Nhạc nềnSakuya2

Huyết Chiến Kho Bãi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên sông Hoài Giang không chỉ mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày đầu đông, mà còn quện chặt lấy bến tàu Hoài An bằng một thứ không khí ẩm ướt, nồng nặc mùi muối mặn, mùi gỗ mục và mùi rỉ sét của những dây xích neo thuyền. Trong những ngày này, bến tàu bận rộn nhất Hoài An dường như chìm trong một sự tĩnh lặng đầy áp lực. Từng dải sương xám xịt từ mặt nước sông cuồn cuộn bốc lên, nuốt chửng những cột buồm cao vút, biến những dãy kho bãi bọc thép san sát thành những cái bóng khổng lồ, quái dị ẩn hiện trong hư vô.


Nằm khuất sâu sau đống thùng gỗ mục nát và những bao muối lậu chất cao như núi ở góc tối của kho bãi số ba, Thẩm Trường Ca ngồi lặng lẽ trên chiếc xe lăn gỗ mun bọc thép cơ quan. Tấm chăn vải thô màu xám tro phủ kín đôi chân bại liệt hoàn toàn từ thắt lưng trở xuống của y. Dưới lớp bùn thuốc ngụy trang loang lổ vết sẹo sần sùi, gương mặt y xám ngoét, không một sắc máu, nhưng đôi mắt phượng lại sáng rực lên một thứ ánh sáng tĩnh lặng, sắc bén như kiếm quang.


Cơn gió bấc rít gào qua khe hở của mái tôn rỉ sét dội thẳng vào lồng ngực y, kích hoạt chất kịch độc mãn tính Thất Nhật Phế Kinh Tán đang ẩn sâu trong phế phủ. Một cơn co thắt dữ dội ập đến, khiến lồng ngực Thẩm Trường Ca thắt chặt lại đau đớn thấu xương. Y khẽ mím môi, tay trái run rẩy siết chặt lấy chiếc gậy trúc rỗng ẩn đao dắt bên hông áo, vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp để điều hòa nhịp thở. Y hít vào thật sâu, thở ra thật chậm, cưỡng ép ngụm máu đen tanh ngọt đang dâng lên cổ họng phải nuốt ngược trở lại đan điền trống rỗng. Đan điền của y đã vỡ nát hoàn toàn từ ba năm trước, kinh mạch rách nát như tơ nhện, không thể tích tụ lấy một tia chân khí. Nhưng lúc này, chính sự tĩnh lặng tuyệt đối của tâm trí đã đưa y vào cảnh giới Thính Phong Biện Vị nhạy bén gấp mười lần người thường.


Trong bán kính ba mươi bước chân, mọi âm thanh của bến tàu đều được bộ óc tinh vi của Thẩm Trường Ca thu nhận và phân tích rõ ràng. Tiếng sóng vỗ ì oạp vào mạn thuyền gỗ, tiếng những hạt muối thô cọ xát vào nhau trong bao tải, và cả tiếng bước chân tuần tra nặng nề của đệ tử Hắc Sa Bang. Nhưng nổi bật hơn cả là hai luồng hơi thở hoàn toàn trái ngược đang tiến lại gần nhau ở trung tâm kho bãi.


Một luồng hơi thở nặng nề, sâu hoắm và tràn đầy nội lực ngoại công thô bạo. Đó là Vương Hổ, trưởng đội hộ vệ phủ Hắc Sa Bang. Gã đang đứng sừng sững giữa khoảng sân trống của kho bãi, thân hình cao lớn vạm vỡ như một ngọn tháp thịt, da sạm đen, mặc bộ giáp da thú dày cộp dính đầy muội than. Hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp của gã đang lăm lăm song rìu chiến bằng sắt ròng nặng bốn mươi cân, lưỡi rìu gớm ghiếc khảm ngọc đỏ phản chiếu ánh sáng mờ đục của sương mù. Gã vận hành Thiết Bố Sa ngoại công, khiến từng thớ cơ thịt trên người căng phồng lên, cứng như thép nguội.


