Đêm Mưa Lửa Đỏ
Ngọn đuốc sắt đỏ rực của Đao Sẹo vạch một đường vòng cung rực lửa trong đêm tối, ném thẳng vào vách gỗ Bạch Lộ Hiên.
Mùi dầu hỏa khét lẹt lập tức bùng lên theo chiều gió bấc. Ngọn lửa hung tàn như một con mãnh thú bị giam cầm lâu ngày, vừa chạm vào lớp gỗ thông khô ráo của kỹ viện đã liếm sát sạt lên tận mái hiên. Tiếng lửa reo phần phật, khói đen cuồn cuộn bốc lên, nhuộm đỏ cả một góc trời Hẻm Liễu Ngõ. Tiếng la hét hoảng loạn của những kỹ nữ chưa kịp chìm vào giấc ngủ vang lên thất thanh, xé rách màn đêm ẩm ướt.
"Phóng hỏa! Phóng hỏa cho tao!" Giọng Đao Sẹo gầm lên điên cuồng giữa tiếng gió rít. "Múc dầu hỏa tạt mạnh vào các ô cửa sổ! Đừng để một mống nào thoát ra ngoài!"
Bên trong sảnh chính Bạch Lộ Hiên, khói độc bắt đầu tràn qua các khe cửa, ngột ngạt và cay sè. Thẩm Trường Ca vẫn ngồi yên lặng trên chiếc xe lăn gỗ mun bọc thép cơ quan. Gương mặt y xám xịt dưới ánh lửa bập bùng, đôi mắt phượng không một chút dao động, tĩnh lặng như nước hồ thu. Chiếc xe lăn này là kiệt tác thô sơ nhưng kiên cố mà lão rèn cụt tay Thạch Đầu đã chế tạo suốt ba tháng ròng. Thớ gỗ mun đen bóng đã được ngâm trong nước thảo dược chống cháy đặc chế của Diệp mẫu năm xưa, dẫu lửa đỏ có liếm qua cũng chỉ để lại những vệt tro xám chứ không thể bắt lửa.
"Trường Ca! Lửa đã cháy đến hậu đường rồi!" Vân Nương từ phía sau lao ra, tà váy lụa tím của nàng đã sạm đen vì khói bụi. Bàn tay nàng siết chặt chuôi nhuyễn kiếm giấu trong thắt lưng, gương mặt đẫm mồ hôi lạnh lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. "Gia nhân và các kỹ nữ đã tập hợp đông đủ ở hậu viện, nhưng cửa ngoài đã bị thuộc hạ của Đao Sẹo chặn chặt!"
Thẩm Trường Ca không hề hoảng loạn. Y hít một hơi sâu, vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp để gạt bỏ cơn đau nhức đang hành hạ khớp chân phải liệt nhẹ. Thính giác siêu phàm của y căng ra, nghe rõ tiếng lửa cháy nổ lách tách, tiếng bước chân hỗn loạn bên ngoài và cả tiếng thở dốc của Đao Sẹo cách một bức tường gỗ.
"Vân Nương..." Giọng y khè khè, đứt quãng nhưng mang theo một sự trấn tĩnh kỳ lạ. "Kích hoạt... mật đạo ngầm bệ thờ thần tài. Đưa mọi người... xuống cống ngầm Hoài An."
"Còn ngài thì sao?" Vân Nương bước tới, định đẩy chiếc xe lăn của y đi. "Ngài không thể ở lại đây một mình! Đao Sẹo dắt theo hơn mười tên đao thủ nhất lưu, chúng phóng hỏa là để ép ngài lộ diện!"
Thẩm Trường Ca khẽ giơ bàn tay phải run rẩy lên chặn tay nàng lại. Đầu ngón tay y khẽ chạm vào mu bàn tay nàng, truyền đi một sự kiên định câm lặng: "Ta là... mồi nhử. Nếu ta không xuất hiện... Đao Sẹo sẽ lùng sục khắp nơi, mật đạo sẽ bị phát hiện. Nàng hãy đưa họ sang... chùa Hàn Sơn. Viên Không đại sư... đang đợi."
"Trường Ca..." Vân Nương nghẹn ngào, nước mắt lăn dài trên gương mặt lấm lem khói súng. Nàng biết, một khi cựu minh chủ đã quyết định, dẫu có mười cỗ xe ngựa cũng không thể kéo y quay lại. Nàng nghiến răng, rút chiếc chìa khóa đồng từ ngực áo ra: "Hứa với ta, ngài phải sống sót để đến chùa Hàn Sơn đòi lại lời thề năm xưa!"
Thẩm Trường Ca khẽ gật đầu. Vân Nương dứt khoát quay người, tà váy tím lướt đi trong làn khói độc dày đặc, dẫn dắt hơn mười kỹ nữ và gia nhân đang khóc lóc tiến về phía bệ thờ thần tài ở hậu sảnh.
Khi tiếng gạch xoay của mật đạo ngầm khép lại câm lặng, Thẩm Trường Ca mới thở hắt ra một hơi. Y cúi xuống, tay trái khẽ luồn dưới gầm xe lăn bọc thép, chạm vào thanh kiếm gỗ sứt mẻ không vỏ do tổ phụ truyền lại. Cảm giác thô ráp của thớ gỗ sồi cổ xưa truyền lên lòng bàn tay rách sâu đang băng bó của y một luồng hơi ấm kỳ lạ. Y không thể vận nội lực, đan điền của y là một khoảng không vỡ nát, nhưng y vẫn còn bộ óc và chiếc xe lăn bọc thép này.
