Nhạc nềnRetroRoman_March

Trị Độc Hộ Mạch, Đan Châm Hợp Nhất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào Giang Hải trút xuống ngày một xối xả, tiếng sấm sét rền vang trên bầu trời đen kịt như muốn xé rách màn đêm mạt pháp. Con ngõ tối tăm ngoại ô ngập trong dòng nước bùn lầy lội, lạnh buốt và tanh nồng mùi máu.


Diệp Vân Châu nằm bất tỉnh nhân sự giữa vũng nước mưa, gương mặt nhợt nhạt cắt không còn một giọt máu. Trên làn da gầy gò của cậu, những vệt gân màu đen sẫm như những rễ cây khô héo đang điên cuồng lan rộng, bò dọc từ vết thương rách nát ở cánh tay phải lên phía bả vai, hướng thẳng về phía cổ họng và đan điền. Đó chính là tà độc "Sát Hồn" cực kỳ âm hiểm của Độc Cô Sát, thứ độc tố oán khí dơ bẩn đang không ngừng ăn mòn kinh mạch và đông cứng dòng chân nguyên hóa lỏng vừa mới ngưng tụ của cậu.


Lâm Phàm quỳ sụp trong bùn lầy, nước mưa xối xả tạt vào mặt làm nhòe đi khóe mắt đỏ hoe. Đôi bàn tay của thiếu niên mười sáu tuổi run rẩy dữ dội khi mở bộ kim châm bạc Kim châm hộ mạch ra. Dưới ánh chớp trắng xóa của trời đêm, bộ kim châm bằng bạc cổ đại nhặt từ tiệm đồ cổ của Tôn Đại Hải bỗng phát ra những luồng linh quang màu bạc nhạt dịu mát, tạm thời đẩy lui màn sương độc đang lờ lững xung quanh nhục thân của Diệp Vân Châu.


"Vân Châu ca! Anh nhất định phải trụ vững! Em sẽ không để anh có chuyện gì đâu!" Lâm Phàm gầm khẽ, giọng nói nghẹn ngào nhưng tràn đầy quyết tâm sắt đá.


Theo những gì ghi chép trong Thần Nông Bách Thảo Kinh mà Tiêu Lạc ca ca đã ban cho, Lâm Phàm cố gắng giữ bình tĩnh. Cậu hít một hơi sâu, vận hành Nguyên Thủy Linh Lực Quyết yếu ớt của cảnh giới Luyện Khí tầng 1 đỉnh phong. Một luồng linh lực mộc hệ màu xanh lục nhạt bắt đầu lưu chuyển từ đan điền, len lỏi qua các kinh mạch ở cánh tay rồi rót thẳng vào cây kim bạc đầu tiên.


Cây kim bạc khẽ rung lên, phát ra tiếng vo vo thanh thoát. Lâm Phàm mím chặt môi, nhắm thẳng vào huyệt Nội Quan ở cổ tay Diệp Vân Châu đâm xuống, nhằm mục đích tịnh hóa và bảo vệ mạch tim trước sự tấn công của tà độc.


Thế nhưng, ngay khi mũi kim bạc vừa chạm vào làn da của Diệp Vân Châu, một biến cố kinh hoàng đã xảy ra.


"Oanh!"


Một luồng tà khí màu đỏ sẫm, tanh hôi tột cùng như một con rắn độc khổng lồ từ vết thương của Diệp Vân Châu bỗng nhiên bộc phát dữ dội. Luồng tà lực của tà tu Luyện Khí tầng 7 Độc Cô Sát mạnh mẽ vượt xa dự kiến của Lâm Phàm. Nó men theo thân kim bạc, điên cuồng cắn trả, hóa thành một lực chấn động cực mạnh đánh thẳng vào ngón tay của Lâm Phàm.


"Phốc!"


Lâm Phàm bị lực phản phệ hất văng ra sau, ngã ngửa vào vũng bùn lầy. Lồng ngực cậu nghẹn ứ, một ngụm máu tươi nhạt màu phun ra khỏi khóe môi. Mộc linh lực mỏng manh của tu sĩ Luyện Khí tầng 1 hoàn toàn bị luồng tà độc hung hãn kia áp chế và triệt tiêu sạch sẽ.


