Đan Sư Thức Tỉnh, Hồi Phong Đan Xuất Thế
Cơn bão đêm Giang Hải bắt đầu suy yếu, để lại những tiếng sấm rền rĩ xa xăm nơi đường chân trời và màn sương mù xám xịt, lạnh buốt bao phủ lấy những con ngõ nghèo ngoại ô. Trên con đường đất đỏ lầy lội dẫn về phía Đan Các ngoại môn của Học viện Tiên Đạo Giang Hải, Lâm Phàm bước đi từng bước nặng nề, tấm lưng gầy gò cõng theo Diệp Vân Châu đang hôn mê sâu.
Hơi thở của Diệp Vân Châu vô cùng nóng bỏng nhưng bắp tay phải của cậu lại lạnh ngắt như băng đá. Dưới lớp da gà mỏng manh, nốt mụn đen tà khí Sát Hồn – tàn tích tà độc từ thanh đại đao của Độc Cô Sát – đang không ngừng phập phồng như một trái tim ác ma thu nhỏ, tỏa ra những luồng chỉ đỏ dơ bẩn gặm nhấm kinh mạch của cậu. Lâm Phàm cảm nhận rõ ràng từng đợt lạnh buốt từ cơ thể huynh trưởng truyền sang da thịt mình. Cậu mím chặt môi, hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu, đôi mắt rực cháy một quyết tâm sắt đá. Cậu biết, châm pháp của mình chỉ phong tỏa tà độc được tối đa bảy ngày. Nếu trong vòng bảy ngày này cậu không luyện chế thành công đan dược giải độc cực phẩm, đan điền của Diệp Vân Châu sẽ vỡ nát, linh căn kiếm tu thiên sinh sẽ vĩnh viễn bị phế bỏ.
"Vân Châu ca, anh nhất định phải ráng nhịn. Em sẽ không để anh thành phế nhân đâu!" Lâm Phàm thì thầm trong gió lạnh, bước chân càng thêm dứt khoát dẫm nát vũng bùn lầy.
Khi Lâm Phàm đẩy cánh cửa gỗ dày của Đan Các ngoại môn bước vào, mùi tro bụi ẩm mốc quen thuộc ập vào cánh mũi. Gian nhà gạch cũ kỹ này vốn là một nhà kho hoang phế, được phân thân đan đạo Tiêu Đan Thanh cải tạo lại thành nơi nghiên cứu dược lý. Giữa phòng, chiếc lò luyện đan rỉ sét – thực chất là đan lô viễn cổ Bách Thảo Lô đang bị phong ấn dưới lớp đồng rỉ – đứng im lìm như một gã khổng lồ câm lặng.
Lâm Phàm nhẹ nhàng đặt Diệp Vân Châu nằm xuống chiếc giường tre ở góc phòng. Sắc mặt Diệp Vân Châu lúc này xám ngoét, vầng trán lấm tấm mồ hôi lạnh, đôi lông mày kiếm nhíu chặt đầy đau đớn. Lâm Phàm không dám chậm trễ thêm một giây. Thần thức và mộc linh lực của cậu sau cuộc châm cứu cứu mạng ngoài ngõ tối đã tiêu hao đến 80%, đầu óc đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào thái dương. Thế nhưng, thời gian không chờ đợi ai.
Cậu đi đến trước kệ gỗ, lấy ra những nguyên liệu đã chuẩn bị sẵn từ trước: một bó Lam Ngân Thảo biến dị hái ven sông Giang Hải, những cọng cỏ dại dẻo dai mang sắc xanh lam nhạt chứa tính hàn cực mạnh; và một lọ ngọc bích nhỏ chứa Linh lộ sương mai – những giọt sương tinh khiết đọng trên lá cây đa cổ thụ cổng trường vào lúc năm giờ sáng, thứ dược liệu xúc tác vô giá giúp trung hòa nhiệt độc.
"Linh lực cạn kiệt, đan hỏa bất ổn... Ta phải làm sao đây?" Lâm Phàm tự hỏi, đôi bàn tay run rẩy nhẹ.
