Nhạc nềnSakuya2

Bão Sắp Nổi Lên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng tù và bằng vỏ ốc biển từ phía Đảo Quy Đầu xa xôi dường như vẫn còn âm vang trong huyết quản của Thẩm Trường Ca, dù lúc này y đang ở cách bờ sông Hoài Giang hơn ba dặm đường đất. Sương mù buổi sớm Hoài An dày đặc như sữa đặc, nuốt chửng những mái ngói rêu phong mục nát của Hẻm Liễu Ngõ và phủ một lớp hơi nước buốt giá lên vạt áo thô xám của y. Khí lạnh đông thấu xương tủy tràn vào phế phủ, kích hoạt chất kịch độc mãn tính Thất Nhật Phế Kinh Tán đang ẩn sâu trong cơ thể tàn phế của cựu minh chủ võ lâm.


“Khè... khè...”


Thẩm Trường Ca khẽ ho khan, thanh quản bị tàn phá tàn khốc bởi thứ nước lá câm năm xưa phát ra những tiếng khè khè khô khốc. Y mím chặt môi, cưỡng ép ngụm máu đen tanh ngọt đang dâng lên cổ họng phải nuốt ngược trở lại đan điền trống rỗng. Đan điền của y đã vỡ nát hoàn toàn từ ba năm trước, kinh mạch rách nát như tơ nhện, vĩnh viễn không thể tích tụ lấy một tia chân khí. Y giờ đây chỉ là một phế nhân đúng nghĩa, hai chân bại liệt hoàn toàn từ thắt lưng trở xuống buông thõng bất động trên bệ gác chân bằng sắt.


Nhưng đôi mắt phượng dưới lớp bùn thuốc dịch dung xám xịt của y lại sáng rực lên một thứ ánh sáng tĩnh lặng, sắc bén như kiếm quang. Y đang ngồi trên chiếc xe lăn gỗ mun bọc thép cơ quan vừa được lão rèn cụt tay Thạch Đầu sửa chữa sơ bộ. Hai bàn tay gầy guộc, run rẩy nhẹ do vết gân tay bị cắt năm xưa, đang chậm rãi xoay đều hai bánh xe bọc thép mỏng để di chuyển ra phía ngoại thành.


Mọi quân cờ của ván cờ ly gián bến bãi đã vào vị trí hoàn hảo. Hắc Sa Bang chủ Lục Bá Thiên, bị mồi nhử thư mật ngụy tạo dắt mũi, đã dốc toàn bộ đệ tử thiết huyết tinh anh xuất phát đi ngoại thành từ canh tư để phục kích cướp chuyến hàng thép rèn của Thiết Kiếm Môn. Trong khi đó, hạm đội pháo thuyền của hải tặc Độc Nhãn Long cũng đang áp sát sông Hoài Giang để cướp hầm muối ngầm bến tàu dưới sự chỉ đường câm lặng của Cái Bang. Bến tàu Hoài An hiện tại phòng thủ trống rỗng, chỉ còn Triệu Vô Cực chấn thủ bến bãi với vết nội thương sườn trái đang bộc phát dữ dội.


Thẩm Trường Ca cần di chuyển đến ngôi chùa hoang phế dưới chân núi ngoại thành để trực tiếp theo dõi ván cờ chung cuộc của cấp 1 này. Nhưng ngay khi bánh xe lăn bọc thép vừa lăn qua ngã tư đầu hẻm, đôi tai y—với cảnh giới Thính Phong Biện Vị nhạy bén gấp mười lần người thường—khẽ động đậy nhẹ.


“Sột soạt... sột soạt...”


Tiếng bước chân cực nhẹ, nông sâu bất nhất dội vào màng nhĩ của y từ khoảng cách năm mươi bước chân phía sau. Đó không phải là tiếng bước chân nặng nề của phu khuân vác bến tàu, cũng không phải tiếng giày cỏ của Cái Bang khất cái. Tiếng chân ấy nương theo tiếng gió bấc rít gào, uyển chuyển và mỏng manh như một bóng ma lướt đi trên nền đất ẩm ướt.


Là Lão Quỷ.


Gã mật thám trung thành của tân minh chủ Sở Cô Hồng, kẻ bấy lâu nay giả dạng làm lão già bán hành rong gầy gò, lưng khòm để giám sát tàn tích Bạch Lộ Hiên. Thần Thức Đọc Vị của Tần Phong tuy đã bị Thẩm Trường Ca đánh lừa tạm thời ở miếu hoang, nhưng Lão Quỷ với bản tính cẩn trọng và kiên nhẫn cực cao của một mật thám chuyên nghiệp vẫn không chịu buông bỏ hoài nghi. Gã đã phát hiện ra gã sai vặt câm tàn phế đang lén lút di chuyển ra ngoại thành giữa đêm sương mù dày đặc.


