Bẫy Ngầm Hẻm Tối
Cơn mưa đầu đông như trút nước xuống những mái ngói dột nát của Hẻm Liễu Ngõ, gột rửa những vệt máu loang lổ trên thềm đá nhưng lại không thể xóa đi mùi tử khí đang lẩn khuất trong không gian ẩm ướt. Nước mưa từ trên mái lá rách nát của ngôi nhà Trương nương tử đổ xuống thành những dòng thác nhỏ, xối xả đập vào nền đất bùn nhão nhoét.
Trong góc tối khuất của con hẻm chật hẹp, Thẩm Trường Ca ngồi lặng lẽ trên chiếc xe lăn gỗ mun bọc thép cơ quan. Tấm chăn mỏng đắp trên đùi y đã sũng nước mưa, lạnh ngắt, dán chặt vào đôi chân hoàn toàn vô tri vô giác. Phế Nhân Chi Thể—nỗi đau đớn tột cùng của một kẻ từng đứng trên đỉnh cao võ lâm nay bị giam cầm trong thể xác tàn phế vĩnh viễn. Kinh mạch rách nát trong người y đang co thắt dữ dội dưới tác động của khí lạnh và tà độc Thất Nhật Phế Kinh Tán, tạo nên những cơn ho khan nghẹn ứ nơi cổ họng. Nhưng dưới lớp bùn thuốc ngụy trang xám xịt trên mặt, đôi mắt phượng của y vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, không một chút dao động.
Bên cạnh y, Phong Vô Kỵ đứng im lìm như một pho tượng đá dưới làn mưa xối xả. Chiếc nón lá rách nát sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt đầy vết sẹo gió sương, đôi mắt nhắm nghiền câm lặng. Tay phải hắn ôm hờ chiếc tiêu trúc xanh dính đầy nước mưa, nhưng ngón tay luôn đặt sát vào vị trí chuôi kiếm sắt đen giấu kín bên trong. Thính giác của một kiếm khách mù nhất lưu đang căng ra đến cực hạn, đồng điệu hoàn hảo với cảnh giới Thính Phong Biện Vị của Thẩm Trường Ca.
"Trương nương tử đã được di tản an toàn sang chùa Hàn Sơn qua mật đạo ngầm dưới bệ thờ thần tài." Giọng nói của Phong Vô Kỵ trầm thấp, truyền âm nhập mật thẳng vào tai Thẩm Trường Ca giữa tiếng mưa rơi rít gào. "Nhưng chất kịch độc Kinh Mạch Phần Phế trên bắp chân trái của nàng đang phát tác rất nhanh. Nếu không có thuốc giải của Tiêu Dao Tử trong vòng ba ngày tới, chân nàng sẽ hoại tử hoàn toàn."
Thẩm Trường Ca khẽ gật đầu, ngón tay trái run rẩy của y gõ nhẹ lên tay vịn gỗ mun của xe lăn theo một nhịp điệu đều đặn. Y không nói gì, bởi y biết bất kỳ âm thanh phát ra từ thanh quản bị tổn thương của y lúc này cũng có thể bị thần thức nhạy bén của sát thủ Huyết Y Lâu đang rình rập trên cao bắt được. Y nợ Trương nương tử một mạng cứu mạng ba năm trước, và y thề sẽ đòi lại món nợ máu này từ tay lũ sát nhân tàn bạo.
Thông qua thính giác siêu phàm, Thẩm Trường Ca nghe thấy ba tiếng động cực kỳ mơ hồ từ đầu Hẻm Liễu Ngõ. Đó không phải là tiếng nước mưa rơi trên mặt đất, mà là tiếng ma sát cực nhẹ của những đôi giày cỏ dẫm lên vũng bùn nhão, nhanh đến mức gần như đồng quy với tiếng gió bấc thổi qua khe ngách tường gạch.
Toán sát thủ đột kích của Huyết Y Lâu đã vào trận.
Chúng di chuyển theo đội hình tam giác, giữ khoảng cách đều đặn năm bước chân, thân thủ khinh công cực kỳ điêu luyện. Chúng tin rằng Bạch Lộ Hiên chỉ có một kiếm khách mù bảo vệ, hoàn toàn không biết rằng toàn bộ con hẻm ổ chuột chật hẹp này đã được Thẩm Trường Ca bố trận thành một trận địa bẫy cơ quan tinh vi—cảnh giới Cơ Quan Trận Pháp Cảnh mà y đã cùng Mặc lão nhân nghiên cứu sâu sắc.
