Ly Gián Thủy Lộ
Sương mù trên sông Hoài Giang chưa bao giờ dày đặc và lạnh buốt đến thế. Từng luồng khí ẩm ướt mang theo vị mặn chát của muối và mùi cá ươn nồng nặc từ bến bãi bốc lên, bao phủ lấy Đảo Quy Đầu—sào huyệt kiên cố của băng hải tặc Giang Nam Thủy Phỉ. Giữa căn phòng nghị sự được dựng bằng những súc gỗ thông biển mục nát, ánh đuốc dầu cá cháy bập bùng, tỏa ra thứ khói đen khét lẹt và những vệt sáng vàng vọt, tù mù.
Độc Nhãn Long—thủ lĩnh khét tiếng của băng thủy phỉ—đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế bọc da thú hoang rách rưới. Gã chột mắt trái, dải băng đen quấn chéo qua gương mặt đầy sẹo rỗ càng làm tăng thêm vẻ hung tợn, thô bạo. Thân hình gã cao lớn, vạm vỡ như một hộ pháp, khoác chiếc áo da gấu sờn rách, để lộ khuôn ngực đen nhám đầy vết chém. Tay phải gã gác lên đốc thanh đại đao rỉ sét khổng lồ cắm chặt xuống nền đất ẩm, còn tay trái đang siết chặt một cuộn giấy tuyên thô ráp dính đầy muội than.
Đó là bức mật thư được viết bằng mật mã ký hiệu hoa văn thêu tinh vi của Thiên Cơ Các—mạng lưới tình báo cổ xưa của Thẩm Trường Ca—vừa được một kỹ nữ của Bạch Lộ Hiên bí mật chuyển đến đảo vào canh ba.
“Rắc!”
Độc Nhãn Long bóp nát chiếc chén đất nung đựng rượu nếp trong lòng bàn tay thô ráp, nước rượu đục ngầu lẫn với mảnh gốm vỡ chảy ròng ròng qua kẽ tay gã. Đôi mắt chột còn lại của gã trợn trừng, co rụt lại đầy sát khí. Gã gầm lên, giọng nói khàn khàn, trầm đục như tiếng thú dữ gầm khè:
“Lục Bá Thiên... gã béo khốn kiếp! Hóa ra bấy lâu nay ngươi dám qua mặt lão tử!”
Bức mật thư nặc danh đã vạch trần một sự thật chí mạng: Hắc Sa Bang đang âm thầm cải tạo hệ thống hang động tự nhiên dưới bến tàu Hoài An thành một hầm muối ngầm khổng lồ. Mục đích của chúng là tích trữ hàng vạn cân muối lậu riêng biệt, chuẩn bị cắt đứt tỷ lệ chia phần ba-bảy hàng tháng với hải tặc thủy lộ, độc chiếm hoàn toàn Tuyến muối lậu Hoài Giang.
“Đại ca, bức thư này không có chữ ký, cũng chẳng có triện tín, liệu có phải là kế mượn đao giết người của Thiết Kiếm Môn hay không?” Một tên phó tướng thủy tặc gầy gò, tay cầm đoản đao đứng bên cạnh khẽ nheo mắt hoài nghi.
“Ngươi thì biết cái gì!” Độc Nhãn Long đập mạnh bàn tay xuống thành ghế gỗ mun kêu rầm một tiếng. “Ký hiệu thêu thùa trên mép giấy này chính là mật mã liên lạc cũ của Thiên Cơ Các Giang Nam năm xưa. Lục Bá Thiên có nằm mơ cũng không ngờ ta từng chịu ơn chỉ điểm của một sứ giả Thiên Cơ Các. Mật mã này tuyệt đối không thể giả mạo! Hơn nữa, gần đây các chuyến tàu chở muối của chúng ta cập cảng Hoài An đều bị thuộc hạ của phó bang chủ Triệu Vô Cực kiểm tra gắt gao dưới danh nghĩa rà soát tàn dư minh phủ. Hóa ra, chúng đang che giấu lối vào hầm muối ngầm này!”
