Nhạc nềnSakuya2

Nghi Kỵ Lan Tràn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa đông Hoài An chưa bao giờ dứt hẳn, nó chỉ chuyển từ những đợt trút nước xối xả sang màn sương ẩm ướt, lạnh buốt bám chặt lấy da thịt người ta như da rắn.


Tại sảnh phụ phủ đệ Hắc Sa Bang, không khí ngột ngạt đến mức tiếng nước mưa nhỏ giọt từ mái hiên ngói lưu ly cũng vang lên nặng nề như tiếng gõ trống trận. Mã Tam quỳ sụp dưới chân bang chủ Lục Bá Thiên, tấm lưng gầy guộc của gã đệ tử ngoại môn run rẩy liên hồi, chiếc áo gấm đen dính bết nước mưa và bùn đất nhão nhoét bốc lên mùi rượu nếp nồng nặc. Trên đôi tay thô ráp của gã, bức thư mật bằng giấy bản thô xám đẫm nước mưa được dâng cao quá đầu.


"Bang... Bang chủ..." Giọng Mã Tam run bắn lên, nửa vì cái lạnh thấu xương của đêm mưa bão, nửa vì sát khí vô hình đang tỏa ra từ người đàn ông khổng lồ ngồi trên sập gụ trước mặt. "Tiểu nhân mạo muội nhặt được thứ này từ gã chạy bàn ở tửu quán đối diện Bạch Lộ Hiên... Chữ ký này, cả mật mã chữ X hối lộ bến tàu... tiểu nhân thề bằng mạng sống, chính là bút tích của Triệu phó bang chủ!"


Lục Bá Thiên không nói một lời. Gã là một gã trung niên to béo, mặt thịt hung tợn, thớ cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo gấm đen thêu chỉ bạc căng phồng. Bàn tay to như hộ pháp của gã giật lấy bức thư mật, ngón tay đeo chiếc nhẫn ngọc phỉ thúy lớn miết mạnh lên mặt giấy ẩm ướt.


Dưới ánh nến sáp ong đỏ rực, đôi mắt ti hí của Lục Bá Thiên co rụt lại khi nhìn thấy nét chữ lệch trái đặc trưng ở phần đuôi nét mác—vết tích không thể giả mạo của chứng run ngón tay trái do tà độc Chu Sa Chưởng phản phệ trên người Triệu Vô Cực. Đặc biệt, ký hiệu chữ "X" nhỏ bao quanh bởi ba dấu chấm tròn sáp đỏ ở góc thư như một cây kim độc đâm thẳng vào lòng kiêu ngạo và sự đa nghi tột cùng của gã ác bá.


"Triệu Vô Cực..." Lục Bá Thiên gầm khè trong cổ họng, âm thanh trầm đục như tiếng thú dữ. Gã siết chặt nắm tay, bức thư mật đẫm nước mưa lập tức bị bóp nát vụn thành một nhúm bột giấy nhão nhoét. "Ngươi dám cấu kết với Thiết Kiếm Môn để nuốt trọn ba thuyền muối lậu của ta? Ngươi chê Lục Bá Thiên này chia phần không đều sao?"


"Bang chủ bớt giận!" Mã Tam vội dập đầu xuống nền gạch xanh chan chát. "Tiểu nhân trung thành một lòng, không dám giấu giếm..."


"Cút!" Lục Bá Thiên đá bay chiếc ghế gỗ bên cạnh, tiếng gỗ vỡ vụn khiến Mã Tam hoảng sợ bò lê bò lết ra khỏi sảnh phụ.


Chưa đầy nửa canh giờ sau, phó bang chủ Triệu Vô Cực bước vào sảnh. Gương mặt gã dài như mặt ngựa, sắc diện xanh xao dưới ánh nến, tay trái không ngừng lần tràng hạt bằng gỗ mun đen tạo ra những tiếng "lách cách" đều đặn. Triệu Vô Cực khẽ ho một tiếng, bàn tay phải vô thức siết nhẹ lấy mạn sườn trái—nơi vết nội thương Thái Âm Phế Kinh do Chu Sa Chưởng tàn phá đang âm ỉ đau buốt trong đêm đông ẩm ướt.


