu tím vàng kim trong đan điền Tống Vũ Hàng tự động bộc phát, phát ra tiếng nổ nhỏ xèo xèo để tịnh hóa luồng khí lạnh kia, nhưng vệt đen rỉ sét vẫn bám chặt trên mảnh kim loại, không cách nào tẩy xóa.
"Vật này... chứa đựng một thứ năng lượng vô cùng đáng sợ." Tống Vũ Hàng trầm giọng, gương mặt phong sương lộ rõ vẻ ngưng trọng. Cậu cẩn thận bọc mảnh vỡ vào một chiếc khăn vải thô, rồi quay sang nhìn Trần Tuyết Lạc đang được Bạch Tiểu Thuần đỡ bên cạnh. Sắc mặt Tuyết Lạc vẫn trắng bệch do kiệt sức hoàn toàn sau khi thi triển đại diện đóng băng mặt sông, nhưng ánh mắt cô đã khôi phục lại phần nào sự điềm tĩnh.
"Chúng ta phải mang vật này về học viện ngay lập tức," Bạch Tiểu Thuần lo lắng nói, giọng nói vẫn còn vương nét run rẩy sau trận thủy chiến kinh hoàng. "Bờ kè đá ngầm đã bị phá hủy nghiêm trọng, nếu có thêm một con quái thú khác xuất hiện, chúng ta không thể chống đỡ nổi."
Trong khi ba học viên ngoại môn đang khẩn trương hỗ trợ nhau rút lui về phía sâu trong học viện để điều dưỡng và báo cáo, thì ở một góc khác của thành phố Giang Hải, một cơn bão táp âm thầm nhưng không kém phần tàn khốc đang diễn ra.
Trên đỉnh núi Giang Hải cao thẳm, mây đen bão lôi vừa mới tan đi để lộ ra vầng trăng khuyết mờ ảo, nhưng bầu không khí xung quanh Biệt thự Thần Vũ xa hoa vẫn âm u, nồng nặc mùi máu tanh dơ bẩn. Nơi đây vốn là tổng hành dinh của tập đoàn tài phiệt Thần Vũ do Tào Vạn Lợi làm chủ, canh gác nghiêm ngặt bởi hàng trăm vệ sĩ vũ trang công nghệ cao kết hợp tà thuật huyết trận dày đặc.
Lúc này, sâu dưới lòng đất biệt thự, trong Phòng thí nghiệm tà thuật Thần Vũ tăm tối, một bóng người đang điên cuồng lao đi qua các hành lang gạch đá ẩm ướt. Đó là Tào Mạnh, Đội trưởng an ninh của Thần Vũ, người từng là một đặc nhiệm phàm nhân tinh nhuệ với vết sẹo dài trên má trái đầy phong sương. Gương mặt anh lúc này cắt không còn giọt máu, đôi mắt xám xịt tràn ngập sự kinh hoàng và phẫn nộ tột cùng.
Chỉ mười phút trước, Tào Mạnh đã tận mắt chứng kiến một cảnh tượng kinh tởm nhất trong cuộc đời mình. Sâu trong hầm ngầm trung tâm, Tào Thiên Tứ và tà tu Huyết Quỷ đang đứng trước một lò ngưng tụ Huyết Hồn Tinh khổng lồ. Xung quanh lò đan dơ bẩn đó là hàng chục buồng kính cường lực, bên trong giam giữ những thiếu niên nghèo khổ có linh căn bẩm sinh bị bắt cóc từ các khu phố ổ chuột quanh thành phố. Máu của họ đang bị các ống dẫn thủy tinh hút sạch một cách tàn bạo để làm vật tế luyện chế tà vật.
Nhìn thấy những đứa trẻ gào thét trong tuyệt vọng, nhục thân khô héo dần thành những bộ xương khô, lòng tự tôn và lương tri của một người lính trong Tào Mạnh hoàn toàn thức tỉnh. Anh nhận ra tập đoàn Thần Vũ mà mình cống hiến bấy lâu nay không phải là một tập đoàn tài phiệt thông thường, mà là một hang ổ của những con quỷ khát máu đang bán rẻ nhân loại cho tà thần tinh không.
Không một chút do dự, Tào Mạnh lợi dụng quyền hạn Đội trưởng an ninh để đột nhập vào phòng lưu trữ mật của Giáo sư Tào, đánh cắp toàn bộ bản đồ kết cấu hầm ngầm và tập tài liệu ghi chép danh sách các thiếu niên sắp bị hiến tế. Anh biết mình không thể đơn độc giải cứu họ, nơi duy nhất có thể cứu vãn thảm kịch này chính là Học viện Tiên Đạo Giang Hải thần bí ở ngoại ô.