Lòng tham vô độ và sự đa nghi tột cùng của gã thủ lĩnh hải tặc đã hoàn toàn bị kích hoạt bởi kế sách Khai thác lòng tham của Thẩm Trường Ca. Tuyến muối lậu Hoài Giang là huyết mạch kinh tế duy nhất nuôi sống hàng trăm thủy tặc trên đảo, gã tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai chạm vào chén cơm của mình.
Độc Nhãn Long quay sang phía góc tối phòng nghị sự, nơi A Sâm—gã thám tử đắc lực nhất của băng hải tặc, kẻ sở hữu khinh công thủy thượng phi xuất chúng—đang đứng im lặng:
“A Sâm! Đêm nay Lục Bá Thiên đã dốc toàn bộ đệ tử thiết huyết tinh anh xuất phát đi ngoại thành phục kích Thiết Kiếm Môn. Bến tàu Hoài An hiện tại phòng thủ trống rỗng, chỉ còn Triệu Vô Cực chấn thủ bến bãi. Ngươi lập tức mang theo ba tên thủ hạ lén vào khu vực kho bãi bến tàu, xác minh thực hư về hầm muối ngầm này cho ta! Nếu đúng là có hầm muối... lão tử sẽ mang toàn bộ hạm đội pháo thuyền đến san phẳng bến tàu Hoài An!”
“Tuân lệnh đại ca!” A Sâm khẽ cúi đầu, thân ảnh nhanh nhẹn lướt đi không tiếng động, biến mất vào màn sương mù dày đặc đang bao phủ sông Hoài Giang.
***
Cùng lúc đó, tại Bến tàu Hoài An.
Sương mù lạnh buốt từ mặt sông tràn vào đất liền, biến những chồng thùng hàng gỗ cao ngất ngưởng và những cột buồm neo đậu san sát thành những bóng ma khổng lồ chập chờn trong đêm tối. Mùi muối mặn nồng lẫn với mùi bùn đất ẩm ướt bốc lên ngột ngạt.
Dù phần lớn đệ tử tinh anh của Hắc Sa Bang đã theo Lục Bá Thiên xuất ngoại thành từ canh tư, nhưng khu vực kho bãi bến bãi vẫn được canh phòng nghiêm ngặt bởi hàng chục đệ tử nỏ tiễn dưới sự chỉ huy gián tiếp của phó bang chủ Triệu Vô Cực. Những ánh đuốc dầu hỏa cháy bập bùng trên các tháp canh, thỉnh thoảng lại quét qua các ngõ ngách chật hẹp đầy nước mưa sũng nước bến tàu.
A Sâm cùng hai tên thủy tặc nép mình sát vách một chiếc thuyền gỗ lớn đang neo đậu sát mép nước bến tàu. Gã nheo mắt quan sát chốt canh gác chính dẫn vào khu kho bãi số ba. Hai tên đệ tử Hắc Sa Bang mang theo đoản đao và nỏ sắt đang đứng tuần tra liên tục trước cổng gỗ dày.
“Đầu mục, canh phòng cẩn mật thế này, chúng ta không có lệnh bài tuần tra bến bãi thì tuyệt đối không thể đột nhập trực diện qua cổng chính.” Một tên thủy tặc đi sau khẽ truyền âm nhập mật, giọng run rẩy nhẹ vì lạnh.
A Sâm siết chặt chuôi đoản đao dắt hông áo da thú, lồng ngực phập phồng khó thở do không khí ngột ngạt đầy hơi muối. Gã biết, nếu cố tình dùng võ lực nhị lưu để đột phá, tiếng chuông báo động trên tháp canh sẽ lập tức reo vang, Triệu Vô Cực cùng hàng trăm đệ tử tuần tra bến tàu sẽ vây chặt lấy họ.
