Băng Sương Lôi Điện, Học Viên Hợp Lực Trừ Yêu
Cơn sóng thần tà độc đỏ ngòm cao năm mét rít lên gầm rú lao thẳng vào bờ kè học viện, mang theo mùi tanh tưởi của xác chết thối rữa và dịch độc ăn mòn kinh mạch. Dưới sông Giang Hải bão táp, con Giang Hải Ngạc Ngư khổng lồ vẫn đang điên cuồng quẫy đạp, lớp vảy sừng dày dặn như thép tấm của nó phát ra thứ ánh sáng đỏ lòm dơ bẩn của Huyết Hồn Tinh. Sức ép từ cơn sóng độc áp sát chỉ còn tính bằng giây, đe dọa sẽ tràn qua bờ kè đổ nát, tàn phá khu ngoại môn và đầu độc hoàn toàn nguồn nước của hồ Linh Tuyền.
Bạch Tiểu Thuần quỵ gối bên mép nước, sắc mặt trắng bệch. Đan điền của cậu đang rung lên bần bật do phản phệ linh lực từ trận pháp Thủy Lưu Trói Buộc bị phá vỡ trước đó. Tuy nhiên, nhìn thấy dòng nước độc sắp tràn vào tàn phá mảnh đất học viện – nơi duy nhất cho cậu cảm giác ấm áp của một mái nhà – sự nhút nhát thường ngày trong lòng cậu hoàn toàn bị quét sạch. Cậu nghiến răng, dùng chút sức tàn nâng bình nước hồ lô bằng ngọc bích lên, cố gắng điều động một sợi thủy linh lực mỏng manh cuối cùng.
"Tránh ra! Để tôi dẫn lưu!" Bạch Tiểu Thuần hét lớn, hai tay kết ấn run rẩy.
Một dòng nước xoáy nhỏ từ hồ Linh Tuyền trào ra, cố gắng tạo thành một vòng xoáy ngược chiều để làm lệch hướng dòng chảy của cơn sóng độc. Nhưng man lực của quái thú cấp 1 đỉnh phong quá khủng khiếp, dòng nước dẫn lưu của cậu lập tức bị sóng độc đỏ ngòm nuốt chửng, Bạch Tiểu Thuần bị dư chấn hất văng ra xa, đan điền cạn kiệt linh lực hoàn toàn.
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, một thân ảnh mảnh mai bước lên chắn trước mặt Bạch Tiểu Thuần. Trần Tuyết Lạc đứng sừng sững trước cơn sóng độc khổng lồ. Mái tóc đen dài thẳng mượt của thiếu nữ mười bảy tuổi tung bay trong gió bão, làn da trắng ngần như tuyết của cô lúc này càng thêm nhợt nhạt do tiêu hao đến chín mươi phần trăm băng linh lực trong đan điền. Sợi dây chuyền lam ngọc phát sáng trên cổ cô bỗng chốc rực sáng lên, cộng minh với ý chí kiên cường bất khuất của chủ nhân.
Cô không thể lùi. Phía sau cô là các đồng môn, là di sản mà Hiệu trưởng thần bí đã gầy dựng. Cô hít một hơi sâu, vận hành Huyền Băng Quyết đến mức cực hạn, mặc cho hàn khí thấu xương đang ăn mòn ngược lại kinh mạch của chính mình.
"Hàn Băng Thấu Xương!"
Trần Tuyết Lạc gầm khẽ, giọng nói thanh lệ vang vọng giữa tiếng sấm sét. Cô quỳ một gối xuống, hai lòng bàn tay thon dài đập mạnh xuống mặt đất sát bờ kè.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Một luồng hàn khí màu xanh lam nhạt nồng đậm tột cùng bộc phát từ lòng bàn tay cô, nhanh chóng lan truyền dọc theo mặt đất và dòng nước sông. Cơn sóng thần tà độc cao năm mét đang lao tới bỗng khựng lại giữa không trung. Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ khối nước độc khổng lồ và dòng sông Giang Hải trong bán kính hai mươi mét xung quanh con Giang Hải Ngạc Ngư bị đóng băng hoàn toàn. Cơn sóng độc biến thành một bức tường băng đen đỏ khổng lồ, sắc nhọn như răng quỷ, lấp lánh dưới ánh chớp trắng xóa của trời đêm.
Con Giang Hải Ngạc Ngư bị đóng băng nửa thân dưới dưới lòng sông, mõm và bốn chi khổng lồ bị khóa chặt trong khối băng dày hơn hai mét. Nó điên cuồng quẫy đạp, lớp da vảy thép cọ xát vào băng đá phát ra những tiếng kêu răng rắc ghê rợn. Luồng tà hỏa đỏ ngòm từ viên Huyết Hồn Tinh trong lồng ngực nó bùng lên, bắt đầu làm tan chảy mặt băng xung quanh.
