Nhạc nềnRetroRoman_March

Đại Hội Quảng Trường, Một Cọng Cỏ Phế Võ Công

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm tại sân ngoại môn của Học viện Tiên Đạo Giang Hải vẫn chưa tan hẳn, mang theo cái lạnh ẩm ướt của một ngày mới sau cơn bão lớn. Luồng tà khí đỏ ngòm phát ra từ cơ thể Ngô Bá Thiên cuộn trào như một bầy rắn độc, che khuất cả ánh sáng sớm mai yếu ớt. Tiếng cười khàn đặc, đầy dã tính của hắn vang dội khắp khoảng sân đất đá xám, mang theo một luồng uy áp tinh thần vô hình khiến trăm vị võ sinh của Hiệp Hội Võ Thuật Giang Hải đứng phía xa đều cảm thấy lồng ngực nghẹn ứ, hô hấp khó khăn.


"Khặc khặc! Một cành cây rách cũng đòi chặn ta sao? Hôm nay, ta muốn xem cái học viện hoang phế này lấy cái gì để cản bước chân của Thần Vũ!" Ngô Bá Thiên điên cuồng gầm thét, hai con mắt trào lên những tia máu đỏ sẫm dơ bẩn. Hắn tiến lên một bước, mặt sàn bê tông dưới chân lập tức rạn nứt thành những mạng nhện chằng chịt do sức nặng của tà lực huyết tế.


Diệp Vân Châu đứng sừng sững trước Triệu Thiết Trụ đang nằm bất tỉnh, cành đa cổ thụ của Vạn Niên Cổ Thụ trên tay trái cậu khẽ rủ xuống đất. Những tia sét màu tím vàng kim rực rỡ vẫn lập lòe chạy dọc theo thân gỗ thô sơ, phát ra những tiếng kêu xèo xèo thanh tịnh, tịnh hóa hoàn toàn luồng sương độc đỏ ngòm đang cố gắng len lỏi tới gần. Gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi lạnh lùng như băng đá, mày kiếm nhướng lên, không hề có một chút sợ hãi trước khí thế hung hãn của một võ đạo tông sư đã sa ngã vào tà đạo.


Trong phòng bảo vệ nhỏ bé lợp mái tôn rỉ sét ở cổng trường, Tiêu Lạc vẫn thong dong ngồi gác chéo chân trên chiếc giường tre cũ kỹ. Anh nâng nắp chiếc bình trà inox rỉ sét lên, nhấp một ngụm trà Ngộ Đạo ấm áp. Thông qua Thần Nhãn Thông Thiên, anh nhìn thấy rõ từng sợi kinh mạch của Ngô Bá Thiên đang bị luồng tà lực đỏ ngòm của Huyết Ma Quyết tàn bản gặm nhấm, đan điền của hắn đã hoàn toàn biến chất thành một vũng máu đen ngòm dơ bẩn.


"Vân Châu," giọng nói trầm ấm của Tiêu Lạc truyền thẳng vào thức hải của Diệp Vân Châu bằng thần thức truyền âm. "Kẻ phản bội này đã dùng Huyết Tế Cưỡng Ép Thuật để đổi lấy sức mạnh tà môn tạm thời, đan điền của hắn vô cùng bất ổn. Trò không cần phải lãng phí sức mạnh của cành đa cổ thụ tại đây. Hãy để hắn giữ lại một hơi tàn để ngày mai tiến vào Quảng trường Giang Hải. Trận chiến ngày mai, trước mắt vạn dân thành phố, mới là nơi trò dùng kiếm ý chính tông để đập tan dã tâm của tập đoàn Thần Vũ, đưa học viện của chúng ta ra ánh sáng."


Diệp Vân Châu khẽ gật đầu truyền ý niệm cho sư phụ. Cậu thu hồi Nguyên Thủy Linh Lực Quyết, lôi quang tím vàng kim trên cành đa cổ thụ lập tức tắt lịm, trở lại vẻ ngoài của một cành cây khô thô sơ. Cậu nhìn thẳng vào Ngô Bá Thiên, giọng nói bình thản nhưng lạnh lùng vang lên:


"Ngô Bá Thiên, hôm nay tại sân trường học viện, ta không muốn làm bẩn đất đai của sư môn. Trận chiến sinh tử giữa ta và ngươi đã được hẹn vào ngày mai tại Quảng trường Giang Hải. Trước sự chứng kiến của toàn bộ giới võ thuật và người dân thành phố, ta sẽ để ngươi tâm phục khẩu phục, phơi bày toàn bộ sự dơ bẩn của tà thuật Thần Vũ ra ánh sáng. Ngươi có gan thì hãy giữ lại cái mạng tàn này đến ngày mai!"