Đúng lúc gã thám tử hải tặc đang bế tắc tìm lối vào, thì từ phía góc tối của chồng thùng gỗ đối diện, một bóng người rách rưới đang khập khiễng bước ra.
Đó là một đệ tử trẻ tuổi của Cái Bang Hoài An Phân Đà, mặc chiếc áo vải thô vá chằng vá đắp dính đầy bùn đất, vai gánh một chiếc đòn gánh bằng gỗ lim mục nát, hai đầu treo hai chiếc sọt tre đựng đầy rác rưởi và lá khô. Cậu bé giả vờ ho khù khụ, bước đi loạng choạng như một kẻ say rượu bến tàu bận rộn.
“Ối giời ơi... trơn quá...”
Cậu bé Cái Bang bất ngờ trượt chân trên vũng dầu trơn bến bãi, cả người ngã nhào ra đất. Chiếc đòn gánh văng ra, đập mạnh vào góc một chiếc thùng gỗ lớn đã được cưa ngầm chân từ trước.
“Rầm!”
Chiếc thùng gỗ đổ sụp xuống, làm vỡ tung một chiếc giỏ đan tre giấu kín bên trong. Hàng chục cân muối thô màu trắng đục, hạt to như hạt ngô, rào rào chảy tràn ra nền đất ẩm ướt sũng nước mưa, kéo dài thành một vệt trắng xóa dẫn thẳng về phía vách đá ngầm âm u nằm sát mép sông.
“Thằng ranh con khất cái khốn kiếp! Mắt ngươi để dưới gót chân đấy à!” Một tên lính canh Hắc Sa Bang trên tháp canh nổi giận gầm lên, vung roi da định lao xuống đánh đập.
“Tiểu nhân đáng tội! Tiểu nhân đáng tội! Xin các đại ca bớt giận!” Cậu bé Cái Bang hoảng hốt quỳ sụp xuống đất, rối rít thu dọn đống rác rưởi vương vãi, nhưng tay trái lại âm thầm dùng chiếc chổi tre quét nhẹ một đường, cố tình để lại vệt muối thô trắng xóa nổi bật giữa nền đất bùn đen tối tăm.
Nép mình trong bóng tối vách thuyền, đôi mắt sắc bén của A Sâm bừng sáng khi nhìn thấy vệt muối thô rò rỉ. Gã là một thám tử lão luyện, lập tức nhận ra điểm bất thường: muối thô chất lượng cao thế này chỉ có thể được vận chuyển từ các hầm muối ngầm bí mật, hoàn toàn khác với loại muối kém chất lượng đang bày bán công khai ở chợ Hoài An.
“Nhìn vệt muối kìa... nó dẫn thẳng về phía vách đá ngầm dưới bến tàu!” A Sâm thì thầm đầy kích động. “Theo sát vệt muối đó, lối vào hầm ngầm chắc chắn nằm ở vách đá!”
Sự dẫn đường câm lặng, vô tình nhưng vô cùng tinh vi của đệ tử Cái Bang dưới sự sắp đặt mưu lược từ xa của Thẩm Trường Ca đã giúp gã thám tử hải tặc vượt qua điểm mù thông tin mà không hề nảy sinh bất kỳ sự nghi ngờ nào.
A Sâm khẽ ra hiệu, ba bóng người nhanh chóng lướt đi dưới bóng tối của những chồng thùng hàng, nương theo sương mù dày đặc áp sát về phía vách đá ngầm sông Hoài Giang.
***
Tại lối vào vách đá ngầm bến tàu Hoài An.
Nơi đây là một hang động tự nhiên ngập nước, lối vào chật hẹp được ngụy trang bằng những búi dây leo biển rậm rạp và những tảng đá gồ ghề dính đầy rêu xanh. A Sâm gạt nhẹ búi dây leo, lách người bước vào bên trong hang ngầm.
