Nhạc nềnRetroRoman_March

Thần Vũ Cuồng Nộ, Thả Quái Thú Sông Giang Hải

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dư âm của trận đại chiến tại Quảng trường Giang Hải vẫn chưa hề lắng xuống, ngược lại còn như một mồi lửa ném vào chảo dầu sôi, thiêu đốt toàn bộ giới thượng lưu và thế giới ngầm của thành phố. Làn sương mù màu huyết sắc dơ bẩn – tàn tích của viên Huyết Hồn Tinh cực phẩm bị kiếm khí hóa ty của Diệp Vân Châu chấn vỡ – vẫn lờ lững trôi nổi dưới bầu trời quảng trường, lấp lánh thứ ánh sáng đỏ ốm yếu trước hàng vạn ống kính camera truyền hình trực tiếp. Đó là bằng chứng không thể chối cãi về một loại sức mạnh siêu nhiên dơ bẩn, vượt ra ngoài tầm kiểm soát của luật pháp phàm trần. Cục An Ninh Giang Hải đã lập tức phong tỏa toàn bộ khu vực, nhưng làn sóng kinh hoàng và sự tò mò của dân chúng đã lan ra toàn cầu với tốc độ chóng mặt.


Tại khu biệt thự Thần Vũ xa hoa nằm biệt lập trên đỉnh núi Giang Hải, bầu không khí âm u bao trùm như một ngôi mộ cổ. Trong căn phòng chỉ huy ngầm được trang bị hàng chục màn hình giám sát hiện đại, Tào Vạn Lợi – chủ tịch tập đoàn Thần Vũ – đang đứng chết trân trước màn hình chiếu 3D đã bị vỡ nát một góc. Gương mặt lão già ngoài sáu mươi tuổi vốn căng bóng dị thường nhờ hút máu phàm nhân giờ đây vặn vẹo, co rúm lại vì một cơn cuồng nộ tột độ.


Trên màn hình, hình ảnh gã phó hội trưởng Ngô Bá Thiên – kẻ từng được lão ban cho Huyết Hồn Tinh để đạt đến chiến lực tà tu Luyện Khí tầng 5 – đang quỵ gối bất lực, kinh mạch toàn thân đứt đoạn, rỉ ra từng vệt máu đen tà thuật dơ bẩn dưới chân một thiếu niên mười bảy tuổi của học viện Giang Hải.


"Một cọng cỏ... Chỉ bằng một cọng cỏ phàm trần!" Tào Vạn Lợi rít lên qua kẽ răng, giọng nói khàn đặc đầy vẻ điên cuồng. Lão vung gậy đầu rồng nện mạnh xuống bàn làm việc bằng gỗ mun đắt giá, khiến chiếc bàn vỡ đôi. "Lũ rác rưởi! Thần Vũ chúng ta bỏ ra hàng tỷ đô la, hiến tế biết bao mạng người cho Thiên Cơ Hội để đổi lấy huyết thuật trường sinh, vậy mà lại bị một ngôi trường hoang phế ngoại ô sỉ nhục trước mặt bàn dân thiên hạ!"


Cơn giận của Tào Vạn Lợi không chỉ đến từ sự thất bại của Ngô Bá Thiên, mà còn từ nỗi sợ hãi sâu sắc. Việc tà thuật huyết tế bị phơi bày công khai dưới ánh sáng truyền thông đã kích hoạt sự can thiệp điều tra gắt gao của Cục An Ninh. Tập đoàn Thần Vũ đang đứng trước bờ vực bị phong tỏa tài sản và thanh trừng pháp lý.


"Chủ tịch, tàn tích của Huyết Hồn Tinh tại quảng trường đang bị Cục An Ninh thu giữ để phân tích hóa nghiệm." Một tên trợ lý mặc vest đen run rẩy quỳ dưới đất, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. "Nếu họ tìm ra nguồn gốc liên kết với phòng thí nghiệm dưới hầm của chúng ta..."