Cậu hít một hơi thật sâu, vận hành Nguyên Thủy Linh Lực Quyết để cưỡng ép gom góp những tia linh lực mộc hệ ít ỏi còn sót lại trong đan điền. Để duy trì đan hỏa cho lò rỉ sét, Lâm Phàm dứt khoát lấy ra hai phần ba số linh thạch hạ phẩm dự trữ của Đan Các – mười viên đá phát sáng lam sắc mờ nhạt – xếp thành một vòng tròn tụ linh trận dưới chân lò đan. Đây là cái giá cực kỳ đắt đỏ đối với một học viên ngoại môn nghèo khổ như cậu, nhưng để cứu mạng huynh trưởng, cậu sẵn sàng dâng hiến tất cả.
"Khởi hỏa!"
Lâm Phàm quát khẽ, hai ngón tay kết ấn chỉ thẳng vào đáy Bách Thảo Lô. Luồng linh lực mộc hệ yếu ớt truyền vào tụ linh trận, kích hoạt năng lượng linh thạch bùng lên một ngọn lửa đan hỏa màu xanh lục nhạt dưới đáy lò. Thân lò rỉ sét bắt đầu run rẩy, phát ra những tiếng vo vo trầm đục.
Lâm Phàm run rẩy ném bó Lam Ngân Thảo biến dị đầu tiên vào trong lò đan. Thế nhưng, do thần thức quá mệt mỏi, cậu đã không khống chế tốt nhiệt độ của đan hỏa. Ngọn lửa xanh lục bỗng nhiên bùng lên bạo liệt, vượt ngoài tầm kiểm soát của cậu.
"Xèo xèo!"
Một luồng khói đen khét lẹt bốc lên từ nắp lò. Bó Lam Ngân Thảo biến dị quý giá lập tức bị thiêu rụi thành một nhúm tro đen vô dụng. Thất bại! Sự nôn nóng và kiệt sức đã khiến cậu phạm phải sai lầm cơ bản nhất của một tân đan sư.
Lâm Phàm ngã ngồi xuống đất, lồng ngực phập phồng thở dốc, mồ hôi tuôn ra như tắm. Cậu nhìn nhúm tro đen trong lò, lòng tràn ngập sự tự trách và hoang mang. Thời gian của Diệp Vân Châu đang trôi qua từng giây, linh thạch hạ phẩm đã tiêu hao mất một phần, dược liệu cũng không còn nhiều. Nếu lần sau tiếp tục thất bại, cậu sẽ không còn đủ nguyên liệu để luyện chế đan dược giải độc.
Đúng lúc lòng tin của Lâm Phàm đang lung lay dữ dội, một giọng nói ôn hòa, điềm tĩnh bỗng nhiên vang lên trong đầu cậu, như một dòng suối mát lành tưới tắm cho tâm hồn đang khô hạn:
"Tâm bất tĩnh, đan bất thành. Phàm nhi, đan hỏa là hơi thở của ngươi, đan lô là nhịp tim của ngươi. Hãy dùng thần thức cảm nhận sự biến đổi màu sắc của sương khói trong lò để điều chỉnh nhịp thở đồng bộ với đan lô, chớ dùng mắt phàm để nhìn."
Đó là lời chỉ điểm của Trưởng lão Tiêu Đan Thanh! Lâm Phàm giật mình nhận ra, mặc dù Trưởng lão không có mặt trực tiếp ở đây, nhưng ý chí đan đạo uyên bác của người vẫn luôn dõi theo và bảo hộ cậu. Thực chất, cách đó năm cây số, bản thể Tiêu Lạc đang ngồi uống một ngụm trà Ngộ Đạo từ chiếc bình trà inox rỉ sét trong phòng bảo vệ cổng trường, thông qua thần thức đồng bộ của phân thân Tiêu Đan Thanh để âm thầm gieo rắc sự ngộ đạo cho đệ tử.