Ngay lập tức, một luồng không khí ẩm ướt, lạnh buốt và ngột ngạt nồng nặc mùi muối xộc thẳng vào mũi gã. Hang động tối tăm không một chút ánh sáng mặt trời, chỉ có những cây đuốc tẩm dầu hỏa cắm rải rác trên vách đá rỉ nước, tỏa ra ánh sáng đỏ rực mờ ảo.
A Sâm nín thở, khẽ bước đi trên những phiến đá trơn trượt dính đầy muối trắng rò rỉ. Càng đi sâu vào trong lòng đất bến tàu, không gian càng mở rộng ra một cách kinh ngạc. Trước mắt gã thám tử hải tặc là một hầm ngầm khổng lồ rộng hàng trăm trượng, vòm đá cao ngất ngưởng dính đầy những nhũ đá lấp lánh tinh thể muối trắng.
Hàng vạn bao tải muối lậu được xếp thành những bức tường cao ngất ngưởng, kéo dài tít tắp vào sâu trong hang tối. Hàng chục đệ tử Hắc Sa Bang đang bận rộn khuân vác, đóng gói muối lậu dưới sự giám sát chặt chẽ của ba tên đệ tử nỏ tiễn mang giáp da thú dày.
“Trời đất ơi...” A Sâm hít một hơi lạnh buốt, lồng ngực co thắt dữ dội vì kinh hoàng trước quy mô khổng lồ của hầm muối ngầm Hắc Sa Bang.
Quy mô tích trữ này lớn gấp mười lần những gì Lục Bá Thiên từng công bố với băng hải tặc Độc Nhãn Long. Rõ ràng, Hắc Sa Bang đã âm thầm nuốt trọn phần lớn nguồn lợi nhuận khổng lồ từ Tuyến muối lậu Hoài Giang suốt hai năm qua, coi hải tặc thủy lộ như những quân cờ thí mạng áp tải hàng trên sông sông.
“Đúng là có hầm muối ngầm thật! Lục Bá Thiên quả thực muốn nuốt trọn bến tàu muối lậu!” Tên thủy tặc đi sau nghiến răng căm phẫn, tay siết chặt chuôi đoản đao.
“Mau chụp lấy vài hạt muối thô này làm vật chứng mang về cho đại ca!” A Sâm khẽ ra lệnh, tay trái nhặt một nắm muối thô dắt vào ngực áo da thú.
Nhưng ngay khi gã thám tử hải tặc vừa quay người chuẩn bị rút lui, gót chân gã vô tình chạm phải một chiếc vỏ sò biển gỉ sét găm trên phiến đá ẩm ướt.
“Rắc!”
Tiếng động cơ học giòn giã tuy cực nhỏ nhưng trong không gian hang ngầm tĩnh lặng rỉ nước dội lại vang lên rõ mồn một.
“Ai đó? Đứng lại!”
Một tên đệ tử nỏ tiễn trên tháp canh gỗ hét lớn, ánh mắt độc địa lập tức quét về phía góc tối vách đá nơi A Sâm đang nép mình. Hắn lập tức kéo mạnh chốt cơ quan trên ống nỏ đồng đen khổng lồ.
“Phập! Phập! Phập!”
Ba mũi nỏ sắt nặng nề xé rách không khí ẩm ướt, bắn găm thẳng vào phiến đá sát sườn A Sâm tạo thành những vệt lửa nhỏ xẹt qua bóng đêm.
“Bị phát hiện rồi! Mau rút lui!”
A Sâm thét lớn, vung đoản đao gạt văng một mũi nỏ sắt bắn tới sát ngực, thân ảnh nhanh như chớp lướt ngược trở lại lối ra hang ngầm. Hai tên thủy tặc đi sau cũng điên cuồng vận khinh công chạy trốn.
“Có mật thám đột nhập hầm muối! Mau bắt lấy chúng!”
Tiếng chuông báo động bằng đồng ngầm dưới hầm muối vang lên dồn dập, đập liên tiếp vang dội xé rách màn đêm tĩnh mịch của bến tàu Hoài An. Hàng chục đệ tử Hắc Sa Bang tuần tra bến tàu cầm đao vung xẻng, điên cuồng lao ra từ các kho bãi, bao vây chặt chẽ lối thoát hiểm vách đá ngầm bến sông.
