Mật Thất Dưỡng Thương
Nước mưa buốt lạnh gột rửa đi lớp bùn đất loang lổ trên gương mặt Thẩm Trường Ca, nhưng không thể xóa đi sắc xám ngoét tử khí đang bao trùm lấy dung nhan y. Tiếng sấm rền rĩ xa xăm từ phía chân trời Hoài An như tiếng trống trận tàn cuộc. Cổ lâu phế tích phía sau đã hoàn toàn sụp đổ, chỉ còn là một nấm mồ đá khổng lồ câm lặng, chôn vùi vĩnh viễn Đao Sẹo cùng những dã tâm điên cuồng của hắn.
"Trường Ca! Tỉnh lại! Ngươi không được chết!"
Giọng nói của Vân Nương nghẹn ngào giữa tiếng mưa rơi tầm tã. Nàng lao ra khỏi bóng tối của ngõ hẻm, tà váy lụa tím sạm đen vì khói bụi tung bay trong gió bấc. Bàn tay nàng run rẩy áp lên lồng ngực lạnh ngắt của y. Cảm nhận được nhịp tim yếu ớt, đứt quãng như sợi chỉ sắp đứt, nàng không chần chừ thêm một khắc. Là một nhị lưu cao thủ ẩn danh, Vân Nương vận chút chân khí ít ỏi còn sót lại, xốc thân thể gầy gò, gầy yếu của Thẩm Trường Ca lên vai. Vết rách cơ đùi trái của y vẫn đang rỉ máu tươi, thấm đỏ cả một mảng áo vải thô màu xám tro, nhỏ từng giọt xuống thềm đất sũng nước.
Nàng nhanh chóng đưa y lách qua cửa ngách đổ nát của Bạch Lộ Hiên, tiến thẳng về phía bệ thờ thần tài ở sảnh chính. Gian sảnh lúc này chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn, mái ngói dột nát để nước mưa xối xả tuôn xuống. Vân Nương đưa tay lên bức tượng thần tài bằng đồng, xoay ngược chiều kim đồng hồ ba vòng.
"Cạch!"
Một tiếng động cơ học trầm đục vang lên dưới lòng đất. Bức tường gạch phía sau bệ thờ từ từ xoay nhẹ, lộ ra một lối đi tối tăm dốc xuống phía dưới. Vân Nương cẩn thận cõng Thẩm Trường Ca bước xuống, bức tường đá lập tức đóng sập lại phía sau, ngăn cách hoàn toàn tiếng mưa gió gào thét và mùi khói khét lẹt của vụ cháy phía trên.
Mật thất ngầm dưới Bạch Lộ Hiên ngập tràn không khí ẩm ướt và mùi đất ẩm. Dưới ánh nến leo lét đặt trên vách đá, một lão giả gầy gò, tóc búi củ tỏi lệch đang sốt ruột đi qua đi lại. Trên vai lão đeo một giỏ thuốc thảo dược thoang thoảng mùi nhân sâm và xuyên khung. Đó chính là thần y ẩn thế Tiêu Dao Tử.
"Tiêu tiền bối! Mau cứu y!" Vân Nương đặt Thẩm Trường Ca lên chiếc cot gỗ đơn sơ ở góc mật thất, giọng nói lạc đi vì hoảng hốt.
Tiêu Dao Tử lập tức bước tới, hai ngón tay gầy guộc như cành củi khô áp mạnh lên mạch cổ tay của Thẩm Trường Ca. Gương mặt lập dị của lão biến sắc liên tục, chân mày nhíu chặt lại đến mức hai hàng lông mày bạc rủ xuống gần chạm mắt.
"Khốn kiếp! Ngươi điên rồi!" Tiêu Dao Tử rít lên qua kẽ răng. "Kinh mạch vốn đã nát như tơ nhện do Thất Nhật Phế Kinh Tán tàn phá ba năm qua, nay lại cưỡng ép vận dụng bộ pháp né tránh Nhất Bộ Thiên Nhai! Vết rách cơ đùi trái sâu đến tận xương, máu đen tuôn ra từ phế phủ... Ngươi muốn tự sát có đúng không?"
"Tiền bối, xin đừng trách y nữa! Đao Sẹo phóng hỏa vây quét, y không còn lựa chọn nào khác!" Vân Nương vội vàng can ngăn, tay nàng run rẩy lau đi vệt máu đen vẫn đang rỉ ra từ khóe miệng Thẩm Trường Ca.
"Hừ! Ta không trách y, ta chỉ tiếc cho công sức châm cứu ba năm qua của ta!" Tiêu Dao Tử hậm hực quát lớn, nhưng tay lão đã nhanh chóng lật giỏ thuốc, lấy ra một chiếc hộp gỗ mun đen bóng. Mở hộp ra, mười hai cây kim bạc dài mảnh như sợi tóc—Huyền Châm truyền thừa của Dược Vương Cốc—lấp lánh dưới ánh nến.
