Nhạc nềnSakuya2

Bút Tích Ly Gián

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm ở thành cổ Hoài An chưa bao giờ dày đặc và mang theo thứ tử khí nồng đậm đến thế. Gió bấc rít gào qua những khe hở của mái ngói lưu ly trên đỉnh phủ đệ Hắc Sa Bang, tạo ra những tiếng hú dài lạnh buốt. Bên trong nghị sự sảnh rộng lớn, bầu không khí ngột ngạt đến mức một tiếng kim rơi cũng có thể kích nổ cơn cuồng nộ. Sáp nến ong đỏ rực đặt trên hai dãy giá nến đồng thau đã cháy lụi từ lâu, để lại những vệt sáp khô loang lổ như máu đông. Mùi trầm hương rẻ tiền trộn lẫn với mùi máu tanh nồng từ hậu đường bốc lên, khiến bất kỳ ai bước vào cũng phải rùng mình nổi gai ốc.


“Rầm!”


Một chiếc bàn trà bằng gỗ lim khảm xà cừ quý giá bị một lực đạo cuồng bạo đập nát vụn thành trăm mảnh. Lục Bá Thiên đứng sừng sững giữa sảnh, thân hình to béo như một ngọn tháp thịt run lên bần bật dưới lớp trường bào gấm đen thêu chỉ bạc. Gương mặt thịt hung tợn của gã ác bá đỏ gay, thớ thịt ngang dọc giật liên hồi, đôi mắt ti hí trợn trừng đầy sát khí. Bàn tay to bản đeo chiếc nhẫn ngọc phỉ thúy lớn đang siết chặt chuôi thanh Hắc Sa Bảo Đao, gân xanh nổi lên cuồn cuộn như những con giun đất dưới da.


Ở phía dưới, bốn tên đệ tử thiết huyết đang khiêng một chiếc cáng tre. Trên cáng, Vương Hổ nằm bất động, gương mặt vạm vỡ thường ngày nay xám ngoét như người chết, miệng không ngừng rên rỉ những tiếng khàn đục đứt quãng. Cánh tay phải của gã—cánh tay từng vung song rìu chiến nặng bốn mươi cân xé rách vạn quân—nay bị băng bó chằng chịt bằng gạc trắng, nhưng máu tươi vẫn không ngừng rỉ ra, nhuộm đỏ cả một khoảng cáng tre. Đường gân tay phải của gã đã bị kiếm khí của Lục Trầm chém đứt hoàn toàn, Thiết Bố Sa ngoại công vô địch bến tàu bị phá hủy vĩnh viễn.


“Thiết Kiếm Môn... Hoa Sơn phái... Lũ danh môn chính phái đạo đức giả!” Lục Bá Thiên gầm lên một tiếng dữ dội, âm thanh trầm đục như sấm sét rền vang khắp sảnh nghị sự. Gã vung chân đạp văng chiếc ghế bọc da cọp bên cạnh. “Vương Hổ là cánh tay đắc lực nhất của ta ở bến tàu Hoài An! Chúng dám phế bỏ gã ngay trên địa bàn của Hắc Sa Bang! Đây không chỉ là muốn cướp bến bãi, đây là muốn lấy cái đầu của Lục Bá Thiên ta để dâng công cho lũ ngụy quân tử phương Bắc!”


Khuất sâu trong bóng tối của chiếc cột trụ lớn bên sườn trái sảnh nghị sự, Triệu Vô Cực đứng im lìm như một bóng ma xám. Gương mặt dài như mặt ngựa của gã phó bang chủ không một chút cảm xúc, đôi mắt hí ti hí hửng sắc lạnh như dao cạo khẽ quét qua vết thương trên tay Vương Hổ. Bàn tay gầy guộc của gã không ngừng lần chuỗi tràng hạt bằng gỗ mun đen, tạo ra những tiếng “lách cách, lách cách” đều đặn đến đáng sợ.