"Khặc... khặc..." Cơ thể Diệp Vân Châu bỗng co giật dữ dội, những vệt gân đen trên cổ cậu càng thêm đậm nét, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước bão.


Lâm Phàm ôm ngực gượng dậy, đôi mắt tràn ngập sự tuyệt vọng tột cùng. Cậu nhận ra khoảng cách cảnh giới quá lớn khiến mộc linh lực của mình không cách nào chạm tới kinh mạch của Diệp Vân Châu mà không bị tà độc cắn trả.


Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một mùi hương đan dược thanh khiết, ôn hòa bỗng nhiên thoang thoảng lướt qua màn mưa xối xả.


Sương mù lam sắc xung quanh con ngõ tối đột ngột trở nên dày đặc một cách dị thường. Kỳ lạ thay, tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài và ánh sáng lấp lánh của đèn đường phàm trần bỗng chốc bị màn sương ấy bẻ cong, cô lập hoàn toàn. Con ngõ nhỏ như rơi vào một không gian biệt lập, tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập.


Từ trong màn sương lam dày đặc, một thân ảnh nho nhã bước ra chậm rãi. Người đó mặc một bộ y phục màu trắng tinh khôi dệt bằng tơ tằm cổ đại, xung quanh tỏa ra một mùi hương thảo mộc dịu mát làm dịu đi hoàn toàn mùi tanh tưởi của đao độc Sát Hồn.


Trưởng lão Đan Các—Tiêu Đan Thanh!


Lâm Phàm kinh ngạc nhìn vị trưởng lão thần bí vừa xuất hiện. Cậu không hề hay biết rằng, Tiêu Đan Thanh thực chất chính là phân thân đan đạo do bản thể Tiêu Lạc gieo rắc để dạy học. Bản thể của Tiêu Lạc lúc này vẫn đang ngồi tĩnh lặng trong phòng bảo vệ cổng trường cách đó năm cây số, tay cầm bình trà giữ nhiệt bằng inox rỉ sét, chịu đựng cơn đau nhẹ do vết rách đan điền thời không bị xé ra khi duy trì phân thân ngoài kết giới học viện.


Tiêu Đan Thanh bước đến bên cạnh Lâm Phàm, đặt một bàn tay ấm áp lên vai cậu. Một luồng Nguyên Thủy Linh Lực mộc hệ vô cùng tinh khiết, mạnh mẽ như suối nguồn viễn cổ lập tức tràn vào cơ thể Lâm Phàm, xoa dịu lồng ngực đang bị chấn động và khôi phục hoàn toàn linh lực đan điền cho cậu.


"Tâm bất tĩnh, đan bất thành, châm bất chuẩn. Phàm nhi, nhìn thẳng vào tà độc, chớ nhìn vào nỗi sợ hãi trong lòng ngươi."


Giọng nói của Tiêu Đan Thanh ôn hòa nhưng mang theo một sức mạnh tinh thần vĩ đại, khiến sự hoảng loạn trong lòng Lâm Phàm lập tức tiêu tan sạch sẽ.


Ngay trong khoảnh khắc đó, sâu trong thức hải của Lâm Phàm, tàn hồn của y sư cổ đại **Tiêu Mộ Tuyết** bỗng nhiên thức tỉnh. Những ký tự dược văn màu xanh lục lấp lóa hiện ra trước mắt cậu, ngưng tụ thành một bản đồ kinh mạch 3D vô cùng chi tiết của nhục thân Diệp Vân Châu. Từng dòng chảy của tà độc màu đen sẫm và dòng chân nguyên màu vàng kim yếu ớt của Diệp Vân Châu hiện lên rõ mồn một.


"Sư phụ..." Lâm Phàm thì thào, ánh mắt cậu dần lấy lại sự kiên định chưa từng có.


