Nhạc nềnRetroRoman_March

Gã Bảo Vệ Lười Biếng Và Chén Nước Ấm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Giang Hải thành vào những ngày cuối thu luôn được bao phủ bởi một lớp sương mù công nghiệp xám xịt, thứ hỗn hợp sinh ra từ khói bụi của hàng vạn ống xả động cơ và những tòa nhà chọc trời bằng kính cường lực lạnh lẽo. Dưới ánh đèn neon nhập nhòe của một góc phố ngoại ô nghèo nàn, không gian đột ngột vặn vẹo nhẹ. Sự biến đổi này diễn ra vô cùng tinh vi, đến mức ngay cả những thiết bị do thám công nghệ cao nhất của thế giới hiện đại cũng không thể ghi nhận nổi một tia dao động sóng điện từ.


Từ trong khe nứt không gian vô hình ấy, một thân ảnh lảo đảo bước ra.


Tiêu Lạc khẽ rên rỉ một tiếng, hai tay vô thức siết chặt lấy lồng ngực. Cơn đau bùng phát từ sâu trong đan điền như thể có hàng vạn ngôi sao đang đồng loạt nổ tung, tàn phá từng sợi kinh mạch vốn dĩ kiên cố như thần thiết viễn cổ. Đó là cái giá phải trả cho việc nghịch hành thời gian, nhảy vọt qua hàng vạn năm lịch sử từ kỷ nguyên Thái Cổ hoàng kim để trở về thời đại mạt pháp hiện đại này.


"Phản phệ thời không... quả nhiên khủng khiếp," Tiêu Lạc lầm bầm, khóe môi rỉ ra một vệt máu tươi màu xanh lam nhạt mang theo thần tính lấp lánh, nhưng ngay lập tức bị anh dùng một ý niệm lau đi.


Anh cố gắng điều động một sợi linh lực nhỏ từ thần hồn để xoa dịu vết rách đan điền. Thế nhưng, ngay khi luồng năng lượng viễn cổ vừa mới chớm thức tỉnh, một luồng áp lực vô hình từ vòm trời cao thẳm đột ngột giáng xuống. Đó là tầm quét thiên cơ của ý chí Thiên Đạo ngụy tạo – trật tự quy tắc cổ đại đã bị sụp đổ và biến chất, đang cố gắng vá lỗi bằng cách tiêu diệt bất kỳ thực thể nghịch hành thời gian nào.


Tiêu Lạc biến sắc. Anh hiểu rõ rằng nếu bản thân bộc phát quá mức lực lượng, không chỉ đan điền của anh sẽ nổ tung hoàn toàn, mà luồng lôi kiếp hủy diệt của Thiên Đạo ngụy tạo sẽ san phẳng cả Giang Hải thành này thành bình địa trong nháy mắt.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tiêu Lạc cắn chặt răng, vận hành Nguyên Thủy Hồng Hoang Quyết để tự phong ấn toàn bộ tu vi vô hạn của mình xuống mức Trúc Cơ kỳ viên mãn. Khí tức thần minh vĩ đại thoắt cái biến mất, nhường chỗ cho vẻ ngoài của một thanh niên phàm trần gầy gò, sắc mặt có phần tái nhợt vì kiệt sức. Áp lực thiên cơ trên bầu trời sau vài vòng dò quét không tìm thấy mục tiêu dị thường, cuối cùng cũng chậm rãi lui đi.


Tiêu Lạc thở phào nhẹ nhõm, nhưng nhục thân phàm trần sau khi chịu đựng phản phệ dồn dập đã không còn chút sức lực nào. Anh lảo đảo bước đi vài bước rồi gục ngã bên một con ngõ tối tăm, hơi thở mệt mỏi rệu rã. Thần thức của anh, vốn dĩ bao la như tinh không, lúc này đang rơi vào trạng thái hỗn loạn dữ dội. Thần tính quá mạnh mẽ đang tìm cách cắn trả nhân tính phàm trần, đe dọa biến anh thành một pho tượng đá vô tri vô giác.


"Nước..." Tiêu Lạc khẽ thốt lên trong vô thức. Cổ họng anh bỏng rát như bị lửa thiêu.


Đúng lúc này, một tiếng bước chân chậm rãi, nặng nề vang lên trong ngõ tối. Một ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn bão cũ kỹ rọi vào gương mặt nhợt nhạt của anh.


"Kìa, cậu thanh niên này sao lại nằm đây?"


Giọng nói già nua, run rẩy nhưng tràn đầy vẻ hiền hậu vang lên. Đó là Lâm Mỹ Liên, người dân quanh đây thường gọi bà là Lâm Bà Bà. Bà lão ngoài bảy mươi tuổi, lưng đã còng, mái tóc bạc phơ xơ xác dưới làn gió thu lạnh buốt. Bà mặc một chiếc áo vải thô màu nâu sờn cũ, trên tay bưng một chén nước ấm khói tỏa nghi ngút và một ổ bánh mì phàm trần còn nóng hổi mua từ tiệm bánh ven đường.