"Vân Nương! Giữ chặt hai vai y! Châm pháp này vô cùng hiểm ác, nếu y cử động lệch đi một phân, kim độc phản phệ sẽ lập tức đâm vỡ tim y!"
Tiêu Dao Tử hít một hơi sâu, phong thái lập dị thường ngày biến mất, thay vào đó là sự nghiêm túc tột độ của một bậc y đạo tông sư. Lão hơ nhanh mũi kim bạc trên ngọn lửa nến, rồi đột ngột đâm mạnh vào huyệt Đản Trung trên ngực Thẩm Trường Ca.
"Phập!"
Thân thể Thẩm Trường Ca dù đang hôn mê sâu vẫn co rút kịch liệt theo bản năng. Đôi mắt y đột ngột mở trừng trừng, đồng tử co rút lại. Đau! Nỗi đau không đến từ da thịt bên ngoài, mà cuộn lên từ tận sâu trong tủy xương, như thể có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé các đầu dây thần kinh rách nát.
"Trường Ca! Cắn chặt cái này!" Vân Nương vội vàng nhét một thanh gỗ nhỏ vào miệng y, hai tay nàng dồn lực nhị lưu chân khí đè chặt hai vai y xuống cot gỗ.
Thẩm Trường Ca cắn chặt thanh gỗ đến mức phát ra tiếng "răng rắc" rợn người, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, hòa cùng máu tươi rỉ ra từ vết thương đùi trái thấm đẫm tấm nệm rơm. Trong bóng tối vô tận của tâm trí, y điên cuồng vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp. Y không tìm cách chống lại nỗi đau, mà chủ động hòa mình vào nó, coi cơ thể này chỉ là một chiếc thuyền lá rách giữa cơn bão dữ, còn tâm trí y là ngọn hải đăng tĩnh lặng đứng ngoài quan sát. Sự đồng điệu nhịp thở giảm xuống mức tối thiểu, nhịp tim dần bình ổn trở lại.
"Phập! Phập! Phập!"
Tiêu Dao Tử ra tay nhanh như chớp giật. Mười một cây kim bạc tiếp theo liên tiếp cắm vào các đại huyệt: Thần Khuyết, Phế Du, Khí Hải, Quan Nguyên... Mỗi mũi kim đâm xuống, một luồng khí lạnh buốt từ Huyền Châm truyền vào, dồn ép luồng hắc khí độc tính đang chạy loạn trong kinh mạch của y lùi dần về một góc phế phủ.
Từ chân các cây kim bạc cắm trên ngực y, những giọt máu đen đặc, hôi hám bắt đầu rỉ ra, nhỏ xuống nền đất mật thất. Mùi hôi thối của chất kịch độc bị phân hủy lan tỏa khắp không gian chật hẹp.
Sau gần một canh giờ căng thẳng tột độ, Tiêu Dao Tử mới chậm rãi rút toàn bộ mười hai cây kim bạc ra. Sắc mặt lão nhợt nhạt, trán đẫm mồ hôi. Lão thả những cây kim bạc dính máu đen vào một bát nước muối nhạt, nước trong bát lập tức sủi bọt đen sùng sục và ăn mòn nhẹ thành bát gốm.
"Độc tính tạm thời bị chặn đứng, dồn vào một góc phế phủ." Tiêu Dao Tử thở dốc, giọng nói khàn đặc. "Nhưng kinh mạch chân trái của y đã rách thêm một tấc do cưỡng ép nhún chân vận bộ pháp lúc tàn phế. Cái giá phải trả cho mạng sống lần này... là vô cùng tàn khốc."
Thẩm Trường Ca nhả thanh gỗ ra, lồng ngực phập phồng thở dốc, giọng nói y khè khè như tiếng lá khô cọ sát: "Tiền bối... đôi chân của ta..."
Tiêu Dao Tử im lặng một chốc, thở dài quay mặt đi: "Từ thắt lưng trở xuống, ngươi vĩnh viễn không còn cảm giác nữa. Độc tính đã phong tỏa hoàn toàn thần kinh vận động của đôi chân. Từ nay về sau... ngươi phải làm bạn với xe lăn vĩnh viễn."
Gương mặt Thẩm Trường Ca dưới lớp bùn thuốc ngụy trang vẫn xám xịt, tĩnh lặng như nước hồ thu. Y không hề lộ ra một tia đau khổ hay tuyệt vọng nào, chỉ khẽ gật đầu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt nhẽo: "Chỉ cần bộ não này còn hoạt động... và tay trái còn cầm được kiếm gỗ... thì đôi chân có liệt cũng chẳng sao."
