Mồi Nhử Kiếm Sĩ
Sương mù buổi sớm trên sông Hoài Giang chưa kịp tan, đã bị những đợt gió bấc lạnh buốt từ phương Bắc thổi tràn vào thành cổ Hoài An, cuốn theo những mảnh lá khô xào xạc trên nền đất ẩm ướt. Trong một gian buồng tối tăm nằm khuất sâu sau con hẻm nhỏ của Hẻm Liễu Ngõ, ánh sáng duy nhất tỏa ra từ một ngọn đèn dầu lạc leo lét, hắt chiếc bóng gầy gò, khòm lưng của Thẩm Trường Ca lên bức tường loang lổ vết ẩm mốc.
Y ngồi yên lặng trên chiếc xe lăn gỗ mun bọc thép cơ quan. Hệ thống bánh răng bên trục trái của chiếc xe vẫn hơi kẹt nhẹ sau những chấn động vật lý từ các cuộc đụng độ trước, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng “két... két...” khô khốc mỗi khi y dịch chuyển nhẹ thân người. Khớp gối chân bại liệt từ thắt lưng trở xuống của y vẫn âm ỉ đau nhức, gân máu đen nhạt rỉ ra từ vết rách da cũ đã đóng vảy cứng, nhưng đan điền trống rỗng của y vẫn tĩnh lặng như tro tàn. Không có chân khí, không có nội lực, Thẩm Trường Ca lúc này chỉ là một phế nhân đúng nghĩa, nhưng đôi mắt phượng dưới lớp bùn thuốc dịch dung xám xịt lại sáng rực lên một thứ ánh sáng trí tuệ lạnh lùng đến đáng sợ.
“Khè... khè... Lạc Thiên, mài mực...”
Giọng nói của Thẩm Trường Ca khàn đặc, đứt quãng như tiếng hai mảnh tre khô cọ xát vào nhau. Thanh quản của y đã bị tàn phá tàn khốc bởi thứ nước lá câm hoang dã mà y dứt khoát nuốt xuống năm xưa để che giấu giọng nói hào sảng của vị minh chủ võ lâm.
Ở phía đối diện bàn gỗ, Bạch Lạc Thiên—chàng thư sinh nghèo gầy gò mặc chiếc áo dài vải thô bạc màu—vội vàng cúi đầu, tay phải cầm thỏi mực đen chậm rãi mài trên nghiên đá xám. Tiếng mài mực “sột soạt” đều đặn vang lên trong không gian tĩnh lặng, hòa cùng tiếng gió bấc rít gào qua khe cửa sổ gỗ mục nát.
“Thẩm tiên sinh, ngài thực sự muốn dùng đến quân cờ Lục Trầm này sao?” Bạch Lạc Thiên khẽ hỏi, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng. “Hắn là thiên tài kiêu ngạo nhất của phái Hoa Sơn, kiếm pháp Thanh Phong đã đạt đến cảnh giới nhất lưu, lại mang theo bảo kiếm Thanh Phong sắc bén vô cùng. Một kẻ như vậy, nếu phát hiện ra chúng ta giật dây sau lưng, e rằng...”
“Khè... Kẻ kiêu ngạo... chỉ nhìn thấy danh dự của mình, không nhìn thấy cạm bẫy.” Thẩm Trường Ca khẽ nâng bàn tay trái vẫn còn quấn băng gạc rỉ máu nhạt lên, ngón tay run rẩy nhẹ do gân tay bị cắt đứt năm xưa chỉ thẳng vào tờ giấy tuyên thô ráp đặt trên bàn. “Viết... theo những gì ta đã đọc vị.”
Bạch Lạc Thiên hít một hơi thật sâu, cầm bút lông chấm vào nghiên mực đen đậm, chuẩn bị đặt bút.
Thẩm Trường Ca nhắm hờ mắt, vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp để gạt bỏ cơn đau nhức đang hành hạ cơ vai trái bị rách sâu. Trong tâm trí y, sơ đồ nhân vật và mạng lưới quan hệ của Hoài An hiện lên rõ ràng như một bàn cờ lớn. Y chậm rãi đọc từng lời, giọng khè khè đứt quãng nhưng vô cùng rành mạch:
“Thiết Kiếm Môn chủ gửi thư mật... phân tích Hoa Sơn kiếm pháp thập nhất thức... sơ hở tại vị trí sườn phải khi xoay người... khẳng định kiếm pháp Hoa Sơn chỉ là trò múa may của lũ đàn bà gảy đàn, hoa mỹ nhưng vô lực... Trước song rìu chiến bốn mươi cân và Thiết Bố Sa ngoại công của Vương Hổ, Lục Trầm chỉ là gã ranh con hữu danh vô thực...”