"Câm miệng!" Tào Vạn Lợi trợn mắt gầm lên, sát khí đỏ ngòm bộc phát từ cơ thể lão làm nhiệt độ trong phòng giảm xuống đột ngột. "Nếu học viện Giang Hải muốn dồn Thần Vũ vào đường cùng, ta sẽ để cả cái thành phố này chôn thây cùng chúng ta! Kích hoạt dự án sinh học tối mật dưới sông Giang Hải. Thả con Giang Hải Ngạc Ngư ra!"


Nghe đến cái tên "Giang Hải Ngạc Ngư", tên trợ lý vest đen lập tức run bắn người, gương mặt cắt không còn một giọt máu. Đó là con quái thú cá sấu khổng lồ biến dị cấp 1 đỉnh phong (tương đương chiến lực Siêu Chiến Binh Cấp 1), một sản phẩm lai tạo tàn bạo giữa công nghệ sinh học và tà thuật huyết tế của Giáo sư Tào dưới hầm ngầm biệt thự Thần Vũ. Con quái thú này liên tục được nuôi dưỡng bằng máu tươi phàm nhân và bột Huyết Hồn Tinh dơ bẩn, nhục thân của nó đã cứng cáp như thép tấm, mang theo tà độc ăn mòn cực mạnh.


"Chủ tịch... Con quái thú đó vẫn chưa hoàn toàn ổn định thần trí! Nếu thả nó xuống đoạn sông Giang Hải chảy qua học viện, nó không chỉ phá hủy kết giới của chúng, mà luồng tà độc rò rỉ sẽ đầu độc toàn bộ nguồn nước sông dẫn vào hồ Linh Tuyền của học viện, thậm chí là hệ thống nước sinh hoạt của cả thành phố!" Tên trợ lý lắp bắp can ngăn.


"Ta không cần nó ổn định!" Tào Vạn Lợi cười điên cuồng, đôi mắt đục ngầu đầy vẻ khát máu. "Ta muốn nó điên cuồng! Hãy để nó quật đuôi phá sập toàn bộ bờ kè đá ngầm phía tây của học viện, làm sụp sạt long mạch địa chất của chúng. Khi Địa mạch Giang Hải dưới lòng đất học viện bị chấn động rạn nứt, kết giới ngụy trang của chúng sẽ tự sụp đổ. Lúc đó, Thần Vũ sẽ danh chính ngôn thuận kéo quân đến san phẳng nơi đó! Đi làm ngay!"


***


Cùng lúc đó, tại cổng chính của Học viện Tiên Đạo Giang Hải, bầu không khí lại yên bình một cách kỳ lạ, hoàn toàn tương phản với cơn giông bão đang nhen nhóm bên ngoài.


Trương Vô Kỵ – thợ rèn trẻ tuổi của học viện – đang ngồi xổm bên cạnh cột đá cổng trường bị nứt. Vết nứt này vốn là do kình lực phàm trần của Hội trưởng Triệu Thiết Trụ đấm vào trong cuộc thách đấu ở tập mười ba. Trương Vô Kỵ lau mồ hôi trên trán, tay phải cầm một chiếc búa rèn bằng sắt đen nhỏ, cẩn thận gõ nhẹ vào từng kẽ nứt của đá xám. Dưới sự chỉ điểm ngầm của phân thân trận pháp Tiêu Huyền Cơ, cậu đang sử dụng kim linh căn bẩm sinh của mình để dẫn dắt một sợi linh lực mộc hệ và lôi hệ siêu nhỏ chạy dọc theo vết nứt, biến chúng thành những đường vân trận pháp dẫn lôi ngầm.


"Vô Kỵ huynh, cột đá này đã gia cố xong chưa?" Tống Vũ Hàng lững thững bước tới, đôi găng tay da có gắn gai sắt dẫn lôi dắt bên hông, mái tóc dựng ngược xám tro khẽ lay động trong gió sông mang theo hơi nước ẩm ướt.