Ngô Bá Thiên nghe vậy, luồng tà khí đỏ ngòm quanh người khẽ khựng lại. Hắn liếc nhìn về phía phòng bảo vệ lợp mái tôn rỉ sét, nơi gã bảo vệ Tiêu Lạc đang chậm rãi lau chùi chiếc bình trà inox cũ kỹ. Một luồng áp lực vô hình, lạnh buốt từ sâu trong linh hồn đột ngột quét qua thần thức của hắn, khiến mảnh xương thú đen chứa Huyết Hồn Tinh trong tay áo hắn khẽ run lên bần bật. Hắn biết rõ, nếu hôm nay cố tình ra tay sát phạt tại đây, vị cao nhân ẩn thế đứng sau học viện chắc chắn sẽ không để hắn rời đi dễ dàng.


"Hừ! Thằng nhóc miệng còn hôi sữa!" Ngô Bá Thiên nghiến răng gầm khẽ, cố gắng đè nén sự hoảng sợ ngầm trong lòng. Hắn rụt cánh tay áo bốc khói đen nhạt lại, tà khí đỏ ngòm xung quanh dần thu hồi vào cơ thể. "Được! Ta sẽ để ngươi sống thêm một ngày. Ngày mai, tại Quảng trường Giang Hải, trước ống kính truyền hình và vạn dân thành phố, ta sẽ tự tay bẻ gãy từng khúc xương của ngươi, dẫm nát danh tiếng Học viện Tiên Đạo Giang Hải hoang phế này!"


Nói rồi, Ngô Bá Thiên quay người, dáng vẻ phách lối dẫn theo trăm vị võ sinh của Võ đường Thiết Thần tháo chạy khỏi cổng trường, tiếng cười khàn đặc của hắn vẫn còn lờ lững trong gió sớm đầy vẻ đe dọa. Đám võ sinh của Hiệp Hội Võ Thuật Giang Hải vội vàng nâng Triệu Thiết Trụ đang nằm bất tỉnh lên xe cấp cứu, nhanh chóng di chuyển về bệnh viện thành phố dưới sự hộ tống của lực lượng an ninh.


***


Đêm hôm đó, bầu trời Giang Hải đen kịt không một ngôi sao, những đám mây giông xám xịt từ phía biển cuồn cuộn kéo về, báo hiệu một cơn bão lớn sắp sửa đổ bộ.


Trong khuôn viên Học viện Tiên Đạo Giang Hải, Diệp Vân Châu đứng lặng lẽ dưới gốc Vạn Niên Cổ Thụ ở cổng trường. Cậu nhìn xuống bàn tay trái trống không của mình. Thanh kiếm gỗ đào trừ tà bùa chú lôi điện – vũ khí duy nhất của cậu – đã bị gãy làm đôi trong trận chiến đêm mưa bão với Độc Cô Sát. Cành đa cổ thụ tuy mang linh tính mộc hệ dịu nhẹ, nhưng đối với một trận chiến công khai trước mắt hàng vạn phàm nhân ngày mai, nó lại quá conspicuous, dễ dàng thu hút sự chú ý của các thiết bị do thám công nghệ cao của Thiên Cơ Hội.


"Vân Châu, trò đang lo lắng về vũ khí ngày mai sao?"


Một giọng nói trầm ấm, thong dong vang lên từ phía sau. Diệp Vân Châu giật mình quay lại, chỉ thấy gã bảo vệ Tiêu Lạc đang chậm rãi bước ra từ phòng trực, tay phải cầm chiếc bình trà inox rỉ sét quen thuộc, tay trái cầm một cây chổi tre quét rác. Bước chân của anh nhẹ nhàng không tiếng động, hòa tan hoàn toàn hơi thở vào gió đêm phàm trần.


