Tháp Cổ Chôn Thây
Đao Sẹo gầm lên một tiếng như thú dữ bị thương, vung đại đao chém đứt đôi cánh cửa gỗ cổ lâu bước vào. Luồng gió bấc rít gào qua khe cửa đổ nát, kéo theo hơi lạnh thấu xương của đêm mưa tạnh và cả tàn tro nóng bỏng từ ngọn lửa đang thiêu rụi Bạch Lộ Hiên ngay sát bên cạnh. Không gian bên trong Cổ lâu phế tích tối tăm, ẩm ướt và ngột ngạt mùi bụi đá cổ xưa, đối lập hoàn toàn với ánh lửa đỏ rực đang nhảy múa ngoài kia.
Gương mặt Đao Sẹo lúc này trông vô cùng tợn dữ. Vết sẹo dài chạy dọc từ khóe mắt xuống tận cằm đỏ ửng lên dưới sức nóng của ngọn lửa, hai mắt hắn đỏ ngầu, nước mắt nước mũi giàn giụa do thứ bột đá vôi trộn ớt bột mà Thẩm Trường Ca vừa ném lúc nãy. Hắn ho khù khụ, rỉ ra cả vệt máu đen nơi khóe miệng, lồng ngực phập phồng dữ dội vì phế quản bị bỏng rát. Nhưng sự điên cuồng và lòng căm thù đã che mờ mọi lý trí của một kẻ giang hồ tam lưu hung hãn. Hắn không tin một gã sai vặt tàn phế, ngồi xe lăn lại có thể khiến hắn thảm hại đến mức này.
"Gã câm khốn kiếp!" Đao Sẹo rít lên qua kẽ răng đầy máu. "Mày trốn vào đây thì chỉ có con đường chết! Hôm nay tao sẽ băm vằm mày thành vạn mảnh để tế vong hồn anh em Hắc Sa Bang!"
Thẩm Trường Ca ngồi lặng lẽ trên chiếc xe lăn gỗ mun bọc thép cơ quan, lùi sâu vào góc tối của sảnh tầng trệt. Gương mặt y dưới lớp bùn thuốc ngụy trang vẫn xám xịt, tĩnh lặng như một hồ nước không đáy. Nhưng sâu trong cơ thể, y đang phải gánh chịu một sự tàn phá khủng khiếp. Vết rách cơ vai trái từ cú ném bình vôi lúc nãy đang rỉ máu, thấm đẫm lớp áo vải thô màu xám tro. Mỗi nhịp thở của y đều kéo theo một cơn đau nhói như kim châm nơi lồng ngực. Đan điền trống rỗng, vỡ nát hoàn toàn không thể tụ khí, buộc y phải vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp đến cực hạn để cưỡng ép bộ não gạt bỏ nỗi đau thể xác, duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối.
Y không nhìn Đao Sẹo. Ánh mắt phượng sắc bén của y đang hướng lên những xà gồ gỗ và cột trụ đá của tòa cổ lâu phế tích này. Tòa tháp canh từ thời tiền triều này đã bỏ hoang nhiều năm, vách tường rạn nứt loang lổ. Sức nóng hừng hực từ vụ cháy Bạch Lộ Hiên kế bên đang truyền qua, khiến những mạch vữa đá giãn nở, phát ra những tiếng "rắc rắc" siêu nhỏ mà chỉ có thính giác siêu phàm của y mới nhận biết được. Y biết, kết cấu chịu lực của tòa tháp này đang ở trạng thái cân bằng cực kỳ mong manh. Chỉ cần một lực tác động cơ học đủ mạnh vào đúng điểm mỏi, toàn bộ tòa tháp nặng hàng vạn cân này sẽ đổ sập ngay lập tức.
Đó chính là ván cờ sinh tử mà y đã bày sẵn cho Đao Sẹo.
"Chết đi!"
Đao Sẹo gầm lên, sải bước dài trên nền gạch ẩm ướt. Hắn vung đại đao rỉ sét chém ngang một đường cực mạnh. Kình phong từ lưỡi đao xé rách màn đêm, cuốn theo những mảnh gỗ vụn bay tứ tán. Mục tiêu của hắn là chiếc cổ họng gầy gò của Thẩm Trường Ca.
Trong chớp mắt nguy kịch, Thẩm Trường Ca gạt mạnh cần gạt ẩn dưới tay vịn bên trái xe lăn gỗ mun. Y muốn kích hoạt cơ quan phóng kim độc Bạo Vũ Lê Hoa phế bản tích hợp dưới gầm xe để vô hiệu hóa đối thủ từ xa. Tuy nhiên, luồng gió bấc thổi mạnh từ cửa ngách bị vỡ, kết hợp với dòng khí nóng bốc lên từ vụ cháy bên ngoài đã tạo ra một luồng nhiệt lưu đối lưu cực mạnh xoáy tròn trong sảnh cổ lâu.