"Vũ Hàng! Tôi chỉ giữ được nó trong vòng mười hơi thở!" Trần Tuyết Lạc hét lên, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi, nhục thân của cô bắt đầu run rẩy dữ dội do bị hàn độc xâm nhập kinh mạch.
Tống Vũ Hàng lơ lửng trên mái nhà hoang ngoại môn, chứng kiến cảnh tượng ấy, chiến ý trong lòng cậu bùng lên như lửa đổ thêm dầu. Cậu không thể đứng nhìn đồng môn hy sinh nhục thân để tạo cơ hội cho mình.
"Để đó cho ta!"
Tống Vũ Hàng hét lớn, thân hình vạm vỡ lao thẳng xuống từ mái nhà cao năm mét. Cậu vận hành Cửu Thiên Lôi Thần Quyết, đôi găng tay da có gắn gai sắt dẫn lôi bùng phát lôi điện bừng bừng. Cậu định dùng man lực cận chiến, đấm thẳng vào đầu con quái thú để đập nát hộp sọ của nó.
"Uỳnh!"
Một nắm đấm lôi quyền mang theo kình lực phàm trần cực hạn nện thẳng vào đỉnh đầu gồ ghề của Giang Hải Ngạc Ngư. Thế nhưng, tiếng nổ lớn vang lên không phải là tiếng xương sọ nứt vỡ, mà là tiếng kim loại va chạm. Lớp vảy sừng dày dặn như thép tấm của quái thú không hề sứt mẻ, ngược lại, một luồng từ trường lôi điện tà ác màu đỏ tía từ nhục thân nó bùng phát, đánh bật Tống Vũ Hàng ra ngoài.
Tống Vũ Hàng tiếp đất lùi liên tiếp mười bước, hai cánh tay tê rần, lớp da trên nắm tay bị bỏng điện đen sém, máu tươi rỉ ra từ các kẽ tay. Cậu thở dốc, ánh mắt kinh ngạc nhìn con quái thú.
"Nhục thân của nó... cứng hơn sắt thép gấp trăm lần! Lôi quyền phàm trần không thể xuyên phá lớp vảy đó!" Tống Vũ Hàng lập tức nhận ra sai lầm chiến thuật. Cận chiến nhục thân với một quái thú cấp 1 đỉnh phong mang tà lực cường hóa là tự sát.
Cậu đứng nhìn mặt băng xung quanh quái thú đang nứt toác nhanh chóng dưới sức nóng của tà hỏa Huyết Hồn Tinh. Trần Tuyết Lạc đã kiệt sức ngã quỵ bên bờ, Bạch Tiểu Thuần thì đang cố gắng lết lại gần để che chở cho cô. Áp lực sinh tử đè nặng lên vai chàng thiếu niên hai mươi tuổi.
Trong khoảnh khắc bế tắc ấy, một ký ức đột ngột hiện lên trong đại não của Tống Vũ Hàng. Đó là những ngày đêm rèn luyện nhục thân cực hạn trong Động Lôi Đình – hang đá tự nhiên được dẫn nguồn điện cao thế kết hợp trận pháp lôi điện cổ đại của phân thân Tiêu Lôi Đình. Cậu nhớ lại cảm giác đau đớn thấu xương tủy khi dòng điện chạy qua màng xương, và lời dạy nghiêm khắc của Trưởng lão Chấp pháp: *"Lôi pháp chính tông không nằm ở nắm đấm, mà nằm ở sự cộng minh với thiên địa quy tắc. Nhục thân ngươi là chất dẫn, đan điền ngươi là lôi đình."*
Cậu nhìn xuống mặt sông đóng băng dưới chân quái thú. Nước đá... nước đá chính là chất dẫn điện hoàn hảo nhất! Nếu cậu không thể phá vỡ lớp vảy từ bên ngoài, cậu phải dùng lôi điện truyền qua mặt băng, tấn công trực tiếp vào các khớp xương và đan điền dơ bẩn bên trong nhục thân của nó!
"Muốn chơi lôi điện sao? Ta sẽ cho ngươi biết thế nào là lôi phạt chính tông!"
Tống Vũ Hàng gầm lên một tiếng đầy phẫn nộ. Cậu nhắm mắt lại, hoàn toàn từ bỏ phòng ngự phàm trần, mở rộng toàn bộ kinh mạch đan điền để cộng minh với lôi vân bão táp đang cuồn cuộn trên bầu trời Giang Hải.
"Oanh!"
Giữa bầu trời bão táp, một đạo sấm sét khổng lồ đột ngột giáng xuống, đánh thẳng vào nhục thân của Tống Vũ Hàng. Luồng điện năng thiên nhiên khổng lồ nạp thẳng vào cơ thể cậu, mang theo sức nóng hủy diệt xé rách từng sợi kinh mạch. Thế nhưng, thay vì bị thiêu rụi, lôi linh căn bẩm sinh trong người cậu bỗng chốc thức tỉnh mạnh mẽ sau khi được rèn luyện qua Động Lôi Đình.