"Sắp xong rồi." Trương Vô Kỵ không ngẩng đầu, tay búa vẫn gõ đều đặn. "Ta đang khắc trận văn dẫn lôi của Tiêu Lôi Đình Trưởng lão vào lõi cột đá. Sau khi hoàn thành, nếu có kẻ mang tà khí muốn dùng bạo lực đập phá cổng trường, cột đá này sẽ tự động kích hoạt lôi điện chính tông để phản kích. Chỉ tiếc là chúng ta chưa có đủ Hàn Thiết thô cực phẩm để đúc lại lõi sắt bên trong."


Tống Vũ Hàng cười hào sảng, vỗ mạnh vào vai Trương Vô Kỵ: "Không sao, ngày mai ta sẽ cùng Hoàng Thiên Bảo xuống khu mỏ ngầm dưới chân núi Giang Hải khai thác thêm quặng sắt lạnh về cho huynh rèn đúc. Trận chiến ở quảng trường hôm qua của Vân Châu ca thực sự làm ta ngứa ngáy chân tay quá rồi!"


Trong phòng bảo vệ nhỏ bé lợp mái tôn rỉ sét ngay cạnh cổng trường, Tiêu Lạc vẫn thong dong ngồi gác chéo chân trên chiếc giường tre cũ kỹ. Anh mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh xám bạc màu, tay phải ôm chiếc bình trà inox rỉ sét quen thuộc, chậm rãi nâng nắp nhấp một ngụm nước trà Ngộ Đạo ấm áp. Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười thâm trầm đầy thỏa mãn khi cảm nhận được một dòng khí vận vàng kim ấm áp dạt dào từ đan điền của Diệp Vân Châu sau trận chiến hôm qua đang phản hồi về cơ thể mình, giúp vết rách đan điền thời không của anh được xoa dịu nhẹ nhàng.


Tuy nhiên, nụ cười của Tiêu Lạc bỗng khựng lại. Đôi mắt lờ đờ uể oải của anh đột ngột lóe lên một luồng lam quang sâu thẳm, hướng thẳng về phía dòng sông Giang Hải mênh mông cuộn chảy cách học viện chưa đầy năm trăm mét.


Thông qua Thần Nhãn Thông Thiên, Tiêu Lạc nhìn thấy sâu dưới lòng sông đục ngầu, một luồng oán khí màu đen đỏ nồng nặc tột cùng đang di chuyển với tốc độ kinh hoàng hướng thẳng về phía bờ kè đá ngầm của học viện. Luồng oán khí ấy dơ bẩn, tanh hôi, mang theo sát khí khát máu của một con quái thú khổng lồ bị tà thuật kích thích thần trí đến mức điên cuồng.


"Giang Hải Ngạc Ngư sao?" Tiêu Lạc lầm bầm, khẽ lắc đầu thở dài. "Tào Vạn Lợi quả nhiên đã phát điên rồi. Hắn không tiếc dùng đến vũ khí sinh học tà môn này để phá hoại địa mạch của học viện. Vân Châu đang tĩnh tọa khôi phục chân nguyên sau trận chiến hôm qua, không thể ra tay chiến đấu cường độ cao lúc này..."


Tiêu Lạc liếc nhìn chiếc bình trà inox rỉ sét trong tay, khẽ gõ nhẹ ngón tay vào thân bình định phát ra sóng âm tịnh hóa cách không tiêu diệt con quái thú ngay dưới lòng sông. Thế nhưng, anh lập tức dừng tay lại. Ánh mắt anh nhìn qua cửa sổ phòng bảo vệ, thấy Tống Vũ Hàng đang hào hứng luyện quyền ngoài sân, Trần Tuyết Lạc đang lặng lẽ ngồi thiền trên bãi cỏ phía tây, và Bạch Tiểu Thuần đang rụt rè vớt linh thạch vụn bên hồ Linh Tuyền.


