Sương Độc Hoài Giang
Sương lạnh Hoài Giang chưa bao giờ buốt giá và mang theo thứ tử khí nồng đậm đến thế. Gió đông rít gào qua những khe hở của mặt đất phía trên, tràn xuống vách đá ẩm ướt của Mật thất ngầm Bạch Lộ Hiên. Thứ không khí lạnh buốt mang theo hơi nước mặn chát của bến sông không ngừng thẩm thấu qua từng thớ gạch đá mục nát, biến căn hầm tối tăm thành một chiếc lồng băng giá buốt xương tủy.
Nằm trên chiếc chõng tre ọp ẹp ở góc tối mật thất, Thẩm Trường Ca khẽ co rúm người lại. Đôi chân bại liệt hoàn toàn từ thắt lưng trở xuống của y buông thõng bất động dưới lớp chăn vải xám tro rách nát, lạnh ngắt như hai khúc gỗ mục trôi sông. Nhưng nỗi đau đớn thể xác thực sự không đến từ đôi chân vô tri vô giác kia, mà đang cuộn trào dữ dội trong lồng ngực và phế phủ của y.
Cơn kịch độc mãn tính Thất Nhật Phế Kinh Tán—thứ tà độc hoàng gia tàn độc mà Sở Cô Hồng đã hạ vào người y ba năm trước—đang bùng phát dữ dội do thời tiết đông lạnh ẩm ướt của Hoài An. Độc Tính Phản Phệ như hàng vạn cây kim băng giá đang điên cuồng đâm chọc vào đan điền vỡ nát, xé rách những mảnh kinh mạch tàn khuyết còn sót lại. Lồng ngực Thẩm Trường Ca co thắt kịch liệt, từng hơi thở kéo theo tiếng khè khè khô khốc, đứt quãng dội lên từ thanh quản đã bị hủy hoại hoàn toàn bởi nước lá câm.
“Khè... khè...”
Máu đen tanh ngọt dâng lên cổ họng, tràn qua khóe môi nhợt nhạt của y, nhỏ từng giọt xuống dải băng gạc quấn quanh vai trái đang bị rách cơ rỉ máu nhức nhối. Thẩm Trường Ca siết chặt nắm tay trái run rẩy, khớp xương ngón tay trắng bệch vì đau đớn. Y cố gắng vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp—không phải để tụ khí, bởi đan điền y đã vỡ, kinh mạch đã đứt—mà để cưỡng ép bộ não cô lập nỗi đau thể xác, giữ cho thần trí không bị nhấn chìm vào bóng tối hôn mê.
“Trường Ca! Ngài phải nhẫn nhịn!”
Tiếng bước chân vội vã vang lên từ lối vào cửa đá xoay cơ quan. Thần y ẩn thế Tiêu Dao Tử lao vào mật thất, gương mặt gầy gò hằn sâu những nếp nhăn lo âu cực độ, mái tóc búi củ tỏi lệch dính đầy bùn đất. Lão y sư ngửi thấy mùi máu đen tanh hôi trong không khí, lập tức quăng chiếc giỏ thuốc thô sơ xuống đất, rút nhanh từ trong ngực ra một chiếc hộp gỗ mun chứa châm bạc Huyền Châm.
“Kinh mạch của ngài đang rạn nứt thêm một tấc do độc tính phản phệ quá mạnh!” Tiêu Dao Tử trầm giọng, ngón tay gầy guộc kẹp chặt ba cây kim bạc dài ba tấc, đâm mạnh vào huyệt Thiên Đột, huyệt Đản Trung và huyệt Thần Khuyết trên lồng ngực trần của Thẩm Trường Ca.
“Phập! Phập! Phập!”
Đòn châm cứu thấu xương không có một tia chân khí hộ thể bảo vệ khiến Thẩm Trường Ca run lên bần bật, gân máu đen nổi cuồn cuộn trên cổ và mu bàn tay nhợt nhạt. Máu đen kịt rỉ ra dọc theo thân kim bạc, tanh hôi tột cùng. Tiêu Dao Tử nhíu mày, tay không ngừng châm cứu ôn kinh pháp dọc theo các huyệt đạo ở chân bại liệt để kích thích lưu thông máu tạm thời, giữ cho tim y không bị co thắt đến mức tự vỡ nát.
“Vân Nương! Mau sắc bọc Tuyết Liên Hoa khô phế phẩm còn lại! Nhanh lên!” Tiêu Dao Tử thét lớn hướng về phía lối vào.