"Vút! Vút! Vút!"
Hàng chục cây kim thép nhỏ vừa phóng ra đã bị luồng gió xoáy ngược hướng thổi lệch quỹ đạo, cắm phầm phập vào bức tường đá phía sau Đao Sẹo một cách vô hại.
"Ha ha ha! Trò mèo!" Đao Sẹo cười ngạo nghễ khi thấy ám khí của đối phương thất bại. Hắn không hề giảm tốc độ, đà lao tới càng thêm hung hãn. Lưỡi đao của hắn đổi hướng, chém dọc từ trên xuống với toàn bộ sức nặng cơ thể.
"Rầm!"
Thẩm Trường Ca kịp thời nghiêng người sang bên phải. Lưỡi đao nặng nề của Đao Sẹo sượt qua vai y, chém đứt lìa chiếc tay vịn bằng gỗ mun bên trái của chiếc xe lăn, mảnh gỗ vỡ vụn bay ra găm vào vách đá. Chiếc xe lăn bọc thép bị chấn động mạnh, nghiêng hẳn sang một bên, bánh xe sắt mài xuống nền gạch tạo ra những tia lửa sáng lòa.
Đao Sẹo chém trượt, càng thêm điên tiết. Hắn rút đao lên, xoay ngang thân đao quét mạnh một đường nhằm gạt ngã cả người lẫn xe lăn của Thẩm Trường Ca xuống đất. Khoảng cách quá gần, không gian lại chật hẹp, Thẩm Trường Ca không thể lùi xe lăn kịp thời.
Y không còn lựa chọn nào khác.
Để chuẩn bị cho tình huống xấu nhất này, từ ba canh giờ trước, Thẩm Trường Ca đã dùng Châm cứu ôn kinh pháp—tự châm ba cây kim bạc vào các huyệt đạo ở chân trái để kích thích lưu thông máu tạm thời, chấp nhận cái giá kinh mạch sẽ bị rách thêm sau đó. Lúc này, y nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi nướu, nhún mạnh chân trái xuống đất, mượn lực đẩy cơ học để bật người ra khỏi chiếc xe lăn đang đổ.
Y vận dụng bộ pháp Nhất Bộ Thiên Nhai (Tàn khuyết). Đây là kỹ thuật di chuyển cực hạn dựa trên việc tính toán quán tính cơ thể và sức cản của gió. Thân ảnh màu xám tro của y nhạt nhòa đi trong gang tấc, nghiêng một góc 45 độ nương theo luồng gió bấc đang thổi tràn vào sảnh.
"Xoẹt!"
Lưỡi đao của Đao Sẹo chém sượt qua tà áo thô xám của Thẩm Trường Ca, chỉ chậm một phần mười khoảnh khắc là đã có thể chém đứt ngang hông y. Nhưng cú nhún chân cưỡng ép ấy đã phải trả một cái giá quá đắt. Kinh mạch chân trái của Thẩm Trường Ca phát ra một tiếng nổ trầm đục trong thớ thịt, rách thêm một tấc đau đớn thấu xương tủy, cơ đùi trái bị rách sâu khiến máu tươi rỉ ra ngoài lớp vải xám. Y ngã khuỵu xuống nền gạch lạnh buốt, nhưng đôi mắt vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như băng tuyết.
Cú chém hụt với toàn bộ kình lực tam lưu khiến Đao Sẹo hoàn toàn mất đà. Thân hình lực lưỡng của hắn lao mạnh về phía trước. Theo đúng tính toán quỹ đạo quán tính của Thẩm Trường Ca, Đao Sẹo không thể dừng lại, hắn đâm mạnh lưỡi đại đao rỉ sét vào bức tường đá vốn đã rạn nứt dữ dội phía sau chiếc xe lăn.
"Phập!"
Lưỡi đao ngập sâu vào kẽ nứt giữa hai phiến đá cổ. Sức nóng từ vụ cháy bên ngoài đã làm vôi vữa giữa các phiến đá bở ra, nhưng cú đâm cực mạnh của Đao Sẹo lại vô tình khóa chặt lưỡi đao của hắn vào trong khe đá. Hắn gầm rú, dùng cả hai tay ra sức kéo mạnh nhưng thanh đao vẫn bất động như đóng đinh.
"Khốn kiếp! Buông ra!"
Ngay trong khoảnh khắc Đao Sẹo đang dồn toàn bộ sức lực để rút đao, Thẩm Trường Ca đang quỳ dưới đất đã hành động. Y tay trái chống đất, tay phải rút nhanh chiếc Gậy trúc rỗng ẩn đao dắt bên hông xe lăn vỡ.