"Kẻ phản bội! Đứng lại!"
Tiếng còi báo động đỏ rú vang khắp các hành lang ngầm của biệt thự Thần Vũ. Tiếng bước chân dồn dập và tiếng lên đạn lách cách vang lên từ phía sau. Tào Mạnh nghiến răng, ôm chặt chiếc túi da chứa tài liệu mật trước ngực, lao thẳng ra lối thoát hiểm dẫn ra khu rừng ngoại ô phía sau đỉnh núi.
"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"
Hàng loạt tia đạn súng máy phàm trần xé rách màn đêm, găm thẳng vào những thân cây cổ thụ xung quanh. Tào Mạnh lăn lộn trên nền đất bùn nhão nhoét, vận dụng toàn bộ kỹ năng đặc nhiệm phàm trần của mình để tránh né. Anh nấp sau một gốc cây đa già, thở dốc, tay phải nhanh chóng rút ra một quả lựu đạn khói phàm trần, giật chốt và ném mạnh về phía sau.
Một làn khói xám dày đặc bùng phát, che khuất tầm nhìn của toán truy binh. Thế nhưng, Thần Vũ không chỉ sử dụng vũ khí phàm trần. Ba sát thủ tinh nhuệ do Tào Thiên Tứ phái đến đuổi theo sát nút, mắt đeo kính nhìn đêm hồng ngoại công nghệ cao tích hợp tà trận quét nhiệt.
"Vút!"
Một đầu đạn thạch anh mang theo tà độc đỏ ngòm bắn ra từ khẩu súng bắn tỉa linh lực tự chế của sát thủ, xuyên qua làn khói xám một cách chuẩn xác, bắn sượt qua vai trái của Tào Mạnh.
"Hự!"
Tào Mạnh rên rỉ một tiếng đau đớn, ngã quỵ xuống đất. Vết thương ở vai không chỉ chảy máu tươi, mà luồng tà khí dơ bẩn từ đầu đạn lập tức ăn mòn vào da thịt anh, tạo ra một cơn đau rát bỏng như lửa đốt, khiến kinh mạch bắp tay trái của anh đông cứng lại. Anh cố gắng gượng dậy, cắn chặt môi đến chảy máu để giữ tỉnh táo, tiếp tục lết thân hình đầy máu chạy về phía vùng sương mù dày đặc của học viện phía trước.
Cách đó không xa, sương mù lam sắc của Thiên Vân Đại Trận đang lờ lững trôi dạt, bao phủ toàn bộ Giang Hải học viện hoang phế trong một không gian tịch mịch tuyệt đối.
Trong Phòng bảo vệ cổng trường nhỏ bé rộng mười hai mét vuông lợp mái tôn rỉ sét, Tiêu Lạc đang gác chéo chân trên chiếc giường tre cũ kỹ. Anh mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh xám bạc màu sờn cũ, tay phải ôm chiếc bình trà inox rỉ sét quen thuộc, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà Ngộ Đạo ấm áp để làm dịu đi vết rách đan điền thời không đang âm ỉ đau nhói.
Đột ngột, đôi mắt lờ đờ uể oải của Tiêu Lạc lóe lên một luồng lam quang sâu thẳm. Anh đặt bình trà xuống bàn gỗ, kích hoạt Thần thông Nhìn trộm thiên cơ.
Thông qua thần nhãn thấu suốt vạn vật, Tiêu Lạc nhìn thấy rõ ràng một sợi nhân quả đỏ sẫm mang theo huyết quang oán niệm đang lao nhanh về phía học viện từ hướng đỉnh núi Thần Vũ. Sâu trong thức hải của anh, hình ảnh một người đàn ông trung niên mặc đồ đen bó sát, vai trái rỉ máu đen tà thuật đang chạy trốn trong tuyệt vọng hiện ra.
Tiêu Lạc khẽ nhướng mày. Anh nhìn sâu vào thần hồn của Tào Mạnh. Dưới lớp sương đen tà khí bám ngoài nhục thân, thần hồn của người đàn ông này không hề mang theo dã tâm độc ác hay tham vọng dơ bẩn của nhà họ Tào. Ngược lại, nó phát ra một luồng hào quang vàng nhạt ấm áp của sự sám hối chân thành và lòng trung nghĩa bất khuất của một người bảo vệ muốn cứu vớt sinh mệnh phàm nhân.