Lâm Bà Bà vội vàng đặt chiếc đèn bão xuống đất, khó khăn cúi người nâng đầu Tiêu Lạc lên. Bà đỡ chén nước ấm ghé sát vào môi anh: "Uống chút nước đi con, nước ấm sưởi ấm cái bụng đã rồi nói sau."


Tiêu Lạc hé mở đôi mắt mệt mỏi. Qua thần nhãn mờ nhạt, anh nhìn thấy một vầng hào quang nhân quả ấm áp màu vàng kim nhạt bao quanh cơ thể bà lão. Dòng máu chảy trong huyết quản của bà, tuy mỏng manh và phàm tục, nhưng lại mang theo một sợi ấn ký huyết mạch vô cùng quen thuộc từ thời viễn cổ.


Bà là hậu duệ của vị ân nhân phàm nhân từng cho anh một chén nước khi anh bị thương nặng trong cuộc chiến Thái Cổ vạn năm trước.


Nhân quả phàm trần, tuần hoàn không dứt.


Tiêu Lạc không do dự nữa, anh uống cạn chén nước ấm phàm trần kia. Dòng nước không hề chứa đựng một chút linh khí nào, nhưng sự ấm áp và lòng lương thiện thuần khiết của bà lão như một mỏ neo nhân quả vĩ đại, lập tức kéo thần thức đang hỗn loạn của anh trở về với nhục thân phàm trần. Sự thần tính hóa lạnh lùng trong đầu anh bị dập tắt, nhường chỗ cho hơi ấm của nhân tính phàm tục.


Anh ăn hết ổ bánh mì phàm trần một cách ngon lành. Cảm giác no bụng của người phàm sau vạn năm xa cách khiến Tiêu Lạc cảm thấy vô cùng chân thật.


"Cảm ơn bà..." Tiêu Lạc khẽ cúi đầu, giọng nói đã khôi phục lại chút sinh khí.


Lâm Bà Bà hiền từ mỉm cười, lau vệt sương đêm trên trán anh: "Không có gì đâu con. Nhìn con gầy gò thế này, chắc là từ nơi khác đến Giang Hải tìm việc làm đúng không? Thành phố này lớn lắm, nhưng cũng lạnh lẽo lắm. Nếu chưa có chỗ ở, con có thể đến khu trường học bỏ hoang phía đầu ngõ kia xem sao. Ở đó đang tuyển bảo vệ gác cổng, tuy lương thấp nhưng có phòng ở miễn phí, lại yên tĩnh."


Tiêu Lạc nhìn theo hướng tay chỉ của bà lão. Nơi đó, khuất sau những rặng tre già rậm rạp, là một khu đất rộng khoảng 50 héc-ta hoang phế. Đó chính là Học viện Tiên Đạo Giang Hải trong tương lai – thánh địa vạn pháp mà anh dự định dựng lên để khai sáng nhân loại.


"Cháu hiểu rồi, cháu sẽ đến đó thử xem," Tiêu Lạc khẽ mỉm cười đáp lại.


Để ẩn cư dưỡng thương, trả ơn nhân quả phàm trần cho gia đình Lâm Bà Bà, và âm thầm tích lũy khí vận chuẩn bị mở trường dạy học, Tiêu Lạc quyết định nhận chức bảo vệ lười biếng tại khu trường học bỏ hoang này.


Sáng hôm sau, anh chính thức dọn vào căn phòng bảo vệ rộng vỏn vẹn 12 mét vuông nằm ngay cạnh cổng chính của trường. Căn phòng lợp mái tôn rỉ sét cũ kỹ, bên trong chỉ kê một chiếc giường tre ọp ẹp và một chiếc tivi màu đời cũ phát ra tiếng rè rè. Tiêu Lạc hoàn toàn hài lòng với nơi này. Anh mặc bộ đồng phục bảo vệ sờn cũ màu xanh xám bạc màu mua từ chợ đồng nát, chân đi dép lê, tóc tai hơi bù xù, trông không khác gì một gã thanh niên lười biếng thích an phận thủ thường.


Để duy trì sự thăng hoa thần thức và áp chế vết rách đan điền hằng ngày, Tiêu Lạc mua một bình trà inox rỉ sét từ tiệm đồ cổ của Tôn Đại Hải. Bề ngoài chiếc bình vô cùng tầm thường, thậm chí còn có vài vết móp méo, nhưng bên trong đã được anh khắc sâu một tiên trận không gian ngầm, chứa đựng nguồn suối Ngộ Đạo viễn cổ vô hạn. Mỗi ngày, anh chỉ cần pha một lá trà Ngộ Đạo viễn cổ vào bình, uống chậm rãi để tịnh hóa toàn bộ tạp chất phàm trần và ngăn chặn phản phệ thời không.


