Nhạc nềnRetroRoman_March

Hắc Huyết Quyền Xuất, Võ Sư Phản Bội Lộ Diện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm tại ngoại ô thành phố Giang Hải vẫn chưa tan hẳn, mang theo cái lạnh ẩm ướt của một ngày mới sau cơn bão lớn. Bên bờ hồ Linh Tuyền, Lâm Phàm và Diệp Vân Châu đứng lặng nhìn mặt nước đang dần chuyển sang sắc đỏ ngòm dơ bẩn. Những vệt khí đỏ tía âm u, tanh hôi tột cùng cứ thế rò rỉ từ mạch nước ngầm dẫn vào hồ, triệt tiêu đi luồng linh khí lam sắc tinh khiết vốn có.


Tại cổng chính, Ngô Bá Thiên run rẩy rụt cánh tay áo bốc khói đen nhạt lại, ánh mắt nhìn gã bảo vệ Tiêu Lạc đầy vẻ nghi kị và dã tâm. Luồng sóng âm từ tiếng gõ bình trà rỉ sét của Tiêu Lạc vừa rồi tuy vô hình vô ảnh, nhưng lại như một thanh đại đao vô hình chém thẳng vào thần thức của hắn, khiến viên Huyết Hồn Tinh ẩn giấu trong mảnh xương thú đen nơi tay áo hắn suýt chút nữa đã bị chấn vỡ. Hắn nghiến răng, cố đè nén sự hoảng loạn đang cuộn trào trong lồng ngực.


Triệu Thiết Trụ, Hội trưởng Hiệp Hội Võ Thuật Giang Hải, hoàn toàn không hề hay biết về cuộc giao tranh thần thức ngầm vừa diễn ra. Y đứng sừng sững như một ngọn tháp sắt, đôi mắt hổ vẫn chăm chú nhìn vào Diệp Vân Châu. Sự cương trực của một Nội Kình Võ Sư suốt đời rèn luyện võ đạo khiến y không chấp nhận được việc một thiếu niên mười bảy tuổi lại có thể sở hữu thứ sức mạnh vượt trội hơn cả trăm năm tích lũy của giới võ thuật phàm trần.


"Vân Châu tiểu tử!" Triệu Thiết Trụ trầm giọng nói, tiếng xích sắt trên cổ tay y khẽ rung lên lanh lảnh. "Ngươi nói ngày mai tại Quảng trường Giang Hải sẽ luận võ công khai, Triệu mỗ đồng ý. Nhưng hôm nay, trước mặt trăm vị võ sinh của Hiệp hội, ta muốn tận mắt chứng kiến bản lĩnh thật sự của Học viện Tiên Đạo các ngươi. Tránh để ngày mai thiên hạ lại nói Hiệp hội chúng ta cậy mạnh hiếp yếu, bắt nạt một lũ bịp bợm truyền thông!"


Ngô Bá Thiên nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia sáng âm hiểm. Hắn tiến lên nửa bước, ghé sát tai Triệu Thiết Trụ, dùng giọng điệu đầy vẻ lo lắng giả tạo để khích tướng: "Hội trưởng nói rất phải. Nhưng nếu luận võ công khai ngày mai, lỡ như bọn chúng dùng công nghệ ngụy trang để lừa gạt bàn dân thiên hạ thì sao? Hay là ngay tại sân trường này, chúng ta cử người giao thủ nội bộ trước một trận. Để xem cái gọi là 'Tiên pháp' của bọn chúng có chịu nổi một quyền của nội kình võ đạo truyền thống hay không!"


Triệu Thiết Trụ nhướng mày. Y vốn là người quang minh lỗi lạc, nhưng lời nói của Ngô Bá Thiên lại đánh trúng vào lòng kiêu hãnh võ đạo của y. Y quay sang nhìn Diệp Vân Châu, gật đầu: "Được! Trận đấu ngày mai vẫn giữ nguyên. Nhưng hôm nay, Triệu mỗ muốn cùng các ngươi giao thủ hữu nghị một trận ngay tại đây!"


Diệp Vân Châu đứng thẳng người, cành đa cổ thụ của Vạn Niên Cổ Thụ trên tay trái khẽ rủ xuống đất. Cậu không hề dao động trước khí thế bức người của trăm võ sinh phàm nhân, đôi mắt vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Cậu khẽ liếc nhìn về phía phòng bảo vệ lợp mái tôn rỉ sét ở cổng trường.