"Ngươi đúng là một gã điên!" Tiêu Dao Tử lắc đầu ngao ngán, quay sang thu dọn hộp châm. "Ta đã làm hết sức. Thuốc Thanh Tâm Đan phế bản chỉ có thể giúp ngươi giảm đau đớn tạm thời. Muốn di chuyển được, ngươi phải tìm cách sửa lại chiếc xe lăn gỗ mun bọc thép của Thạch Đầu."
Nói xong, lão giả gầy gò đeo giỏ thuốc bước nhanh ra phía cửa mật đạo, để lại không gian tĩnh lặng cho hai người.
Vân Nương lặng lẽ bước đến bên giường, nhẹ nhàng đắp tấm chăn mỏng lên người y. Ánh mắt nàng đượm buồn, giọng nói thì thầm u uẩn dội vào vách đá mật thất:
"Trường Ca... nhìn thấy ngài đau đớn thế này, ta lại nhớ đến mười năm trước. Khi cha ta—Vân tướng quân—bị kẻ gian vu oan thấu trời, cả gia tộc bị triều đình tru di. Chính ngài và nghĩa phụ Nhạc Thiên Hành đã mạo hiểm tính mạng đột nhập pháp trường cứu ta ra khỏi ngục tối... Ân nghĩa ấy, Vân Nương dẫu có phải tan xương nát thịt cũng không thể báo đáp hết."
Nàng khẽ thở dài, bước đến bệ thờ thần tài nhỏ đặt ở góc mật thất. Nàng đưa tay nhấn vào một viên gạch nhô ra phía sau bệ thờ. Một hòm gỗ mun nhỏ tự động đẩy ra từ vách đá. Vân Nương ôm hòm gỗ bước đến bên giường Thẩm Trường Ca, mở khóa đồng lấy ra một cuốn sổ tay bọc da dê cũ kỹ, dính đầy những vệt ố vàng của thời gian.
"Đây chính là Sổ sách mật Bạch Lộ Hiên." Vân Nương đặt cuốn sổ vào bàn tay phải vẫn còn run rẩy nhẹ của y. "Suốt ba năm qua, ta đã bảo các kỹ nữ và gia nhân ghi chép lại toàn bộ lời khai của các đệ tử Hắc Sa Bang và quan viên nha môn Hoài An khi chúng say xỉn. Trong này có danh sách chi tiết các khoản hối lộ bến tàu, các tuyến đường buôn lậu muối của Lục Bá Thiên..."
Thẩm Trường Ca khẽ gật đầu, tay trái y nâng cuốn sổ lên, lật mở từng trang dưới ánh nến leo lét. Ánh mắt phượng của y sắc bén như kiếm quang, quét nhanh qua từng dòng chữ thô sơ do các kỹ nữ viết vội.
Y lật đến trang giữa, nơi ghi chép các khoản tiền rửa cho thương hội Vạn Nguyên Thương Hội của Ngô Đại Hải. Đột nhiên, ngón tay y khựng lại. Đôi mắt y co rụt lại, hơi thở vừa mới ổn định bỗng trở nên dồn dập.
Ở góc dưới cùng của trang sách, trong phần ghi chép các khoản ngân lượng chuyển ra khỏi Hoài An hướng về phía Bắc kinh thành, có một ký hiệu mật hình ba dấu chấm tròn bao quanh một chữ "X" bằng sáp đỏ—ký hiệu đặc trưng của hoàng gia triều đình. Bên cạnh ký hiệu đó, có một cái tên được viết bằng mật mã ký hiệu ngầm của Thiên Cơ Các mà y đã thuộc lòng từ nhỏ.
Tần... Hoài... Viễn.
Đó chính là đương triều Tần thừa tướng, kẻ nắm giữ quyền lực tối cao của triều đình, và cũng chính là kẻ đứng sau bảo kê cho mọi hoạt động buôn lậu muối của Hắc Sa Bang.
Thẩm Trường Ca siết chặt cuốn sổ mật đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng y, không phải do độc tính phản phệ, mà do chân tướng kinh hoàng vừa phát lộ.
Y nhận ra, vụ đầu độc phế võ công của y năm xưa và sự phản bội của Sở Cô Hồng không đơn thuần là một cuộc tranh đoạt ngôi vị minh chủ võ lâm nhỏ hẹp. Đây là một ván cờ chính trị khổng lồ của triều đình cấu kết với phản đồ để thâu tóm và tiêu diệt toàn bộ lực lượng võ lâm Trung Nguyên.
"Sở Cô Hồng..." Thẩm Trường Ca khẽ thầm thì, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ vang vọng trong mật thất ngầm tối tăm. "Ngươi chỉ là một con chó săn của thừa tướng... Ván cờ này, ta sẽ bắt tất cả các ngươi phải tự tàn sát lẫn nhau để đền tội!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!