Lâm Phàm nhắm mắt lại, xua tan mọi tạp niệm, nỗi sợ hãi và sự nôn nóng trong lòng. Cậu ngồi khoanh chân trước lò đan rỉ sét, vận hành Nguyên Thủy Linh Lực Quyết một lần nữa. Lần này, cậu không cưỡng ép linh lực bộc phát, mà để nó tuôn chảy nhẹ nhàng, chậm rãi như một dòng sông nhỏ lượn quanh kinh mạch. Thần thức của cậu từ từ mở rộng, bao phủ lấy toàn bộ chiếc lò luyện đan rỉ sét Bách Thảo Lô.
Cậu bắt đầu nghe thấy tiếng thở của lò đan – một nhịp đập trầm ấm ẩn sâu dưới lớp rỉ sét đồng đỏ. Cậu bắt đầu nhìn thấy màu sắc của sương khói đan bên trong lò thông qua thần thức: màu vàng nhạt của tạp chất thảo mộc đang bay hơi, màu xanh lục nhạt của mộc hệ linh lực đang ngưng tụ.
"Lần thứ hai, bắt đầu!"
Lâm Phàm mở mắt, thần thái đã khôi phục lại sự điềm tĩnh tuyệt đối. Cậu nhẹ nhàng ném bó Lam Ngân Thảo biến dị thứ hai vào lò đan. Lần này, đan hỏa dưới đáy lò không bùng lên bạo liệt, mà duy trì ở một nhiệt độ ấm áp ổn định dưới sự điều tiết mộc linh lực nhịp nhàng của cậu. Cậu vận dụng Thần Nông Đan Kinh để xoa dịu tính hàn bướng bỉnh của Lam Ngân Thảo, khiến dược tính của nó tan chảy từ từ thành một dòng chất lỏng màu lam ngọc tinh khiết lơ lửng giữa lòng lò đan.
"Dược tính đã ổn định. Bây giờ là thời khắc quyết định!"
Lâm Phàm cầm lọ ngọc bích, cẩn thận nghiêng miệng lọ, nhỏ đúng một giọt Linh lộ sương mai vào trong lò đan.
"Oanh!"
Ngay khi giọt sương mai tinh khiết chạm vào dòng dược dịch Lam Ngân Thảo mang tính hàn cực mạnh, một phản ứng hóa học tu tiên mãnh liệt bộc phát. Sức nóng của đan hỏa kết hợp với tính hàn cực hạn của Lam Ngân Thảo tạo ra một luồng nhiệt độc bạo liệt, đe dọa làm nổ tung cả lò đan. Chiếc lò luyện đan rỉ sét Bách Thảo Lô đột ngột rung chuyển dữ dội, những ký tự Thái Cổ khắc ngầm dưới lớp rỉ sét bỗng nhiên phát ra ánh sáng xanh lục rực rỡ, cố gắng áp chế luồng năng lượng hỗn loạn bên trong.
Lâm Phàm cắn chặt răng, mộc linh lực trong đan điền tuôn chảy đến cực hạn để gia cố màng chắn bảo vệ đan lô. Cậu tập trung toàn bộ thần thức, cảm nhận rõ ràng luồng nhiệt độc đang cuồng bạo tàn phá.
"Tịnh hóa cho ta!"
Lâm Phàm gầm khẽ. Giọt Linh lộ sương mai dưới sự dẫn dắt mộc linh lực của cậu lập tức phát huy tác dụng xúc tác tối cao. Nó như một cơn mưa xuân dịu mát, hoàn toàn trung hòa và tịnh hóa luồng nhiệt độc bạo liệt kia. Dòng dược dịch màu lam ngọc và giọt sương mai dung hợp hoàn hảo vào nhau, ngưng tụ lại thành một viên đan dược tròn trịa lấp lấp ánh sáng xanh lục tịnh hóa.
"Vút!"
Một luồng ánh sáng xanh tịnh hóa rực rỡ bộc phát từ nắp lò đan, xua tan đi hoàn toàn sự u ám, lạnh lẽo trong gian phòng gạch cũ. Cùng lúc đó, một mùi hương đan dược thanh khiết, ngào ngạt tột cùng tỏa ra, len lỏi qua từng khe cửa Đan Các bay xa khắp khuôn viên học viện. Mùi hương ấy tinh khiết đến mức chỉ cần hít một hơi, thần thức đang mệt mỏi của Lâm Phàm lập tức được khôi phục hoàn toàn, đan điền của cậu rúng động mạnh mẽ, Nguyên Thủy Linh Lực tự động vận hành tăng tốc.