Tên sát thủ đi đầu lướt qua một khúc quanh hẹp, chân hắn khẽ khựng lại khi chạm phải một sợi dây cực kỳ mảnh, gần như vô hình trong màn mưa đêm tối tăm. Đó là Dây tơ tằm ngâm độc do Thẩm Trường Ca thu thập từ bãi tha ma ngoại thành và ngâm trong độc dược của cổ sư Ba Thục. Sợi dây dai đến mức phi thường, căng ngang góc khuất cách mặt đất nửa tấc.
"Phựt!"
Một tiếng đứt gãy cực nhỏ vang lên. Sợi dây tơ tằm sắc bén như lưỡi dao cứa sâu qua lớp giày cỏ, cắt đứt hoàn toàn gân cổ chân trái của tên sát thủ. Hắn mất thăng bằng ngã nhào ra đất, chưa kịp phát ra tiếng kêu đau đớn thì cơ quan ngầm bên trong bức tường gạch rạn nứt bên cạnh đã bị kích hoạt.
Từ những ống tre ẩn giấu sâu trong kẽ tường gạch, hàng chục cây kim độc mảnh như lông tơ phóng ra xối xả nương theo chiều gió bấc. Những cây kim độc găm đầy vào cổ họng và ngực tên sát thủ, chất độc ngấm nhanh khiến hắn trợn trừng mắt, cơ thể co giật dữ dội rồi tắt thở ngay lập tức trong vũng bùn.
"Có bẫy! Lùi lại!" Hai tên sát thủ đi sau kinh hoàng hét lên, lập tức vận nội lực thâm hậu lên lòng bàn chân, đạp mạnh vào tường đá hòng lùi ngược trở lại lối cũ.
Nhưng Thẩm Trường Ca đã tính toán chính xác tâm lý hoảng loạn của kẻ thù. Khi chúng lùi lại, gót chân chúng dẫm phải một sợi dây gân bò ngâm dầu vừng căng sẵn dưới lớp lá mục. Sợi dây lập tức giật mạnh, kích hoạt chốt cơ quan treo trên xà nhà của ngôi nhà tranh đổ nát phía trên.
"Ầm!"
Một chiếc thùng gỗ chứa đầy đá hộc nặng hàng trăm cân rơi tự do từ trên cao xuống, đập thẳng vào xương vai và cột sống của tên sát thủ thứ hai. Tiếng xương gãy rắc rắc vang lên ghê rợn hòa cùng tiếng thùng gỗ vỡ vụn. Hắn bị đè bẹp dí dưới đống đá hộc, máu tươi trào ra từ miệng sặc sụa rồi bất động.
Tên sát thủ thứ ba may mắn né tránh được thùng đá nhờ khinh công xuất chúng, nhưng hắn cũng đã hoàn toàn mất đi sự bình tĩnh. Hắn đứng rúm ró giữa con hẻm, ánh mắt hoảng loạn nhìn xung quanh, không dám bước thêm một bước nào vì sợ chạm phải những sợi dây tơ vô hình tiếp theo.
Đúng lúc này, từ trên mái ngói cao của tòa lâu đài đối diện, một bóng người mặc y phục đỏ sậm xuất hiện. Hắn đeo chiếc mặt nạ quỷ không miệng, lưng đeo một ống nỏ cơ quan bằng đồng đen cực lớn. Đó chính là Vô Hồn—sát thủ bắn tỉa đáng sợ nhất của Huyết Y Lâu.
Vô Hồn đứng ngược hướng gió bấc, đôi mắt lạnh lùng sau mặt nạ quỷ quét qua trận địa bẫy ngầm dưới hẻm tối. Bằng nhãn lực và kinh nghiệm chiến đấu phong phú, hắn nhanh chóng nhìn thấu quy luật hoạt động cơ học của các bẫy dây tơ tằm và thùng gỗ. Hắn nhận ra, kẻ đứng sau thiết lập trận pháp này không phải kiếm khách mù, mà chính là gã phế nhân đang ngồi yên lặng trên chiếc xe lăn mun gỗ ở cuối hẻm.
Khóe mắt Vô Hồn lóe lên tia sát khí tàn bạo. Hắn giơ chiếc nỏ cơ quan lên, nhắm thẳng vào lồng ngực của Thẩm Trường Ca. Chiếc nỏ này có thể bắn liên tiếp năm mũi tên sắt nặng tẩm kịch độc Kinh Mạch Phần Phế với sức xuyên thấu cực mạnh, đủ để đâm thủng cả khiên sắt nặng nề.
"Vút! Vút! Vút! Vút! Vút!"