Luồng hơi thở còn lại thì nhẹ nhàng, crisp và mang theo nhịp điệu nhanh nhẹn của một kiếm thủ xuất chúng. Lục Trầm xuất hiện. Thiếu niên kiếm khách mặc bạch y thêu hoa văn mây xanh phái Hoa Sơn bước đi trên nền đất ẩm ướt bến tàu mà không phát ra một tiếng động nhỏ. Gương mặt tuấn tú của hắn tràn ngập vẻ phẫn nộ tột cùng, đôi mắt phượng sắc lạnh khóa chặt vào Vương Hổ. Bàn tay phải của hắn siết chặt chuôi bảo kiếm Thanh Phong khảm bạc, kiếm khí từ thân kiếm chưa tuốt vỏ đã vô hình rẽ đôi màn sương mù ẩm ướt xung quanh.


“Vương Hổ! Bước ra đây nhận cái chết!” Giọng nói của Lục Trầm vang lên lạnh lùng, xé rách sự tĩnh lặng của kho bãi.


Vương Hổ nheo đôi mắt hung tợn nhìn thiếu niên bạch y trước mặt, gầm lên một tiếng cười thô bỉ đầy khinh miệt:


“Ha ha ha! Ta tưởng là ai, hóa ra là gã ranh con hữu danh vô thực của phái Hoa Sơn! Bức thư mật của Thiết Kiếm Môn viết quả không sai, kiếm pháp Hoa Sơn của các ngươi chỉ là trò múa may của lũ đàn bà gảy đàn, hoa mỹ nhưng vô lực trước song rìu chiến của ta! Hôm nay, ta sẽ bẻ gãy thanh kiếm đồ chơi của ngươi, bắt ngươi quỳ xuống liếm sạch bùn đất bến tàu này!”


“Lũ giang hồ thảo khấu bẩn thỉu, dám nhục mạ võ học Hoa Sơn của ta!”


Lòng kiêu ngạo tự phụ của danh môn chính phái bị chà đạp, Lục Trầm không thể kìm nén thêm một khắc nào nữa. Hắn vung tay phải, bảo kiếm Thanh Phong ra vỏ với một tiếng “keng” ngân vang sắc bén, kiếm quang sáng loáng như tuyết mùa đông tỏa ra luồng lạnh lẽo thấu xương. Thân ảnh bạch y lướt đi uyển chuyển như một làn khói mây xanh, vung kiếm đâm thẳng vào các đại huyệt trên ngực Vương Hổ.


Cuộc huyết chiến kho bãi bến tàu chính thức bùng nổ tàn khốc.


“Keng! Keng! Keng!”


Từng tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên liên tiếp giữa kho bãi chật hẹp. Lục Trầm vung kiếm cực nhanh, kiếm chiêu biến hóa khôn lường, đâm liên tiếp ba kiếm vào yết hầu, sườn trái và cổ tay của Vương Hổ. Nhưng mỗi khi mũi kiếm Thanh Phong sắc bén chạm vào da thịt Vương Hổ, một tiếng “boong boong” trầm đục như gõ vào chuông đồng lại vang lên. Da thịt của Vương Hổ cứng như sắt thép dưới sự bảo hộ của Thiết Bố Sa ngoại công, hoàn toàn gạt phăng mọi đường kiếm sắc bén của Lục Trầm.


“Ha ha ha! Kiếm pháp gãi ngứa của ngươi chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”


Vương Hổ gầm lên, vung song rìu chiến nặng nề quét ngang một đường bạo liệt. Kình phong từ hai lưỡi rìu sắt rít lên ghê rợn, xé rách những bao muối lậu xung quanh, khiến muối trắng bắn tung tóe như tuyết lở. Lục Trầm biến sắc, vội vàng nhún chân thối lui để né tránh. Nhưng địa hình kho bãi số ba quá chật hẹp, ngập tràn những thùng hàng gỗ mun bọc sắt chất cao chạm trần. Lục Trầm vừa lùi lại hai bước, gót chân đã vấp phải một rương sắt nặng nề, thân hình hơi mất thăng bằng nghiêng người sườn phải.


Chớp lấy thời cơ, Vương Hổ dồn toàn bộ kình lực nhất lưu ngoại công vào chân trái lành lặn, nện mạnh xuống đất tạo thành tiếng “bộp” trầm đục, cả người lao tới như một con gấu điên, song rìu chiến bổ thẳng xuống đầu Lục Trầm với một đòn chém dũng mãnh, đầy sát khí.