Đan điền của Tống Vũ Hàng rúng động mãnh liệt. Luồng Nguyên Thủy Linh Lực vốn ở thể khí mỏng manh trong kinh mạch dưới áp lực cực hạn của lôi điện thiên nhiên đột ngột bị nén chặt lại, hóa lỏng thành những giọt chân nguyên lôi điện tinh khiết đầu tiên.
Cậu đã đột phá! Bước vào cảnh giới Luyện Khí Trung Kỳ (Tầng 4-6) – cụ thể là Luyện Khí tầng 4 ngay trong chiến đấu sinh tử!
Xung quanh nhục thân của Tống Vũ Hàng bùng phát một lớp màng linh áp màu tím vàng rực rỡ, mái tóc dựng ngược xám tro của cậu lấp lửng điện quang bừng bừng. Đôi găng tay da có gắn gai sắt dẫn lôi phát ra tiếng vo vo thanh tịnh, xua tan hoàn toàn tà khí đỏ ngòm xung quanh.
"Lôi Đình Vạn Quân!"
Tống Vũ Hàng mở bừng đôi mắt lấp lánh điện quang tím, đấm mạnh lôi quyền hướng thẳng lên trời.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Mây đen cuồn cuộn trên trời Giang Hải lập tức giáng xuống hàng chục đạo lôi điện màu xanh tím khổng lồ, nhắm thẳng vào mặt sông đóng băng xung quanh con Giang Hải Ngạc Ngư.
Dòng điện lôi đình khổng lồ truyền dọc theo mặt băng dẫn điện, xông thẳng vào bốn chi và mõm của quái thú. Lôi điện chính tông viễn cổ mang sức mạnh tịnh hóa tuyệt đối, dễ dàng xuyên qua các kẽ hở vảy sừng gồ ghề, phạt thẳng vào kinh mạch và đan điền chứa tà hỏa Huyết Hồn Tinh của nó.
Con Giang Hải Ngạc Ngư gầm rú thảm thiết, tiếng gầm rú đầy sự đau đớn và kinh hoàng. Nhục thân khổng lồ của nó bị dòng điện tím thiêu rụi từ bên trong, lớp vảy sừng gồ ghề bắt đầu rạn nứt rỉ ra từng vệt máu đen tà thuật bốc khói nghi ngút. Viên Huyết Hồn Tinh trong lồng ngực nó bị lôi lực tịnh hóa chấn vỡ hoàn toàn, nổ tung thành hàng vạn mảnh vụn.
"Oanh!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xác con quái thú khổng lồ nổ tung thành một cơn mưa tro bụi đen đỏ lấp lánh, tiêu tán hoàn toàn giữa dòng sông Giang Hải cuộn chảy. Sức nổ của lôi đình tịnh hóa sạch sẽ toàn bộ dịch độc ăn mòn, trả lại sự trong sạch cho dòng nước sông dẫn vào hồ Linh Tuyền.
Trần Tuyết Lạc kiệt sức ngã quỵ xuống bãi cỏ, được Bạch Tiểu Thuần đỡ lấy. Cả hai học viên nhìn về phía Tống Vũ Hàng đang đứng thở dốc giữa màn lôi quang dần tắt, trong lòng tràn ngập sự tự hào và xúc động sâu sắc. Họ đã chiến thắng con quái thú khổng lồ của tài phiệt mà không cần đến sự ra tay của các Trưởng lão giảng viên.
Từ phòng bảo vệ gác cổng trường, Tiêu Lạc chậm rãi hạ bình trà inox rỉ sét xuống, khóe môi nhếch lên một nụ cười thong dong. "Phối hợp khống chế đóng băng và lôi điện thối thể... Đột phá ngay trong chiến đấu sinh tử. Lũ trẻ này, quả thực không làm ta thất vọng."
Thế nhưng, nụ cười của Tiêu Lạc bỗng khựng lại khi thần thức của anh quét qua đống tro tàn của con quái thú dưới lòng sông.
Tống Vũ Hàng bước chậm rãi đến bờ sông đổ nát, định thu hồi mảnh vỡ Huyết Hồn Tinh tàn tích làm mẫu vật nghiên cứu cho Phòng thí nghiệm Tiên Công. Thế nhưng, giữa đống tro đen tàn tích lấp lánh, cậu bỗng nhìn thấy một vật phẩm dị thường.
Đó là một mảnh vỡ kim loại rỉ sét đen đúa cỡ lòng bàn tay, không hề bị lôi điện thiêu rụi. Khi Tống Vũ Hàng nhặt mảnh vỡ lên, một luồng oán khí và áp lực lạnh lẽo từ vũ trụ chân không đột ngột truyền qua lòng bàn tay, khiến cậu lạnh toát sống lưng.
Trên bề mặt mảnh vỡ kim loại rỉ sét ấy, ẩn hiện những đường vân trận pháp cổ quái và một ký tự viễn cổ mờ nhạt, tỏa ra hơi thở tà ác của tà thần tinh không Ba Tuần.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!