Y không rút lưỡi kiếm mỏng giấu bên trong, mà dùng chính thân gậy bằng trúc xanh già cứng như sắt, đập mạnh một đòn chính xác vào khớp nối chịu lực chính của cột trụ gỗ cổ xưa ngay cạnh bức tường đá.
Cột trụ này vốn là thân gỗ lim ngàn năm gánh đỡ toàn bộ trọng lượng của tầng hai và tầng ba tòa tháp cổ. Nhưng từ trước khi Bạch Lộ Hiên bị phóng hỏa, Thạch Đầu—lão thợ rèn cụt tay—đã theo sơ đồ của Thẩm Trường Ca âm thầm cưa ngầm một đường sâu ba phần mười ở mặt sau cột, ngụy trang bằng bột gỗ và đất sét.
Cú đập bằng gậy trúc của Thẩm Trường Ca không mang theo một tia chân khí nào, nhưng nó đánh trúng vào điểm mỏi cơ học vật lý lớn nhất của cột gỗ đang chịu sức căng cực độ do nhiệt độ cao giãn nở.
"Rắc... Rắc..."
Một tiếng động rùng rợn vang lên từ trong thớ gỗ lim cổ xưa. Vết nứt ngầm lập tức lan rộng như mạng nhện. Cột trụ gỗ khổng lồ bắt đầu nghiêng đi, kéo theo tiếng gạch đá rạn nứt dữ dội từ trên trần nhà.
Đao Sẹo ngước nhìn lên, gương mặt đầy sẹo xám ngoét đi vì kinh hoàng khi thấy những phiến đá nặng hàng trăm cân trên trần nhà bắt đầu rụng xuống như mưa rào. Hắn buông chuôi đao, định dùng khinh công tháo chạy ra ngoài cửa chính.
Nhưng đã quá muộn.
Thẩm Trường Ca dù chân trái đang chảy máu đầm đìa, vẫn dùng chút tàn lực cuối cùng, vung gậy trúc gạt mạnh vào cổ chân phải của Đao Sẹo nương theo đà lao của hắn. Đòn gạt chân không có nội lực nhưng sử dụng chính quán tính lao chạy của Đao Sẹo để làm hắn mất thăng bằng, ngã nhào ra đất, đầu đập mạnh vào bệ đá vỡ vụn.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Toàn bộ trần nhà của Cổ lâu phế tích sụp đổ hoàn toàn. Những phiến đá khổng lồ, những xà gồ gỗ cháy sặc sụa đổ sập xuống như thác lũ, tạo nên một đám mây bụi đất mù mịt che khuất mọi tầm nhìn. Tiếng gào thét tuyệt vọng của Đao Sẹo bị chôn vùi hoàn toàn dưới hàng vạn cân gạch đá đổ nát.
Thẩm Trường Ca dùng bộ pháp né tránh Nhất Bộ Thiên Nhai tàn khuyết còn lại, lăn mình thoát ra ngoài cửa ngách chỉ một khoảnh khắc trước khi toàn bộ tòa tháp đổ sụp thành một đống hoang tàn gạch đá.
Y nằm rạp trên thềm đất ẩm ướt ngoại thành, mưa lạnh buốt đầu đông trút xuống gương mặt sần sùi sẹo giả của y, gột rửa đi những muội than đen nhẻm. Tòa tháp cổ phía sau đã biến thành một nấm mồ đá câm lặng, chôn vùi vĩnh viễn tên đầu mục hung hãn của Hắc Sa Bang.
Nhưng chiến thắng này đã vắt kiệt chút sinh mệnh lực mỏng manh cuối cùng của cựu minh chủ võ lâm. Việc cưỡng ép vận dụng bộ pháp Nhất Bộ Thiên Nhai khi kinh mạch chân bị rách, cộng với việc không khí ẩm ướt lạnh buốt tràn vào phế quản đã kích hoạt chất kịch độc mãn tính Thất Nhật Phế Kinh Tán đang ẩn sâu trong người y.
Lồng ngực Thẩm Trường Ca co thắt dữ dội như có một bàn tay sắt đang bóp nghẹt tim y. Độc tính phản phệ dâng trào, gân máu đen nổi lên cuồn cuộn nơi cổ và mu bàn tay trái. Y run rẩy đưa tay lên ngực, rồi đột ngột gập người xuống, thổ ra một vũng máu đen đặc, tanh nồng trên nền đất sũng nước mưa.
Mắt y mờ dần, bóng tối lạnh lẽo bao trùm lấy tâm trí khi tiếng bước chân gấp gáp của ai đó đang lao về phía y giữa màn mưa đêm...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!