"Bang chủ gọi đệ có việc gấp?" Triệu Vô Cực khẽ nhíu mày, nhãn lực xảo quyệt của gã lập tức nhận ra đống đổ nát của chiếc ghế gỗ dưới đất và sát khí ngưng tụ trên gương mặt thịt của Lục Bá Thiên.


Lục Bá Thiên không nhìn gã, chỉ chậm rãi rút thanh Hắc Sa Bảo Đao khảm ngọc đỏ đặt lên bàn, tiếng sắt thép cọ xát vào bao kiếm vang lên sắc lạnh: "Vô Cực, đệ đi theo ta từ bến tàu Hoài An rách nát này lên đến ngôi vị ngày hôm nay, đã được bao nhiêu năm rồi?"


Triệu Vô Cực khẽ khựng lại, tiếng tràng hạt gỗ mun ngưng bặt: "Đã tròn mười năm. Bang chủ cớ sao lại hỏi vậy?"


"Mười năm qua, ta chưa từng để đệ chịu thiệt thòi." Giọng Lục Bá Thiên trầm xuống, lạnh lẽo như nước sông Hoài Giang đêm đông. Gã đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt sắc như dao cạo khóa chặt vào gương mặt ngựa của phó bang chủ. "Nhưng dạo này đệ mệt mỏi rồi. Vết nội thương bên sườn trái của đệ chắc cũng đang phát tác dữ dội đúng không? Từ ngày mai, toàn bộ binh quyền kiểm soát bến bãi và các tuyến vận chuyển muối lậu trên sông Hoài Giang sẽ do Mã Tam và Đao Sẹo tiếp quản. Đệ hãy ở lại phủ tịnh dưỡng cho tốt."


Như một tia sét đánh ngang tai, Triệu Vô Cực chấn động tột cùng. Gã bước lên một bước, bàn tay lần tràng hạt siết chặt đến mức móng tay chuyển sang màu trắng bệch: "Bang chủ! Đệ quản lý bến tàu mười năm qua chưa từng để xảy ra một sai sót nhỏ. Cớ sao bỗng dưng lại tước quyền của đệ giao cho lũ ngoại môn ngu muội như Mã Tam? Đệ không phục!"


"Không phục?" Lục Bá Thiên đứng phắt dậy, thân hình khổng lồ của gã đổ một bóng đen áp đảo lên người Triệu Vô Cực. Gã cười gằn, tay chỉ thẳng vào mặt phó bang chủ. "Ta là bang chủ Hắc Sa Bang! Lời ta nói ra chính là bang quy! Triệu Vô Cực, đệ đừng tưởng những việc đệ làm sau lưng ta trong đêm tối, ta hoàn toàn không biết! Cút về phòng của đệ ngay!"


Triệu Vô Cực nhìn chằm chằm vào ánh mắt đầy nghi kỵ, lạnh lùng đến tột cùng của Lục Bá Thiên. Gã hiểu rất rõ tính cách của đại ca mình—một khi gã ác bá này đã nảy sinh nghi ngờ, mọi lời giải thích đều vô dụng, thậm chí càng nói sẽ càng đẩy nhanh lưỡi đao diệt khẩu.


"Được... Đệ tuân lệnh bang chủ." Triệu Vô Cực nghiến răng, cúi đầu lui ra ngoài.


Khi bước ra khỏi cửa sảnh phụ, gương mặt ngựa của gã lập tức vặn vẹo vì phẫn uất và đau đớn. Cơn giận dữ dồn nén khiến khí kình trong người hỗn loạn, vết nội thương Thái Âm Phế Kinh bên sườn trái lại nhói lên một cơn đau thấu xương tủy, khiến gã phải khom người ho khù khụ.


