Nhạc nềnSakuya2

Quân Cờ Trong Nha Môn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm trên sông Hoài Giang tràn vào thành cổ Hoài An, mang theo cái lạnh buốt của những ngày đông ẩm ướt. Những con hẻm nhỏ hẹp quanh tàn tích Bạch Lộ Hiên vắng lặng không một bóng người, chỉ có tiếng gió bấc rít qua những khe tường gạch đổ nát nghe u uất như tiếng thở dài của một thời kỳ hỗn mang.


Bổ đầu Trương Lôi bước đi lật đật trên nền đất nhão nhoét, cái bụng phệ phập phồng liên tục dưới lớp quan phục xanh sẫm dính đầy bùn đất. Mồ hôi lạnh trên trán hắn tuôn ra như tắm, mặc cho gió lạnh tạt thẳng vào mặt. Hắn không ngừng đưa bàn tay béo mập lên lau mồ hôi, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.


Mỗi bước đi của Trương Lôi lúc này đều như giẫm trên lưỡi đao. Trong đầu hắn, giọng nói khàn đặc, đứt quãng khè khè của Thẩm Trường Ca vẫn vang lên như một lời nguyền rủa vô hình bám lấy tâm trí: *“Triệu Vô Cực là một con rắn độc mặt ngựa. Hắn sẽ không tin bất cứ lời giải thích nào của một kẻ tham lam như ngươi nếu ngươi tỏ ra quá bình tĩnh. Đừng cố che giấu sự hoảng sợ. Hãy biến sự sợ hãi tột cùng của ngươi thành nỗi sợ trước uy quyền của quan chấn thủ Triệu Tử Long. Đó là chiếc khiên duy nhất bảo mạng cho ngươi khi bước vào phủ Hắc Sa.”*


Trương Lôi rùng mình. Hắn là một tam lưu kiếm thủ của quan phủ, võ công tầm thường, quanh năm chỉ biết dựa vào quyền lực nha môn để ăn hối lộ và bóp nặn dân lành. Đối mặt với một gã phế nhân bại liệt hai chân vĩnh viễn như Thẩm Trường Ca, hắn vốn dĩ có thể dùng một đao lấy mạng. Nhưng tờ giấy mật hối lộ chi tiết mà Thẩm Trường Ca đang nắm giữ, cùng với viên sỏi búng lệch đao từ bóng tối của kiếm khách mù Phong Vô Kỵ, đã hoàn toàn đập nát ý chí phản kháng của gã bổ đầu thối nát. Hắn hiểu rằng, muốn giữ chiếc ghế bổ đầu và cái đầu trên cổ, hắn chỉ có một con đường duy nhất: trở thành quân cờ phản gián dưới sự giật dây của cựu minh chủ võ lâm.


Phủ đệ của Hắc Sa Bang hiện ra trước mắt Trương Lôi giữa màn sương mù dày đặc bến tàu. Tòa phủ đệ uy nga tráng lệ được xây dựng bằng xương máu và tiền bóc lột bách tính bến bãi, canh phòng cẩn mật bởi hàng chục đệ tử thiết huyết mang đao kiếm tuốt trần. Tiếng cười nói thô lỗ của lũ thảo khấu bến tàu và mùi rượu nếp nồng nặc xộc ra từ các gian phòng phụ làm tăng thêm vẻ ngột ngạt.


“Bổ đầu Trương! Ngài đi đâu mà vội vã thế? Lục bang chủ và Triệu phó bang chủ đang đợi ngài ở sảnh phụ đấy.” Một tên gác cổng Hắc Sa Bang tiến lại gần, ánh mắt nhìn Trương Lôi đầy vẻ dò xét.


Trương Lôi cố nuốt một ngụm nước bọt khan, gương mặt béo phệ cố nặn ra một nụ cười nhợt nhạt, giọng nói run rẩy tự nhiên: “Có... có việc quân khẩn cấp nha môn cần báo cáo trực tiếp với phó bang chủ. Tránh ra!”


Hắn vội vã lách qua toán gác cổng, bước nhanh vào sảnh phụ của phủ Hắc Sa Bang.