Hồi Phong Đan biến thể giải độc cực phẩm đã xuất thế!
Lâm Phàm run rẩy mở nắp lò đan, đón lấy viên đan dược màu xanh lục bảo lấp lánh chín vân đan tinh xảo lơ lửng trên lòng bàn tay. Cậu không giấu nổi niềm vui sướng tột cùng, nước mắt hạnh phúc trào ra khóe mi. Cậu đã làm được! Cậu đã tự tay luyện chế thành công viên đan dược giải độc cực phẩm đầu tiên trong đời nhờ ý chí kiên định và ngộ tính đan đạo bẩm sinh.
Cậu vội vàng chạy đến bên giường tre, đỡ Diệp Vân Châu dậy và nhét viên Hồi Phong Đan cực phẩm vào miệng cậu.
Viên đan dược vừa vào miệng liền hóa thành một dòng dược dịch màu xanh lục ấm áp, mang theo năng lượng tịnh hóa cực hạn chảy thẳng xuống kinh mạch của Diệp Vân Châu. Dòng dược dịch đi đến đâu, những vệt gân đen dơ bẩn trên cổ và bắp tay Diệp Vân Châu lập tức bị đẩy lùi và tịnh hóa đến đó.
"Khặc... khặc..."
Diệp Vân Châu đột ngột ho dữ dội, phun ra một ngụm máu đen tanh hôi tột cùng xuống nền đất gạch ẩm mốc. Ngay khi ngụm máu đen bị tống khứ ra ngoài, nốt mụn đen tà khí Sát Hồn trên bắp tay phải của cậu lập tức xẹp xuống rồi biến mất hoàn toàn, làn da khôi phục lại sắc hồng hào khỏe mạnh. Chân nguyên bị đông cứng trong đan điền của Diệp Vân Châu bắt đầu lưu chuyển trở lại, ấm áp và dồi dào hơn trước.
Diệp Vân Châu chậm rãi mở mắt, nhìn thấy Lâm Phàm đang lấm lem bùn đất và mồ hôi nhưng gương mặt rạng rỡ nụ cười bên cạnh, cậu khẽ mỉm cười yếu ớt:
"Lâm Phàm... cảm ơn đệ."
"Vân Châu ca! Anh tỉnh rồi!" Lâm Phàm reo lên, ôm chầm lấy huynh trưởng đầy xúc động.
Ngay trong khoảnh khắc hai huynh đệ đang chìm đắm trong niềm vui sướng chiến thắng tà độc, sâu trong đan điền của Lâm Phàm bỗng nhiên phát ra một tiếng nổ trầm đục. Luồng Nguyên Thủy Linh Lực mộc hệ sau khi trải qua quá trình khống hỏa luyện đan cực hạn và hấp thụ đan hương cực phẩm đã bộc phát mạnh mẽ, đập tan mọi bình cảnh rào cản.
Lâm Phàm chính thức đột phá cảnh giới Luyện Khí Sơ Kỳ tầng 1 đỉnh phong, tiến thẳng vào Luyện Khí tầng 2 hoàn mỹ! Thần thức của cậu mở rộng rõ rệt, linh lực mộc hệ trong đan điền trở nên dẻo dai và tinh khiết hơn gấp bội. Sự thành công của viên đan giải độc không chỉ cứu sống Diệp Vân Châu mà còn là bàn đạp giúp tân đan sư Lâm Phàm thực sự thức tỉnh sức mạnh đan đạo viễn cổ.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.
Trong khi đó, tại sảnh chính xa hoa của biệt thự Thần Vũ trên đỉnh núi Giang Hải, không khí bao trùm bởi một sự u ám, ngột ngạt đến đáng sợ.