Tiêu Đan Thanh gật đầu chỉ điểm: "Tà độc Sát Hồn mang tính hỏa độc âm nhu, chuyên ăn mòn đan điền từ bên trong. Ngươi có thiên sinh đan cốt, mộc linh lực của ngươi mang tính tịnh hóa tự nhiên. Hãy sử dụng Hồi Xuân Châm Pháp, châm vào huyệt Thần Môn, Hợp Cốc và Khúc Trì trước để phong tỏa tà độc ở cánh tay phải, không cho nó xâm nhập vào ngũ tạng!"


Lâm Phàm không do dự nữa. Cậu quỳ thẳng người, tay phải cầm ba cây kim bạc phát sáng lấp lánh. Cậu vận hành Nguyên Thủy Linh Lực Quyết, mộc linh lực dồi dào từ đan điền tuôn chảy vào thân kim, biến những cây kim bạc thành những mũi lưu ly xanh biếc.


"Châm thứ nhất, huyệt Thần Môn!"


Lâm Phàm đâm nhanh như chớp vào cổ tay phải của Diệp Vân Châu.


"Oanh!"


Một luồng linh quang xanh lục bùng lên từ mũi kim, hóa thành một màng chắn mộc hệ vững chắc. Dòng tà độc màu đen đang bò lên cổ tay lập tức đâm sầm vào màng chắn, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn như nước sôi đổ vào đá lạnh. Diệp Vân Châu khẽ rên rỉ đau đớn, cơ thể cậu run rẩy dữ dội dưới sự va chạm của hai luồng năng lượng.


"Giữ vững tâm thần! Châm thứ hai, huyệt Hợp Cốc!" Tiêu Đan Thanh quát nhẹ.


Lâm Phàm cắn chặt răng, tay trái giữ chặt bả vai Diệp Vân Châu, tay phải đâm cây kim thứ hai xuống mu bàn tay. Mộc linh lực từ kim châm bộc phát, hóa thành những sợi xích màu xanh lục nhỏ xíu ngưng tụ dưới làn da, khóa chặt và triệt tiêu toàn bộ tà khí dơ bẩn đang cố gắng bứt phá màng chắn.


"Châm thứ ba, huyệt Khúc Trì!"


Mũi kim thứ ba cắm xuống khớp khuỷu tay. Ba cây kim châm tạo thành một thế trận tam giác hoàn mỹ của Hồi Xuân Châm Pháp. Sức mạnh tịnh hóa của mộc hệ bùng nổ diện rộng, ép dòng tà độc màu đen sẫm phải thối lui liên tục, co cụm lại ở vùng bắp tay phải của Diệp Vân Châu.


Thế nhưng, tà độc Sát Hồn của Độc Cô Sát vô cùng xảo quyệt. Nhận thấy đường đi lên vai bị phong tỏa hoàn toàn, luồng tà khí đỏ ngòm dơ bẩn bỗng nhiên quay đầu, điên cuồng tấn công ngược dòng kinh mạch về phía đan điền cốt lõi từ hướng huyệt Thiên Đột ở cổ họng.


Khuôn mặt Diệp Vân Châu lập tức đen sạm lại, khóe môi rỉ ra máu đen tanh hôi.


"Không tốt! Tà độc muốn tự bạo kinh mạch để đồng quy vu tận!" Lâm Phàm biến sắc.


Cậu biết mình không thể lùi bước. Thần thức của cậu lúc này đã tiêu hao đến cực hạn, đầu óc đau nhức như búa bổ, nhưng ý chí bảo vệ huynh trưởng đã vượt qua giới hạn nhục thân phàm trần. Dưới sự chỉ dẫn của dược văn Tiêu Mộ Tuyết trong thức hải, Lâm Phàm cầm cây kim bạc lớn nhất, dồn toàn bộ 80% mộc linh lực còn lại vào thân kim.


"Hồi Xuân Châm Pháp, châm thứ tư, huyệt Đản Trung!"


Lâm Phàm đâm mạnh cây kim bạc vào ngay tâm ngực của Diệp Vân Châu.


"Oanh!"