Đột ngột, Triệu Vô Cực khẽ khom người, tay trái siết chặt lấy mạn sườn trái dưới lớp áo dài xám nhạt. Một cơn co thắt dữ dội ập đến, khiến gã phải nén một tiếng ho khan đục ngầu. Vết nội thương nghẽn Thái Âm Phế Kinh do tà công Chu Sa Chưởng phản phệ suốt nhiều năm qua lại bùng phát đau nhức dưới khí lạnh ẩm ướt của mùa đông bến sông. Nhưng gã vẫn im lặng, nhẫn nhịn cơn đau thấu xương, đôi mắt ti hí hướng về phía Lục Bá Thiên:


“Bang chủ bớt giận. Việc Vương Hổ bị phế gân tay quả thực là tổn thất lớn, nhưng việc này có điểm vô cùng kỳ lạ. Lục Trầm tuy là thiên tài phái Hoa Sơn, nhưng kiếm pháp của hắn xưa nay thiên về hoa mỹ, khinh linh, làm sao có thể một chiêu phá vỡ Thiết Bố Sa ngoại công của Vương Hổ? Hơn nữa, Thiết Kiếm Môn xưa nay giữ thế trung lập tại bến tàu, Nhạc Hoài Nhân dẫu có tham lam cũng không ngu ngốc đến mức kích động Hoa Sơn phái ra tay trực diện với chúng ta vào lúc này. Ta nghi ngờ... có kẻ đứng sau giật dây, muốn tọa sơn quan hổ đấu.”


“Kẻ đứng sau? Còn có thể là ai ngoài lão già Nhạc Hoài Nhân!” Lục Bá Thiên vung thanh đại đao lên, lưỡi đao sắc bén chém rách sương mù dày đặc trong sảnh. “Vương Hổ tận mắt nhìn thấy bức mật thư của Thiết Kiếm Môn nhục mạ võ học Hoa Sơn, kích động gã ranh con Lục Trầm ra tay! Chứng cứ rành rành, ngươi còn muốn bao biện cho chúng đến bao giờ, Triệu Vô Cực?”


Triệu Vô Cực khẽ nhíu mày, chuỗi tràng hạt trên tay dừng lại một nhịp. Sự nghi ngờ của gã phó bang chủ xảo quyệt này chưa bao giờ dập tắt. Gã hiểu rõ địa bàn Hoài An long xà hỗn tạp, nhưng việc mọi mâu thuẫn đồng loạt bùng nổ chỉ sau vài ngày Bạch Lộ Hiên bị phóng hỏa khiến gã luôn cảm giác có một bàn tay vô hình đang dắt mũi cả bang hội.


Ngay khi bầu không khí giữa hai thủ lĩnh Hắc Sa Bang đang căng thẳng đến cực điểm, một tiếng bước chân vội vã, dồn dập từ bên ngoài sảnh vọng vào.


Bổ đầu thối nát Trương Lôi chạy xộc vào sảnh nghị sự. Gương mặt béo phệ của hắn nhạt nhòa mồ hôi lạnh, quan phục xanh sẫm xộc xếch dính đầy bùn đất bến tàu, chiếc mũ bổ đầu đội lệch sang một bên trông cực kỳ nhếch nhác. Vừa bước qua bậc cửa, hắn đã quỳ sụp xuống đất, thở hổn hển như một con chó điên bị đuổi cùng đường:


“Bang chủ! Phó bang chủ! Đại sự... đại sự bất diệu rồi!”


Lục Bá Thiên bước tới một bước, bàn tay to như hộ pháp túm chặt lấy cổ áo Trương Lôi, nhấc bổng gã bổ đầu béo phệ lên khỏi mặt đất, gầm khè qua kẽ răng:


“Trương Lôi! Nha môn các ngươi ăn hối lộ của Hắc Sa Bang hàng tháng để làm gì? Vương Hổ bị phế gân tay ở bến bãi, quan binh các ngươi nhắm mắt làm ngơ! Bây giờ còn dám chạy đến đây la hét? Nếu không có tin tức gì ra hồn, ta sẽ dùng một đao này chẻ đôi người ngươi!”