Sảnh phụ rộng lớn nhưng lạnh lẽo, ánh sáng ngày đông lọt qua khe cửa sổ bằng gỗ mun mờ ảo. Giữa sảnh, phó bang chủ Triệu Vô Cực đang ngồi xếp bằng trên chiếc bồ đoàn bằng da thú. Gương mặt hắn dài như mặt ngựa, làn da xám ngoét không sắc máu, đôi mắt ti hí hẹp dài như hai sợi chỉ sắc lạnh đang khóa chặt vào chiếc tách trà sứ thanh hoa bốc khói nghi ngút trên bàn gỗ mun.


Bàn tay trái của Triệu Vô Cực không ngừng lần tràng hạt bằng gỗ mun đen, tạo ra những tiếng “lách cách... lách cách...” đều đặn và khô khốc. Mỗi nhịp clack của tràng hạt như một tiếng gõ vào dây thần kinh đang căng thẳng tột độ của Trương Lôi. Sườn trái của Triệu Vô Cực thỉnh thoảng lại khẽ co rút nhẹ—đó là vết nội thương Thái Âm Phế Kinh do tà công Chu Sa Chưởng phản phệ mà Thẩm Trường Ca đã đọc vị được ở các tập trước.


“Bổ đầu Trương, ngươi đến rồi à?” Giọng nói của Triệu Vô Cực trầm thấp, âm bỉ và lạnh lẽo như tiếng rắn bò qua lá khô. Hắn không ngẩng đầu lên, tay phải chậm rãi rót một tách trà nóng, hương trà bốc lên nghi ngút nhưng không làm dịu đi bầu không khí đóng băng trong phòng.


“Triệu... Triệu phó bang chủ.” Trương Lôi tiến lên ba bước, hai đầu gối béo mập run rẩy kịch liệt, hắn vội vàng quỳ sụp xuống nền gạch lạnh buốt, đầu cúi sát đất. Mồ hôi lạnh nhỏ từng giọt xuống kẽ gạch.


“Ta nghe nói, sáng nay ngươi dẫn theo hàng chục quan binh nha môn vây quét Bạch Lộ Hiên hoành tráng lắm.” Triệu Vô Cực ngừng lần tràng hạt, đôi mắt ti hí sắc lạnh như kim châm ngước lên nhìn thẳng vào đỉnh đầu Trương Lôi. “Nhưng sao chưa đầy nửa canh giờ, ngươi đã vội vã rút quân binh về nha môn? Cuốn sổ đen hối lộ mà Lục bang chủ yêu cầu đâu? Đừng nói với ta là ngươi về tay không nhé?”


Sát khí nhị lưu cao thủ từ người Triệu Vô Cực vô hình trung tỏa ra, đè nặng lên bả vai Trương Lôi. Trương Lôi cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở, hắn muốn đưa tay vào ngực áo rút ra một túi bạc để mua chuộc như thói quen cũ. Nhưng đúng lúc đó, lời cảnh báo của Thẩm Trường Ca lại hiện lên: *“Tuyệt đối không được dùng tiền bạc để lấp liếm lúc này. Triệu Vô Cực là kẻ vô cùng xảo quyệt. Hắn thừa biết ngươi tham tiền, nếu ngươi dâng tiền ngay sau khi rút quân thất bại, hắn sẽ lập tức nghi ngờ ngươi đã tìm thấy cuốn sổ và đang muốn giữ riêng để uy hiếp bang hội. Khi đó, hắn sẽ phế võ công của ngươi ngay lập tức để tra khảo.”*


Trương Lôi dập đầu mạnh xuống nền gạch tạo thành một tiếng “bộp” trầm đục, giọng nói run rẩy, khóc lóc van xin giả vờ:


“Triệu phó bang chủ oan uổng cho tiểu nhân quá! Tiểu nhân dẫu có cho mười lá gan cũng không dám làm hỏng việc của bang hội! Nhưng sáng nay... sáng nay có biến cố cực kỳ tàn khốc xảy ra tại nha môn!”


“Biến cố?” Triệu Vô Cực khẽ nheo mắt, bàn tay trái ngừng lần tràng hạt, đặt nhẹ lên đùi. “Nha môn Hoài An có biến cố gì mà có thể khiến bổ đầu nha môn phải hoảng sợ rút quân?”


