Nhạc nềnRetroRoman_March

Ám Sát Đêm Mưa, Ngọc Bội Thanh Vân Hộ Mệnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa rào Giang Hải trút xuống xối xả, biến những con ngõ nhỏ ngoại ô thành những dòng sông bùn lầy lội. Tiếng sấm rền vang trên bầu trời đen kịt, thỉnh thoảng lại vạch lên hư không những tia chớp trắng xóa, chiếu tỏ căn nhà hoang đổ nát của Diệp Vân Châu nằm trơ trọi giữa màn nước dày đặc.


Diệp Vân Châu bước đi từng bước nặng nề trong ngõ tối. Tay phải cậu khẽ run, kinh mạch vẫn còn cảm giác bỏng rát âm ỉ sau khi cưỡng ép đột phá Luyện Khí Trung Kỳ hồi sáng. Cậu đang ôm sát vào lồng ngực một bọc thảo dược nhỏ vừa mua từ phố cổ về cho Lâm Phàm. Dù đan điền trống rỗng, chân nguyên hóa lỏng vừa ngưng tụ đang cực kỳ bất ổn, nhưng ánh mắt của thiếu niên mười bảy tuổi vẫn kiên định và thẳng tắp như ngọn thương.


"Xoạt!"


Một tiếng động cực nhỏ, gần như bị tiếng mưa xối xả nuốt chửng, vang lên ngay phía sau gáy cậu.


Không khí xung quanh đột ngột hạ xuống nhiệt độ đóng băng. Nhưng đó không phải là cái lạnh của nước mưa, mà là một luồng âm khí ngọt lịm, dơ bẩn và nồng nặc mùi tanh tưởi của xác chết thối rữa. Khứu giác nhạy bén của một kiếm tu vừa thức tỉnh lập tức reo vang chuông cảnh báo chí mạng.


Diệp Vân Châu không thèm quay đầu, theo bản năng sinh tử, cậu nghiêng người né sang một bên.


"Vút!"


Một luồng đao mang màu xanh lục thẫm, bốc lên làn khói độc nghi ngút, sượt qua sát vành tai cậu, chém thẳng xuống mặt đường nhựa. Nhựa đường cứng rắn bị chém ra một vết rách sâu hoắm dài hơn ba mét, xung quanh vết chém lập tức bị ăn mòn, sủi bọt khí đen xì.


Từ trong bóng tối của bức tường đổ nát, một thân ảnh gầy guộc như quỷ đói, bọc trong bộ đồ da đen bó sát sũng nước mưa bước ra. Hắn chậm rãi vác thanh đại đao rỉ sét khổng lồ lên vai, đôi mắt ti hí phát ra thứ ánh sáng xanh lục lập lòe của loài rắn độc.


"Khặc khặc... Phản ứng nhanh nhạy đấy, tiểu tử." Giọng nói của gã đàn ông khàn đặc, rít qua kẽ răng đen xì đầy độc khí. "Nhưng đan điền trống rỗng, kinh mạch rách nát thế kia, ngươi lấy cái gì chống lại đao độc 'Sát Hồn' của Độc Cô Sát ta?"


Độc Cô Sát! Võ đạo tông sư viên mãn, tà tu Luyện Khí tầng 7 khét tiếng dưới trướng Tào Thiên Tứ!


Diệp Vân Châu cắn chặt răng, tay trái giật phắt bọc thảo dược nhét vào trong ngực áo, tay phải rút ra thanh Kiếm gỗ đào trừ tà dắt bên hông. Thanh kiếm gỗ đào lúc này đã xuất hiện những vết rạn nứt lớn do đỡ loạt đạn súng máy hồi sáng, lôi quang tím nhạt trên thân kiếm chỉ còn lờ mờ như ngọn đèn trước gió.


"Muốn lấy mạng ta? Phải xem đao của ngươi có đủ sắc hay không!" Diệp Vân Châu gầm khẽ, Nguyên Thủy Linh Lực trong đan điền điên cuồng vận chuyển, ép ra những giọt chân nguyên cuối cùng truyền vào kiếm gỗ.


"Chết đi!"


Độc Cô Sát liếm môi, nhục thân tông sư bộc phát sức bật kinh hoàng. Hắn lướt đi trên nước mưa không để lại dấu chân, vung đại đao Sát Hồn chém ra một đường huyết nguyệt trảm màu đỏ ngòm chứa kịch độc ăn mòn.