Trương Lôi hoảng sợ tột cùng, hai chân mập mạp giãy giụa liên tục trên không trung. Hắn nhớ lại lời căn dặn thâm trầm, lạnh lùng của gã phế nhân ngồi xe lăn gỗ mun trong căn hầm tối tăm của Bạch Lộ Hiên đêm trước. Giọng nói khàn đặc, khè khè đứt quãng như tiếng tre cọ xát của Thẩm Trường Ca vang vọng trong đầu hắn: *“Khi bước vào phủ Hắc Sa, hãy tỏ ra hoảng sợ tột độ. Lục Bá Thiên là kẻ bạo ngược, hắn chỉ tin vào sự sợ hãi của kẻ yếu. Hãy dâng bức mật thư ngụy tạo lên như thể ngươi vừa đánh cắp được nó bằng cả mạng sống của mình.”*


Trương Lôi nuốt nước bọt, tay phải run rẩy thọc vào trong ngực áo quan phục, rút ra một phong thư bằng giấy thô ráp dính đầy vệt sáp đỏ ẩm ướt, lắp bắp nói:


“Bang... bang chủ tha mạng! Tiểu nhân... tiểu nhân vừa lập được đại công! Đây là... đây là bức mật thư tiểu nhân đánh cắp được từ phòng ngủ của quan huyện Hoài An đêm qua! Nó chứng minh... Thiết Kiếm Môn đang chuẩn bị phối hợp với quan phủ để tịch thu toàn bộ kho muối lậu của bang ta tại bến tàu!”


Nghe đến bốn chữ “tịch thu kho muối lậu”, đôi mắt ti hí của Lục Bá Thiên co rút lại kịch liệt. Gã giật phắt phong thư từ tay Trương Lôi, ném mạnh gã bổ đầu béo phệ xuống nền gạch lạnh buốt. Trương Lôi ngã nhào, rên rỉ đau đớn nhưng không dám đứng lên, chỉ dám quỳ bò sang một bên, len lén quan sát phản ứng của hai thủ lĩnh.


Lục Bá Thiên thô bạo xé rách phong thư. Bên trong là một tờ giấy tuyên thô ráp, mực đen viết nguệch ngoạc nhưng nét chữ vô cùng sắc nét. Gã ác bá mù chữ lớn, chỉ nhận biết được vài ký hiệu hối lộ bến tàu, vội vàng quay sang Triệu Vô Cực:


“Vô Cực! Mau xem trên này viết cái gì!”


Triệu Vô Cực bước ra khỏi bóng tối, đón lấy bức thư từ tay Lục Bá Thiên. Đôi mắt hẹp dài của gã phó bang chủ quét nhanh qua từng dòng chữ. Càng đọc, cơ mặt gã càng co rút lại, bàn tay trái lần tràng hạt siết chặt đến mức các đốt ngón tay kêu lên răng rắc. Bức thư viết:


*“Gửi Nhạc trưởng lão của Thiết Kiếm Môn. Bản quan đã nhận đủ năm ngàn lượng bạc lót tay của quý môn. Chuyện bến tàu muối lậu của Hắc Sa Bang, bản quan đã soạn thảo xong trát lệnh tịch thu dưới danh nghĩa kiểm tra thuế vụ triều đình. Hắc Sa Bang vừa mất đi hộ vệ đội trưởng Vương Hổ, bến bãi bến tàu trống rỗng, chính là cơ hội tốt nhất để Thiết Kiếm Môn phối hợp với quân binh nha môn tiếp quản toàn bộ kho muối ngầm. Đêm nay, khi thủy triều rút, bản quan sẽ hạ lệnh phong tỏa cổng Đông, quý môn hãy chuẩn bị lực lượng thiết huyết tiếp cận bến tàu...”*


Phía dưới bức thư là con dấu sáp đỏ hình ấn tín của nha môn Hoài An, cùng chữ ký triện của quan huyện.