"Bảo vệ Tiêu..." Diệp Vân Châu chắp tay hành lễ đầy thành kính. Cậu biết rõ, gã bảo vệ lười biếng trước mặt này chính là người đại diện truyền ngôn của vị Hiệu trưởng thần bí đứng sau học viện. "Vân Châu không lo lắng về tính mạng của mình, chỉ lo ngày mai không có kiếm trong tay, sẽ làm tổn hại đến tôn nghiêm của sư môn trước mắt vạn dân thành phố."


Tiêu Lạc khẽ mỉm cười, anh nâng bình trà inox lên nhấp một ngụm trà ấm, ánh mắt lờ đờ uể oải nhìn về phía rặng cỏ hoang đang lay động trong gió đêm cạnh tường rào. Anh chậm rãi nói:


"Vân Châu, kiếm đạo viễn cổ của học viện chúng ta không nằm ở độ sắc bén của sắt thép, cũng không nằm ở sự hoa mỹ của giáp trụ. Người phàm tu kiếm phụ thuộc vào binh khí thần binh; còn tu sĩ tiên gia tu kiếm, trọng ở ý chí thần thức. Khi tâm trò có kiếm, thì vạn vật trong thiên địa—một nhành cây, một giọt sương mai, thậm chí là một cọng cỏ phàm trần bên lề đường—đều có thể hóa thành thần binh sắc lẹm phá vỡ vạn pháp."


Lời nói của Tiêu Lạc như một luồng lôi đình khổng lồ đánh thẳng vào thức hải của Diệp Vân Châu, khiến toàn bộ kinh mạch trong người cậu rúng động mạnh mẽ. Hình ảnh bóng người khổng lồ múa kiếm vĩ đại trong vết chém rêu phong trên bức tường gạch cũ bỗng hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cậu. Kiếm ý Thái Cổ ngủ say sâu trong linh hồn cậu khẽ reo vang lanh lảnh, cộng minh hoàn hảo với Nguyên Thủy Linh Lực Quyết đang lưu chuyển ấm áp trong đan điền.


"Tâm có kiếm... vạn vật giai kiếm..." Diệp Vân Châu lầm bầm, đôi mắt nhắm nghiền lại, toàn thân tiến vào trạng thái thiền định ngộ đạo sâu sắc ngay dưới gốc cây đa cổ thụ. Luồng chân nguyên lam sắc trong người cậu bắt đầu hóa lỏng nhanh hơn, len lỏi qua từng sợi kinh mạch rách nhẹ trước đó, vá lành và cường hóa chúng lên mức dẻo dai cực hạn.


Tiêu Lạc nhìn đệ tử của mình nhanh chóng tiến vào trạng thái ngộ đạo, khẽ gật đầu hài lòng. Anh cầm chổi tre quét nhẹ một đường bụi xung quanh Diệp Vân Châu, tạo ra một vùng không gian mù thiên cơ nhỏ để che giấu dao động linh khí của cậu khỏi sự quét vệ tinh của Thiên Cơ Hội, rồi lững thững quay trở lại phòng bảo vệ trực đêm.


***


Sáng ngày thứ năm định cư, Quảng trường Giang Hải trung tâm thành phố đông nghẹt người, bầu không khí náo nhiệt đến mức nghẹt thở. Hàng vạn người dân phàm trần, võ sinh từ khắp các võ đường, cùng hàng trăm phóng viên truyền hình trong và ngoài nước đã vây kín xung quanh đài thi đấu khổng lồ bằng bê tông cốt thép ở giữa quảng trường.


Sự kiện luận võ công khai giữa Học viện Tiên Đạo Giang Hải và Võ đường Thiết Thần đã được thổi bùng lên thành một scandal truyền thông lớn nhất thành phố. Ai nấy đều tò mò muốn biết cái gọi là "Tiên pháp" của một ngôi trường hoang phế ngoại ô có thực sự tồn tại, hay chỉ là một trò bịp bợm công nghệ cao để lừa đảo đất đai.


Cô nàng phóng viên tự do Tô Thanh Thanh đứng ngay sát rìa đài thi đấu, tay ôm chặt chiếc máy ảnh cơ lớn có gắn thấu kính thạch anh đặc chế do chính cô thiết kế. Đôi mắt to tròn đầy vẻ lo lắng của cô liên tục quét qua đám đông, tìm kiếm bóng dáng của Diệp Vân Châu. Cô biết rõ, sau thất bại nhục nhã của Vương Ba ở cổng trường, tập đoàn Thần Vũ chắc chắn sẽ dùng mọi thủ đoạn dơ bẩn nhất để tiêu diệt học viện trong trận đấu công khai này.