Một luồng sóng ánh sáng màu xanh lục ấm áp, rực rỡ như mùa xuân thức tỉnh đột ngột bùng phát từ lồng ngực Diệp Vân Châu, lan tỏa khắp lục phủ ngũ tạng. Luồng ánh sáng xanh lục này đi đến đâu, tà khí đỏ ngòm bị tịnh hóa tiêu tan đến đó. Vết thương rách nát da thịt rỉ máu trên cánh tay phải của Diệp Vân Châu bắt đầu tự động khép miệng, kéo da non một cách thần kỳ dưới tác động của y thuật tiên gia.


Toàn bộ tà độc dơ bẩn còn sót lại bị dồn ép tuyệt đối, tụ lại thành một nốt mụn màu đen sẫm cỡ hạt nhãn, phát ra luồng khí đỏ nhạt dưới làn da bắp tay phải của Diệp Vân Châu. Tà độc đã hoàn toàn bị khóa chặt và cô lập.


Lâm Phàm thở dốc, hai tay buông thõng, ngã quỵ xuống đất bùn. Thần thức và linh lực của cậu tiêu hao đến 80%, toàn thân mệt lả không còn một chút sức lực.


Diệp Vân Châu khẽ mở mắt, sắc mặt đã khôi phục lại chút hồng hào, nhịp thở dần trở nên trầm ổn, đều đặn. Cậu nhìn Lâm Phàm đang kiệt sức bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ biết ơn và cảm động.


Tiêu Đan Thanh bước đến, nhìn nốt mụn đen trên tay Diệp Vân Châu, gương mặt nho nhã khẽ hiện lên một nét nghiêm nghị:


"Phàm nhi, ngươi đã làm rất tốt. Nhưng châm pháp chỉ có thể phong tỏa tà độc này trong vòng bảy ngày. Độc Cô Sát sử dụng tà thuật huyết tế kết hợp oán khí dơ bẩn của Huyết Hồn Tinh, độc tính cực kỳ stubborn và tàn độc. Sau bảy ngày, nếu không giải trừ tận gốc, tà độc sẽ bộc phát lần thứ hai, trực tiếp phá hủy đan điền và phế bỏ toàn bộ linh căn của Vân Châu."


Lâm Phàm cố gắng gượng dậy, quan sát kỹ nốt mụn đen phát ra luồng khí đỏ dơ bẩn kia. Dưới sự thức tỉnh của Thần Nông Đan Kinh trong đầu, cậu bắt đầu suy luận ra quy luật di chuyển và tính chất hỏa độc âm nhu của nó.


"Tính hỏa độc âm nhu dơ bẩn... Muốn giải trừ tận gốc, bắt buộc phải dùng một loại đan dược giải độc chuyên dụng mang tính hàn cực mạnh để trung hòa..." Lâm Phàm thì thào, đôi mắt cậu bỗng rực sáng lên một tia hy vọng cực hạn.


Cậu ngẩng đầu nhìn Tiêu Đan Thanh Trưởng lão: "Sư phụ, con biết rồi! Con cần luyện chế một loại đan dược giải độc chuyên dụng... Một biến thể của Hồi Phong Đan, kết hợp với Lam Ngân Thảo biến dị mang tính hàn cực mạnh hái ven sông Giang Hải và Linh lộ sương mai thu hoạch từ cây đa cổ thụ hằng đêm! Chỉ có loại đan dược cực phẩm này mới có thể tịnh hóa hoàn toàn tà độc Sát Hồn!"


Tiêu Đan Thanh nhìn thiếu niên gầy gò nhưng đầy nghị lực trước mặt, khẽ mỉm cười gật đầu đầy thỏa mãn. Thân ảnh y dần dần mờ nhạt đi rồi biến mất hoàn toàn vào màn sương mù lam sắc đang tan rã.


Lâm Phàm cắn răng gượng dậy, dùng hết chút sức lực cuối cùng bế Diệp Vân Châu lên vai. Cậu siết chặt nắm tay, nhìn về hướng Đan Các ngoại môn ẩn hiện trong sương mù, trong lòng rực cháy một quyết tâm sắt đá: Bằng mọi giá, cậu phải luyện chế thành công viên Hồi Phong Đan biến thể giải độc trước khi tà độc bộc phát lần thứ hai!

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!