“Đồ thối nát!” Lục Bá Thiên gầm lên, vung Hắc Sa Bảo Đao chém đứt đôi chiếc cột gỗ trang trí bên cạnh. “Quan huyện Hoài An nhận của ta không dưới vạn lượng vàng mỗi năm! Nay hắn lại dám cấu kết với Thiết Kiếm Môn để nuốt trọn kho muối lậu bến bãi của ta! Ta phải sát phẳng nha môn, giết sạch cả nhà hắn!”


“Bang chủ, bớt giận!” Triệu Vô Cực đột ngột lên tiếng, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết dội thẳng vào cơn cuồng nộ của Lục Bá Thiên. Gã phó bang chủ giơ bức mật thư lên trước ánh nến đỏ, đôi mắt ti hí nheo lại đầy nghi hoặc. “Con dấu sáp đỏ này... nét khắc có phần hơi nông, sắc đỏ quá tươi, dường như chỉ mới được dập vào đêm qua. Hơn nữa, Trương Lôi dẫu là bổ đầu nha môn, làm sao có thể dễ dàng lẻn vào phòng ngủ của quan huyện để đánh cắp một mật thư chí mạng thế này?”


Triệu Vô Cực quay ngoắt người lại, ánh mắt sắc bén như chim ưng khóa chặt vào Trương Lôi đang quỳ dưới đất. Sát khí vô hình từ một nhị lưu cao thủ Chu Sa Chưởng ép tới, khiến Trương Lôi cảm thấy lồng ngực nghẹt thở, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng.


“Trương Lôi, ngươi nói thật đi. Bức thư này từ đâu ra? Nếu ngươi dám ngụy tạo để lừa dối bang hội, ta sẽ dùng Chu Sa Chưởng vỗ nát sườn trái của ngươi ngay tại chỗ!”


Trương Lôi run rẩy kịch liệt, nhưng trong đầu hắn, sơ đồ đối phó của Thẩm Trường Ca đã được vạch sẵn vô cùng tỉ mỉ. Hắn dập đầu bôm bốp xuống nền gạch, khóc lóc thảm thiết:


“Phó bang chủ minh giám! Tiểu nhân dẫu có cho mười lá gan cũng không dám lừa dối bang hội! Đêm qua, quan huyện uống say khướt với sứ giả của Thiết Kiếm Môn tại sảnh phụ nha môn. Tiểu nhân nhân lúc hắn bất tỉnh, lẻn vào phòng ngủ để tìm kiếm sổ đen hối lộ hòng tiêu hủy chứng cứ riêng tư của mình. Ai ngờ... tiểu nhân phát hiện bức mật thư này được hắn viết vội, sáp nến dập vội vàng chưa kịp đông cứng đã bị nhét vào sau bức tranh phong cảnh treo tường! Sương ẩm bến sông đêm qua quá dày, khiến sáp nến bị mềm đi, nên con dấu trông mới nông và mới như vậy!”


Triệu Vô Cực nheo mắt, không hề nới lỏng sự nghi ngờ. Gã bước tới, dùng bàn tay phải gầy guộc như móng vuốt bóp chặt lấy cằm Trương Lôi, nâng mặt hắn lên, giọng nói khàn khàn đầy đe dọa:


“Sau bức tranh phong cảnh treo tường? Trương Lôi, ngươi có biết sau bức tranh phong cảnh trong phòng ngủ quan huyện là cái gì không?”


Trương Lôi lập tức gật đầu lia lịa, giọng nói run rẩy giả vờ sợ hãi tột độ:


“Tiểu nhân biết! Sau bức tranh đó chính là cơ quan mở lối vào Mật đạo Nha môn! Đường hầm bí mật nối liền phòng ngủ quan huyện trực tiếp đến phòng mật nghị của bang ta! Tiểu nhân chính là đi theo lối mật đạo đó để lẻn vào phòng ngủ của hắn mà không làm động động lính canh bên ngoài!”


Lời nói của Trương Lôi vừa dứt, sảnh nghị sự lập tức rơi vào một sự im lặng kỳ quái.