Thẩm Trường Ca không hề ngoái đầu lại. Y vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp, giữ cho nhịp tim giảm xuống mức tối thiểu để cô lập cơn đau buốt nhói đang hành hạ cơ vai trái bị rách sâu. Y hiểu rõ, nếu lúc này y quay đầu hoặc hoảng loạn di chuyển nhanh, Lão Quỷ sẽ lập tức nhận ra y có võ công khinh công né tránh, dẫn đến việc bại lộ thân phận cựu minh chủ võ lâm.


“Muốn bám đuôi sao?” Thẩm Trường Ca khẽ nhếch khóe môi nhợt nhạt. “Vậy thì ta sẽ chọn cho ngươi một nấm mồ hoàn hảo.”


Y chậm rãi dùng hai tay xoay bánh xe lăn, chủ động điều khiển xe rẽ vào con đường mòn dẫn về phía Bãi tha ma ngoại thành Hoài An. Đây là nơi chôn cất không bia mộ của những người dân nghèo bị Hắc Sa Bang bức hại, chứa đầy âm khí, cỏ dại mọc lút đầu người và sương mù độc hại quanh năm bao phủ. Địa hình nơi đây cực kỳ lồi lõm, đầy những hố sâu chôn cất sụt lún bất ngờ.


Việc di chuyển xe lăn trên địa hình gồ ghề này là một cái giá thật sự đau đớn đối với Thẩm Trường Ca. Mỗi lần bánh xe vấp phải rễ cây cổ thụ hoặc đá tảng, toàn thân y lại nẩy lên, chấn động kịch liệt vào cơ vai trái đang bị rách cơ và khớp gối chân bại liệt bị rách da rỉ máu đen nhạt từ tập trước. Mồ hôi lạnh rịn ra đẫm trán y, nhỏ từng giọt xuống vạt áo thô xám, nhưng y vẫn cắn chặt răng chịu đựng, không hề phát ra một tiếng rên rỉ.


Phía sau y khoảng bốn mươi bước, Lão Quỷ khẽ nheo đôi mắt hí ti hí hửng sắc lạnh. Gã đã bỏ lại chiếc xe đẩy hành rong ngoài lộ lớn, thân hình gầy gò khoác chiếc áo vải thô rách nát lướt đi nhanh nhẹn giữa các ngôi mộ đất hoang phế. Gã vận dụng Minh Phủ Ám Ảnh Công, nương theo bóng tối của những bia mộ vỡ vụn để áp sát xe lăn của Thẩm Trường Ca.


Lão Quỷ tự tin tột độ vào khinh công leo tường ẩn mình xuất chúng của mình. Gã tin chắc gã tàn phế xe lăn này đang đi tìm cao nhân mưu sĩ ẩn dật đứng sau giật dây cứu mạng Lăng Vô Kỵ bến bãi bến tàu. Chỉ cần bắt sống gã câm này tra khảo dã man, gã sẽ lập được đại công với Sở Cô Hồng.


Khi khoảng cách giữa hai bên chỉ còn chưa đầy mười lăm bước chân, Thẩm Trường Ca đột ngột dừng xe lăn lại ngay bên cạnh một hố chôn sâu hoắm hoang phế đầy lá khô. Không gian xung quanh tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng gió bấc rít gào qua các cành cây khô héo tạo thành những tiếng hú ghê rợn.


Lão Quỷ tưởng ngon ăn, quyết định không chờ đợi thêm nữa. Gã khẽ rít lên một tiếng lạnh lùng, tay phải rút nhanh thanh đoản đao tẩm kịch độc Kinh Mạch Phần Phế dắt hông áo, cả người như một bóng ma đen tuyền lao vút tới, tốc độ cực nhanh áp sát xe lăn của Thẩm Trường Ca từ phía sau, mũi đao nhọn hoắt hướng thẳng vào gáy y.


Nhưng ngay trong chớp mắt chí mạng ấy, Thẩm Trường Ca khẽ mím môi, tay trái dắt hông lập tức búng nhẹ vào chiếc Sáo trúc đen đeo bên đai lưng vải thô. Chiếc sáo phát ra một âm thanh tần số cực thấp, không thể nghe thấy bằng tai thường nhưng lại làm rung động không khí ẩm ướt.


“Vút!”


Từ trên cành cây cổ thụ rậm rạp phía trên đầu Lão Quỷ, một bóng người rách rưới khổng lồ đột ngột lao xuống như một con chim ưng săn mồi.


Đó là Chu Thông—trưởng lão Cái Bang phân đà Hoài An. Lão già rách rưới, tóc tai bù xù gầm lên một tiếng vang dội như sấm đánh ngang tai, vung thanh gậy tre lục ngọc bảo bóng loáng quét ngang một đường hoàn mỹ giữa khoảng không.