"Thanh Thanh! Nhìn kìa! Người của Võ đường Thiết Thần đến rồi!" Người quay phim đi cùng khẽ huých tay cô, hướng ống kính camera về phía lối vào quảng trường.


Một đoàn xe SUV màu đen sang trọng đắt tiền gầm rú lao tới, bẻ lái một đường cong tàn nhẫn chắn ngang lối đi, dẫm nát cả rào chắn phàm trần. Cửa xe mở ra, Ngô Bá Thiên lững thững bước xuống trong bộ võ phục màu đen thêu biểu tượng của tập đoàn Thần Vũ. Xung quanh cơ thể hắn lúc này lờ lững một làn sương mù màu đỏ ngòm nhạt bốc mùi tanh sực, đôi mắt đỏ rực dã tính quét qua hàng vạn khán giả khiến ai nấy đều rùng mình ớn lạnh.


Hai cánh tay của Ngô Bá Thiên được trang bị cặp hộ tay bằng thép đen tà khí khổng lồ, trên bề mặt khắc đầy những ký tự tà thuật ngoằn ngoèo đang phát ra ánh sáng đỏ rực dơ bẩn. Đó chính là tà vật do Huyết Quỷ dùng máu phàm nhân hiến tế ngưng tụ thành, giúp hắn cưỡng ép bộc phát sức mạnh tà tu Luyện Khí tầng 5 đỉnh phong.


"Khặc khặc! Đám bịp bợm học viện Giang Hải đâu rồi? Không dám đến nên trốn chui trốn lủi rồi sao?" Ngô Bá Thiên nhảy vọt một cái cao hơn năm mét, đáp rầm xuống giữa đài thi đấu bằng bê tông. Sức nặng của cú đáp cùng tà lực bộc phát làm mặt sàn quảng trường nứt toác ra một mảng lớn, đá vụn bắn tung tóe khắp nơi.


Đám võ sinh của Võ đường Thiết Thần phía dưới lập tức reo hò cổ vũ điên cuồng, tiếng trống trận phàm trần vang lên dồn dập đầy vẻ hống hách khiêu khích.


Đúng lúc bầu không khí đang căng thẳng đến cực điểm, từ phía rìa quảng trường, một thân ảnh gầy gò, thẳng tắp như ngọn thương chậm rãi bước đi qua đám đông.


Đó là Diệp Vân Châu.


Cậu mặc bộ đồng phục học viện màu xanh xám bạc màu sờn cũ, chân đi đôi giày vải thô sơ, hai bàn tay hoàn toàn trống không, không hề mang theo bất kỳ binh khí hay kiếm gỗ nào. Gương mặt thiếu niên mười bảy tuổi tĩnh lặng như nước hồ mùa thu, không một gợn sóng trước sự sỉ nhục và gào thét của hàng vạn người xung quanh.


"Trời ơi! Thằng nhóc đó điên rồi sao? Giao thủ với tông sư Ngô Bá Thiên mà lại đi tay không?"

"Học viện Giang Hải này thực sự là một lũ lừa đảo, ngay cả một thanh kiếm tử tế cũng không trang bị nổi cho đệ tử!"


Tiếng xầm xì bàn tán, tiếng cười chê khinh miệt của khán giả phàm trần vang lên khắp bốn phía quảng trường. Nhưng Tô Thanh Thanh thông qua thấu kính thạch anh đặc chế của chiếc máy ảnh lại nhìn thấy một cảnh tượng hoàn toàn khác: Xung quanh nhục thân gầy gò của Diệp Vân Châu đang bao phủ bởi một luồng chân nguyên màu lam vàng kim vô cùng tinh khiết, rực rỡ, hoàn toàn áp đảo luồng tà khí đỏ ngòm dơ bẩn của Ngô Bá Thiên.


"Vân Châu... Cố lên!" Tô Thanh Thanh khẽ thì thầm, ngón tay run rẩy liên tục bấm máy ghi lại từng khoảnh khắc kỳ vĩ này.