*Lục Bá Thiên, ngươi muốn vắt chanh bỏ vỏ sao?* Triệu Vô Cực thầm rủa sả trong lòng. *Ngươi nghi ngờ ta cấu kết bên ngoài, vậy thì ta sẽ liên lạc thực sự với Thiết Kiếm Môn để tìm đường lui! Tội gì ta phải chịu chết dưới tay một gã đồ tể tham lam như ngươi!*


Ngay trong đêm mưa bão, Triệu Vô Cực âm thầm ra lệnh cho mật thám thân tín của mình chuẩn bị lực lượng phản kháng tại bến tàu, đồng thời tự mình viết một bức thư mật thực sự gửi cho nha môn quan huyện Hoài An để tìm kiếm sự bảo hộ pháp lý chống lại Lục Bá Thiên. Tuy nhiên, bức thư của gã gửi đi như đá chìm đáy đại dương—quan phủ huyện nha hoàn toàn ngó lơ, bởi lúc này Thẩm Trường Ca đã âm thầm khống chế bổ đầu Trương Lôi bằng những tài liệu hối lộ khác, khiến hệ thống nha môn Hoài An chủ động đứng ngoài cuộc chiến nội bộ của Hắc Sa Bang.


Bên trong sảnh phụ phủ bang chủ, Lục Bá Thiên vẫn ngồi yên lặng như một ngọn núi đen kịt. Sự im lặng của Triệu Vô Cực khi rút lui không làm gã nguôi giận, ngược lại càng khiến hạt giống nghi kỵ trong lòng gã nảy mầm điên cuồng. Gã tin chắc rằng Triệu Vô Cực đang âm thầm chuẩn bị một cuộc đảo chính.


"Bang chủ." Một giọng nói khàn khàn, thô bạo vang lên từ góc tối. Đao Sẹo—tên đầu mục hung hãn nhất Hắc Sa Bang, mặt có vết sẹo dài ghê rợn chạy từ mắt xuống cằm—bước ra, tay cầm một cây đuốc sắt chưa châm lửa. "Triệu phó bang chủ dạo này rất hay lui tới kỹ viện Bạch Lộ Hiên ở Hẻm Liễu Ngõ. Nơi đó tuy rách nát nhưng long xà hỗn tạp, kỹ nữ và gia nhân đi lại tấp nập. Tiểu nhân nghi ngờ... nơi đó chính là trạm liên lạc mật chứa tai mắt của hắn."


Lục Bá Thiên nheo mắt, ngón tay gõ nhịp lên chuôi Hắc Sa Bảo Đao: "Bạch Lộ Hiên? Bà chủ ở đó là Vân Nương đúng không?"


"Chính là mụ ta." Đao Sẹo liếm môi, ánh mắt lộ rõ vẻ tàn bạo, khát máu. "Bang chủ, thà giết nhầm còn hơn bỏ sót. Triệu Vô Cực dạo này hành sự rất cẩn trọng, chúng ta khó lòng tìm ra bằng chứng trực diện tại phủ của hắn. Nhưng nếu chúng ta phóng hỏa thiêu rụi Bạch Lộ Hiên—nơi hắn thường lui tới—vừa có thể dằn mặt hắn, bắt hắn phải lộ sơ hở, vừa có thể tiêu diệt sạch sẽ lũ tai mắt nghi ngờ của hắn tại khu ổ chuột. Hơn nữa... mồi lửa này sẽ khiến hắn hiểu rằng, tại Hoài An này, ai mới là kẻ nắm quyền sinh sát!"


Lục Bá Thiên im lặng một chớp mắt, rồi khẽ gật đầu, nụ cười gằn hiện lên trên gương mặt thịt: "Làm cho sạch sẽ. Mang theo dầu hỏa, châm lửa vào đêm mai khi mưa tạnh bớt. Đừng để quan chấn thủ Triệu Tử Long có cớ nhúng tay vào."