Lục Trầm hoảng hốt, cố gắng vận dụng khinh công nhảy lên cao để tránh đòn, nhưng trần kho bãi quá thấp, lại chằng chịt những xích sắt neo thuyền rỉ sét giăng đầy phía trên, chặn đứng hoàn toàn lối thoát hiểm của hắn. Hắn bị kẹt cứng góc tường đá, trơ mắt nhìn song rìu chiến khổng lồ đang bổ xuống đầu cách ba tấc. Sát khí bạo ngược từ lưỡi rìu khiến da mặt hắn đau rát, tử vong cận kề trong chớp mắt.


Trong góc tối, Thẩm Trường Ca lặng lẽ quan sát toàn bộ diễn biến trận đấu qua nhãn lực Kiếm Tâm Thông Minh (Thụ động). Bộ óc của một cựu minh chủ võ lâm lập tức tính toán ra quỹ đạo chuyển động vật lý và điểm mỏi cơ học của song rìu chiến. Vương Hổ dồn toàn bộ lực đạo vào tay phải khi bổ rìu xuống, tạo ra một lực quán tính ly tâm cực lớn nhưng cũng khiến phần khớp nối giữa cán rìu và lưỡi sắt chịu một áp lực mỏi vật lý cực độ.


Y hiểu rằng, nếu Lục Trầm chết ở đây, kế hoạch dùng phái Hoa Sơn để phế bỏ lực lượng bảo vệ bến tàu của Hắc Sa Bang sẽ hoàn toàn đổ vỡ. Y phải ra tay cứu mạng quân cờ kiêu ngạo này, nhưng tuyệt đối không được để lộ sự hiện diện hay võ công của mình.


Thẩm Trường Ca dùng bàn tay trái run rẩy nhẹ nhàng mò vào túi áo vải thô xám, lấy ra một mảnh thiết tinh phế phẩm nhỏ bằng móng tay—thứ sắt vụn chất lượng cao có độ cứng vật lý phi thường mà y xin được từ tiệm rèn của Thạch Đầu. Y đặt mảnh sắt vụn lên đầu ngón tay trái, áp sát vào đầu chiếc gậy trúc rỗng ẩn đao dắt bên hông để làm bệ đỡ thăng bằng, bù đắp cho sự run rẩy của gân tay bị cắt năm xưa.


Y nhắm hờ mắt, lắng nghe tiếng gió rít của lưỡi rìu đang bổ xuống. Một nhịp thở, hai nhịp thở... Đúng thời điểm kình lực của Vương Hổ đạt đến điểm mỏi vật lý cao nhất, Thẩm Trường Ca búng mạnh ngón tay trái.


“Tách!”


Mảnh thiết tinh phế phẩm xé rách sương mù bến tàu, bay đi với một quỹ đạo cơ học vật lý hoàn mỹ, không phát ra một tiếng động nhỏ nào. Nó đập thẳng vào khớp nối cán rìu bên phải của Vương Hổ với một lực tác động cực nhỏ nhưng cực kỳ chính xác vào điểm đòn bẩy chịu lực.


“Keng!”


Một tiếng va chạm thanh mảnh, sắc nét vang lên giữa tiếng rít gào của rìu chiến. Luồng lực tác động đột ngột từ mảnh sắt vụn tạo ra một momen xoắn ly tâm mạnh mẽ, làm lệch quỹ đạo bổ xuống của song rìu chiến đi đúng một tấc trong gang tấc.


“Ầm!”


Lưỡi rìu chiến khổng lồ sạt qua bả vai Lục Trầm, chém hụt thẳng vào cột gỗ chịu lực chịu lực chính phía sau, ngập sâu vào thân gỗ hơn một gang tấc. Lực phản chấn cực mạnh từ cột gỗ dội ngược lại cánh tay phải của Vương Hổ, khiến khớp xương cổ tay gã kêu lên một tiếng “rắc” khô khốc, tê dại hoàn toàn.


Lục Trầm suýt chết trong gang tấc, bả vai áo bạch y bị đao phong xé rách một mảng lớn rỉ máu nhẹ, nhưng hắn là một thiên tài kiếm thủ đầy kinh nghiệm thực chiến. Nhận ra đối thủ đang bị mất đà và chấn động tê liệt cánh tay phải, hắn không hề do dự, lập tức xoay người lướt đi uyển chuyển như gió cuốn, vung bảo kiếm Thanh Phong đâm thẳng vào sườn phải của Vương Hổ—điểm yếu duy nhất không có giáp da thú bảo vệ.