Năm tiếng xé gió kinh hoàng vang lên đồng lúc, xé rách màn mưa giông bão rít gào. Năm mũi nỏ sắt nặng nề mang theo kình lực bén nhọn lao thẳng về phía Thẩm Trường Ca với tốc độ cực nhanh, quỹ đạo bay biến hóa khôn lường trong không khí.
"Nguy hiểm!" Phong Vô Kỵ nghe tiếng gió rít kinh người từ trên cao dội xuống, hắn lập tức vung thanh kiếm sắt đen, thi triển Vô ảnh Kiếm Pháp phóng kiếm bay chặn mũi tên. Nhưng luồng gió bấc thổi mạnh từ sông Hoài Giang tràn vào hẻm tối đột ngột đổi hướng, tạo ra một luồng xoáy khí mạnh làm lệch quỹ đạo bay của thanh kiếm sắt đen đi một phân.
Thanh kiếm của Phong Vô Kỵ chỉ chém trúng một mũi nỏ sắt làm nó bay chệch hướng găm vào tường gạch, bốn mũi tên độc còn lại vẫn giữ nguyên quỹ đạo chết người lao thẳng về phía lồng ngực của Thẩm Trường Ca.
Thẩm Trường Ca ngồi yên trên xe lăn, đôi chân tàn phế không thể cử động khiến y hoàn toàn bất lực trong việc né tránh vật lý. Nhưng y không hề hoảng sợ.
Trong một chớp mắt sinh tử, bộ não tinh vi của cựu minh chủ vận hành đến cực hạn. Y sử dụng thính giác siêu phàm để tính toán tốc độ gió bấc thổi từ sông Hoài Giang kết hợp với quán tính cơ học của bốn mũi nỏ sắt đang lao tới.
Y đưa bàn tay trái run rẩy gạt mạnh cần gạt ẩn dưới tay vịn xe lăn gỗ mun.
"Cạch!"
Một tiếng cơ quan trầm đục vang lên bên trong dầm xe bọc thép. Tấm khiên thép mun đen bóng tự động bật lên từ tay vịn xe lăn, chắn ngang trước ngực Thẩm Trường Ca.
Thẩm Trường Ca không dựng thẳng tấm khiên để đón đỡ trực diện kình lực xuyên thấu cực mạnh của bốn mũi nỏ sắt nặng nề. Y nghiêng nhẹ tấm khiên một góc chính xác mười lăm độ ngược hướng gió thổi.
"Keng! Keng! Keng! Keng!"
Bốn tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên liên tiếp dồn dập. Nhờ góc nghiêng mười lăm độ hoàn hảo kết hợp với lực cản của gió bấc, động năng cực lớn của bốn mũi nỏ sắt đã bị triệt tiêu hoàn toàn, trượt mạnh dọc theo bề mặt tấm khiên thép mun rồi bay chệch hướng cắm sâu xuống nền đất đá đổ nát.
Tuy nhiên, lực va chạm cơ học quá lớn từ bốn mũi nỏ sắt nặng nề đã chấn động mạnh vào hệ thống cơ quan của chiếc xe lăn gỗ mun vốn đã bị hư hại nặng nề sau vụ sập tháp cổ phế tích trước đó.
"Rắc!"
Một tiếng nứt gãy khô khốc vang lên từ trục bánh xe bên trái. Hệ thống bánh răng bọc thép cơ quan bị kẹt chặt bởi các mảnh sắt vụn rỉ sét, khói đen bốc lên khét lẹt từ gầm xe lăn. Chiếc xe lăn bọc thép—vũ khí bảo mệnh duy nhất giúp Thẩm Trường Ca di chuyển—tạm thời bị vô hiệu hóa hoàn toàn, giam chặt y tại vị trí cuối hẻm tối.
Phía trên mái nhà cao, Vô Hồn nhìn thấy tấm khiên thép mun chặn đứng loạt nỏ độc của mình, đôi mắt sau mặt nạ quỷ không miệng khẽ nheo lại đầy kinh ngạc. Nhưng ngay sau đó, hắn nhìn thấy chiếc xe lăn của đối thủ đã bị hỏng hóc nặng nề, không thể di chuyển.
Hắn cười lạnh một tiếng trầm đục trong cổ họng. Bàn tay lạnh lùng của hắn kéo mạnh chốt cơ quan trên ống nỏ đồng đen, chuẩn bị nạp loạt nỏ độc thứ hai có sức công phá và kình lực mạnh gấp đôi loạt đạn đầu tiên để tiễu trừ hoàn toàn cựu minh chủ võ lâm tàn phế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!