Nhạc nềnSakuya2

Huyết Y Sát Nhân

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối trong mật thất ngầm dưới Bạch Lộ Hiên đặc quánh như hắc ín, chỉ có một ngọn nến đậu dầu nhỏ nhoi đặt trên bệ đá tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, tù mù. Thẩm Trường Ca nằm yên lặng trên chiếc chõng tre đơn sơ, hai mắt nhắm nghiền. Sau trận châm cứu hiểm ác của Tiêu Dao Tử để dồn ép kịch độc Thất Nhật Phế Kinh Tán vào góc phế phủ, thể xác y đã hoàn toàn kiệt quệ. Đôi chân y—từng một thời lướt đi nhẹ nhàng như mây bay gió thổi trên đỉnh Thiết Kiếm năm xưa—nay chỉ còn là hai khúc gỗ mục vô tri vô giác. Y cố gắng cử động các ngón chân, nhưng phản hồi lại chỉ là một khoảng không câm lặng, lạnh ngắt từ thắt lưng trở xuống. Cái giá của việc cưỡng ép vận dụng bộ pháp Nhất Bộ Thiên Nhai khi đan điền đã vỡ nát là sự tàn phế vĩnh viễn.


Nhưng ngay cả khi đôi chân đã chết, thì giác quan của một cựu minh chủ võ lâm vẫn nhạy bén đến mức đáng sợ.


"Trường Ca, ngài lại thức rồi sao?"


Tiếng thì thầm của Vân Nương vang lên bên cạnh chõng tre. Nàng đang ngồi xếp bằng dưới đất, tay không ngừng lau chùi thanh nhuyễn kiếm giấu trong thắt lưng. Gương mặt nàng nhợt nhạt vì mệt mỏi sau đêm di tản gia nhân, nhưng đôi mắt vẫn ngập tràn sự cảnh giác.


Thẩm Trường Ca không đáp. Y khẽ nâng ngón tay trái run rẩy lên, ra hiệu cho Vân Nương giữ im lặng.


Thính giác siêu phàm của y—cảnh giới Thính Phong Biện Vị—bắt đầu căng ra như một sợi dây đàn kéo căng. Y lọc bỏ tiếng gió bấc rít gào qua khe thông gió nhỏ hẹp thông lên mặt đất, lọc bỏ tiếng nước mưa nhỏ giọt đều đặn từ mái đá mật thất. Y tập trung toàn bộ tinh thần lực vào khoảng không gian phía trên Hẻm Liễu Ngõ.


Đột ngột, một luồng khí lạnh buốt tràn xuống theo khe thông gió, mang theo một mùi hương cực kỳ mỏng manh nhưng tanh nồng.


Mùi máu tươi.


Ngay sau đó là một tiếng động cực kỳ mơ hồ, nhẹ như một chiếc lá rụng chạm vào ngói đất nung. Đối với người thường, đó chỉ là tiếng gió rít qua khe ngói của những mái nhà ổ chuột rách nát. Nhưng đối với Thẩm Trường Ca, đó là tiếng ma sát của tơ lụa thượng hạng dính nước mưa rào.


Có kẻ đang thi triển khinh công lướt đi trên mái nhà Hẻm Liễu Ngõ. Tốc độ cực nhanh, thân thủ cực nhẹ, và quan trọng nhất—không hề phát ra một tia chân khí dao động nào. Đây là kỹ thuật ẩn mình đỉnh cao của những kẻ chỉ sống trong bóng tối.


"Huyết Y Lâu..." Thẩm Trường Ca khẽ mím môi, giọng nói khè khè rách nát phát ra từ thanh quản bị tổn thương. "Sát thủ chuyên nghiệp. Chúng đến nhanh hơn ta tính toán."


Vân Nương lập tức đứng bật dậy, thanh nhuyễn kiếm trong tay khẽ ngân lên một tiếng "keng" trầm đục: "Để ta lên đối phó với chúng!"


"Không được." Thẩm Trường Ca dùng bàn tay phải gầy guộc giữ chặt lấy gấu áo của nàng. "Kinh mạch của ngươi sau vụ cháy Bạch Lộ Hiên đã bị tổn thương nhẹ, ra ngoài lúc này chỉ có con đường chết. Hơn nữa, kẻ đến là sát thủ nhất lưu của Huyết Y Lâu. Hắn tên Vô Ảnh."


Cái tên "Vô Ảnh" vừa thốt ra, không khí trong mật thất như hạ xuống vài phần băng giá. Huyết Y Lâu là tổ chức sát thủ khét tiếng nhất giang hồ, nhận tiền diệt khẩu, chưa bao giờ thất bại quá ba lần. Vô Ảnh là một trong những lưỡi kiếm lạnh lùng nhất của lâu, chuyên sử dụng một thanh kiếm mỏng như lá lúa và mặt nạ quỷ máu để gieo rắc nỗi kinh hoàng.