Lục Bá Thiên nhìn Triệu Vô Cực, còn Triệu Vô Cực thì siết chặt nắm tay trái. Mật đạo Nha môn là bí mật tuyệt đối chỉ có quan huyện, Lục Bá Thiên và Triệu Vô Cực biết để tiến hành các giao dịch mật và rửa tiền buôn lậu muối bến bãi. Việc Trương Lôi biết đến sự tồn tại của mật đạo này chứng tỏ lời hắn nói có phần thực tế.


“Triệu Vô Cực!” Lục Bá Thiên lên tiếng, giọng nói trầm đục đầy sốt ruột. “Ngươi vẫn còn nghi ngờ sao? Kho muối lậu bến tàu là huyết mạch kinh tế của Hắc Sa Bang ta! Nếu Thiết Kiếm Môn thực sự phối hợp với quan phủ nha môn tịch thu, bang hội chúng ta sẽ sụp đổ hoàn toàn trong vòng một ngày!”


Triệu Vô Cực buông cằm Trương Lôi ra, rút một dải khăn lụa xám lau sạch ngón tay, đôi mắt ti hí lóe lên tia lạnh lùng độc địa:


“Bang chủ, ta chưa bao giờ nghi ngờ sự tàn độc của Thiết Kiếm Môn, ta chỉ nghi ngờ gã bổ đầu thối nát này. Muốn biết lời hắn nói là thật hay giả, rất đơn giản. Trương Lôi! Ngươi hãy dẫn đường cho ta đi qua Mật đạo Nha môn ngay bây giờ để kiểm tra phòng ngủ của quan huyện. Nếu sau bức tranh phong cảnh có dấu vết dịch chuyển cơ quan và dấu chân giả của kẻ đột nhập, ta sẽ tin ngươi.”


Trương Lôi nghe đến hai chữ “dẫn đường”, tim hắn suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. Mật đạo nha môn vốn đầy rẫy bẫy cơ quan chuông báo động tự động reo vang nếu bước chân quá nặng nề. Hơn nữa, việc dẫn phó bang chủ Hắc Sa Bang đột nhập vào nha môn triều đình là hành động mạo hiểm mạng sống cực độ. Nếu bị quan chấn thủ Triệu Tử Long phát hiện, hắn sẽ bị vạn tiễn xuyên tâm ngay tại chỗ.


Nhưng hắn không có sự lựa chọn. Nếu từ chối, Triệu Vô Cực sẽ giết hắn ngay lập tức. Hắn chỉ biết thầm cầu nguyện rằng vị “phế nhân xe lăn” thần bí kia đã thực sự bố trí sẵn hiện trường giả hoàn hảo như lời y hứa.


“Tiểu... tiểu nhân tuân lệnh! Phó bang chủ đi theo tiểu nhân!” Trương Lôi lắp bắp quỳ lạy, rồi lồm cồm bò dậy dẫn đường.


Triệu Vô Cực quay sang Lục Bá Thiên, cúi đầu khẽ nói:


“Bang chủ hãy tập hợp đệ tử thiết huyết tại bến bãi, sẵn sàng vũ trang đầy đủ. Nếu ta xác minh mật đạo nha môn thực sự bị rò rỉ thông tin và bức thư là thật, chúng ta sẽ lập tức xuất quân tiêu diệt Thiết Kiếm Môn trước khi chúng kịp ra tay!”


“Được! Ngươi đi mau đi! Ta sẽ chờ tin của ngươi!” Lục Bá Thiên vung đao gầm lên, sát khí ngút trời.


...


Sương mù ẩm ướt bao phủ con đường ngầm tối tăm của Mật đạo Nha môn. Dưới lòng đất bến tàu Hoài An, lối đi hẹp chỉ đủ cho hai người đi song song vách đá ẩm ướt trơn trượt. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần đá dội xuống nền đất ẩm, tạo ra những âm thanh cơ học lạnh lẽo vang vọng.


Trương Lôi cầm chiếc đèn dầu nhỏ đi trước, bước chân mập mạp của hắn run rẩy nhẹ trên nền gạch đá. Triệu Vô Cực bước đi không tiếng động phía sau, thân ảnh xám nhạt hòa lẫn vào bóng tối của mật đạo. Đôi mắt gã phó bang chủ sắc bén như dao quét qua từng vách đá, từng kẽ hở cơ quan phòng bị.