Bóng người lướt nhanh qua cửa đá, tà váy lụa tím sang trọng của Vân Nương dính đầy muội than bụi bặm. Bà chủ Bạch Lộ Hiên gương mặt đượm vẻ sương gió đầy lo lắng, tay bưng một bát nước thuốc màu xanh nhạt bốc khói nghi ngút, vị đắng chát nồng nặc lập tức lấp đầy mật thất. Vân Nương quỳ sụp bên chõng tre, nhẹ nhàng nâng đầu Thẩm Trường Ca lên, đỡ bát thuốc sát môi y:
“Trường Ca, mau uống đi. Đây là bọc Tuyết Liên Hoa mốc phế phẩm cuối cùng mà Lâm Du đã mạo hiểm mạng sống đoạt về. Dù dược lực tàn khuyết, nhưng đủ để giữ mạng cho ngài qua đêm nay.”
Thẩm Trường Ca khẽ mím môi, nuốt từng ngụm nước thuốc đắng ngắt vào phế quản đang suy kiệt. Vị thuốc chát chúa trôi xuống đến đâu, cơn co thắt thấu xương nơi lồng ngực y lập tức dịu đi đến đó. Luồng tà độc lạnh buốt đang tàn phá phế phủ bị dược lực của Tuyết Liên Hoa khô phế phẩm cưỡng ép đẩy ngược trở lại, dồn vào góc sâu nhất của đan điền trống rỗng.
Y thở dốc, tựa đầu vào thành chõng tre tre mục, sắc mặt nhợt nhạt dần lấy lại một chút sinh khí nhạt nhòa. Đôi mắt phượng của vị cựu minh chủ khẽ mở ra, vẫn tĩnh lặng, sắc bén như kiếm quang, hoàn toàn đối lập với thân thể tàn phế gầy yếu.
“Khè... khè... Lục Bá Thiên... đã xuất quân chưa?” Thẩm Trường Ca dùng giọng khàn đặc hỏi, thanh âm trầm đục như tiếng hai mảnh tre khô cọ xát.
Vân Nương đặt bát thuốc rỗng xuống đất, khẽ gật đầu, tay trái nhẹ nhàng lau vết máu đen trên khóe môi y:
“Trương Lôi vừa gửi ám hiệu Cái Bang về mật thất. Đúng như kế hoạch của ngài, Lục Bá Thiên tin sái cổ bức thư ngụy tạo và hiện trường mật đạo nha môn giả. Gã đã điên cuồng dẫn theo toàn bộ đệ tử thiết huyết tinh anh xuất phát đi phục kích chuyến vận chuyển vũ khí của Thiết Kiếm Môn ngoại thành từ canh tư. Hiện tại, phủ đệ Hắc Sa Bang bến tàu trống rỗng, chỉ còn phó bang chủ Triệu Vô Cực ở lại chấn thủ.”
Nghe đến cái tên “Triệu Vô Cực”, đôi mắt phượng của Thẩm Trường Ca khẽ nheo lại đầy tính toán. Y khẽ nâng bàn tay trái vẫn còn run rẩy nhẹ do gân tay bị cắt đứt năm xưa lên, ra hiệu cho Vân Nương đưa chiếc Bản đồ ngầm cống rãnh Hoài An đặt bên cạnh chõng tre lại gần.
“Triệu Vô Cực... là một kẻ xảo quyệt.” Thẩm Trường Ca khẽ thì thầm, giọng nói đứt quãng nhưng vô cùng rõ ràng. “Hắn bị nội thương nghẽn Thái Âm Phế Kinh bên sườn trái do Chu Sa Chưởng phản phệ. Khi Lục Bá Thiên mang quân đi phục kích ngoại thành, Triệu Vô Cực chắc chắn sẽ không ngồi yên. Hắn đang âm thầm chuẩn bị một cuộc đảo chính để đoạt quyền bính bến tàu. Chúng ta... không thể để hắn rảnh tay.”
“Nhưng ngài hiện tại thể xác suy kiệt thế này, làm sao đối phó với hắn?” Tiêu Dao Tử vừa thu hồi các cây Huyền Châm vừa thở dài bất bình. “Nếu ngài cố tình vận dụng bộ pháp né tránh hay dùng lực lúc này, kinh mạch chân sẽ rách nát vĩnh viễn, dẫu có Tuyết Liên Hoa khô phế phẩm cũng vô phương cứu chữa!”
“Ta không cần dùng lực... giang hồ có những thanh kiếm sắc bén hơn.” Thẩm Trường Ca khẽ mỉm cười, nụ cười nhạt nhòa chứa đựng sự tĩnh lặng đáng sợ của một kỳ thủ đứng sau bức màn. Y nhìn về phía Vân Nương: “Giang Nam Thủy Phỉ... hải tặc Độc Nhãn Long... hiện đang neo đậu hạm đội thuyền chiến ở đâu?”