Phía trên mặt đất, giữa những con hẻm tối tăm, chật hẹp của Hẻm Liễu Ngõ, sương mù và nước mưa bắt đầu giăng lối.


Một bóng người mặc y phục đỏ sậm bó sát, mặt đeo mặt nạ quỷ máu đỏ lòm lướt đi như một bóng ma trên mái nhà rách nát của Trương nương tử—người phụ nữ giặt là nghèo khổ đã từng cứu sống Thẩm Trường Ca ba năm trước. Hắn dừng lại, đôi mắt lạnh lẽo sau mặt nạ quét qua con hẻm ngập tràn rác rưởi và nước bẩn.


Lục Bá Thiên của Hắc Sa Bang đã chi ra một vạn lượng vàng để thuê Huyết Y Lâu tìm kiếm tung tích gã tàn phế xe lăn và Vân Nương. Vô Ảnh không cần tìm kiếm rườm rà, hắn chọn cách tàn bạo nhất: bắt giữ bách tính vô tội để tra khảo dã man.


"Rắc!"


Mái ngói nhà Trương nương tử bị dẫm vỡ. Vô Ảnh lao xuống như một con chim ưng trong đêm tối, phá tan cánh cửa gỗ mục nát của ngôi nhà nhỏ.


Trương nương tử đang co ro bên chậu quần áo giặt dở, kinh hoàng nhìn bóng quỷ đỏ sậm xuất hiện trước mặt. Nàng chưa kịp hét lên, bàn tay lạnh ngắt như băng của Vô Ảnh đã bóp chặt lấy cổ họng nàng, nhấc bổng cơ thể gầy gò lên không trung. Thanh kiếm mỏng 'Vô Ảnh' sáng loáng, lạnh lùng kề sát vào làn da cổ xanh xao của nàng.


"Mụ chủ Vân Nương và gã phế nhân xe lăn đang ẩn náu ở đâu?" Giọng nói của Vô Ảnh khàn đặc, không có một chút cảm xúc ấm áp nào của con người. "Khai ra, hoặc ta sẽ rạch từng thớ thịt trên người ngươi trước mặt đứa con nhỏ."


Trương nương tử trợn trừng mắt, hơi thở nghẹt nghẹn, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt khắc khổ. Nàng lắc đầu quầy quậy, môi run rẩy không nói nên lời. Nàng thực sự không biết mật thất ngầm ở đâu, nàng chỉ biết gã sai vặt câm tàn phế Thẩm Trường Ca là một người tốt.


"Không biết sao?" Khóe mắt sau mặt nạ quỷ của Vô Ảnh lóe lên tia sát khí lạnh lùng. Hắn khẽ xoay cổ tay, lưỡi kiếm mỏng bắt đầu cứa nhẹ vào da cổ Trương nương tử, một vệt máu đỏ tươi rỉ ra.


Dưới mật thất ngầm, Thẩm Trường Ca nghe rõ mồn một tiếng thở dốc nghẹn ngào của Trương nương tử và tiếng lưỡi kiếm cứa vào da thịt từ khoảng cách trăm bước chân.


Lồng ngực y co thắt dữ dội. Nỗi dằn vặt bất lực dâng lên cuồn cuộn trong lòng. Trương nương tử là ân nhân của y, bách tính Hẻm Liễu Ngõ là những người nghèo khổ vô tội. Họ đang phải đổ máu vì sự hiện diện của y. Y muốn đứng dậy, muốn rút thanh kiếm gỗ sứt mẻ ra để chém nát mặt nạ của tên sát thủ kia, nhưng đôi chân tàn phế liệt ngắt dưới chăn mỏng như một gông cùm vô hình giam chặt y tại chỗ.


"Trường Ca..." Vân Nương nhìn thấy gân xanh nổi lên đầy trên trán Thẩm Trường Ca, tay y siết chặt tấm nệm rơm đến mức rách bươm, máu tươi rỉ ra từ vết thương lòng bàn tay trái cũ.


"Bình tĩnh... ta phải bình tĩnh..." Thẩm Trường Ca nhắm mắt, vận dụng Khống chế nhịp tim đến cực hạn. Y hít vào một hơi thật sâu, ép nhịp tim đang đập liên hồi giảm xuống mức tối thiểu, giữ cho hơi thở sinh học của mình hòa lẫn hoàn toàn vào bóng tối của mật thất để tránh bị thần thức của sát thủ phát hiện.


Y không thể ra tay trực diện, nhưng y có quân cờ của mình.