“Đoành!”


Thanh gậy tre lục ngọc bảo đập mạnh, dứt khoát vào gáy Lão Quỷ với kình lực nhất lưu thâm hậu của Cái Bang Hỗn Nguyên Công. Tiếng xương khớp va chạm khô khốc vang lên. Lão Quỷ biến sắc mặt, cả người mất đà hoàn toàn, khinh công ẩn mình bị vô hiệu hóa vật lý trong chớp mắt. Gã ngã nhào ra đất, văng chiếc đoản đao tẩm độc xuống hố sâu đầy lá khô.


“Lũ Cái Bang thối nát! Các ngươi dám phục kích ta!” Lão Quỷ gầm lên, cố gắng gượng dậy, tay trái thò vào ngực áo định rút ống sáo truyền tin bồ câu để phát tín hiệu báo động về tổng đàn Minh Phủ.


Nhưng Thẩm Trường Ca đã tính toán đi trước một bước. Tiếng sáo trúc đen của y vẫn tiếp tục ngân vang tần số cực thấp, làm rung chuyển màng nhĩ của bầy chim bồ câu giấu trong ngực áo Lão Quỷ, khiến chúng hoảng loạn vỗ cánh điên cuồng bên trong túi vải, không thể bay ra ngoài phát tín hiệu.


Cùng lúc đó, hàng chục khất cái Cái Bang Hoài An Phân Đà mang theo gậy tre rách nát từ sau các ngôi mộ cổ đồng loạt xông ra, giăng một tấm lưới sắt lớn bọc đầy gai nhọn phủ chụp xuống đầu Lão Quỷ, khóa chặt mọi đường khinh công leo tường nhảy vách của gã mật thám.


“Bốp! Bốp! Bốp!”


Chu Thông vung gậy tre liên tiếp đập gãy hai khớp xương vai của Lão Quỷ, phế bỏ hoàn toàn khả năng phản kháng của gã nhị lưu cao thủ mật thám. Lão Quỷ quỳ sụp dưới thềm đất ẩm ướt của bãi tha ma, miệng phun ra ngụm máu tươi, đôi mắt hí ti hí hửng tràn đầy sự bàng hoàng và phẫn nộ tột cùng nhìn gã sai vặt câm tàn phế đang chậm rãi quay xe lăn lại đối mặt với mình.


“Khè... khè... Lão Quỷ, ngươi đã theo dõi ta suốt ba năm qua.” Giọng nói khàn đặc, đứt quãng của Thẩm Trường Ca vang lên giữa sương mù lạnh buốt. “Nhưng ván cờ này... ngươi đã đi sai nước cờ cuối cùng.”


Lão Quỷ trợn trừng mắt nhìn Thẩm Trường Ca, lồng ngực phập phồng dữ dội vì kinh hãi khi nhận ra danh tính thật của gã tàn phế:


“Ngươi... ngươi chính là Thẩm... Thẩm Trường Ca! Cựu minh chủ... vẫn còn sống!”


Chu Thông thò tay vào ngực áo Lão Quỷ, giật lấy chiếc ống sáo truyền tin bồ câu và một cuộn giấy da dê mật thư chưa kịp gửi đi. Trưởng lão Cái Bang mở cuộn mật thư, ánh mắt quắc thước bừng sáng khi nhìn thấy triện tín sáp đỏ của Sở Cô Hồng:


“Thẩm tiên sinh, chúng ta đã tóm gọn được tai mắt cuối cùng của Minh Phủ tại Hoài An. Cuộn mật thư này... chứa đựng mệnh lệnh trực tiếp của Sở Cô Hồng gửi cho Triệu Vô Cực về việc phối hợp với Đông Xưởng phong tỏa bến tàu!”


Thẩm Trường Ca khẽ nhận lấy cuộn mật thư từ tay Chu Thông, ánh mắt phượng sắc lạnh nhìn về hướng sông Hoài Giang đang cuộn trào sóng gió sương mù dày đặc phía xa. Tai mắt cuối cùng đã bị dọn sạch, mọi quân cờ đã sẵn sàng cho trận huyết chiến thủy lộ kích nổ hỏa hoạn bến tàu b bãi vào đêm nay.


Nhưng ngay khi y vừa bỏ cuộn mật thư vào ngực áo thô xám, tiếng sấm sét đột ngột rền vang xé rách bầu trời Hoài An, kéo theo luồng sương mù mặn chát của hơi muối dâng lên cuồn cuộn từ phía bến sông, báo hiệu hạm đội pháo thuyền hải tặc của Độc Nhãn Long đã bắt đầu nổ súng tấn công hầm muối ngầm bến tàu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!