Nhạc nềnRetroRoman_March

Võ Đạo Thách Đấu, Hiệp Hội Giang Hải Đến Tìm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm tại ngoại ô thành phố Giang Hải vẫn chưa tan hẳn, mang theo cái lạnh ẩm ướt của một ngày mới sau cơn bão lớn. Bên bờ hồ Linh Tuyền, Lâm Phàm và Diệp Vân Châu đứng lặng nhìn mặt nước đang dần chuyển sang sắc đỏ ngòm dơ bẩn. Những vệt khí đỏ tía âm u, tanh hôi tột cùng cứ thế rò rỉ từ mạch nước ngầm dẫn vào hồ, triệt tiêu đi luồng linh khí lam sắc tinh khiết vốn có.


Lâm Phàm mím chặt môi, dùng vài tấm ván gỗ cũ cùng một trận pháp cảnh báo sơ cấp bao quanh rìa hồ để ngăn không cho các học viên ngoại môn khác vô tình chạm phải nước độc. Cậu quay sang Diệp Vân Châu, giọng trầm xuống đầy lo lắng: "Vân Châu ca, tà độc huyết tế này mang tính hỏa độc âm nhu cực mạnh, tương tự như tà độc Sát Hồn của Độc Cô Sát nhưng ở quy mô lớn hơn nhiều. Con đường nước ngầm này dẫn thẳng từ sâu trong lòng núi, chắc chắn có bàn tay của Huyết Quỷ đứng sau. Chúng ta cần phải phong tỏa khu vực này và tìm cách tịnh hóa mạch nước trước khi nó rò rỉ ra sông chính của thành phố."


Diệp Vân Châu gật đầu, ánh mắt sắc bén như kiếm quang nhìn chăm chú vào dòng nước độc: "Đan điền của ta đã hoàn toàn khôi phục nhờ Hồi Phong Đan của đệ, nhưng thanh kiếm gỗ đào trừ tà đã gãy làm đôi trong trận chiến đêm qua. Hiện tại, ta chỉ có thể tạm thời dùng một cành cây của Vạn Niên Cổ Thụ này làm kiếm." Nói rồi, cậu khẽ vuốt ve cành đa già cỗi cầm trên tay, tuy thô sơ nhưng bên trong lại ẩn chứa một luồng linh tính mộc hệ dịu nhẹ do hấp thụ long mạch học viện.


Đúng lúc hai người đang bàn bạc phương án khảo sát mạch nước ngầm, một tiếng rầm rầm dữ dội từ phía cổng chính của Học viện Tiên Đạo Giang Hải vang lên, phá tan bầu không khí tĩnh mịch của buổi sớm. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng gầm thét hỗn loạn của hàng trăm con người phàm trần vang dội cả một góc trời ngoại ô.


"Lũ lừa đảo bước ra đây!"

"Học viện tiên đạo cái gì chứ? Chỉ là một trò bịp bợm truyền thông!"

"Đập nát cái cổng trường hoang phế này cho ta!"


Tại cổng chính, hơn một trăm võ sinh thuộc Hiệp Hội Võ Thuật Giang Hải, ăn mặc đồng phục võ phục màu đen thêu biểu tượng của Võ đường Thiết Thần, đang vây kín lối vào. Dẫn đầu đám người là một đại hán cao to vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, cạo đầu đinh, tay đeo cặp vòng sắt nặng trĩu liên tục clank clank phát ra tiếng động rợn người. Đó chính là Triệu Thiết Trụ, Hội trưởng Hiệp Hội Võ Thuật Giang Hải, một Nội Kình Võ Sư danh tiếng lẫy lừng giới võ đạo phàm trần.


Đi ngay bên cạnh Triệu Thiết Trụ là Ngô Bá Thiên, Phó hội trưởng hiệp hội kiêm chủ nhân của Võ đường Thiết Thần. Gương mặt Ngô Bá Thiên góc cạnh, ánh mắt âm hiểm dã tâm quét qua quét lại bức tường gạch cũ kỹ của học viện. Hắn chính là kẻ đã lén lút nhận một phong bì hối lộ khổng lồ cùng lời hứa ban tà dược từ tập đoàn Thần Vũ để giật dây cuộc thách đấu này, hòng mượn tay Triệu Thiết Trụ đập nát danh tiếng học viện tiên đạo.


Trong căn phòng bảo vệ nhỏ bé rộng mười hai mét vuông lợp mái tôn rỉ sét cạnh cổng chính, Tiêu Lạc vẫn mặc bộ đồng phục bảo vệ sờn cũ màu xanh xám bạc màu, chân đi dép lê, thong dong ngồi gác chéo chân trên chiếc giường tre cũ kỹ. Anh cầm chiếc bình trà inox rỉ sét, chậm rãi rót một dòng nước trà Ngộ Đạo ấm áp ra nắp bình, hương thơm dịu nhẹ lập tức tịnh hóa đi một phần u ám của buổi sớm.