"Không... Đây là một cơ hội tốt để rèn luyện khả năng phòng thủ trận địa và phối hợp đồng đội cho lứa học viên khóa đầu." Tiêu Lạc thầm nghĩ, thần sắc trở lại vẻ lười biếng bình thản. "Ngọc không mài không sáng, đệ tử học viện Giang Hải ta không thể mãi mãi đứng dưới sự che chở tuyệt đối của hiệu trưởng. Hãy để ba đứa trẻ này đối đầu với con quái thú biến dị kia. Chỉ cần long mạch địa chất không bị sụp đổ hoàn toàn, ta sẽ không ra tay dọn dẹp hộ."


Nghĩ đến đây, Tiêu Lạc truyền một sợi thần thức nhỏ vào đan điền của phân thân đan đạo Tiêu Đan Thanh và trận pháp Tiêu Huyền Cơ, ra lệnh cho họ sẵn sàng giám sát và bảo hộ ngầm, tuyệt đối không được can thiệp trực tiếp vào trận chiến trừ khi có nguy cơ diệt môn.


***


"Ầm!"


Một tiếng nổ trầm đục đột ngột vang lên từ phía bờ sông Giang Hải đoạn chảy qua học viện, khiến mặt đất dưới chân Trương Vô Kỵ và Tống Vũ Hàng rung chuyển mạnh mẽ. Tiếng động lớn đến mức làm rúng động cả khu rừng sương sương mù ngụy trang vòng ngoài.


"Có chuyện gì vậy?" Tống Vũ Hàng biến sắc, lập tức nhảy vọt lên mái nhà hoang ngoại môn để nhìn về phía bờ sông.


Trần Tuyết Lạc cũng giật mình mở bừng đôi mắt băng thanh ngọc khiết, thân ảnh mảnh mai hóa thành một làn gió lạnh lướt nhanh về phía bờ sông. Bạch Tiểu Thuần hoảng hốt đánh rơi cả chiếc bình nước hồ lô bằng ngọc bích xuống đất, run rẩy chạy theo sau.


Khi ba học viên ngoại môn tiếp cận bờ sông Giang Hải, một cảnh tượng kinh hoàng đập thẳng vào mắt họ.


Dưới bầu trời xám xịt đầy mây giông cuồn cuộn, dòng nước sông Giang Hải vốn đục ngầu phù sa giờ đây đang sôi sục dữ dội, nổi lên những bong bóng khí màu lam nhạt độc hại bốc mùi tanh sực dơ bẩn. Nguồn nước sông này kết nối trực tiếp với mạch nước ngầm dẫn vào hồ Linh Tuyền của học viện, khiến dòng nước trong hồ cũng bắt đầu có dấu hiệu chuyển sang màu đỏ ngòm nhiễm độc.


"Gào... !"


Một tiếng gầm rú rung trời chuyển đất bộc phát từ lòng sông. Giữa những cột nước phun cao hơn mười mét, một cái đầu khổng lồ, gồ ghề đầy vảy sừng gớm ghiếc trồi lên khỏi mặt nước sông Giang Hải bão táp. Đó là con Giang Hải Ngạc Ngư khổng lồ dài hơn mười lăm mét, lớp da vảy sừng dày dặn như thép tấm phát ra ánh sáng lam nhạt độc hại của tà thuật huyết tế. Đôi mắt nó đỏ ngầu không có con ngươi, tràn đầy dã tính cuồng bạo và sự thèm khát máu tươi tột cùng.


"Quái... Quái vật khổng lồ kìa!" Bạch Tiểu Thuần sợ hãi kêu lên, gương mặt tròn bầu bĩnh hiền lành cắt không còn một giọt máu, hai chân run rẩy bủn rủn định lùi lại phía sau.


"Bình tĩnh, Tiểu Thuần! Đây là yêu thú biến dị do Thần Vũ thả ra để tấn công chúng ta!" Tống Vũ Hàng gầm khẽ, đôi găng tay da dẫn lôi trên tay cậu bắt đầu phát ra những tia sét màu xanh tím xèo xèo đầy chiến ý. "Tuyết Lạc, huynh đệ chúng ta không thể để nó tiến vào khuôn viên học viện!"