"Một kẻ phản tỉnh của Thần Vũ... mang theo di sản cứu mạng phàm nhân sao?" Tiêu Lạc thì thầm, khóe môi nhếch lên một nụ cười thong dong. Anh đứng dậy khỏi giường tre, cầm cây chổi tre quét rác chậm rãi bước ra khỏi phòng trực bảo vệ, hướng về phía cổng chính học viện.
Lúc này, Tào Mạnh đã chạy đến rìa sương mù của học viện. Sức lực của anh đã hoàn toàn cạn kiệt, tà độc từ vết thương ở vai đang nhanh chóng lan rộng ra toàn thân, khiến tầm nhìn của anh mờ mịt đi. Phía sau anh, tiếng bước chân của ba sát thủ Thần Vũ đã áp sát cách đó chưa đầy năm mươi mét.
"Đứng lại, kẻ phản bội! Hôm nay biệt thự Thần Vũ sẽ là mồ chôn của ngươi!" Một tên sát thủ gầm lên, nâng khẩu súng máy phàm trần lên, chuẩn bị xả đạn kết liễu.
Tào Mạnh kiệt sức ngã quỵ xuống nền đất đá lạnh buốt sát cổng trường, chiếc túi da chứa tài liệu mật tuột khỏi tay anh lăn trên đất. Anh nhìn vào bức tường sương mù dày đặc trước mắt, trong lòng tràn ngập sự tuyệt vọng. Liệu anh có thể mang bí mật kinh hoàng này đến được tay vị Hiệu trưởng thần bí?
"Đoàng đoàng đoàng!"
Hàng chục viên đạn súng máy xé rách không khí, lao thẳng về phía lưng Tào Mạnh với tốc độ kinh hoàng.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người gầy gò mặc đồng phục bảo vệ xanh xám, chân đi dép lê bước ra từ trong sương mù lam sắc. Tiêu Lạc đứng thản nhiên trước cổng trường, tay trái cầm chổi tre quét rác, tay phải nâng chiếc bình trà inox rỉ sét lên, dùng ngón trỏ khẽ gõ nhẹ vào thân bình một tiếng "boong" trầm đục.
"Sóng âm tịnh hóa!"
Một làn sóng âm màu lam sắc hình vòng tròn vô hình lập tức bộc phát từ chiếc bình trà rỉ sét, lan tỏa ra xung quanh với tốc độ ánh sáng. Sóng âm quét qua không gian, va chạm trực diện với hàng loạt đầu đạn súng máy đang lao tới.
"Keng! Keng! Keng!"
Một cảnh tượng kinh dị diễn ra trước mắt toán sát thủ. Toàn bộ đạn súng máy phàm trần khi chạm vào làn sóng âm lam sắc đều đột ngột bị triệt tiêu kình lực hoàn toàn, rụng lả tả xuống mặt đất như những hạt mưa rào, không hề chạm được vào một sợi tóc của Tào Mạnh. Luồng tà khí đỏ ngòm bám trên đạn bắn tỉa linh lực cũng bị tiếng chuông tịnh hóa chấn vỡ thành khói trắng tiêu tan.
"Cái gì?!" Ba tên sát thủ Thần Vũ kinh hoàng dừng bước, mắt chữ O miệng chữ Ô nhìn gã bảo vệ lười biếng đang đứng quét rác thong dong trước mặt.
"Học viện Tiên Đạo Giang Hải, người ngoài mang tà niệm cấm bước," Tiêu Lạc thản nhiên nói, giọng nói của anh tuy nhỏ nhưng lại vang vọng như sấm truyền giữa thức hải của ba tên sát thủ, khiến đan điền Luyện Khí tầng 2 yếu ớt của chúng rúng động mạnh mẽ.
Một tên sát thủ hung hãn nhất, mắt đỏ ngầu do tà thuật kích thích, gầm lên điên cuồng: "Một gã bảo vệ rác rưởi cũng dám cản đường Thần Vũ! Chết đi!" Hắn vận hành tà lực Huyết Ma Quyết, rút ra một thanh đao tà thuật đen xì, định xông thẳng vào sương mù để chém chết Tiêu Lạc.
Thế nhưng, ngay khi chân hắn vừa chạm vào ranh giới sương mù của cổng trường, cột đá cổng chính học viện – nơi vừa được Trương Vô Kỵ gia cố trận văn dẫn lôi – đột ngột phát ra những tiếng sấm nổ đùng đoàng.
"Gầm!"