***
A Sâm cùng thuộc hạ lao ra khỏi vách đá ngầm, nhưng trước mắt họ lúc này là một bức tường người đệ tử Hắc Sa Bang đang giương nỏ sắt khóa chặt mọi lối thoát hiểm bến sông. Tiếng bước chân tuần tra nện xầm xập trên nền đất ẩm ướt dội thẳng vào tai họ.
“Đứng lại! Kẻ nào dám bén mảng đến địa bàn của Hắc Sa Bang!” Một tên đầu mục bến tàu vung đại đao chém dọc xuống vách đá ngầm tạo kình phong rít gào.
A Sâm vận khinh công thủy thượng phi nhảy vách đá né tránh đường đao sát sườn trong gang tấc. Nhưng ba tên đệ tử nỏ tiễn Hắc Sa Bang đã áp sát từ phía sau, giương nỏ bắn liên tiếp nhằm phế mạng gã thám tử hải tặc.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, từ phía ngã tư kho bãi bến tàu bận rộn, một nhóm phu khuân vác nghèo khổ do Đại Lực dẫn đầu đang đẩy những chiếc xe cút kít chất đầy thùng gỗ rỗng bỗng nhiên băng qua đường độc đạo.
Cùng lúc đó, một đệ tử Cái Bang khác đang gánh đòn gánh bằng gỗ lim mục nát bỗng nhiên “vô tình” vấp ngã ngay trước mũi giày của ba tên đệ tử nỏ tiễn Hắc Sa Bang đang truy đuổi.
“Ối giời ơi! Đòn gánh của tôi!”
Chiếc đòn gánh lim nặng nề văng ra dọc theo nền đất, đập mạnh vào cổ chân trái của tên đệ tử nỏ tiễn đi đầu làm hắn gãy thăng bằng ngã nhào ra đất. Chiếc nỏ sắt trên tay hắn cướp cò, bắn thẳng một mũi tên độc vào bả vai tên đệ tử đi bên cạnh.
“Á!”
Tiếng thét đau đớn vang lên vang dội bến tàu b bãi. Sự hỗn loạn bất ngờ bùng phát khi chiếc xe cút kít của Đại Lực cũng “vô tình” lật nghiêng, đổ sụp hàng chục chiếc thùng gỗ rỗng khổng lồ chặn đứng hoàn toàn đà lao tới của toán truy binh Hắc Sa Bang.
“Mấy gã phu khuân vác khốn kiếp! Tránh ra!” Tên đầu mục Hắc Sa Bang điên cuồng gầm lên, vung đao chém vỡ nát các thùng gỗ cản đường, nhưng khoảng trống thời gian ba mươi giây quý giá đã hoàn toàn bị bỏ lỡ.
A Sâm nắm chặt thời cơ, vung chân đạp mạnh vào một thùng gỗ rỗng tạo lực phản hồi, cả người bay vút lên cao mười thước, lướt nhanh qua đầu toán lính gác cổng bến tàu rồi lao thẳng xuống dòng sông Hoài Giang chảy xiết sương mù dày đặc.
“Tõm! Tõm!”
Tiếng nước bắn tung tóe vang lên giữa sương mù dày đặc sông nước Giang Nam. A Sâm cùng một tên thủy tặc sống sót nhanh chóng lặn sâu xuống dòng nước lạnh buốt, biến mất không một dấu vết vật lý dưới lòng sông chảy xiết.
Tuy nhiên, tên thủy tặc đi cuối cùng của băng hải tặc đã không may mắn như thế. Hắn bị ba tên đệ tử thiết huyết Hắc Sa Bang vây chặt, dùng xích sắt quấn cổ kéo giật ngã xuống nền đất bến tàu.
“Bốp! Bốp! Bốp!”