Thông qua thần thức đồng bộ của Thần Nhãn Thông Thiên, Tiêu Lạc khẽ híp mắt nhìn thấu qua lớp da thịt của Triệu Thiết Trụ. Anh nhận thấy kinh mạch của đại hán này vô cùng cương nghị, nội kình vận chuyển chính tông, sạch sẽ, hoàn toàn không có một chút tà khí nào. Đây là một võ sư phàm nhân chính trực, trọng nghĩa khinh tài, chỉ vì nghe tin Diệp Vân Châu chém đôi xe thể thao bằng cọng cỏ nên cho rằng đây là trò lừa đảo truyền thông làm nhục võ đạo truyền thống nên mới đến tìm công đạo.


Ngược lại, khi ánh mắt Tiêu Lạc quét qua Ngô Bá Thiên, anh khẽ hừ lạnh một tiếng trong lòng. Trong đan điền của Ngô Bá Thiên ẩn chứa một luồng tà khí đỏ ngòm dơ bẩn của Huyết Ma Quyết tàn bản, kinh mạch bế tắc và bốc lên mùi tanh của máu hiến tế. Kẻ này đã bán đứng võ đạo để làm tay sai cho Thần Vũ.


"Xoạt... xoạt... xoạt..."


Tiêu Lạc cầm cây chổi tre quét rác chậm rãi bước ra khỏi phòng bảo vệ. Anh quét những chiếc lá đa rụng trước cổng trường một cách thong thả, hoàn toàn ngó lơ hàng trăm võ sinh đang đằng đằng sát khí vây quanh.


"Này! Gã bảo vệ kia! Có tai như điếc hay sao? Bảo Hiệu trưởng của các ngươi bước ra đây đối chất!" Một võ sinh trẻ tuổi của Võ đường Thiết Thần thấy thái độ thờ ơ của Tiêu Lạc liền nổi giận, xông lên định đá văng chiếc chổi tre trên tay anh.


Tiêu Lạc không thèm nhìn lên, tay phải cầm chổi chỉ khẽ quét một đường nhẹ nhàng dưới đất bùn. Một luồng gió xoáy linh lực vô hình cực nhỏ, chỉ bằng một phần vạn lực lượng của anh, bỗng nhiên cuốn lấy gót chân của gã võ sinh kia.


"Á!"


Gã võ sinh trẻ tuổi chưa kịp chạm vào chổi đã cảm thấy chân mình như dẫm phải một bãi rêu trơn trượt cực hạn, cơ thể mất trọng tâm, ngã nhào một cú mặt cắm thẳng xuống vũng bùn lầy lội trước cổng trường, trông vô cùng nhục nhã. Đám võ sinh xung quanh lập tức im bặt, kinh ngạc nhìn gã đồng môn đang lồm cồm bò dậy với gương mặt đầy bùn đất.


Triệu Thiết Trụ nhíu mày, ánh mắt sắc bén của một tông sư võ đạo khóa chặt vào Tiêu Lạc. Y bước lên một bước, tiếng vòng sắt trên cổ tay kêu vang lanh lảnh, giọng nói trầm hùng như sấm rền: "Hiệp Hội Võ Thuật Giang Hải hôm nay đến tìm Hiệu trưởng học viện để luận võ phân định thực hư, không muốn làm khó một gã bảo vệ phàm nhân. Nhưng nếu các ngươi cứ trốn tránh không ra, đừng trách Triệu mỗ thô bạo!"


Để răn đe, Triệu Thiết Trụ đột ngột vận chuyển Nội Kình Võ Sư đến cực hạn. Cơ bắp trên cánh tay y phình to, kình khí vô hình bộc phát làm bụi đất xung quanh bay tứ tung. Y đấm mạnh một quyền hướng thẳng vào cột đá cổng chính của học viện.


"Oanh!"


Một tiếng nổ lớn vang lên, cột đá xám dày nửa mét của học viện bị cú đấm của Triệu Thiết Trụ đánh nứt ra một mảng lớn, những mảnh đá vụn mang theo kình lực sắc bén bắn tung tóe khắp nơi hướng thẳng về phía phòng bảo vệ của Tiêu Lạc. Sức mạnh của Nội Kình Võ Sư phàm nhân quả thực không thể coi thường.


Đúng lúc những mảnh đá sắc nhọn sắp găm vào người Tiêu Lạc, một bóng người thẳng tắp như ngọn thương đột ngột lướt ra từ màn sương mù lam sắc phía sau cổng trường.


"Dừng tay!"


Diệp Vân Châu xuất hiện, cành đa cổ thụ trên tay trái khẽ vung lên. Cậu vận hành Nguyên Thủy Linh Lực Quyết, truyền một dòng linh lực lam sắc ấm áp vào cành đa, tạo ra một màng chắn linh lực hình vòm bán kính hai mét bao quanh nhục thân của mình và Tiêu Lạc.