Đi được khoảng nửa canh giờ, một cánh cửa đá ngụy trang hiện ra trước mắt. Trương Lôi dừng lại, tay run rẩy chỉ vào viên gạch nhô ra bên cạnh vách đá:


“Báo... báo cáo phó bang chủ, nhấn viên gạch này sẽ mở cửa đá thông lên sau bức tranh phong cảnh trong phòng ngủ quan huyện. Nhưng... hệ thống chuông báo động cơ quan tự động reo vang rất nhạy cảm nếu chúng ta bước chân quá nặng nề trên nền gạch.”


Triệu Vô Cực khẽ hừ một tiếng, gạt Trương Lôi sang một bên. Gã vận hành nhẹ chân khí Chu Sa Chưởng lên đôi chân, bước đi nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng chạm đất, tiến sát vào cửa đá. Gã vươn bàn tay gầy guộc nhấn nhẹ viên gạch nhô ra.


“Cạch!”


Một tiếng động cơ học cực nhỏ vang lên. Bức tường đá từ từ xoay nhẹ một góc nhỏ, lộ ra khoảng không gian tối tăm phía sau một bức tranh phong cảnh lớn treo tường.


Triệu Vô Cực không vội bước ra ngoài. Gã nín thở, vận dụng thính giác nhạy bén lắng nghe động tĩnh bên trong phòng ngủ quan huyện. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng ngáy như sấm của quan huyện béo phệ đang say khướt trên chiếc giường gỗ lớn bọc nệm gấm phía xa. Mùi rượu nếp nồng nặc bay ra từ phòng ngủ, hòa lẫn với mùi sáp nến lụi tàn.


Triệu Vô Cực khẽ lách người qua khe cửa đá, đôi mắt ti hí quét nhanh qua hiện trường.


Ngay lập tức, gã nhận ra bức tranh phong cảnh lớn treo tường đang bị treo lệch sang một bên sườn phải khoảng một tấc, lộ ra một góc cơ quan bằng đồng đen bị bám bụi bẩn. Trên bệ gỗ dưới bức tranh, một lớp bụi mỏng đã bị lau sạch một khoảng nhỏ bằng lòng bàn tay—vết tích rõ ràng của việc có kẻ đã thò tay vào sau bức tranh để mò tìm cơ quan mật thất.


Dưới nền gạch đá ẩm ướt sát vách tường phòng ngủ, Triệu Vô Cực cúi người xuống, gạt lớp thảm lông cừu sang một bên. Đôi mắt gã co rụt lại khi nhìn thấy những dấu chân giả bụi bặm, hỗn loạn in hằn trên nền gạch. Đó là những dấu chân của một loại giày thô của bổ đầu nha môn, dính đầy bùn đen đặc trưng của Hẻm Liễu Ngõ.


Những bằng chứng vật lý thực tế hoàn hảo này hoàn toàn trùng khớp với lời khai của Trương Lôi.


Triệu Vô Cực khẽ sờ tay vào vết bùn đen dưới đất, đưa lên mũi ngửi nhẹ. Mùi bùn tanh nồng của bến sông ẩm ướt vẫn còn mới nguyên. Gã phó bang chủ xảo quyệt thầm nghĩ: *“Trương Lôi quả thực đã đi theo lối mật đạo này đột nhập vào đây. Dấu vết hiện trường giả không hề có vết xước của kiếm khí hay chân khí nhất lưu, hoàn toàn là hành vi trộm cắp vụng về của một gã bổ đầu thối nát.”*


Gã ghé mắt nhìn qua khe hở của bức tranh phong cảnh hướng về phía chiếc giường gỗ lớn bọc nệm gấm. Quan huyện béo phệ vẫn đang nằm ngửa ngáy như sấm, gương mặt bóng nhẫy mỡ đỏ gay vì rượu, tay trái vẫn còn ôm khư khư một bình rượu rỗng.