Một tiếng long hống trầm hùng, mang theo oán khí địa mạch cực mạnh bộc phát. Luồng Hắc Long Khí quấn quanh cột đá cổng trường bỗng chốc rực sáng đôi mắt đỏ ngầu, hóa thành một cái bóng hắc long khổng lồ dài ba mét lao thẳng ra ngoài sương mù, phún trào ra một luồng hắc viêm lôi điện đen kịt.
"A!"
Tên sát thủ đi đầu bị hắc viêm đánh trúng ngực, bay ngược ra sau mười mét, nhục thân bị điện giật đen sém, đan điền tà tu bị chấn nứt hoàn toàn. Hai tên sát thủ còn lại kinh hoàng vỡ mật, không dám tiến thêm một bước, vội vàng cõng đồng bọn tháo chạy trối chết về phía đỉnh núi biệt thự.
Tào Mạnh nằm dưới đất, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng thần kỳ phi phàm đó, trong lòng chấn động đến mức không thể thốt nên lời. Anh ngước mắt nhìn gã bảo vệ lười biếng đang thản nhiên quét đi những viên đạn rụng dưới đất, run rẩy nói: "Ngài... ngài là..."
Tiêu Lạc không trả lời. Anh chậm rãi bước đến gần, cúi người nhặt chiếc túi da chứa tài liệu mật lên, rồi dùng Thần Nhãn Thông Thiên quét qua bả vai đang rỉ máu đen của Tào Mạnh. Anh khẽ búng nhẹ ngón tay trỏ, một sợi Nguyên Thủy Linh Lực mộc hệ màu xanh lục dịu nhẹ bắn thẳng vào vết thương của anh.
Luồng tà khí đỏ ngòm bám trên vết thương lập tức bị tịnh hóa sạch sẽ, máu đen ngừng chảy, cơn đau rát bỏng biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một cảm giác ấm áp dễ chịu lan tỏa khắp cơ thể. Tào Mạnh kinh ngạc phát hiện kinh mạch bắp tay trái của mình đã hoạt động bình thường trở lại.
"Vào phòng bảo vệ uống chén nước ấm đi," Tiêu Lạc thản nhiên nói, quay lưng bước đi chậm rãi vào trong sương mù.
Tào Mạnh gượng dậy, ôm chặt vết thương đã lành miệng, run rẩy bước theo gã bảo vệ vào trong căn phòng nhỏ lợp mái tôn rỉ sét.
Bên trong phòng bảo vệ cổng trường, Tiêu Lạc rót một chén nước ấm phàm trần từ bình trà giữ nhiệt đặt lên bàn gỗ, thản nhiên mở chiếc túi da lấy ra tập tài liệu mật và bản đồ kết cấu hầm ngầm của biệt thự Thần Vũ.
Khi Tiêu Lạc lật mở trang giấy đầu tiên, ánh mắt anh đột ngột ngưng tụ lại, luồng lam quang sâu thẳm trong mắt bộc phát mạnh mẽ.
Tập tài liệu mật rỉ máu tiết lộ một chân tướng vô cùng kinh hoàng: Tập đoàn Thần Vũ dưới sự giật dây của liên minh tài phiệt quốc tế Thiên Cơ Hội đã âm thầm bắt giữ hơn năm mươi thiếu niên nghèo khổ có linh căn thiên sinh quanh thành phố Giang Hải. Bọn chúng đã xây dựng một Phòng thí nghiệm tà thuật khổng lồ dưới hầm biệt thự, sử dụng trận pháp huyết tế dã man để hút máu và linh hồn của những đứa trẻ này nhằm nuôi dưỡng, luyện chế một viên Huyết Hồn Tinh cực phẩm cấp Trúc Cơ.
Giờ hiến tế quyết định để hoàn thành viên Huyết Hồn Tinh chỉ còn lại đúng ba ngày nữa. Nếu không giải cứu kịp thời, toàn bộ năm mươi thiếu niên vô tội sẽ biến thành những bộ xương khô vô hồn củi đốt.
Bầu không khí trong phòng bảo vệ bỗng chốc trở nên lạnh buốt, áp lực thần thức vô hình từ Tiêu Lạc khiến Tào Mạnh có cảm giác như đang đứng trước một vị thần minh tối cao thời viễn cổ.
Tiêu Lạc khẽ vuốt ve chiếc bình trà inox rỉ sét, ánh mắt nhìn về hướng đỉnh núi biệt thự Thần Vũ tăm tối, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh lẽo thấu xương: "Huyết tế phàm nhân... luyện chế tà vật... Nhà họ Tào, các ngươi quả thực đã đi quá giới hạn nhân quả của ta rồi."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!