Thẩm Trường Ca đưa tay trái run rẩy sang bên cạnh chõng tre, cầm lấy chiếc sáo trúc đen—kỷ vật do kiếm khách mù Phong Vô Kỵ tự tay đẽo tặng. Chiếc sáo này rỗng ruột, được thiết kế đặc biệt để khi thổi nhẹ bằng hơi thở sâu sẽ tạo ra một luồng sóng âm tần số cực thấp, tai người thường không thể nghe thấy, nhưng đối với những kẻ có thính giác cực hạn như Phong Vô Kỵ thì lại vang dội như tiếng chuông chùa.


Y đặt sáo lên môi, khẽ thổi một hơi dài.


Một luồng rung động vô hình lướt qua khe thông gió mật thất, lan tỏa ra khắp Hẻm Liễu Ngõ trong màn mưa giông bão.


Cách ngôi nhà của Trương nương tử ba mươi bước chân, dưới mái hiên rách nát của một tửu quán bỏ hoang, một nam tử mặc áo xám rách đang ngồi lặng lẽ, mắt nhắm nghiền, tay ôm chiếc tiêu trúc xanh. Gương mặt hắn đầy vết sẹo gió sương, tĩnh lặng như một gốc cây khô giữa bão tố. Đó chính là kiếm khách mù Phong Vô Kỵ.


Khi luồng sóng âm từ sáo trúc đen chạm vào tai, đôi tai của Phong Vô Kỵ khẽ động đậy nhẹ. Đôi mắt mù của hắn không mở ra, nhưng thân hình hắn đã lập tức biến mất khỏi mái hiên như một làn khói xám.


Trong ngôi nhà rách nát, Vô Ảnh đang chuẩn bị ra tay kết liễu Trương nương tử thì đột ngột, một luồng kiếm khí lạnh buốt, không tiếng động từ bóng tối phía sau đâm thẳng vào gáy hắn.


Sát khí áp sát! Vô Ảnh là sát thủ nhất lưu, phản xạ cơ thể cực nhanh. Hắn lập tức buông Trương nương tử ra, xoay người góc 180 độ, vung thanh kiếm mỏng 'Vô Ảnh' chém ngang để đỡ đòn.


"Keng!"


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên giữa đêm mưa. Lửa hoa cải bắn tung tóe trong căn phòng tối tăm.


Thanh kiếm mỏng của Vô Ảnh bị chặn đứng bởi một thanh kiếm sắt đen nặng nề, thô kệch vừa được rút ra từ bên trong chiếc tiêu trúc xanh của Phong Vô Kỵ. Lực va chạm cực lớn khiến cả hai bên đều phải lùi lại một bước.


"Kiếm khách mù?" Vô Ảnh nheo mắt nhìn nam tử mặc áo xám rách trước mặt. "Ngươi là kẻ nào? Dám cản đường Huyết Y Lâu?"


Phong Vô Kỵ không đáp, thanh kiếm sắt đen cầm bằng tay phải khẽ nghiêng một góc 45 độ, phong thái trầm mặc như núi đá. Hắn dùng thính giác Thính Phong Biện Vị để xác định vị trí của Vô Ảnh qua tiếng rít của hơi thở và tiếng nước mưa nhỏ giọt trên mặt nạ quỷ.


"Chết đi!"


Vô Ảnh vung kiếm, thân ảnh lướt đi nhanh như một bóng ma, kiếm chiêu Vô Ảnh Kiếm Pháp biến hóa khôn lường, đâm liên tiếp mười tám mũi kiếm mảnh như sợi tơ về phía các tử huyệt của Phong Vô Kỵ. Kiếm chiêu cực nhanh, cực hiểm, không hề mang theo kình lực gió rít.


Nhưng Phong Vô Kỵ lại là khắc tinh lớn nhất của loại kiếm pháp ẩn mình này. Hắn mù mắt, nên không bị lừa dối bởi những tàn ảnh kiếm quang giả tạo. Tai hắn nghe rõ quỹ đạo chuyển động vật lý của lưỡi kiếm mỏng cắt rách các giọt nước mưa trong không khí.


"Keng! Keng! Keng! Keng!"


Phong Vô Kỵ vung thanh kiếm sắt đen nặng nề, di chuyển bộ pháp uyển chuyển của Thính Phong Kiếm Quyết, chặn đứng hoàn hảo cả mười tám đường kiếm của Vô Ảnh. Mỗi lần va chạm, thanh kiếm sắt đen nặng nề của hắn lại truyền đi một lực chấn động vật lý cực mạnh, khiến cổ tay của Vô Ảnh tê rần.


Trương nương tử ngã sụp xuống đất, hoảng loạn cố gắng bò ra phía cửa để chạy trốn.


Đúng lúc đó, từ trên mái nhà cao đối diện, một tiếng "vút" xé gió kinh hoàng vang lên. Sát thủ Vô Hồn—đồng đội của Vô Ảnh—đang đứng phục kích trên mái ngói cao, giương nỏ cơ quan bắn một mũi tên sắt nặng tẩm kịch độc thẳng về phía Trương nương tử hòng diệt khẩu nhân chứng.