Diệp Vân Châu bước từng bước trầm ổn lên bậc thềm đài thi đấu, đứng đối diện với Ngô Bá Thiên cách mười mét. Cậu chắp tay, giọng nói bình thản vang dội toàn trường:


"Học viện Tiên Đạo Giang Hải, đệ tử ngoại môn Diệp Vân Châu, tiếp chiến."


"Khặc khặc! Thằng nhóc kiêu ngạo! Hôm nay ta sẽ dùng nắm đấm này đập nát cái đầu của ngươi, dâng hiến linh hồn ngươi cho Thần Vũ vĩ đại!" Ngô Bá Thiên cười điên cuồng, không thèm nể tình võ đạo truyền thống nữa. Hắn thọc tay vào ngực áo, lấy ra một viên tinh thể màu đỏ ngòm phát ra ánh sáng dơ bẩn—Huyết Hồn Tinh cực phẩm do Tào Thiên Tứ cung cấp—rồi dứt khoát nuốt chửng vào bụng.


"Oanh!"


Viên Huyết Hồn Tinh vừa vào bụng, nhục thân của Ngô Bá Thiên lập tức phình to lên gấp rưỡi, cơ bắp cuồn cuộn nổi đầy những sợi gân xanh tím dị dạng. Luồng tà khí đỏ ngòm bùng phát mạnh mẽ hơn gấp ba lần, hóa thành một cột khí đen đỏ khổng lồ bốc lên bừng bừng xung quanh hắn, lôi điện đen tà ác xẹt xèo xèo khắp cơ thể. Sức mạnh cưỡng ép đột phá giúp hắn tạm thời đạt đến chiến lực tà tu Luyện Khí tầng 5 đỉnh phong, nhục thân cứng cáp như sắt thép.


"Hắc Huyết Quyền! Chết đi!" Ngô Bá Thiên gầm lên dã tính, thân hình khổng lồ lao vút về phía trước nhanh như một cỗ xe tăng bọc thép. Hắn vung nắm đấm khổng lồ mang theo luồng tà lực đỏ sẫm ăn mòn không khí, nện thẳng một quyền chí mạng vào đầu Diệp Vân Châu.


Nắm đấm đi qua đâu, mặt sàn bê tông của đài thi đấu quảng trường lập tức bị áp lực tà lực ép vỡ nát, bụi cát bay mù mịt che khuất tầm nhìn của hàng vạn khán giả phàm trần. Tiếng hét kinh hoàng của người dân vang lên khắp nơi.


Đối mặt với cú đấm hủy diệt mang theo man lực bạo liệt của tà tu, Diệp Vân Châu cực kỳ bình tĩnh. Cậu vận hành Nguyên Thủy Linh Lực Quyết, thân hình gầy gò khẽ lướt nhẹ sang bên trái mười phân bằng bộ pháp ngự phong uyển chuyển, né tránh cú đấm trực diện trong gang tấc không tiếng động.


"Uỳnh!"


Cú đấm của Ngô Bá Thiên hụt mục tiêu, nện mạnh xuống mặt sàn đài thi đấu, tạo ra một hố sâu hoắm rộng hơn hai mét, đá tảng vỡ vụn bắn tung tóe. Hắn gầm lên điên cuồng, xoay người liên tiếp tung ra hàng chục quyền Hắc Huyết Quyền bạo liệt, tạo thành một lưới nắm đấm đỏ ngòm bao vây chặt chẽ lấy Diệp Vân Châu.


Diệp Vân Châu như một chiếc lá tre trôi dạt giữa dòng nước lũ, uyển chuyển lướt đi giữa các khe hở của nắm đấm tà lực mà không hề bị sứt mẻ một sợi tóc. Cậu liên tục quan sát, nhận ra tà thuật của Ngô Bá Thiên tuy có man lực cực mạnh nhờ Huyết Hồn Tinh, nhưng vận hành kinh mạch vô cùng hỗn loạn, đầy rẫy những điểm nghẽn do cưỡng ép tiến cấp.


"Trốn tránh cái gì chứ? Thằng nhóc hèn nhát! Có gan thì đỡ một quyền của ta!" Ngô Bá Thiên phát điên vì liên tục đánh hụt, gầm thét dữ dội.