Trong phòng bảo vệ, Tiêu Lạc vẫn thong dong ngồi gác chéo chân trên chiếc giường tre cũ kỹ. Anh nâng nắp bình trà inox rỉ sét lên, nhấp một ngụm trà Ngộ Đạo ấm áp. Thông qua Thần Nhãn Thông Thiên, anh nhìn thấy rõ từng sợi kinh mạch của Triệu Thiết Trụ đang vận hành một luồng nội kình phàm trần vô cùng sạch sẽ, cương mãnh. Ngược lại, trong đan điền của Ngô Bá Thiên, luồng tà khí đỏ ngòm của Huyết Ma Quyết tàn bản đang cuộn trào như một bầy rắn độc, chực chờ cắn nuốt.


"Vân Châu," giọng nói trầm ấm của Tiêu Lạc lại truyền thẳng vào thức hải của Diệp Vân Châu bằng thần thức truyền âm. "Triệu Thiết Trụ là người chính trực, nội kình sạch sẽ. Nhưng Ngô Bá Thiên đã bán linh hồn cho Thần Vũ, tà lực trong người hắn đang rục rịch bộc phát. Trò hãy để Triệu Thiết Trụ ra tay trước. Trận chiến này sẽ là đá mài dao tốt nhất để trò thấu hiểu sự dơ bẩn của tà tu đô thị."


Diệp Vân Châu khẽ gật đầu truyền ý niệm cho sư phụ. Cậu bước lên một bước, chắp tay nói: "Hội trưởng Triệu đã có nhã ý, học viện chúng ta tự nhiên tiếp đón. Nhưng Vân Châu chỉ là đệ tử ngoại môn, không dám mạo muội giao thủ với Hội trưởng trước. Nghe nói Phó hội trưởng Ngô Bá Thiên cũng là một võ đạo tông sư lừng lẫy, hay là để hai vị Hội trưởng và Phó hội trưởng giao thủ trước để chỉ điểm cho vãn bối?"


Lời nói của Diệp Vân Châu vô cùng khéo léo, vừa giữ được lễ độ, vừa đẩy Ngô Bá Thiên vào thế phải lộ diện. Triệu Thiết Trụ nghe vậy liền cười lớn, vỗ mạnh vào vai Ngô Bá Thiên: "Ha ha! Tiểu tử này nói rất đúng. Bá Thiên, đệ và ta đã lâu không giao thủ trước mặt các võ sinh. Hôm nay, nhân cơ hội này, đệ cùng ta spar một trận hữu nghị, vừa để chỉ điểm cho hậu bối, vừa để xem võ công của đệ dạo này có tiến bộ không!"


Ngô Bá Thiên biến sắc mặt. Hắn không ngờ thằng nhóc Diệp Vân Châu lại sắc sảo đến thế. Hắn lén nhìn luồng tà khí đỏ ngòm đang bị tiếng chuông bình trà của Tiêu Lạc phong tỏa trong ống tay áo, biết rằng nếu mình bộc phát tà lực ngay bây giờ sẽ bị vị đại lão ẩn thế đứng sau học viện phát hiện. Nhưng trước sự chứng kiến của trăm võ sinh và ánh mắt mong đợi của Triệu Thiết Trụ, hắn không thể từ chối.


"Được... Được chứ!" Ngô Bá Thiên gượng cười, bước ra giữa sân đất đá xám của học viện. Hắn khẽ vận chuyển nội kình phàm trần để che giấu đi luồng tà lực dơ bẩn trong người, thủ thế quyền pháp của Võ đường Thiết Thần.


Triệu Thiết Trụ bước ra đối diện, dáng người vĩ ngạn như một ngọn núi nhỏ. Y khẽ quát một tiếng, đôi chân dậm mạnh xuống đất làm bụi cát bay tứ tung. Hai cánh tay y rung lên, cặp vòng sắt phát ra tiếng clank clank dồn dập. Luồng nội kình phàm trần cương mãnh bộc phát từ đan điền, chạy dọc theo kinh mạch làm màng da cánh tay y phình to, đỏ hồng lên.


"Bá Thiên, cẩn thận! Thiết Sa Chưởng của ta không nể tình huynh đệ đâu!" Triệu Thiết Trụ gầm khẽ, thân hình lao vút về phía trước nhanh như một con mãnh hổ xuống núi. Cánh tay phải y mang theo kình khí vô hình rít gào trong không khí, đánh thẳng một chưởng vào ngực Ngô Bá Thiên.


Ngô Bá Thiên nhíu mắt, không dám khinh suất. Hắn nghiêng người tránh né, đồng thời vung quyền chặn đỡ. Triệu Thiết Trụ thi triển Thiết Sa Chưởng cương mãnh tột cùng, mỗi một chưởng đánh ra đều mang theo tiếng gió rít u u, kình lực phàm trần nện xuống mặt đất làm đá sỏi vỡ vụn. Ngô Bá Thiên bị áp chế hoàn toàn, liên tục phải lùi lại dưới những đòn tấn công như vũ bão của Triệu Thiết Trụ.