Diệp Vân Châu không lùi mà tiến, vung kiếm gỗ đào đỡ đòn chính diện.


"Keng!"


Đao kiếm chạm nhau giữa hư không phát ra một tiếng nổ chói tai. Tia lửa lôi điện màu tím nhạt bùng lên, va chạm kịch liệt với tà khí đỏ ngòm của đao độc. Sức mạnh của võ đạo tông sư viên mãn mạnh mẽ đến mức chấn cho cánh tay phải đang bị thương của Diệp Vân Châu rách nách da thịt, máu tươi nhuộm đỏ cả chuôi kiếm gỗ. Thanh kiếm gỗ đào rên rỉ dưới áp lực cực đại, vết rạn nứt càng thêm sâu hoắm.


Độc Cô Sát cười lạnh, tay trái đột ngột kết ấn, há miệng phun ra một luồng khói độc xanh lục thẫm: "Vô Ảnh Độc Sương!"


Luồng khói độc mang tính chất tà lực ngũ độc cực mạnh nhanh chóng bao vây lấy Diệp Vân Châu. Khói độc ăn mòn màng linh lực ngự khí mỏng manh của cậu, len lỏi vào mắt và mũi. Diệp Vân Châu lập tức cảm thấy hai mắt bỏng rát như bị lửa thiêu, thần trí trở nên quay cuồng, kinh mạch toàn thân tê dại, dòng linh lực vận hành bị đông cứng lại.


"Hết giờ chơi rồi, tiểu tử nghèo!"


Độc Cô Sát cười sằng sặc, tận dụng khoảnh khắc Diệp Vân Châu bị mù và tê liệt, hắn xoay người, dồn toàn bộ tà lực đỏ ngòm vào mũi đao Sát Hồn, đâm thẳng vào tim của thiếu niên với tốc độ gấp ba lần âm thanh.


Mũi đao độc rít lên chói tai, chỉ cách ngực áo Diệp Vân Châu đúng ba tấc. Hơi thở tử vong lạnh buốt đã chạm đến da thịt cậu.


Tại phòng bảo vệ cách đó năm cây số, Tiêu Lạc đang cầm bình trà inox rỉ sét nhấp một ngụm trà Ngộ Đạo, đôi mắt khẽ híp lại. Thần thức của anh đã khóa chặt chiến trường. Tay trái anh khẽ động, chuẩn bị búng một hạt bụi để xóa sổ Độc Cô Sát. Nhưng ngay lúc đó, anh nhìn thấy chiếc ngọc bội màu lam nhạt treo bên hông Diệp Vân Châu.


Đó là **Ngọc bội Thanh Vân** – mảnh ngọc cổ viễn cổ mà Tiêu Lạc đã đóng giả làm gã bảo vệ lười biếng, thản nhiên ném cho Diệp Vân Châu hôm qua và bảo là "nhặt được ở đống rác". Diệp Vân Châu không nghĩ ngợi nhiều, liền treo nó bên hông làm bùa may mắn.


"Oanh!"


Ngay khi mũi đao độc của Độc Cô Sát chỉ còn cách tim Diệp Vân Châu một phân, chiếc ngọc bội Thanh Vân đột ngột bộc phát ra một luồng linh quang màu lam nhạt rực rỡ vô biên, mang theo thần tính tịnh hóa tuyệt đối của thời viễn cổ.


Một màn chắn sương mù lam sắc dày đúng mười phân tự động ngưng tụ quanh nhục thân Diệp Vân Châu.


"Oanh!"


Đao độc Sát Hồn đâm sầm vào màn chắn sương lam, phát ra một tiếng nổ kinh thiên động địa. Toàn bộ tà khí đỏ ngòm và kịch độc trên thân đao bị luồng ánh sáng lam tịnh hóa sạch sẽ trong nháy mắt. Sức phản chấn cực đại từ pháp bảo viễn cổ khiến thanh đại đao rỉ sét của Độc Cô Sát suýt nữa tuột khỏi tay, nhục thân tông sư của hắn bị hất văng ra xa mười mét, dẫm nát cả bờ tường gạch phía sau.