"Rầm!"
Cánh cửa chính của Bạch Lộ Hiên đổ sập xuống dưới sức nặng của một cú đạp bạo lực. Đao Sẹo bước vào giữa sảnh, tay cầm đại đao rỉ sét dính đầy muội than, gương mặt có vết sẹo dài co rúm lại đầy tợn dữ. Sau lưng hắn, năm tên đao thủ Hắc Sa Bang vung đao sáng loáng, mắt láo liên tìm kiếm.
"Ha ha! Triệu Vô Cực quả nhiên nuôi một lũ gián điệp ở đây!" Đao Sẹo cười sằng sặc, lưỡi đao chỉ thẳng vào Thẩm Trường Ca đang ngồi yên lặng trên xe lăn giữa làn khói mù mịt. "Gã sai vặt câm tàn phế? Mày chính là kẻ đã gieo tin đồn nhảm nhí để chia rẽ phó bang chủ và bang chủ đúng không? Khai mau, Triệu Vô Cực đang trốn ở đâu?"
Thẩm Trường Ca không nói, y chỉ ngước đôi mắt phờ phạc nhìn Đao Sẹo, tay phải giả vờ run rẩy kịch liệt như một kẻ phế nhân đang sợ hãi tột cùng trước cái chết. Sự hèn nhát giả tạo ấy càng khiến Đao Sẹo thêm phần kiêu ngạo.
"Một gã tàn phế sắp chết?" Đao Sẹo khinh bỉ nhổ nước bọt xuống nền gạch nóng bỏng. "Lục bang chủ bảo tao thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Hôm nay, tao sẽ chém đứt đầu mày để dằn mặt Triệu Vô Cực!"
Hắn vung cao đại đao, thân hình tam lưu lực lưỡng lao tới như một con gấu xám. Đường đao chém dọc xuống mang theo kình phong vù vù, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Thẩm Trường Ca.
Thẩm Trường Ca vẫn ngồi bất động cho đến khi lưỡi đao chỉ còn cách trán y nửa thước. Thính giác siêu phàm của y đã tính toán chính xác quỹ đạo rơi của đường đao. Y đột ngột nhấn mạnh ngón tay trái vào nút cơ quan ẩn dưới tay vịn bằng gỗ mun đen.
"Kịch!"
Một tấm chắn bằng thép mỏng, đen nhám tích hợp dưới gầm xe lăn lập tức trượt lên theo một góc xéo 45 độ, chặn đứng đường đao chí mạng của Đao Sẹo với một tiếng "xoảng" chói tai. Lực va chạm vật lý cực mạnh khiến lưỡi đao của Đao Sẹo bị trượt đi, chém mạnh vào khoảng không bên sườn xe lăn, găm chặt vào nền gạch gỗ đang cháy dở.
"Cái gì? Cơ quan thép?" Đao Sẹo bàng hoàng kinh biến. Hắn chưa kịp rút đao ra thì Thẩm Trường Ca đã nhanh như cắt giật mạnh chiếc bình sứ nhỏ dắt ở đai lưng—Bình bột đá vôi trộn ớt bột dạt dắt sẵn.
Y lợi dụng sức gió bấc đang thổi mạnh từ hướng Nam tràn qua ô cửa sổ vỡ, ném mạnh chiếc bình sứ xuống nền đất ngay dưới chân Đao Sẹo.
"Bộp!"
Chiếc bình sứ vỡ vụn. Lớp bột đá vôi mịn màng trộn lẫn ớt bột đỏ rực gặp hơi nóng của ngọn lửa lập tức bùng lên thành một màn sương khói trắng xóa, nồng nặc và cay xè. Gió bấc thổi thốc từ phía sau Thẩm Trường Ca, cuốn toàn bộ màn khói độc đá vôi bay thẳng vào mặt Đao Sẹo và đám thuộc hạ đang đứng ở hướng Bắc.
"Á! Mắt tao!" Đao Sẹo thét lên đau đớn. Bột đá vôi gặp nước mắt ẩm ướt lập tức bỏng rát như lửa đốt, ớt bột xộc thẳng vào mũi vào họng khiến hắn ho sặc sụa, thổ huyết đen liên tục do phế quản bị tổn thương dã man. Đám thuộc hạ phía sau cũng hoảng loạn ôm mặt, vung đao chém loạn xạ trong màn khói trắng xóa.
"Khốn kiếp! Mày không phải là gã câm! Mày là cao nhân phương nào?" Đao Sẹo điên cuồng gầm rú, hai mắt đỏ ngầu rỉ máu, cố gắng định vị tiếng bánh xe lăn.
Thẩm Trường Ca không để hắn có cơ hội hồi phục. Y dùng tay trái điều khiển bánh xe lăn bọc thép lướt nhanh qua làn khói mù mịt, hướng thẳng về phía cửa ngách dẫn sang tòa cổ lâu phế tích bên cạnh Bạch Lộ Hiên. Y phải dụ Đao Sẹo tránh xa khu vực bệ thờ thần tài để bảo vệ tuyệt đối con đường di tản của Vân Nương.
"Đuổi theo hắn! Tiếng bánh xe... ở hướng Tây!" Đao Sẹo nghe thấy tiếng xích sắt của bánh xe lăn mài trên nền gạch, điên cuồng vung đao đuổi theo bóng dáng mờ ảo của Thẩm Trường Ca trong khói lửa ngút trời, lao thẳng vào tòa tháp cổ đang rạn nứt dữ dội dưới sức nóng của ngọn lửa hung tàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!