Trần Tuyết Lạc không đáp lời, nhưng gương mặt xinh đẹp thoát tục của cô lạnh lùng như băng đá, mái tóc đen dài thẳng mượt bay ngược trong gió sông bão táp. Cô khẽ kết ấn tay, màng linh áp mờ nhạt của cảnh giới Luyện Khí tầng 4 bộc phát, xung quanh nhục thân cô bắt đầu ngưng tụ những hạt sương băng lạnh buốt.


Con Giang Hải Ngạc Ngư điên cuồng vẫy vùng giữa dòng nước xiết. Nó nhìn thấy ba học viên đứng trên bờ kè, dã tính cuồng bạo bùng phát tột độ. Nó quẫy mạnh thân hình khổng lồ nặng hàng chục tấn, hướng thẳng về phía bờ kè đá ngầm của học viện lao tới.


"Oanh!"


Con quái thú quật mạnh chiếc đuôi thép khổng lồ gồ ghề vảy sừng vào bờ kè đá ngầm phía tây của học viện. Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, mảng kè đá ngầm dày hơn một mét được xây dựng kiên cố lập tức bị đập vỡ nát thành hàng vạn mảnh vụn đá xám bay tứ tung. Sức va đập khổng lồ làm rung chuyển cả kết cấu địa tầng xung quanh, khiến long mạch Địa mạch Giang Hải sâu ba ngàn mét dưới lòng đất học viện rúng động nhẹ, phát ra tiếng gầm nhẹ đầy oán hận.


"Không tốt! Nó đang muốn phá hủy bờ kè để làm sụp sạt long mạch địa chất học viện!" Trần Tuyết Lạc biến sắc, nhận ra dã tâm tàn độc của kẻ đứng sau.


"Tiểu Thuần! Mau dùng thủy pháp trói chặt nó lại! Không được để nó tiếp tục quật đuôi phá kè!" Tống Vũ Hàng hét lớn, chân dẫm mạnh xuống đất định lao ra cận chiến.


Bạch Tiểu Thuần tuy nhút nhát, sợ chết, nhưng khi nhìn thấy bờ kè học viện bị tàn phá và long mạch địa chất gặp nguy hiểm, dũng khí phi thường trong người cậu đột ngột bộc phát. Cậu cắn chặt răng, vận hành Hàn Hải Thủy Quyết của hệ thủy linh căn khống chế cực hạn.


"Thủy Lưu Trói Buộc!"


Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ, hai tay hướng về phía dòng sông sôi sục kết ấn nhanh như chớp.


"Ào... ào... ào..."


Hàng chục dòng nước sông khổng lồ đột ngột dựng đứng dậy từ lòng sông bão táp, dưới sự điều khiển của thủy linh lực tinh khiết, chúng ngưng tụ thành những sợi xích nước dày hơn nửa mét, quấn chặt lấy bốn chi khổng lồ và mõm của con Giang Hải Ngạc Ngư. Sự khống chế diện rộng hoàn hảo của Bạch Tiểu Thuần bước đầu đã hạn chế được tầm tàn phá của con quái thú khổng lồ.


Thế nhưng, Giang Hải Ngạc Ngư là quái thú biến dị cấp 1 đỉnh phong, nhục thân của nó mang sức mạnh cơ bắp vô song có thể xé rách cả xe hơi phàm trần. Nó bị xích nước trói buộc liền nổi điên, gầm rú dữ dội. Từ trong cái mõm khổng lồ đầy răng sắc nhọn như dao cạo của nó, một luồng dịch độc biến dị màu lam nhạt bốc mùi tanh sực nồng nặc phun trào ra ngoài.


"Xèo... xèo... xèo..."