"Xoạt... xoạt... xoạt..."


Tiếng chổi tre quét lá rụng đều đặn, chậm rãi vang lên ngoài cổng trường cắt ngang dòng suy nghĩ của Tiêu Lạc.


Anh cầm bình trà inox rỉ sét bước ra khỏi phòng bảo vệ, tựa lưng vào khung cửa gỗ mục nát nhìn ra ngoài. Dưới gốc cây đa cổ thụ khổng lồ ở cổng trường, một lão già mù đang chậm rãi quét những chiếc lá rụng màu vàng úa. Lão già mặc chiếc áo vải thô xám vá chằng vá đụp, đôi mắt mù lõm sâu không có thần thái, nhưng động tác quét rác của lão lại mang theo một nhịp điệu vô cùng kỳ lạ, dường như hòa hợp hoàn hảo với hơi thở của đất trời.


Đó chính là Tần Thiết Y – lão gia nhân trung thành nhất của Tiêu Lạc từ thời viễn cổ, người đã tự phong ấn tu vi Nguyên Anh của mình suốt vạn năm để đóng giả làm gã quét rác câm lặng, canh giữ di sản chờ đợi ngày chủ nhân trở về.


Ngay khi Tiêu Lạc nâng bình trà inox lên uống một ngụm, một sợi khí tức viễn cổ cực kỳ mỏng manh vô tình thoát ra từ kẽ môi anh.


Động tác quét rác của Tần Thiết Y đột ngột khựng lại.


Bàn tay già nua chai sạn của lão siết chặt lấy cán chổi tre. Đôi mắt mù đầy cataracts của lão chậm rãi, âm thầm hướng về phía phòng bảo vệ của Tiêu Lạc. Cơ thể lão run lên bần bật vì xúc động, hai đầu gối run rẩy như muốn quỳ sụp xuống đất để bái kiến vị tôn chủ vĩ đại của mình.


Thần thức của Tiêu Lạc khẽ động, anh lập tức gửi một đạo divine truyền âm vào thức hải của Tần Thiết Y: "Thiết Y, giữ vững tâm tính. Ý chí Thiên Đạo ngụy tạo vẫn đang dò quét ngoài kia. Thân phận thật của ta chưa thể lộ diện. Hãy cứ tiếp tục làm gã quét rác câm lặng của ngươi."


Nghe thấy giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu, Tần Thiết Y cố gắng đè nén giọt lệ nóng hổi nơi khóe mắt. Lão khẽ cúi đầu tỏ vẻ cung kính một cách cực kỳ kín đáo, rồi lặng lẽ tiếp tục đưa chổi quét lá rụng. Tiếng quét rác lại vang lên đều đặn, như thể chưa từng có biến cố gì xảy ra.


Đêm hôm đó, Giang Hải thành chìm vào sự tĩnh mịch lạnh lẽo.


Tiêu Lạc ngồi khoanh chân trên chiếc giường tre trong phòng bảo vệ, nhắm mắt thiền định. Chiếc bình trà inox rỉ sét đặt bên cạnh tỏa ra làn khói mỏng mang hương thơm thanh tịnh của trà Ngộ Đạo, tạo thành một màng chắn ngụy trang vô hình bao quanh căn phòng 12 mét vuông.


Đột nhiên, đan điền của Tiêu Lạc khẽ rúng động nhẹ. Thần nhãn của anh tự động mở ra, phát ra luồng lam quang sâu thẳm nhìn xuyên qua vách tường phòng bảo vệ, hướng thẳng về phía gốc cây đa cổ thụ ở cổng trường.


Ở nơi đất đá nứt nẻ dưới gốc cây đa, một luồng ánh sáng lam sắc mờ nhạt, mỏng manh như sợi tơ nhện đang chậm rãi rò rỉ ra ngoài không gian.


Đó là linh khí nguyên thủy tinh khiết nhất của địa mạch Giang Hải đang bắt đầu thức tỉnh sau vạn năm ngủ đông sâu dưới lòng đất thành phố.


Tiêu Lạc khẽ híp mắt lại, nắm chặt lấy chiếc bình trà rỉ sét trong tay. Sự thức tỉnh của địa mạch này chính là cơ duyên lớn nhất để mở rộng kết giới học viện, nhưng nó cũng là một miếng mồi ngon béo bở sẽ nhanh chóng thu hút sự thèm khát điên cuồng của tập đoàn tài phiệt Thần Vũ và giới tà tu đô thị.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!