"Ha ha! Bá Thiên, võ công của đệ dạo này lỏng lẻo quá rồi!" Triệu Thiết Trụ hào sảng cười lớn, một chưởng đẩy lui Ngô Bá Thiên năm bước.


Ngô Bá Thiên đứng vững lại, gương mặt vặn vẹo vì nhục nhã và oán hận. Hắn nhìn thấy đám võ sinh phía sau đang xầm xì bàn tán, lại nhìn thấy Diệp Vân Châu đang đứng khoanh tay quan sát đầy vẻ bình thản. Sự kiêu ngạo của một võ đạo tông sư, cùng sự thúc giục điên cuồng của luồng tà lực Huyết Ma Quyết trong người khiến hắn mất đi lý trí.


Tào Thiên Tứ đã hứa với hắn, chỉ cần hắn hủy diệt được học viện này, hắn sẽ nhận được viên Huyết Hồn Tinh cực phẩm để đột phá giới hạn phàm nhân, đạt đến trường sinh bất lão. Hắn không thể thất bại ở đây!


"Triệu Thiết Trụ... Đây là do ngươi tự tìm cái chết!" Ngô Bá Thiên gầm khẽ trong lòng. Hắn lén lút bấm ngón tay phải vào lòng bàn tay trái, kích hoạt ấn ký tà thuật bằng xương thú đen ẩn giấu sâu trong ống tay áo rộng.


"Oanh!"


Một luồng tà lực màu đỏ ngòm, tanh tưởi tột cùng đột ngột bùng phát từ mảnh xương thú đen, nạp thẳng vào kinh mạch của Ngô Bá Thiên. Đôi mắt hắn lập tức trào lên những tia máu đỏ sẫm dơ bẩn, gân xanh nổi đầy mặt như những con giun đất bò lổm ngổm. Hắn vận hành Huyết Tế Cưỡng Ép Thuật, thi triển sát chiêu Hắc Huyết Quyền tàn độc.


"Chết đi!" Ngô Bá Thiên gầm lên điên cuồng, một quyền đánh ra mang theo luồng khí đỏ ngòm tanh sực, ăn mòn cả không khí xung quanh tạo thành tiếng xèo xèo ghê rợn. Luồng tà khí đỏ ngòm lao thẳng về phía ngực Triệu Thiết Trụ với tốc độ nhanh gấp ba lần bình thường.


Triệu Thiết Trụ biến sắc mặt. Y cảm nhận được một luồng tử khí lạnh buốt đang khóa chặt lấy mình, luồng kình khí đỏ ngòm kia bốc mùi máu tanh nồng nặc khiến y buồn nôn, đan điền nội kình phàm trần lập tức bị áp chế đến mức đông cứng lại. Trong khoảnh khắc sinh tử, Triệu Thiết Trụ gầm lên, cố gắng vận hành Kim Cương Ba Đạp để phòng ngự, hai cánh tay đan chéo trước ngực tạo thành màng chắn nội kình.


Thế nhưng, nội kình phàm trần làm sao có thể chống lại tà thuật huyết tế chính tông?


"Răng rắc!"


Hắc Huyết Quyền của Ngô Bá Thiên nện thẳng vào màng chắn của Triệu Thiết Trụ. Luồng tà khí đỏ ngòm lập tức ăn mòn hoàn toàn kình lực phàm trần, bẻ gãy cặp vòng sắt nặng 20kg trên cổ tay y như bẻ một cành củi khô. Nắm đấm mang theo tà lực đỏ sẫm nện mạnh vào lồng ngực Triệu Thiết Trụ.


"Phốc!"


Triệu Thiết Trụ phun ra một ngụm máu đen xì bốc mùi hôi thối, lồng ngực lõm xuống một mảng lớn. Kinh mạch toàn thân y như bị lửa tà thiêu rụi, bỏng rát và rạn nứt hoàn toàn. Thân hình vĩ ngạn của y bay ngược ra sau hơn mười mét, đập mạnh xuống mặt đất đá xám của học viện, bất tỉnh nhân sự. Đan điền nội kình của y đã bị tà lực Hắc Huyết Quyền phá hủy hoàn toàn, hóa thành một phế nhân.


"Hội trưởng!"

"Hội trưởng Triệu!"