“Triệu Tử Long! Chính là quan chấn thủ Triệu Tử Long!” Trương Lôi ngẩng đầu lên, gương mặt béo phệ đầy vẻ kinh hoàng tột độ, mồ hôi và nước mắt loang lổ. “Gã chó săn hoàng gia đó đột xuất tiến hành một cuộc kiểm tra quân số và tuần tra khẩn cấp tại chốt cửa Đông! Hắn mang theo cả cấm vệ quân vũ trang đầy đủ, rà soát gắt gao mọi hoạt động của quan binh nha môn! Tiểu nhân vừa dẫn quân đến thềm cửa Bạch Lộ Hiên thì nhận được mật báo từ tai mắt đường phố rằng Triệu Tử Long đang hướng thẳng về phía Hẻm Liễu Ngõ!”


Trương Lôi vừa nói vừa phập phồng lồng ngực thở dốc, diễn tả sự hoảng sợ tột cùng trước uy quyền của võ quan triều đình chính trực.


Triệu Vô Cực không nói gì. Hắn dùng nhãn lực nhị lưu cao thủ quan sát kỹ lưỡng từng chuyển động cơ vai, nhịp thở và nhịp tim của Trương Lôi. Hắn thấy nhịp thở của bổ đầu dồn dập, cơ vai run rẩy liên tục, đồng tử co rụt—đây hoàn toàn là biểu hiện của một kẻ đang sợ hãi tột cùng trước cái chết. Triệu Vô Cực không hề biết rằng, nỗi sợ hãi thực sự của Trương Lôi là dành cho gã phế nhân ngồi xe lăn gỗ mun Thẩm Trường Ca, nhưng đã được khéo léo chuyển hướng sang Triệu Tử Long dưới sự hướng dẫn tâm lý chiến cực hạn của cựu minh chủ.


“Triệu Tử Long dạo này quả thật kiểm tra bến bãi rất gắt gao.” Triệu Vô Cực khẽ lẩm bẩm, vẻ nghi ngờ trong mắt hắn giảm đi một phân. Nhưng là một kẻ mưu mô chuyên nghiệp, hắn vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng. Hắn chậm rãi nâng tách trà lên nhấp một ngụm, lạnh lùng nói: “Nhưng dẫu có Triệu Tử Long kiểm tra, ngươi cũng không thể rút quân binh một cách vội vã như vậy mà không báo cáo trước với phủ bang chủ. Ngươi có biết Lục bang chủ đang vô cùng nổi giận vì mất đi đầu mục Đao Sẹo không?”


Trương Lôi biết thời cơ tung ra mồi nhử quyết định đã đến. Hắn vội vàng lết đầu gối lên phía trước nửa bước, hạ giọng thì thầm đầy vẻ bí mật và khẩn cấp:


“Triệu phó bang chủ, tiểu nhân vội vã rút quân không chỉ vì sợ Triệu Tử Long, mà là vì trong lúc rút lui, tai mắt của tiểu nhân đã chặn đứng được một tin tức mật báo động trời liên quan đến vận mệnh kinh tế của Hắc Sa Bang ta bến tàu!”


“Tin tức gì?” Triệu Vô Cực nheo mắt, tách trà trên tay hắn khựng lại giữa không trung.


“Thiết Kiếm Môn! Nhạc Hoài Nhân trưởng lão đứng sau Thiết Kiếm Môn đang âm thầm cấu kết với quan huyện nha môn!” Trương Lôi nói nhỏ, giọng nói run rẩy kịch liệt đầy vẻ nghiêm trọng. “Mật thám của tiểu nhân đã phát hiện ra đệ tử nội môn của Thiết Kiếm Môn đang gửi một bức thư mật nặc danh cho quan huyện huyện Hoài An. Trong thư, bọn họ vạch ra kế hoạch phối hợp với quan chấn thủ Triệu Tử Long để tiến hành một cuộc lục soát hành chính quy mô lớn vào kho muối lậu bến tàu của Hắc Sa Bang dưới danh nghĩa chống buôn lậu triều đình!”


“Cái gì?”


Triệu Vô Cực biến sắc. Hắn đặt mạnh tách trà sứ xuống bàn gỗ mun tạo thành một tiếng “bộp” sắc gọn, nước trà nóng bắn cả ra ngoài mâm gỗ. Gương mặt dài như mặt ngựa của hắn co rúm lại vì giận dữ và kinh ngạc.