"Tiểu nhân tuân lệnh!" Đao Sẹo cười sằng sặc, cây đuốc sắt trong tay gã gõ mạnh xuống nền gạch.


***


Cùng lúc đó, tại hậu đường Bạch Lộ Hiên, không khí tĩnh lặng và trầm mặc đối lập hoàn toàn với sự cuồng nộ bên phủ bang chủ.


Ngọn đèn dầu hạt cải vẫn cháy leo lét, tỏa ra một làn khói mỏng mang theo mùi dầu hăng hắc. Thẩm Trường Ca ngồi lặng lẽ trên chiếc xe lăn gỗ rách nát. Dải băng gạc xám trên lòng bàn tay trái của y đã khô máu, nhưng khớp xương chân phải vẫn âm ỉ đau nhức mỗi khi gió bấc lùa qua khe cửa. Gương mặt y xám xịt, loang lổ những vết sẹo giả bằng bùn thuốc ngụy trang, hoàn toàn bất động như một bức tượng đất nung.


Vân Nương khẽ bước vào phòng, nhẹ nhàng đặt một chén trà nóng xuống bàn cạnh xe lăn của y. Nàng lặng lẽ nhìn dải băng gạc trên tay y, ánh mắt phượng đượm vẻ xót xa nhưng không nói một lời. Giữa hai người họ, suốt ba năm qua, luôn tồn tại một sự tương tác câm lặng nhưng đầy thấu hiểu. Nàng biết y đang dùng chính sinh mệnh tàn phế của mình làm quân cờ để lay chuyển cả giang hồ, và nàng sẵn sàng dùng cả Bạch Lộ Hiên này làm bàn cờ cho y.


"Trường Ca, trà sắp nguội rồi." Vân Nương khẽ thì thầm, giọng nói dịu dàng như nước sông Giang Nam.


Thẩm Trường Ca khẽ mở mắt, bàn tay phải run rẩy bưng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ. Cổ họng y bỏng rát do tác dụng phụ của thảo dược gây câm khàn, nhưng ánh mắt y vẫn sắc bén như kiếm quang.


"Két..."


Tiếng cửa gỗ sau phòng khẽ động. Một bóng người rách rưới, tóc tai bù xù lẻn vào—đó là Chu Thông, trưởng lão Cái Bang phân đà Hoài An. Lão già hông đeo chín chiếc túi vải thô, tay cầm cây gậy tre bóng loáng, gương mặt hào sảng dạo này đã đượm vẻ nghiêm nghị, lo âu.


"Thẩm tiên sinh, có biến lớn rồi!" Chu Thông quỳ một chân xuống đất, giọng nói trầm thấp nhưng đầy khẩn cấp.


Thẩm Trường Ca khẽ nhướng mày, đặt chén trà xuống bàn.


Chu Thông thở dài một tiếng, vẻ mặt đau đớn: "Một đệ tử ngoại môn của Cái Bang chúng ta khi đang giả dạng ăn xin rình rập ngoài phủ Hắc Sa Bang để theo dõi Đao Sẹo, đã bị thuộc hạ của hắn phát hiện. Thằng bé... bị chúng đánh chết tươi ngay tại hẻm tối bến tàu, xác bị quăng xuống sông Hoài Giang. Nhưng trước khi chết, nó đã kịp dùng ký hiệu ngầm truyền tin cho huynh đệ Cái Bang..."


Bàn tay phải run rẩy của Thẩm Trường Ca khẽ siết chặt thành ghế gỗ. Cái chết của một đứa trẻ Cái Bang vô tội là một cái giá quá đắt, một vết thương lòng sâu sắc đâm vào lòng chính trực của y. Nhưng y không để cảm xúc lấn át lý trí, giọng nói khè khè đứt quãng vang lên:


"Tin... tin gì?"