Hàng trăm võ sinh Hiệp Hội Võ Thuật Giang Hải kinh hoàng hét lên, xông lên định đỡ Triệu Thiết Trụ dậy. Nhưng ngay khi họ vừa bước tới gần, Ngô Bá Thiên đã lơ lửng bước lên, xung quanh cơ thể hắn bao phủ bởi một làn sương mù màu đỏ ngòm tanh sực, đôi mắt đỏ rực dã tính quét qua đám đông khiến ai nấy đều run rẩy lùi lại.


"Khặc khặc khặc! Một lũ phế vật phàm nhân!" Ngô Bá Thiên cười điên cuồng, giọng nói khàn đặc mang theo tà âm nhiễu hồn làm lung lay thần trí của các võ sinh. "Triệu Thiết Trụ cậy mạnh hiếp yếu, ngăn cản ta đầu quân cho tập đoàn Thần Vũ vĩ đại. Hôm nay, ta phế bỏ hắn để làm gương cho các ngươi! Từ nay về sau, Giang Hải này chỉ có Võ đường Thiết Thần của ta là độc tôn!"


Hắn ngạo nghễ quay sang nhìn về phía Diệp Vân Châu, luồng tà khí đỏ ngòm xung quanh hắn bùng phát mạnh mẽ hơn, làm rung chuyển cả sân đấu ngoại môn của học viện. Hắn chỉ ngón tay đầy móng vuốt đen xì vào Diệp Vân Châu, thách thức:


"Tiểu tử! Đến lượt ngươi rồi! Cái gọi là Học viện Tiên Đạo Giang Hải hôm nay phải bị san phẳng dưới chân ta!"


Nói rồi, Ngô Bá Thiên lao vút về phía trước, Hắc Huyết Quyền ngưng tụ luồng tà lực đỏ sẫm khổng lồ, đánh thẳng một đòn kết liễu vào đầu Triệu Thiết Trụ đang nằm bất động dưới đất, hòng giết người diệt khẩu trước mặt bàn dân thiên hạ.


"Đồ phản bội dơ bẩn!" Một tiếng quát lạnh lùng, sắc bén như kiếm quang vang lên.


Diệp Vân Châu bước lên, thân hình nhanh như một tia chớp vàng kim lướt qua khoảng sân đất đá. Cậu không hề có kiếm gỗ đào trừ tà bên người, nhưng cành đa cổ thụ của Vạn Niên Cổ Thụ trên tay trái cậu lúc này bỗng nhiên phát ra tiếng vo vo trầm hùng của lôi điện. Cậu vận hành Nguyên Thủy Linh Lực Quyết cùng Thái Cổ Kiếm Ý đến cực hạn, rót toàn bộ chân nguyên lam sắc ấm áp vào cành đa thô sơ.


"Oanh!"


Cành đa cổ thụ bộc phát ra một luồng lôi quang màu tím vàng kim rực rỡ, chém ra một đạo kiếm khí sắc bén xé toạc màn sương độc đỏ ngòm của Ngô Bá Thiên. Cành đa mang theo lôi điện chính tông va chạm trực diện với nắm đấm Hắc Huyết Quyền của Ngô Bá Thiên ngay sát ngực Triệu Thiết Trụ.


Một tiếng nổ lớn vang dội cả học viện, lôi quang tím và tà khí đỏ ngòm va chạm dữ dội tạo thành những tia điện xẹt xèo xèo khắp mặt đất. Ngô Bá Thiên bị chấn động mạnh, luồng tà lực đỏ ngòm bị lôi điện chính tông tịnh hóa hoàn toàn, cơ thể hắn bị đẩy lùi ba bước trên mặt đất đá xám.


Diệp Vân Châu đứng thẳng người trước Triệu Thiết Trụ, cành đa cổ thụ trên tay cậu vẫn lập lòe những tia sét tím vàng kim đầy uy nghiêm, đôi mắt mày kiếm mắt tinh nhìn thẳng vào kẻ phản bội.


Ngô Bá Thiên đứng vững lại, cánh tay phải của hắn bị lôi điện chính tông chấn động đến mức run rẩy, tà khí đỏ ngòm xung quanh hắn bị đẩy lui nhưng ngay lập tức lại cuộn trào bùng phát dữ dội hơn. Hắn điên cuồng cười lớn, bộc phát toàn bộ khí tức tà tu đỏ ngòm làm đen kịt cả một góc sân đấu ngoại môn, ngạo nghễ thách thức toàn bộ học viện:


"Khặc khặc! Một cành cây rách cũng đòi chặn ta sao? Hôm nay, ta muốn xem cái học viện hoang phế này lấy cái gì để cản bước chân của Thần Vũ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!