"Tránh ra!" Phong Vô Kỵ nghe tiếng gió rít của mũi nỏ sắt từ trên cao lao xuống với tốc độ cực nhanh. Hắn muốn phóng kiếm bay chặn mũi tên, nhưng kình lực gió bấc thổi mạnh đột ngột làm lệch quỹ đạo phán đoán của hắn một phân.


"Phập!"


Mũi nỏ sắt nặng nề không đâm trúng tim, nhưng sượt mạnh qua bắp chân trái của Trương nương tử, găm sâu vào nền đất ẩm ướt. Chất kịch độc Kinh Mạch Phần Phế bôi trên mũi tên lập tức khiến vết thương đen kịt lại, Trương nương tử hét lên một tiếng đau đớn rồi ngất lịm đi.


"Khốn kiếp!" Phong Vô Kỵ nổi giận, thanh kiếm sắt đen vung lên một đường vòng cung cực đại, chém đứt đôi chiếc cột gỗ chống mái hiên nhà rách nát.


Mái hiên đổ sụp xuống, gạch đá và gỗ mục rơi rào rào ngăn cách giữa hắn và Vô Ảnh. Lợi dụng hỗn loạn khói bụi và mưa gió, Phong Vô Kỵ lướt tới xốc thân thể bất tỉnh của Trương nương tử lên vai, khinh công nhảy vọt vào bóng tối của những con hẻm chằng chịt của Hẻm Liễu Ngõ, biến mất không dấu vết.


Vô Ảnh đứng giữa đống đổ nát của ngôi nhà, vung kiếm gạt đi những mảnh gỗ mục đè lên người. Hắn nheo mắt nhìn theo hướng Phong Vô Kỵ biến mất, rồi ngước nhìn lên mái nhà cao nơi Vô Hồn đang đứng.


"Hắn cứu mụ đàn bà kia đi rồi." Vô Hồn từ trên cao nhảy xuống bên cạnh Vô Ảnh, chiếc nỏ cơ quan trên tay vẫn lăm lăm sát khí. "Nhưng kiếm khách mù kia có thính giác cực kỳ xuất chúng, kiếm chiêu của hắn lại mang phong thái bảo vệ... Rõ ràng có cao nhân đang ẩn dật đứng sau giật dây điều khiển hắn."


"Ý ngươi là... cựu minh chủ Thẩm Trường Ca thực sự còn sống và đang trốn ở đây sao?" Vô Ảnh lạnh lùng hỏi.


"Chưa chắc chắn, nhưng phạm vi nghi ngờ của chúng ta đã thu hẹp lại." Vô Hồn chỉ tay về phía tàn tích hoang tàn, ám khói đen của Bạch Lộ Hiên cách đó không xa. "Trận chiến bẫy cơ quan lần trước tiêu diệt Đao Sẹo diễn ra ngay tại tháp cổ bên cạnh kỹ viện này. Đêm mai, ta sẽ thiết lập các vị trí bắn nỏ tầm xa trên các mái nhà cao quanh Bạch Lộ Hiên. Chỉ cần có bất kỳ động tĩnh nào, ta sẽ bắn nát nơi đó."


Dưới mật thất ngầm, Thẩm Trường Ca nghe rõ cuộc đối thoại lạnh lùng của hai tên sát thủ qua khe thông gió.


Y khẽ thở phào nhẹ nhõm khi biết Trương nương tử đã được Phong Vô Kỵ cứu thoát, nhưng lồng ngực y lại dấy lên một nỗi lo âu tột độ. Vết nỏ độc trên chân Trương nương tử cần phải được giải độc gấp, và quan trọng nhất—vị trí mật thất ngầm dưới Bạch Lộ Hiên bắt đầu bị kẻ thù nghi ngờ gắt gao.


Mưa bên ngoài bắt đầu tuôn xối xả, tiếng sấm rền rĩ làm rung chuyển cả vách đá mật thất.


Thẩm Trường Ca nhìn thanh kiếm gỗ sứt mẻ đặt cạnh giường nằm, ánh mắt phượng lóe lên một tia sáng tĩnh lặng nhưng lạnh lùng đến đáng sợ. Y biết rằng, đêm mai sẽ là một trận huyết chiến sinh tử bằng bẫy cơ quan vật lý ngay tại Hẻm Liễu Ngõ này. Y không còn đôi chân để di chuyển, nhưng y có bộ não của một kỳ thủ vĩ đại, và y sẽ biến cả con hẻm ổ chuột này thành một nấm mồ khổng lồ chôn thây lũ sát thủ Huyết Y Lâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!