Đột nhiên, từ phía cửa chính phòng ngủ, có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên:


“Cộc... cộc... cộc...”


Một giọng nói thư sinh khàn nhẹ, cẩn trọng vọng vào từ bên ngoài cửa phòng ngủ:


“Huyện lệnh đại nhân? Quý môn Thiết Kiếm Môn Nhạc trưởng lão đã chuẩn bị xong lực lượng thiết huyết tại ngoại thành. Ngài đã phê duyệt xong trát lệnh phong tỏa cổng Đông đêm nay chưa để tiểu nhân mang về báo cáo?”


Nghe đến ba chữ “Nhạc trưởng lão” và “phong tỏa cổng Đông”, Triệu Vô Cực rùng mình nổi gai ốc. Gã siết chặt chuỗi tràng hạt gỗ mun, sát khí bùng lên dữ dội trong mắt.


Quan huyện béo phệ trên giường bị tiếng gõ cửa làm giật mình, lầm bầm chửi rủa đứt quãng trong cơn say:


“Ưm... Nhạc Hoài Nhân... nói với hắn... bản quan đã dập dấu ấn sáp đỏ... trát lệnh... cứ theo kế hoạch mà làm... đừng làm phiền giấc ngủ của ta...”


Nói xong, quan huyện lại lăn ra ngủ say như chết.


Bên ngoài cửa, tiếng bước chân của gã thư sinh nhỏ nhẹ thối lui, biến mất vào hành lang nha môn.


Triệu Vô Cực đứng trong bóng tối sau bức tranh phong cảnh, lồng ngực phập phồng thở dốc vì giận dữ tột cùng. Mọi nghi ngờ cuối cùng trong lòng gã phó bang chủ xảo quyệt đã bị đập tan hoàn toàn bởi những gì chính tai gã vừa nghe thấy, chính mắt gã vừa nhìn thấy.


Thiết Kiếm Môn thực sự đang cấu kết với quan huyện nha môn để cướp bến bãi muối lậu của Hắc Sa Bang! Bức mật thư mà Trương Lôi đánh cắp được chính là kế hoạch tác chiến chí mạng của chúng đêm nay!


Triệu Vô Cực khẽ lùi lại, đóng chặt cửa đá mật đạo, quay sang Trương Lôi đang quỳ run rẩy phía sau, giọng nói khàn khàn đầy độc địa:


“Trương Lôi, ngươi lập được đại công lớn cho bang hội rồi. Ta sẽ xin bang chủ ban thưởng cho ngươi ngàn lượng bạc.”


Trương Lôi mừng rỡ như chết đi sống lại, dập đầu lia lịa:


“Tạ phó bang chủ! Tạ phó bang chủ! Tiểu nhân thề trung thành tuyệt đối với bang quy!”


Triệu Vô Cực không thèm nhìn hắn, gã thầm tính toán: *“Thiết Kiếm Môn dẫu có lực lượng đông đảo, nhưng nếu chúng ta chủ động ra tay trước, tấn công cướp phá chuyến vận chuyển vũ khí thép rèn của chúng ngoại thành ngay trong sáng nay, chúng sẽ trở tay không kịp. Chúng ta không thể trực tiếp tra khảo quan huyện lúc này, vì hắn có quan chấn thủ Triệu Tử Long bảo kê đằng sau. Nếu động vào quan huyện, Triệu Tử Long sẽ dẫn đại quân triều đình san phẳng Hắc Sa Bang. Chỉ có cách tiêu diệt Thiết Kiếm Môn trước, chặt đứt móng vuốt của hắn!”*


Nghĩ đến đây, Triệu Vô Cực dứt khoát quay người chạy nhanh dọc theo lối mật đạo ngầm quay trở về phủ đệ Hắc Sa Bang.


...


Trở lại sảnh nghị sự phủ đệ Hắc Sa Bang Hoài An.