Ngòi bút lông của Bạch Lạc Thiên lướt nhanh trên mặt giấy, tạo ra những nét chữ rồng bay phượng múa nhưng lại mang phong cách lệch trái đặc trưng, mô phỏng hoàn hảo nét bút của một trưởng lão Thiết Kiếm Môn. Đây chính là Hồ sơ giả Thiết Kiếm Môn—một thứ tài liệu ly gián được ngụy tạo tinh vi nhằm kích nổ lòng tự ái tột cùng của thiếu niên kiếm khách Hoa Sơn.
“Xong rồi, tiên sinh.” Bạch Lạc Thiên khẽ thổi nhẹ cho vết mực mau khô, hai tay nâng tờ giấy lên dâng trước mặt Thẩm Trường Ca.
Thẩm Trường Ca mở mắt, nhãn lực Kiếm Tâm Thông Minh của y quét qua bức thư giả. Từng nét chữ, từng cách dùng từ ngạo mạn, khinh miệt võ học Hoa Sơn đều được sắp đặt một cách hoàn mỹ. Y gật đầu nhẹ, khóe môi nhợt nhạt khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh buốt:
“Khè... Chu Thông... giao cho Cái Bang phát tán... Mục tiêu... Vạn Cát Tửu Quán.”
***
Nằm cách con hẻm nhỏ Hẻm Liễu Ngõ không xa, Vạn Cát Tửu Quán là nơi sầm uất nhất nằm ngay sát bến tàu Hoài An. Nơi đây quanh năm ngập tràn mùi rượu nếp nồng nặc, tiếng la hét thô lỗ của lũ giang hồ thảo khấu và tiếng va chạm loảng xoảng của đao kiếm bến bãi.
Giữa không gian ồn ào và hỗn loạn ấy, ở góc bàn sát cửa sổ tầng hai, một thiếu niên kiếm khách đang ngồi đơn độc uống rượu. Hắn mặc một bộ bạch y thêu hoa văn mây xanh phái Hoa Sơn tinh xảo, tóc đen búi gọn gàng bằng một chiếc trâm ngọc quý giá, gương mặt tuấn tú nhưng toát lên vẻ kiêu ngạo, lạnh lùng tột cùng. Thanh bảo kiếm Thanh Phong có vỏ bao khảm bạc sáng loáng được hắn đặt ngay ngắn trên mặt bàn gỗ, tay phải chậm rãi xoay nhẹ tách rượu sứ.
Hắn chính là Lục Trầm, đệ nhất kiếm thủ trẻ tuổi của phái Hoa Sơn. Hắn xuống núi du ngoạn, mang theo dã tâm thách đấu và đánh bại mọi cao thủ giang hồ để khẳng định danh tiếng vô địch của mình. Nhưng ba ngày qua tại Hoài An, hắn chỉ gặp toàn lũ tam lưu thảo khấu tầm thường, khiến lòng kiêu ngạo của hắn vô cùng thất vọng.
“Cạch... cạch...”
Tiếng gậy tre gõ xuống nền gỗ cầu thang vang lên đều đặn. Hai gã khất cái Cái Bang rách rưới, hông đeo túi vải thô bước vào tửu quán, chọn chiếc bàn gỗ mục ngay phía sau lưng Lục Trầm ngồi xuống. Bọn họ gọi một vò rượu rẻ tiền, bắt đầu trò chuyện với giọng điệu oang oang vô tình nhưng đầy chủ đích.
“Này, ngươi nghe tin gì chưa? Trưởng đội hộ vệ Hắc Sa Bang là Vương Hổ vừa tuyên bố một tin chấn động bến tàu đấy!” Một gã khất cái gầy gò ghé tai đồng bạn nói lớn, cố tình để âm thanh lọt thẳng vào tai thiếu niên bạch y phía trước.
“Tin gì thế? Vương Hổ sở hữu Thiết Bố Sa ngoại công thâm hậu, song rìu chiến nặng bốn mươi cân chém sắt như chém bùn, hắn lại sợ ai chứ?” Gã khất cái còn lại giả vờ tò mò hỏi lớn.