Tào Thiên Tứ điên cuồng đập phá vỡ nát chiếc ly rượu pha lê đắt tiền xuống sàn nhà. Gương mặt bảnh bao của gã lúc này vặn vẹo, xám xịt đầy oán khí tà môn. Gã vừa nhận được tin báo sát thủ võ đạo tông sư Độc Cô Sát đã ám sát thất bại và bị trọng thương chạy trốn, hiện đang ẩn nấp trị thương không rõ tung tích.
"Một lũ ăn hại! Một thằng nhóc nghèo kiết xác và một gã bảo vệ lười biếng mà cũng không giải quyết nổi!" Tào Thiên Tứ gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí.
Từ trong bóng tối phía sau ghế sofa da, một làn khói đỏ ngòm bốc mùi máu tanh nồng nặc chậm rãi ngưng tụ thành hình hài một lão già gầy gò như bộ xương khô di động, mặc áo choàng đỏ rách nát bẩn thỉu. Đó chính là tà tu hộ pháp Huyết Quỷ, kẻ đứng đầu lực lượng tà môn của nhà họ Tào.
Huyết Quỷ khẽ cười khặc khặc, giọng nói khàn đặc rít qua kẽ răng đen xì:
"Thiếu gia bớt giận. Độc Cô Sát thất bại là do học viện kia có cao nhân ẩn thế bảo hộ bằng pháp bảo cấp cao. Nhưng muốn tiêu diệt một đám kiến cỏ, đâu nhất thiết phải dùng đến đao kiếm trực diện?"
Tào Thiên Tứ quay ngoắt lại, mắt sáng lên tia độc ác: "Hộ pháp có diệu kế gì?"
Huyết Quỷ lắc nhẹ thanh cờ triệu hồn Huyết Hồn Phan trên tay, phát ra những tiếng ma âm ghê rợn: "Ta đã âm thầm thiết lập một huyết trận đầu độc nguồn nước ngầm ngầm dưới chân núi Giang Hải. Chỉ cần thả phấn hoa độc oán khí vô hình vào mạch nước sông dẫn thẳng vào hồ Linh Tuyền của học viện, toàn bộ học viên ngoại môn khi tắm rửa hoặc vận hành linh lực hấp thụ nước hồ sẽ bị tà độc ăn mòn đan điền vỡ nát, không đánh tự lui."
Tào Thiên Tứ cười lạnh điên cuồng: "Tốt! Hãy làm ngay lập tức! Ta muốn nhìn thấy Giang Hải học viện biến thành một bãi tha ma đầy xác chết!"
Quay trở lại Học viện Tiên Đạo Giang Hải, bình minh ngày thứ tư bắt đầu hé rạng. Lâm Phàm và Diệp Vân Châu bước ra khỏi Đan Các ngoại môn, hít thở bầu không khí trong lành sau cơn bão đêm.
Thế nhưng, ngay khi bước đến gần bờ hồ Linh Tuyền – nơi học viên ngoại môn vẫn thường ngâm mình để tẩy tủy phạt cốt hằng ngày – Lâm Phàm đột ngột khựng lại. Khứu giác dược thảo nhạy bén của một đan sư vừa đột phá Luyện Khí tầng 2 lập tức ngửi thấy một mùi tanh ngọt dơ bẩn dị thường thoang thoảng trong gió sớm.
Cậu nhìn xuống mặt nước hồ Linh Tuyền.
Kỳ lạ thay, dòng nước hồ vốn mang màu lam ngọc phát sáng tinh khiết lúc này đang dần dần chuyển sang một màu đỏ ngòm, dơ bẩn như máu loãng. Từ phía mạch nước sông ngầm dẫn vào hồ, một làn sương mù màu đỏ tía, mang theo luồng yêu khí âm nhu, tanh hôi tột cùng bắt đầu lan tỏa diện rộng trên mặt nước, gặm nhấm và triệt tiêu sạch sẽ luồng linh khí lam sắc xung quanh.
Lâm Phàm biến sắc, đại não oanh một tiếng rúng động kinh hoàng:
"Không tốt! Nguồn nước hồ Linh Tuyền... bị nhiễm tà độc huyết tế rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!