Vân Nương biến sắc, lập tức hiểu ra ý định của cựu minh chủ:
“Độc Nhãn Long đang đậu thuyền chiến tại Đảo Quy Đầu ngoài khơi sông Hoài Giang. Hắn và Hắc Sa Bang xưa nay liên minh thủy lộ để áp tải Tuyến muối lậu Hoài Giang, nhưng mối quan hệ này chỉ dựa trên lợi ích tiền bạc. Gần đây, Độc Nhãn Long liên tục tỏ ra bất mãn vì tỷ lệ chia phần muối lậu của Lục Bá Thiên quá thấp.”
“Tốt lắm...” Thẩm Trường Ca khẽ ho khan một tiếng, tay trái siết chặt lấy chiếc gậy trúc rỗng ẩn đao dắt bên hông chõng tre. “Độc Nhãn Long là kẻ tham lam, hung hãn và vô cùng đa nghi. Hắn luôn thèm khát Tuyến muối lậu Hoài Giang để nuôi sống băng hải tặc của mình. Hãy viết một bức mật thư... dùng Mật mã Thiên Cơ Các.”
“Ngài muốn viết gì?” Vân Nương vội vàng mài mực, trải tờ giấy tuyên thô ráp lên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh giường.
Thẩm Trường Ca nhắm hờ mắt, thính giác siêu phàm của y dường như nghe thấy tiếng sóng vỗ ì oạp của sông Hoài Giang vọng về qua các khe đá mật thất. Y chậm rãi đọc từng chữ, thanh âm khàn đặc rợn người vang lên trong không gian tối tăm:
“Nói với Độc Nhãn Long... Lục Bá Thiên đang âm thầm xây dựng một Hầm muối ngầm Hắc Sa Bang khổng lồ dưới bến tàu Hoài An để tích trữ muối lậu riêng, chuẩn bị cắt đứt hoàn toàn tỷ lệ chia phần hàng tháng cho hải tặc. Đêm nay, khi Lục Bá Thiên dẫn quân đi phục kích ngoại thành, chính là thời cơ tốt nhất để hải tặc mang hạm đội thuyền chiến đến cướp sạch kho muối lậu bến bãi, độc chiếm đường thủy lộ.”
Bàn tay viết chữ của Vân Nương khẽ khựng lại, đôi mắt nàng bừng lên tia sáng kinh ngạc:
“Mồi nhử này quá lớn! Độc Nhãn Long chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này. Nhưng kho muối ngầm của Hắc Sa Bang canh phòng vô cùng cẩn mật bởi các đệ tử nỏ tiễn, làm sao hải tặc tìm được lối vào?”
Thẩm Trường Ca khẽ khè khè cười, nụ cười lạnh buốt xương tủy:
“Cái Bang phân đà Hoài An... Chu Thông sẽ chỉ đạo đệ tử giả làm khất cái bến tàu để dẫn đường câm lặng cho thám tử hải tặc. Khi Độc Nhãn Long xác minh được sự tồn tại của hầm muối ngầm, hắn sẽ lập tức nổ súng pháo tấn công bến tàu. Cuộc nội chiến thủy lộ giữa Hắc Sa Bang và hải tặc... sẽ chính thức kích nổ.”
Bức mật thư nhanh chóng được hoàn thành bằng nét chữ thêu hoa văn mã hóa tinh vi của Thiên Cơ Các. Vân Nương cẩn thận cuộn bức thư lại, nhét vào dưới đáy một giỏ hoa trang trí nhỏ, chuẩn bị gửi đi qua mạng lưới tai mắt kỹ nữ Bạch Lộ Hiên.
Bà chủ Bạch Lộ Hiên đứng dậy, nhìn gã phế nhân nằm trên giường với ánh mắt đầy kính trọng và xót xa. Thẩm Trường Ca đang dùng chính sinh mệnh lực tàn khuyết của mình để xoay chuyển toàn bộ thế cục giang hồ Hoài An, bắt những kẻ bạo ngược tự tàn sát lẫn nhau trong khói lửa.
“Ta sẽ đi gửi thư ngay lập tức.” Vân Nương khẽ nói, tà váy tím lướt nhanh biến mất vào lối mật đạo tăm tối dẫn lên mặt đất.
Mật thất ngầm lại rơi vào sự im lặng tịch mịch. Chỉ còn tiếng sương lạnh nhỏ giọt từ trần đá xuống đất ẩm và tiếng thở dốc khó khăn của Thẩm Trường Ca. Y khẽ vươn bàn tay trái run rẩy, vuốt ve thân thanh kiếm gỗ sứt mẻ đặt bên cạnh giường, ánh mắt phượng sắc bén nhìn đăm đăm vào bóng tối, chờ đợi cơn bão máu lửa sông Hoài Giang dấy lên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!