“Cuồng Phong Thập Nhất Thức!”


Kiếm quang bùng nổ như một cơn bão tuyết lộng gió giữa kho bãi. Lưỡi kiếm Thanh Phong di chuyển nhanh đến mức không để lại thân ảnh, vượt qua lớp phòng ngự Thiết Bố Sa đang bị hỗn loạn, chém một đường kiếm sắc bén vô cùng thẳng vào cổ tay phải của Vương Hổ.


“Xoẹt... Phập!”


“Á...!!!”


Một tiếng hét thảm thiết rợn người vang dội khắp kho bãi bến tàu bến bãi bến tàu. Máu tươi đỏ rực bắn tung tóe lên những bao muối trắng xóa xung quanh. Đường kiếm của Lục Trầm đâm chính xác vào điểm yếu khớp tay, cắt đứt hoàn toàn gân tay phải của Vương Hổ. Thanh đại rìu chiến khổng lồ rơi tuột khỏi bàn tay đẫm máu của gã hộ vệ đội trưởng, nện mạnh xuống nền đất ẩm ướt tạo thành tiếng “bịch” trầm đục.


Vương Hổ ôm lấy cánh tay phải đứt gân máu tuôn xối xả, cả người quỳ sụp xuống đất, gương mặt hung tợn co rúm lại vì đau đớn và bàng hoàng tột cùng. Toàn bộ lực lượng đệ tử thiết huyết tinh anh của Hắc Sa Bang vây quanh đều đứng chôn chân tại chỗ, mặt cắt không còn giọt máu trước cảnh tượng thống lĩnh vô địch của mình bị phế bỏ gân tay trong chớp mắt.


Lục Trầm thu kiếm đứng thẳng người, bạch y dính đầy vết máu đỏ rực nổi bật giữa sương mù ẩm ướt, lồng ngực hắn phập phồng thở dốc vì mệt mỏi. Hắn cúi đầu nhìn thanh kiếm Thanh Phong sắc bén khảm bạc của mình, rồi đột ngột quay đầu lại nhìn quét qua khắp các ngõ ngách tăm tối của kho bãi số ba với ánh mắt đầy nghi hoặc.


Với nhãn lực của một kiếm thủ nhất lưu, hắn cảm nhận được rất rõ: cú chém hụt cột gỗ lúc nãy của Vương Hổ không phải do Vương Hổ sơ hở, mà là do có một luồng lực đạo vô hình, cực kỳ tinh vi đã tác động làm lệch hướng lưỡi rìu chiến ngay trong chớp mắt chí mạng.


“Là ai? Ai đã âm thầm nhúng tay vào trận chiến này?” Lục Trầm lạnh lùng quát lớn, giọng nói vang vọng khắp kho bãi đổ nát.


Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió bấc rít gào qua khe hở mái tôn rỉ sét và tiếng sóng vỗ ì oạp dưới sông Hoài Giang đáp lại lời hắn.


Khuất sâu sau đống thùng gỗ mục nát, Thẩm Trường Ca lặng lẽ hạ bàn tay trái run rẩy xuống, giấu chiếc gậy trúc rỗng ẩn đao vào bóng tối của chiếc chăn vải xám tro. Y khẽ nhắm mắt, vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp để dồn nén cơn đau thắt tim đang bùng phát dữ dội do độc tính phản phệ sau cú búng tay vận lực cơ học lúc nãy. Một vệt máu đen nhạt rỉ ra từ khóe môi y, nhưng gương mặt y dưới lớp bùn thuốc ngụy trang vẫn tĩnh lặng, thấu suốt như một vị kỳ thủ vĩ đại vừa đi xong một nước cờ chí mạng.


Cánh tay võ lực mạnh mẽ nhất của Lục Bá Thiên bến tàu bến bãi đã bị phế bỏ hoàn toàn. Quân cờ kiêu ngạo Hoa Sơn đã hoàn thành xuất sắc vai trò của mình mà không hề hay biết mình đang nằm trong bàn cờ ly gián. Cơn bão cuồng nộ trả thù của bang chủ Hắc Sa Bang chuẩn bị đổ ập xuống đầu Thiết Kiếm Môn, và ván cờ ly gián tiếp theo đã sẵn sàng khai cuộc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!