Diệp Vân Châu lùi lại năm bước, đứng ở rìa đài thi đấu. Cậu cúi đầu nhìn xuống khe nứt bê tông dưới chân mình, nơi có một khóm cỏ phàm trần nhỏ bé đang run rẩy sinh trưởng giữa đất cát hoang dã. Cậu khẽ khom người, vươn hai ngón tay trỏ và ngón giữa kẹp nhẹ lấy một cọng cỏ xanh mướt thô sơ, dứt khoát plucking nó lên.


Khán giả phía dưới chứng kiến cảnh tượng này đều ngơ ngác, không tin nổi vào mắt mình.


"Hắn... hắn nhặt một cọng cỏ để chiến đấu sao?"

"Thằng nhóc này điên thật rồi! Cọng cỏ phàm trần thì làm được cái gì trước đao kiếm thép nguội chứ?"


Ngô Bá Thiên nhìn thấy cọng cỏ trên tay Diệp Vân Châu, cười sằng sặc đầy vẻ sỉ nhục kiêu ngạo: "Khặc khặc! Nhặt cỏ làm kiếm sao? Học viện Giang Hải của ngươi thực sự đã hết thời rồi! Hôm nay ta sẽ dẫm nát cọng cỏ đó cùng với cái mạng của ngươi!"


Diệp Vân Châu không thèm đáp lời. Cậu khẽ nhắm mắt lại, toàn bộ tinh thần lực chìm vào thức hải, cộng minh hoàn hảo với Thái Cổ Kiếm Ý ngủ say vạn năm. Cậu vận hành dòng chân nguyên lam sắc ấm áp trong đan điền, rót toàn bộ linh lực tinh khiết nhất của Nguyên Thủy Linh Lực Quyết vào cọng cỏ phàm trần thô sơ.


"Oanh!"


Một cảnh tượng kỳ vĩ bộc phát ngay trước mắt hàng vạn người dân Giang Hải: Cọng cỏ xanh mướt trên tay Diệp Vân Châu bỗng nhiên phát ra tiếng kiếm鸣 thanh thoát, trầm hùng rúng động cả quảng trường. Toàn bộ cọng cỏ lập tức hóa thành màu vàng kim rực rỡ lấp lánh, thẳng tắp và cứng cáp như một thanh thần binh sắc lẹm được rèn đúc từ thái cổ.


Luồng kiếm ý Thái Cổ uy nghiêm, sắc bén tột cùng bùng phát từ cọng cỏ vàng kim, tịnh hóa hoàn toàn sương độc đỏ ngòm xung quanh đài thi đấu, trả lại bầu không khí trong lành tinh khiết.


"Kiếm khí hóa ty!"


Diệp Vân Châu khẽ mở mắt, đôi mắt cậu lúc này phát ra luồng lam quang sâu thẳm đầy uy nghiêm của kiếm tu chân chính. Cậu kẹp cọng cỏ vàng kim, khẽ vung nhẹ một đường kiếm hướng về phía Ngô Bá Thiên đang lao tới.


Một vệt sáng vàng kim mỏng manh, sắc lẹm như sợi tơ vô hình đan chéo nhau xé toạc không gian bay ra từ cọng cỏ phàm trần. Vệt sáng vàng kim di chuyển không tiếng động, mang theo quy tắc tịnh hóa tuyệt đối của tiên gia chính tông.


Ngô Bá Thiên cảm nhận được luồng kiếm khí hóa ty sắc lẹm đang lao tới, bản năng sinh tử của một võ sư gào thét dữ dội. Hắn gầm lên, vung hai cánh tay mang cặp hộ tay bằng thép đen tà khí khổng lồ đan chéo trước ngực, bộc phát toàn bộ tà lực Huyết Ma Quyết hòng dùng nhục thân hóa thép để đỡ đòn kiếm khí.


Thế nhưng, trước mặt kiếm ý Thái Cổ chính tông, mọi loại tà thuật công nghệ đều chỉ như giấy mỏng.


"Xoẹt!"


Vệt sáng vàng kim mỏng như sợi tơ lướt qua nhục thân khổng lồ của Ngô Bá Thiên một cách nhẹ nhàng, không hề có tiếng nổ lớn hay chấn động địa chấn nào xảy ra.


Một giây... hai giây...


"Răng rắc!"