"Lục Bá Thiên đã tin sái cổ bức thư mật ngụy tạo." Chu Thông nghiến răng nói. "Hắn đã tước toàn bộ binh quyền bến tàu của Triệu Vô Cực ngay trong đêm nay. Triệu Vô Cực đang điên cuồng chuẩn bị phản kháng. Nhưng nguy hiểm nhất là... tên đầu mục Đao Sẹo đã đề xuất một kế hoạch tàn bạo để dằn mặt Triệu Vô Cực. Hắn cho rằng Bạch Lộ Hiên chính là tai mắt ngầm của phó bang chủ. Đao Sẹo đã nhận lệnh của Lục Bá Thiên, đang tập hợp hàng chục tên côn đồ, chuẩn bị mang theo dầu hỏa và đuốc sắt để phóng hỏa thiêu rụi Bạch Lộ Hiên vào đêm mai!"


"Phóng hỏa?" Vân Nương khẽ biến sắc, bàn tay nàng vô thức chạm vào chuôi nhuyễn kiếm giấu trong thắt lưng. "Chúng muốn thiêu rụi toàn bộ khu ổ chuột này sao? Thẩm tiên sinh, chúng ta phải lập tức ra tay ngăn chặn!"


"Không... không được động thủ trực diện." Thẩm Trường Ca giơ bàn tay phải run rẩy lên, giọng nói khàn đặc nhưng vô cùng kiên định. "Lão Quỷ... vẫn đang cắm chốt giám sát ngoài cửa. Nếu chúng ta dùng võ lực đánh lui Đao Sẹo, thân phận cựu minh chủ của ta và mạng lưới Thiên Cơ Các sẽ lập tức bị bại lộ trước mắt Sở Cô Hồng. Ván cờ ly gián bấy lâu nay sẽ hoàn toàn đổ bể."


"Nhưng chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi yên nhìn chúng thiêu rụi Bạch Lộ Hiên sao?" Vân Nương lo lắng nhìn y.


Thẩm Trường Ca khẽ nhắm mắt, bộ não tinh vi của y bắt đầu vận hành với tốc độ cực hạn, tính toán quỹ đạo gió, kết cấu vật lý của tòa nhà và cả tâm lý chiến thuật của đối thủ. Khi y mở mắt ra, ánh mắt y tĩnh lặng đến đáng sợ:


"Chúng ta có ba canh giờ để chuẩn bị. Hãy để hắn đốt."


"Để hắn đốt?" Chu Thông bàng hoàng nhìn y.


"Đúng vậy." Thẩm Trường Ca khẽ khè khè ra một tiếng lạnh lẽo. "Lục Bá Thiên phóng hỏa là để dằn mặt Triệu Vô Cực. Nếu Bạch Lộ Hiên bị cháy, sự nghi kỵ giữa hai bên sẽ chính thức biến thành huyết hải thâm thù không thể cứu vãn. Nhưng chúng ta sẽ không chịu chết trong lửa đỏ. Lạc Thiên, bảo Lâm Du âm thầm di tản toàn bộ gia nhân và kỹ nữ của Bạch Lộ Hiên ngay trong đêm nay qua hệ thống mật đạo ngầm dưới bệ thờ thần tài. Hãy chuyển họ đến ẩn náu tạm thời tại chùa Hàn Sơn ngoại thành dưới sự bảo trợ của Viên Không đại sư."


Y quay sang nhìn Vân Nương, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy lực:


"Vân Nương, nàng hãy đi cùng họ. Ta sẽ ở lại đây đơn độc để dụ Đao Sẹo vào bẫy sập."


"Không! Ta sẽ không bỏ ngài lại một mình!" Vân Nương kiên quyết từ chối, ánh mắt phượng lộ rõ vẻ bướng bỉnh.