Tuyến muối lậu Hoài Giang chính là huyết mạch kinh tế, là nguồn tài chính nuôi dưỡng toàn bộ Hắc Sa Bang và là nanh vuốt để chúng lập công với tân minh chủ Sở Cô Hồng. Thiết Kiếm Môn từ lâu đã thèm khát tuyến đường buôn lậu này nhưng chưa có cớ để ra tay trực diện. Nếu thông tin Thiết Kiếm Môn cấu kết với quan phủ dùng quân binh triều đình để triệt hạ kho muối là thật, thì Hắc Sa Bang sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.


“Ngươi nói có thật không?” Triệu Vô Cực rít lên qua kẽ răng, bàn tay trái siết chặt tràng hạt gỗ mun đến mức phát ra tiếng rắc rắc khô khốc. “Nhạc Hoài Nhân phái Hoa Sơn xưa nay nổi tiếng ngụy quân tử giữ trung lập, sao lại dám nhúng tay vào bến bãi muối lậu của ta?”


“Tiểu nhân thề bằng mạng sống của cả gia tộc!” Trương Lôi vội vã dập đầu, giọng nói khóc lóc đầy thuyết phục. “Chính mắt tai mắt của tiểu nhân đã nhìn thấy mật thư có con dấu sáp đỏ của nha môn! Thiết Kiếm Môn muốn mượn tay Triệu Tử Long để tiêu diệt Hắc Sa Bang ta, độc chiếm bến tàu muối lậu Hoài Giang! Bọn họ cố tình tung tin đồn về cuốn sổ hối lộ tại Bạch Lộ Hiên để điều hướng sự chú ý của bang chủ sang khu ổ chuột nghèo nàn, tạo khoảng trống thời gian cho bọn họ vận chuyển vũ khí thép rèn ngoại thành chuẩn bị đảo chính!”


Mồi lửa ly gián tinh vi của Thẩm Trường Ca đã hoàn toàn đánh trúng vào lòng tham và sự đố kỵ nghi kỵ thâm căn cố đế giữa các thế lực địa phương. Triệu Vô Cực đứng bật dậy, gương mặt ngựa xám xịt đầy vẻ âm trầm. Vết nội thương bên sườn trái bỗng nhiên đau nhói dữ dội khiến hắn phải khẽ khom người ho khù khụ, tay siết chặt mạn sườn.


“Rầm!”


Cánh cửa ngăn giữa sảnh phụ và hậu đường đột ngột bị một lực đạo thô bạo đạp mở toang.


Một bóng người khổng lồ bước ra từ trong bóng tối. Đó chính là bang chủ Lục Bá Thiên. Gã to béo như một hộ pháp, mặt thịt hung tợn đầy sát khí, mặc áo gấm đen thêu chỉ bạc căng phồng dưới thớ cơ bắp cuồn cuộn. Hông gã đeo thanh Hắc Sa Bảo Đao khảm ngọc đỏ lấp lánh sát khí.


“Thiết Kiếm Môn... Nhạc Hoài Nhân... lũ ngụy quân tử khốn kiếp!” Lục Bá Thiên gầm lên một tiếng như thú dữ bị thương, âm thanh trầm đục chấn động cả sảnh phụ làm các tách trà trên bàn gỗ mun rung lên bần bật. Gã vung bàn tay to bản đập mạnh xuống bàn trà gỗ mun, khiến chiếc bàn gỗ quý bị chấn vỡ nát thành nhiều mảnh vụn.


“Bang chủ bớt giận!” Triệu Vô Cực vội vàng cúi đầu xoa dịu, nhưng ánh mắt hắn vẫn lóe lên tia lạnh lùng độc địa. “Tin tức này của bổ đầu Trương tuy chưa được kiểm chứng hoàn toàn, nhưng chúng ta không thể không phòng bị. Tuyến muối lậu Hoài Giang là huyết mạch của bang hội, tuyệt đối không được để Thiết Kiếm Môn nhúng tay vào.”