Luồng dịch độc biến dị mang tính chất tà hỏa ăn mòn cực mạnh chạm vào các sợi xích nước của Bạch Tiểu Thuần, lập tức phát ra những tiếng kêu bỏng rát kinh hoàng. Xích nước linh lực bị dịch độc tà ác ăn mòn nhanh chóng, bốc lên những làn khói đen tanh hôi rồi rạn nứt, tan rã thành nước thường rơi rụng xuống sông.


"Phụt!"


Sự tan rã đột ngột của xích nước linh lực tạo ra một luồng phản phệ năng lượng mạnh mẽ dội ngược trở lại đan điền của Bạch Tiểu Thuần, khiến cậu thốt lên một tiếng đau đớn, lùi liên tiếp năm bước, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi màu đỏ hồng nhạt. Sức mạnh của quái thú khổng lồ vượt xa những gì cậu có thể chịu đựng đơn độc.


"Tiểu Thuần!" Tống Vũ Hàng lo lắng hét lớn.


"Tôi... tôi không sao! Nhưng tà độc của nó mạnh quá, xích nước của tôi bị ăn mòn hết rồi!" Bạch Tiểu Thuần vừa lau máu khóe môi vừa hét lớn cảnh báo.


Con Giang Hải Ngạc Ngư bứt phá xiềng xích nước thành công, dã tính càng thêm cuồng bạo. Nó quẫy đuôi thép khổng lồ một lần nữa, hướng thẳng về phía mảng kè đá ngầm còn lại đập mạnh xuống.


Bạch Tiểu Thuần không màng thương tích, cố gắng vận hành toàn bộ linh lực đan điền còn lại, thiết lập một bức tường nước khổng lồ mang tên *Thủy Mạc Phòng Thủ* chắn trước mảng kè đá ngầm để chặn đuôi quét của yêu thú.


"Uỳnh!"


Thế nhưng, trước sức nặng cơ bắp khổng lồ của quái thú cấp 1 đỉnh phong, bức tường nước phòng ngự phàm phu của Bạch Tiểu Thuần chỉ chống đỡ được nửa giây liền bị đập vỡ nát hoàn toàn thành hàng vạn giọt nước bắn tung tóe. Chiếc đuôi thép quét mạnh qua bức tường nước vỡ, đập thẳng vào mảng kè đá ngầm tiếp theo.


"Rầm... rầm... rầm..."


Mảng kè đá ngầm thứ hai bị phá hủy nghiêm trọng, đổ sập hoàn toàn xuống lòng sông Giang Hải cuộn chảy. Sự sụp đổ của bờ kè khiến long mạch địa chất Giang Hải dưới lòng đất học viện rúng động mạnh mẽ hơn, mặt đất xung quanh khuôn viên bắt đầu xuất hiện những vết nứt đất nhỏ rò rỉ linh khí ra ngoài.


Trong phòng bảo vệ, Tiêu Lạc khẽ nhíu mày khi cảm nhận được chấn động địa chấn nhẹ. Anh nâng bình trà inox rỉ sét lên, gõ nhẹ ngón tay vào thân bình phát ra một tiếng "boong" trầm đục vô hình để ổn định tạm thời long mạch địa chất không bị sạt lở sâu hơn, rồi tiếp tục im lặng quan sát chiến trường.


"Đáng chết! Không thể đấu cận chiến nhục thân với con quái thú khổng lồ này được!" Tống Vũ Hàng cắn răng, nhận ra sai lầm chiến thuật. "Chúng ta bắt buộc phải dùng pháp thuật khống chế diện rộng để khóa chặt nhục thân của nó lại trước khi dùng sát chiêu lôi điện!"


"Để tôi!"


Trần Tuyết Lạc bước lên phía trước một bước, thân ảnh thanh mảnh lơ lửng cách mặt đất mười phân. Đôi mắt cô phát ra luồng hàn quang xanh lam thoát tục, sợi dây chuyền lam ngọc phát sáng đeo trên cổ cô tỏa ra một luồng hàn khí nồng đậm bao phủ toàn bộ cơ thể.