Lục Bá Thiên đứng ngồi không yên, bước chân nặng nề nện xầm xập trên nền gạch. Khi nhìn thấy Triệu Vô Cực bước ra từ lối mật đạo với gương mặt xám xịt đầy sát khí, gã bang chủ vội vàng lao tới, nắm chặt lấy bả vai gã phó bang chủ:


“Vô Cực! Thế nào rồi? Bức thư có thật không?”


Triệu Vô Cực gật đầu dứt khoát, giọng nói khàn đặc đầy độc địa:


“Bang chủ! Bức thư hoàn toàn là thật! Thiết Kiếm Môn đã chuẩn bị xong lực lượng thiết huyết tại ngoại thành để phối hợp với quan huyện tịch thu bến bãi của chúng ta đêm nay! Chúng ta không thể ngồi chờ chết!”


“Mẹ kiếp Nhạc Hoài Nhân! Ta phải giết sạch lũ Thiết Kiếm Môn!” Lục Bá Thiên gầm lên một tiếng dữ dội, vung Hắc Sa Bảo Đao chém đứt đôi chiếc bàn trà gỗ mun còn lại trong sảnh. “Vô Cực! Mau truyền lệnh của ta! Tập hợp toàn bộ đệ tử thiết huyết tinh anh, mang theo toàn bộ đao kiếm vũ khí!”


Triệu Vô Cực nheo mắt, hiến kế độc ác:


“Bang chủ bớt giận, chúng ta không thể trực tiếp tấn công tổng đàn Thiết Kiếm Môn bến bãi, vì như thế sẽ làm kinh động đến quan chấn thủ Triệu Tử Long. Theo tin tình báo ta thu thập được, sáng nay Thiết Kiếm Môn sẽ vận chuyển một lô hàng thép rèn quý giá và vũ khí mới qua con đường độc đạo ngoại thành Hoài An để chuẩn bị cho chiến dịch đêm nay. Chúng ta hãy dẫn quân phục kích, cướp sạch vũ khí và tiêu diệt lực lượng thiết huyết của chúng ngay tại con đường độc đạo đó! Chặt đứt móng vuốt của chúng trước, đêm nay chúng sẽ không còn lực lượng để tiếp quản bến tàu!”


“Được! Kế sách này cực diệu!” Lục Bá Thiên tin sái cổ, đôi mắt thịt hung tợn bùng cháy ngọn lửa cuồng nộ tột cùng. Gã ác bá vung đại đao lên cao, gầm vang sấm sét ra lệnh cho toàn bộ lực lượng bang hội. “Truyền lệnh của ta! Toàn bộ đệ tử thiết huyết Hắc Sa Bang, chuẩn bị vũ trang đầy đủ! Chúng ta xuất quân ngay lập tức, phục kích cướp phá chuyến vận chuyển vũ khí của Thiết Kiếm Môn ngoại thành! Gặp kẻ nào giết kẻ đó, dùng máu của lũ Thiết Kiếm Môn để rửa sạch nhục nhã cho Vương Hổ!”


“Sát! Sát! Sát!”


Hàng trăm tiếng gầm thét hung tàn của đệ tử Hắc Sa Bang vang vọng khắp phủ đệ, xé rách sương mù dày đặc của Hoài An. Tiếng đao kiếm va chạm loảng xoảng, tiếng vó ngựa dồn dập chuẩn bị xuất phát tạo nên một thứ âm thanh sát phạt rợn người.


Trương Lôi quỳ trong góc tối sảnh nghị sự, lén lút lau vệt mồ hôi lạnh dính đầy trán. Hắn nhìn theo bóng lưng hung hãn của Lục Bá Thiên và Triệu Vô Cực đang dẫn quân xuất phát, lồng ngực phập phồng thở dốc vì kinh hoàng nhưng cũng đầy kính phục tột cùng.


Mọi quân cờ đã vào vị trí hoàn hảo. Ván cờ ly gián đẫm máu của gã phế nhân xe lăn Thẩm Trường Ca đã chính thức kích nổ cuộc nội chiến tàn sát đồng quy vu tận giữa hai thế lực lớn nhất Hoài An bến tàu bến bãi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!