Lục Bá Thiên trợn ngược đôi mắt ti hí hung tợn nhìn xuống Trương Lôi đang quỳ run rẩy dưới đất. Gã ác bá bước tới, đôi giày da đen nặng nề giẫm lên đống mảnh vỡ bàn trà, cúi thấp người nhìn chằm chằm vào mặt gã bổ đầu béo phệ:


“Trương Lôi! Cuốn sổ hối lộ Bạch Lộ Hiên thực sự đã bị Thiết Kiếm Môn cướp đi rồi sao?”


Trương Lôi run cầm cập, vội vàng rút từ trong đai lưng quan phục ra một túi bạc nhỏ dính máu giả vờ dâng lên bằng cả hai tay:


“Bang chủ bớt giận! Tiểu nhân vô năng không thể tìm thấy cuốn sổ trước khi Thiết Kiếm Môn ra tay... Đây là một trăm lượng bạc hối lộ cũ tiểu nhân xin dâng nộp lại để tạ tội vô năng với bang hội! Tiểu nhân thề sẽ dùng toàn bộ lực lượng quan binh nha môn dưới quyền để làm tai mắt cho bang chủ, giám sát chặt chẽ mọi động thái của Thiết Kiếm Môn!”


Túi bạc nhỏ dính máu (cái giá thật đã trả để làm tin) đặt trên tay Trương Lôi run rẩy. Lục Bá Thiên giật lấy túi bạc ném thẳng xuống đất, nhưng hành động dâng tiền tạ tội và vẻ mặt hèn nhát, tham lam của Trương Lôi đã hoàn toàn xóa sạch chút nghi ngờ cuối cùng trong lòng gã ác bá bến tàu. Gã tin chắc Trương Lôi chỉ là một tên bổ đầu thối nát, nhát gan sợ chết đang cố gắng giữ mạng trước uy quyền của Triệu Tử Long và Hắc Sa Bang.


“Hừ! Một lũ vô dụng!” Lục Bá Thiên gầm khè trong cổ họng, gã quay ngoắt lại nhìn Triệu Vô Cực, ánh mắt đầy vẻ sát khí cuồng nộ. “Vô Cực! Ngươi thấy thế nào? Chúng ta có nên ra tay trước để tiêu diệt Thiết Kiếm Môn không?”


Triệu Vô Cực trầm mặc một lát, bàn tay trái lại bắt đầu lần tràng hạt mun đen lách cách. Hắn khẽ nheo mắt phán tích:


“Bang chủ, Thiết Kiếm Môn dạo này liên tục thu gom thép rèn chất lượng cao ngoại thành, đệ tử nội môn của bọn họ cũng thường xuyên lảng vảng quanh khu vực bến tàu muối lậu của chúng ta. Tin tức của bổ đầu Trương đưa ra có đến tám phần là sự thật. Nhạc Hoài Nhân phái Hoa Sơn tuy là ngụy quân tử danh môn chính phái, nhưng lòng tham của hắn đối với tuyến muối lậu Hoài Giang thì ai cũng biết. Chúng ta không thể ngồi chờ chết.”


“Được! Đã vậy thì đừng trách ta độc ác!” Lục Bá Thiên gầm lên, gã tuốt nửa lưỡi Hắc Sa Bảo Đao ra khỏi bao vỏ, ánh đao thép sáng loáng khảm ngọc đỏ phản chiếu sát khí tàn bạo lên vách sảnh phụ. Gã hét lớn hướng về phía hậu sảnh: “Vương Hổ! Mau ra đây cho ta!”


“Có thuộc hạ!”


Một tiếng trả lời vang dội như sấm nổ từ hậu sảnh truyền ra.


Hộ vệ đội trưởng Vương Hổ bước ra giữa sảnh phụ. Gã khổng lồ cao lớn lực lưỡng, làn da sạm đen dãi dầu sương gió bến tàu, mặc giáp da thú dày cộp che khuất thớ cơ bắp cuồn cuộn của Thiết Bố Sa ngoại công. Hông gã đeo hai thanh rìu chiến lớn gớm ghiếc nặng nề chế tạo từ sắt ròng, tỏa ra một khí thế hung bạo tàn ác áp đảo.