Cô vận hành Huyền Băng Quyết, nén toàn bộ linh lực của cảnh giới Luyện Khí tầng 4 vào hai bàn tay thon dài, chuẩn bị thi triển pháp thuật khống chế diện rộng tối cao của hệ băng.


"Hàn Băng Thấu Xương!"


Trần Tuyết Lạc kết ấn tay dứt khoát, hướng thẳng hai lòng bàn tay xuống mặt sông Giang Hải sôi sục tà độc.


"Rắc... rắc... rắc..."


Một luồng hàn khí lạnh buốt tột cùng bộc phát từ tay cô, nhanh chóng lan truyền dọc theo dòng nước sông Giang Hải bão táp. Mặt nước sông đang sôi sục tà độc đỏ ngòm trong bán kính hai mươi mét xung quanh con Giang Hải Ngạc Ngư lập tức bị đóng băng thần tốc, tạo thành một khối băng khổng lồ dày hơn hai mét khóa chặt nửa thân dưới gớm ghiếc của con quái thú.


Con Giang Hải Ngạc Ngư bị đông cứng khớp chân và đuôi, không thể tiếp tục di chuyển hay quật đuôi phá kè. Nó điên cuồng gầm rú, cố gắng bộc phát toàn bộ tà lực đỏ ngòm của Huyết Hồn Tinh để rạn nứt khối băng dày, tạo ra những vết nứt băng kêu răng rắc đầy nguy hiểm.


"Vũ Hàng! Tôi chỉ có thể đóng băng nó trong vòng ba khắc! Mau dùng lôi pháp kết liễu nó đi!" Trần Tuyết Lạc hét lớn, gương mặt xinh đẹp của cô lúc này đã trắng bệch vì tiêu hao quá nhiều linh lực băng hệ, cơ thể khẽ run lên vì lạnh.


Tống Vũ Hàng gật đầu dứt khoát, đôi găng tay da dẫn lôi trên tay cậu bùng phát những tia sét màu xanh tím rực rỡ bừng bừng. Cậu nhảy vọt lên mái nhà hoang ngoại môn, vận hành Cửu Thiên Lôi Thần Quyết, chuẩn bị phóng ra đòn lôi điện sát thương chí mạng kết liễu quái thú.


Thế nhưng, con Giang Hải Ngạc Ngư trong khoảnh khắc sinh tử đột ngột điên cuồng bộc phát toàn bộ tà lực đỏ ngòm còn lại trong cơ thể. Lớp da vảy sừng gồ ghề của nó phát ra ánh sáng đỏ rực dơ bẩn của Huyết Hồn Tinh, tạo ra một luồng từ trường tà lực đỏ ngòm ăn mòn cực mạnh xung quanh khối băng khổng lồ.


"Rầm... uỳnh!"


Khối băng dày hai mét của Trần Tuyết Lạc bị tà lực đỏ ngòm ăn mòn và phá vỡ nát hoàn toàn thành hàng vạn mảnh vụn băng bắn tung tóe khắp nơi. Con quái thú khổng lồ thoát khỏi xiềng xích băng sương, gầm rú dữ dội trong sự điên cuồng tột độ.


Nó quẫy mạnh chiếc đuôi thép khổng lồ một lần nữa, đập nát mảng kè đá ngầm cuối cùng bảo vệ bờ sông học viện. Sự sụp đổ hoàn toàn của bờ kè tạo ra một hiện tượng kinh hoàng: Một cơn sóng thần khổng lồ màu lam nhạt đầy độc hại—chứa đầy dịch độc biến dị ăn mòn và tà khí đỏ ngòm dơ bẩn của Thần Vũ—đột ngột dựng đứng dậy cao hơn năm mét từ lòng sông Giang Hải bão táp, rít lên một tiếng rợn người, hướng thẳng vào khu luyện công ngoại môn và khu vực hồ Linh Tuyền của học viện tràn quét tới...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!