"Nàng nghe ta." Thẩm Trường Ca khẽ chạm bàn tay phải run rẩy vào tay nàng, một cử chỉ hiếm hoi nhưng mang theo sự tin tưởng tuyệt đối. "Đao Sẹo là kẻ hung hãn nhưng tầm nhìn ngắn. Ta cần phải ngồi trên chiếc xe lăn này để làm mồi nhử hắn vào tòa cổ lâu phế tích bên cạnh. Chỉ khi hắn tin chắc rằng đã dồn được ta vào đường chết, hắn mới bộc lộ sơ hở chí mạng để ta mượn lực cơ học chôn thây hắn. Nàng ở lại đây sẽ khiến hắn nghi ngờ."


Vân Nương nhìn sâu vào đôi mắt tĩnh lặng của Thẩm Trường Ca, nàng biết mình không thể lay chuyển được ý chí của vị cựu minh chủ này. Nàng khẽ cắn môi, rơm rớm nước mắt gật đầu:


"Được... Ta nghe ngài. Nhưng ngài phải thề bằng mạng sống, phải sống sót trở về gặp ta tại chùa Hàn Sơn."


"Ta... hứa." Thẩm Trường Ca khẽ khè khè ra một tiếng khàn đặc.


***


Đêm hôm sau, mưa đông bỗng tạnh hẳn, nhưng gió bấc lại thổi mạnh liên tục từ hướng bến sông Hoài Giang tràn vào thành, rít gào qua các ngõ hẻm chật hẹp của Hẻm Liễu Ngõ. Gió lớn làm rung chuyển những mái ngói dột nát của Bạch Lộ Hiên, tạo nên một thứ âm thanh u ám, rợn người.


Thẩm Trường Ca ngồi đơn độc trên chiếc xe lăn gỗ rách nát giữa sảnh chính Bạch Lộ Hiên trống rỗng. Toàn bộ gia nhân và kỹ nữ đã được di tản an toàn qua mật đạo ngầm từ hai canh giờ trước dưới sự chỉ huy của Vân Nương và Lâm Du. Gian sảnh lúc này tối tăm, chỉ có một ngọn nến nhỏ đặt trên bệ thờ thần tài chao đảo dữ dội trước gió bão lùa qua khe cửa sổ mở toang.


Thông qua thính giác siêu phàm Thính Phong Biện Vị, Thẩm Trường Ca nghe thấy từ khoảng cách trăm bước chân đầu hẻm, tiếng bước chân nặng nề, hỗn tạp của hàng chục gã đàn ông đang áp sát. Tiếng kim loại va chạm, tiếng những vò dầu hỏa nặng nề đặt xuống đất nhão nhoét, và cả mùi dầu hăng hắc nồng nặc bay theo chiều gió bấc tràn vào phòng.


"Nhanh lên! Splashing dầu hỏa lên khắp các vách gỗ cho tao!"


Giọng nói khàn khàn, thô bạo của Đao Sẹo vang lên đầy tàn nhẫn ngoài cửa. Tiếng cười sằng sặc của lũ côn đồ Hắc Sa Bang xé rách sự tĩnh lặng của đêm đông.


"Thiêu rụi cái ổ tai mắt này của Triệu Vô Cực! Để xem ngày mai hắn còn dám vểnh râu ngựa lên thách thức bang chủ nữa không!"


Một ánh lửa đỏ rực bất ngờ bùng lên ngoài cửa sổ, hắt một bóng sáng méo mó, ghê rợn lên gương mặt sẹo giả của Thẩm Trường Ca. Đao Sẹo vung cao cây đuốc sắt cháy rừng rực, dẫn theo hàng chục tên côn đồ mang theo những bình dầu hỏa tiến thẳng về phía thềm cửa Bạch Lộ Hiên.


Thẩm Trường Ca ngồi yên lặng trong bóng tối, ngón tay trái run rẩy khẽ đặt lên chiếc Trâm cài tóc Nhạc Linh San giấu trong ngực áo, chuẩn bị bước vào trận chiến sinh tử quyết định vận mệnh của Bạch Lộ Hiên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!