Tên đầu mục Hắc Sa Bang vung đao đập mạnh cán đao vào lồng ngực tên thủy tặc bị bắt giữ, chấn gãy xương sườn hắn đẫm máu dã man để tra khảo:
“Nói! Kẻ nào phái các ngươi đến đột nhập hầm muối ngầm! Nói mau!”
Tên thủy tặc bị đánh đập dã man rỉ máu miệng, nhưng ánh mắt đầy căm hận vẫn trợn trừng nhìn tên đầu mục, dứt khoát không hé răng nửa lời để bảo vệ bí mật sào huyệt Đảo Quy Đầu.
***
Canh năm sáng sớm ngày đông lạnh buốt.
Tại sào huyệt hải tặc Đảo Quy Đầu lộng gió.
A Sâm ướt sũng nước sông lạnh buốt, gương mặt tái mét vì mệt mỏi và lạnh, đang quỳ sụp dưới chân thủ lĩnh Độc Nhãn Long trong sảnh nghị sự gỗ thông biển mục nát. Bàn tay gầy guộc của gã run rẩy dâng lên nắm muối thô trắng đục dắt trong ngực áo:
“Đại ca... tiểu nhân đã xác minh thành công! Lối vào hầm muối ngầm Hắc Sa Bang nằm sát vách đá ngầm dưới bến tàu Hoài An bến bãi bến tàu bến bãi. Quy mô của nó... khổng lồ vô cùng, chứa hàng vạn bao tải muối lậu chất cao như núi! Lục Bá Thiên quả thực đã lừa dối chúng ta suốt hai năm qua!”
Độc Nhãn Long giật lấy nắm muối thô từ tay A Sâm, đưa lên miệng nếm thử vị mặn chát tột cùng của muối chất lượng cao. Đôi mắt chột còn lại của gã trợn trừng đầy cuồng nộ, gân máu nổi lên đỏ ngầu sọc lòng mắt. Gã đứng phắt dậy, vung đại đao chém đứt đôi chiếc bàn gỗ mun nghị sự trước mặt tạo thành một tiếng nổ lớn chấn động sảnh gỗ:
“Rầm!”
“Lục Bá Thiên! Triệu Vô Cực! Lũ chó hoang Hắc Sa Bang ăn cháo đá bát! Lão tử thề sẽ phân thây các ngươi làm vạn mảnh ném xác xuống sông Hoài Giang!”
Sự nghi ngờ liên minh thủy lộ bấy lâu nay đã hoàn toàn vỡ vụn dưới đống đổ nát của chiếc bàn gỗ mun bị chém đứt lìa. Lòng tham Tuyến muối lậu Hoài Giang khổng lồ bến bãi bến tàu bến bãi và sự phẫn nộ tột cùng vì bị phản bội đã che mờ hoàn toàn lý trí của gã thủ lĩnh hải tặc hung hãn.
Gã vung thanh đại đao rỉ sét khổng lồ chỉ thẳng hướng bến sông lộng gió sương mù dày đặc ngoại thành Hoài An, thét lớn ra lệnh cho toàn bộ lực lượng hải tặc thủy lộ xuất kích:
“Truyền lệnh của ta! Tập hợp toàn bộ hạm đội pháo thuyền chiến đấu tốc độ cao! Đêm nay, khi sương mù dâng cao sông Hoài Giang, chúng ta sẽ xuất kích hướng thẳng về phía bến tàu Hoài An, cướp sạch hầm muối ngầm bến bãi, tiêu diệt toàn bộ lũ chó hoang Hắc Sa Bang bảo vệ Tuyến Hắc Sa Bang!”
Tiếng tù và bằng vỏ ốc biển vang lên dồn dập, rền vang khắp sào huyệt Đảo Quy Đầu lộng gió sương lạnh buốt, báo hiệu trận chiến thủy lộ đẫm máu tranh giành huyết mạch kinh tế bến tàu chuẩn bị bùng nổ tàn khốc giữa lòng sông Hoài Giang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!