"Cái gì?! Pháp bảo hộ thân cấp Trúc Cơ?!" Độc Cô Sát kinh hoàng thét lên, khóe miệng rỉ ra máu đen dơ bẩn. Hắn nhìn chằm chằm vào mảnh ngọc bội đang phát sáng rực rỡ trên hông Diệp Vân Châu với ánh mắt đầy vẻ tham lam lẫn sợ hãi tột độ.


Màn chắn sương lam không chỉ chặn đứng đòn chí mạng, mà luồng linh năng ấm áp từ ngọc bội còn tràn vào kinh mạch Diệp Vân Châu, tịnh hóa bớt độc sương trong mắt cậu, giúp cậu khôi phục lại một phần thần trí.


Nhìn thấy Độc Cô Sát đang bị chấn động chưa kịp lấy lại thăng bằng, Diệp Vân Châu biết đây là cơ hội duy nhất của mình. Cậu cắn chặt môi đến bật máu để duy trì sự tỉnh táo, hai tay cầm chặt thanh kiếm gỗ đào rạn nứt.


"Thái Cổ Kiếm Ý... Kiếm Khí Hóa Ty!"


Cậu vung mạnh kiếm gỗ đào. Dòng chân nguyên hóa lỏng cuối cùng trong đan điền bộc phát hoàn toàn. Hàng ngàn sợi tơ ánh sáng màu vàng kim lộng lẫy, sắc bén cực hạn đột ngột ngưng tụ giữa màn mưa xối xả, đan chéo nhau tạo thành một tấm lưới kiếm vàng kim khổng lồ quét thẳng về phía Độc Cô Sát.


"Xoẹt xoẹt xoẹt!"


Tấm lưới kiếm vàng kim xé rách màn mưa, cắt đứt hoàn toàn làn khói độc xanh lục. Độc Cô Sát kinh hoàng vung đao chống đỡ, nhưng những sợi tơ kiếm khí sắc bén như tơ trời dễ dàng cắt đứt hộ thể kình khí của hắn.


"A!"


Một tiếng hét thảm khốc vang lên. Gương mặt gầy guộc của Độc Cô Sát bị sợi tơ kiếm khí chém ngang một đường sâu hoắm từ tai trái sang má phải, máu đen phun ra xối xả. Lồng ngực hắn cũng bị chém rách nhiều đường, để lộ cả xương sườn.


Biết gặp phải kiếm tu chính tông có pháp bảo nghịch thiên bảo vệ, Độc Cô Sát không dám liều mạng nữa. Hắn cắn răng, tay trái ném mạnh một chiếc hũ sành đen xì xuống đất.


"Oanh!"


Chiếc hũ sành vỡ nát, giải phóng ra hàng chục oan hồn gào khóc thảm thiết, tạo thành một làn sương đen kịt che khuất tầm nhìn. Độc Cô Sát mượn làn sương đen, ôm lấy gương mặt đầy máu, điên cuồng tháo chạy vào màn mưa bão tối tăm, bỏ lại chiếc hũ sành rỗng tuếch bốc khói đen ngòm.


Diệp Vân Châu nhìn theo bóng đen biến mất, rốt cuộc không thể kiên trì được nữa. Thanh kiếm gỗ đào trừ tà trên tay cậu phát ra một tiếng "rắc" rồi gãy đôi thành hai mảnh.


Cậu ngã quỵ xuống vũng nước mưa lạnh buốt, bọc thảo dược rơi ra khỏi ngực áo. Độc tố oán khí tuy đã được tịnh hóa một phần nhưng vẫn còn sót lại một lượng nhỏ, đang âm thầm len lỏi vào đan điền, khiến kinh mạch toàn thân cậu đông cứng lại, hơi thở trở nên thoi thóp.


"Vân Châu ca!"


Từ đầu ngõ tối, một bóng người gầy gò ôm theo chiếc lò đan đồng đỏ hớt hải chạy tới dưới cơn mưa tầm tã. Lâm Phàm nhìn thấy Diệp Vân Châu nằm bất động trong vũng máu và nước mưa, gương mặt thiếu niên mười sáu tuổi lập tức cắt không còn một giọt máu. Cậu vội vàng quỳ xuống bùn lầy, run rẩy mở bộ kim châm bạc **Kim châm hộ mạch** ra...

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!