“Hắn không sợ ai, mà hắn đang coi khinh phái Hoa Sơn chúng ta kìa! Sáng nay, có người nhặt được một bức thư mật của Thiết Kiếm Môn đánh rơi bến bãi. Trong thư ghi rõ, Thiết Kiếm Môn chủ đã phân tích kỹ lưỡng kiếm pháp Hoa Sơn, khẳng định Thanh Phong kiếm pháp chỉ là trò múa may của lũ đàn bà gảy đàn, hoa mỹ nhưng vô lực. Vương Hổ đọc được, liền cười lớn giữa bến tàu bến bãi, tuyên bố rằng nếu gặp Lục Trầm—gã ranh con hữu danh vô thực của Hoa Sơn—hắn chỉ cần dùng một rìu là bẻ gãy kiếm Thanh Phong, bắt Lục Trầm quỳ xuống liếm giày!”
“Rắc!”
Tách rượu sứ trên tay Lục Trầm đột ngột vỡ nát thành trăm mảnh vụn dưới lực bóp cơ học cực mạnh từ năm ngón tay hắn. Nước rượu nóng hòa cùng máu tươi rỉ ra từ lòng bàn tay nhỏ xuống mặt bàn gỗ.
Gương mặt tuấn tú của Lục Trầm co rúm lại vì giận dữ tột cùng, đôi mắt phượng tràn ngập sát khí lạnh người. Lòng tự tôn của một thiên tài danh môn chính phái, danh dự của kiếm pháp Hoa Sơn ngàn năm đã bị những lời nhục mạ thô bỉ của gã ác bá bến tàu chà đạp không thương tiếc.
Hắn đứng bật dậy, tà áo bạch y thêu mây xanh bay phần phật dưới luồng gió bấc tạt qua cửa sổ. Bàn tay phải của hắn siết chặt chuôi kiếm Thanh Phong, đốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mạnh.
“Ngươi... nói cái gì?” Lục Trầm quay ngoắt người lại, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết vạn năm đỉnh Hoa Sơn, khóa chặt vào hai gã khất cái Cái Bang.
Hai gã khất cái giả vờ hoảng sợ tột độ, vội vàng đẩy ghế lùi lại, dập đầu lia lịa xuống sàn gỗ:
“Kiếm sĩ bớt giận! Tiểu nhân chỉ nghe người ta bàn tán xôn xao ngoài bến tàu bến bãi bến tàu bến bãi... Bức thư mật đó hiện đang được đệ tử Thiết Kiếm Môn truyền tay nhau xem ngoài kia! Vương Hổ của Hắc Sa Bang hiện đang tuần tra bảo kê tại kho bãi bến tàu Hoài An, hắn vẫn đang rêu rao những lời nhục mạ đó trước mặt hàng trăm phu khuân vác!”
“Vương Hổ... Hắc Sa Bang... Một lũ thảo khấu bẩn thỉu!”
Lục Trầm rít lên qua kẽ răng. Hắn không hề nghi ngờ tính xác thực của tin đồn. Đối với một thiếu niên thiên tài kiêu ngạo, được nuôi dưỡng trong sự tán dương của sư môn như hắn, bất kỳ lời khiêu khích nào liên quan đến danh dự Hoa Sơn đều là một vết nhơ phải được rửa sạch bằng máu.
“Keng!”
Thanh bảo kiếm Thanh Phong ra vỏ một tấc, phát ra một tiếng ngân vang sắc bén, xé rách sương mù ẩm ướt trong tửu quán. Lục Trầm vung tay phóng một tờ ngân phiếu vạn lượng xuống bàn rượu, thân ảnh bạch y lướt đi uyển chuyển như một làn khói mây xanh, lao thẳng xuống cầu thang hướng về phía bến tàu Hoài An.
***
Phía dưới đường phố sương mù dày đặc, khuất sau đống thùng gỗ mục nát đối diện tửu quán, Thẩm Trường Ca ngồi trên xe lăn gỗ mun bọc thép cơ quan, lặng lẽ nhìn theo bóng dáng bạch y đang lao điên cuồng trong gió bấc.
Cổ họng y khẽ rung động, phát ra những tiếng thở khè khè đứt quãng, nhưng ánh mắt phượng lại vô cùng tĩnh lặng, thấu suốt ván cờ mưu lược. Quân cờ kiêu ngạo nhất đã chính thức dấn thân vào bàn cờ, hướng thẳng về phía quân cờ bạo ngược Vương Hổ tại bến tàu Hoài An. Cuộc đụng độ vật lý tàn khốc giữa ngoại công Thiết Bố Sa và kiếm pháp danh môn chính tông chuẩn bị kích nổ toàn bộ cục diện Hoài An.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!