Cặp hộ tay bằng thép đen tà khí khổng lồ đắt giá của Ngô Bá Thiên đột ngột bị chém đứt đôi hoàn toàn, vết cắt phẳng lì lấp lánh ánh vàng kim tịnh hóa. Tiếp đó, luồng kiếm khí hóa ty vàng kim lướt qua lục phủ ngũ tạng và đan điền của hắn, cắt đứt hoàn toàn 36 sợi kinh mạch cốt lõi đang vận hành tà lực huyết tế.


"A... !"


Ngô Bá Thiên thét lên một tiếng thảm thiết tột cùng, vang dội cả Quảng trường Giang Hải. Toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn trên người hắn lập tức xẹp xuống như một quả bóng xì hơi, nhục thân khổng lồ thun lại trở về hình dáng một đại hán gầy gò, suy kiệt.


Luồng tà khí đỏ ngòm dơ bẩn tích tụ từ Huyết Hồn Tinh bộc phát dữ dội ra ngoài từ các kinh mạch bị đứt, hóa thành một làn khói đen đỏ hỗn loạn bốc mùi tanh hôi nồng nặc bốc lên vòm trời quảng trường trước sự chứng kiến của hàng vạn người dân.


Ngô Bá Thiên quỵ gối xuống mặt sàn đài thi đấu vỡ nát, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực đang rỉ ra máu đen tà thuật. Đan điền tà tu của hắn đã bị kiếm khí hóa ty tịnh hóa và phế bỏ hoàn toàn, tu vi võ đạo tông sư tích lũy cả đời cùng tà lực Thần Vũ biến thành hư vô, vĩnh viễn hóa thành một phế nhân không thể tu luyện.


Hắn run rẩy ngẩng đầu nhìn Diệp Vân Châu đang đứng thong dong cầm cọng cỏ vàng kim nhạt dần trở lại màu xanh phàm trần, đôi mắt ti hí của hắn đầy vẻ kinh hoàng, tuyệt vọng tột cùng:


"Ngươi... ngươi đã phế bỏ tu vi của ta... Ngươi dùng cái gì... Một cọng cỏ... làm sao có thể..."


"Ta đã nói, tiên pháp học viện Giang Hải chính tông, vạn vật giai kiếm." Diệp Vân Châu lạnh lùng thả cọng cỏ phàm trần đã héo rũ xuống đất bùn. "Hôm nay ta phế bỏ tu vi tà thuật của ngươi để đòi lại công lý cho Hội trưởng Triệu Thiết Trụ, giải cứu danh dự cho võ đạo truyền thống Giang Hải."


Toàn bộ Quảng trường Giang Hải im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng lá rụng. Hàng vạn người dân phàm trần, võ sinh võ đường Thiết Thần đứng ngơ ngác như những bức tượng đá, đôi mắt trợn tròn đầy vẻ kinh hoàng kinh ngạc tột độ. Họ đã tận mắt chứng kiến một thiếu niên mười bảy tuổi dùng một cọng cỏ phàm trần nhẹ nhàng chém đứt đôi cặp hộ tay thép dày và phế bỏ hoàn toàn một võ đạo tông sư bộc phát tà khí khổng lồ.


Đây không phải là công nghệ ngụy trang, cũng không phải là trò bịp bợm truyền thông.


Đây chính là tiên pháp thực sự! Là sức mạnh phi phàm của tu tiên chính tông đô thị!


"Tách! Tách! Tách!"


Tô Thanh Thanh là người đầu tiên tỉnh lại sau cơn chấn động, ngón tay cô điên cuồng bấm nút máy ảnh ghi lại cảnh tượng Ngô Bá Thiên quỵ gối rỉ máu đen tà thuật dưới chân Diệp Vân Châu. Gương mặt cô đỏ hồng vì phấn khích tột độ, cô biết rõ, bức ảnh này ngày mai sẽ làm nổ tung toàn bộ truyền thông thế giới, đưa Học viện Tiên Đạo Giang Hải chính thức bước ra ánh sáng toàn cầu.


Thế nhưng, ngay khi luồng tà khí đỏ ngòm dơ bẩn của Ngô Bá Thiên hoàn toàn bộc phát ra ngoài không khí quảng trường, nó bỗng nhiên ngưng tụ lại thành một làn sương mù màu huyết sắc dày đặc, lờ lững trôi dạt lấp lánh tàn tích của tà thuật huyết tế dơ bẩn ngay trước hàng vạn ống kính camera truyền hình trực tiếp...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!