"Bùm bùm bùm!"


Hàng chục mảnh đá vụn mang theo kình lực phàm trần đập mạnh vào màng chắn lam sắc liền bị luồng năng lượng ấm áp tịnh hóa hoàn toàn động năng, rơi rụng lả tả xuống đất như những chiếc lá khô. Màng chắn linh lực vẫn đứng vững không một vết gợn.


Triệu Thiết Trụ kinh ngạc thốt lên, lùi lại nửa bước: "Cái gì? Đây là kình lực gì? Tại sao lại ấm áp và dồi dào như biển cả thế này? Không phải là nội kình phàm trần!"


Diệp Vân Châu thu hồi cành đa, chắp tay trước ngực, giọng nói lạnh lùng nhưng đầy lễ độ: "Hiệp Hội Võ Thuật Giang Hải tự xưng là danh môn chính tông, tại sao lại đến cổng học viện chúng ta đập phá càn quấy? Sư phụ ta đang bế quan thiền định, không tiếp khách phàm nhân."


Ngô Bá Thiên đứng bên cạnh thấy Triệu Thiết Trụ bị chấn động liền vội vàng bước lên giật dây: "Hội trưởng, đừng để thằng nhóc này lừa gạt! Nó chỉ dùng ảo thuật hoặc đạo cụ công nghệ cao của phương Tây để che mắt chúng ta thôi! Võ đạo truyền thống Giang Hải làm sao có thể thua một lũ bịp bợm chưa ráo máu đầu?"


Triệu Thiết Trụ nghe vậy, chiến ý trong lòng lại bùng lên. Y nhìn Diệp Vân Châu, trầm giọng nói: "Tiểu tử, ta thừa nhận luồng năng lượng của ngươi rất kỳ lạ. Nhưng võ đạo truyền thống không nhìn vào hào quang lòe loẹt, mà nhìn vào thực chiến nhục thân! Hôm nay Triệu mỗ thách đấu với các ngươi một trận sòng phẳng, nếu các ngươi thua, hãy tự động dỡ bỏ cái biển hiệu học viện tiên đạo này đi!"


Lúc này, tiếng nói trầm ấm, thong dong của Tiêu Lạc truyền thẳng vào thức hải của Diệp Vân Châu thông qua thần thức truyền âm: "Vân Châu, Triệu Thiết Trụ là người chính trực, nội kình sạch sẽ. Y chỉ bị kẻ tiểu nhân lợi dụng. Trò chỉ cần dùng 30% linh lực Nguyên Thủy để luận võ hữu nghị, không được sát phạt làm tổn thương y. Hãy đồng ý dời cuộc đấu ra Quảng trường Giang Hải công khai vào ngày mai để vạch trần kẻ đứng sau."


Diệp Vân Châu nhận được chỉ thị của sư phụ, ánh mắt khẽ động. Cậu nhìn thẳng vào Triệu Thiết Trụ, dõng dạc nói: "Được! Học viện Giang Hải chúng ta đồng ý tiếp chiến. Nhưng cổng trường học viện là nơi tôn nghiêm tu luyện, không thích hợp làm chiến trường phàm tục. Ngày mai, tại Quảng trường Giang Hải, trước sự chứng kiến của toàn thể người dân thành phố, ta và Hội trưởng Triệu sẽ luận võ công khai phân định thắng thua!"


Triệu Thiết Trụ hào sảng cười lớn: "Tốt! Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy! Ngày mai tại quảng trường, Triệu mỗ sẽ chờ ngươi!"


Nói rồi, Triệu Thiết Trụ phất tay ra hiệu cho toàn bộ võ sinh rút lui. Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc đám người quay lưng đi, Ngô Bá Thiên khẽ lùi lại phía sau. Gương mặt hắn vặn vẹo đầy vẻ độc ác, tay phải hắn ẩn giấu sâu trong ống tay áo rộng thêu biểu tượng Thần Vũ đang âm thầm nắm chặt một mảnh xương thú màu đen xì bốc lên luồng tà khí đỏ ngòm dơ bẩn của Huyết Ma Quyết.


Hắn lén lút truyền âm tà lực vào mảnh xương thú, định kích hoạt một luồng huyết sát ám khí bắn lén vào gáy Diệp Vân Châu ngay tại cổng trường để triệt hạ đối thủ trước trận đấu. Tiêu Lạc vẫn đứng quét rác chậm rãi dưới gốc cây đa cổ thụ, thần nhãn của anh đã khóa chặt hoàn toàn từng cử động nhỏ nhất của Ngô Bá Thiên. Anh khẽ nâng bình trà inox rỉ sét lên, ngón tay trỏ gõ nhẹ một tiếng 'boong' trầm đục vào thân bình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!