“Vương Hổ! Ngươi lập tức dẫn theo mười đệ tử thiết huyết tinh anh nhất của phủ hộ vệ, âm thầm tiến ra ngoại thành Hoài An!” Lục Bá Thiên hạ lệnh, thớ thịt trên mặt gã giật giật liên tục vì giận dữ. “Giám sát chặt chẽ mọi di chuyển của Thiết Kiếm Môn quanh khu vực mỏ sắt rèn kiếm bến bãi! Nếu phát hiện bọn họ có bất kỳ động thái vận chuyển vũ khí hay liên lạc ngầm nào với nha môn quan phủ... lập tức ra tay tiêu diệt sạch sẽ cho ta! Không được để lại một mống nhân chứng nào!”


“Thuộc hạ tuân lệnh! Thề dùng song rìu chém nát đầu lũ ngụy quân tử Thiết Kiếm!” Vương Hổ chắp tay hành lễ, tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng nghe rợn người. Gã vung tay ra hiệu cho toán hộ vệ phủ tiến thẳng ra ngoài cổng phủ Hắc Sa, chính thức lọt vào bẫy ly gián của Thẩm Trường Ca.


Trương Lôi vẫn quỳ sụp dưới đất, trán chạm sát nền gạch buốt giá. Nhưng dưới gương mặt béo phệ đang giả vờ khóc lóc hoảng sợ, đôi mắt tham lam xảo quyệt của hắn lại khẽ lóe lên một tia đắc ý tột cùng. Hắn hiểu rằng, bước đi đầu tiên của ván cờ mưu lược ly gián do Thẩm Trường Ca đạo diễn đã thành công mỹ mãn. Sự nghi kỵ của Lục Bá Thiên đối với Thiết Kiếm Môn đã dâng cao tột độ, đẩy hai thế lực lớn nhất Hoài An vào thế một mất một còn.


“Bổ đầu Trương, ngươi đứng lên đi.” Giọng nói âm bỉ của Triệu Vô Cực lại vang lên bên tai Trương Lôi. “Lần này ngươi đưa tin kịp thời, lập công lớn cho bang hội. Hãy quay về nha môn, tiếp tục dùng lực lượng quan binh để giám sát chặt chẽ Triệu Tử Long và Thiết Kiếm Môn cho ta. Nếu có bất kỳ động tĩnh nào mới... lập tức báo cáo trực tiếp cho ta. Hiểu chưa?”


“Tiểu... tiểu nhân hiểu rõ! Thề trung thành tuyệt đối với bang hội!” Trương Lôi vội vã dập đầu tạ ơn, lật đật đứng dậy, lùi dần ra khỏi sảnh phụ đổ nát.


Khi bước ra ngoài cổng phủ Hắc Sa Bang, sương mù ngày đông lạnh buốt tạt thẳng vào mặt Trương Lôi, khiến hắn run rẩy nhẹ. Hắn hít một hơi sâu không khí lạnh của bến tàu bến bãi, cảm thấy lưng áo quan phục đã ướt đẫm mồ hôi lạnh dính chặt vào da thịt. Hắn vừa trải qua cuộc đối chất sinh tử nghẹt thở nhất cuộc đời mình, thoát chết trong gang tấc trước sự nghi ngờ xảo quyệt của Triệu Vô Cực chỉ nhờ vào những lời chỉ dẫn mưu lược chuẩn xác của một gã phế nhân xe lăn.


Trương Lôi ngoảnh đầu nhìn lại tòa phủ đệ uy nga của Hắc Sa Bang đang nhạt nhòa trong sương mù sông nước, thầm nghĩ trong lòng với sự kính sợ tột cùng dành cho Thẩm Trường Ca: *“Lục Bá Thiên ơi Lục Bá Thiên... ngươi cậy thế hung tàn, có hàng trăm đệ tử vũ trang và hộ vệ đội trưởng Vương Hổ dũng mãnh, nhưng ngươi đâu biết rằng... toàn bộ bang hội của ngươi đã bước một chân vào cửa tử dưới sự thao túng câm lặng của một kẻ tàn phế không còn một tia nội lực.”*


Bóng dáng béo phệ của Trương Lôi khuất dần dưới làn sương mù dày đặc hướng về phía nha môn Hoài An, trong khi đó, guard đội trưởng Vương Hổ đang dẫn theo toán đệ tử thiết huyết tiến nhanh ra ngoại thành, áp sát địa bàn của Thiết Kiếm Môn. Cơn bão nội chiến đẫm máu bến tàu bến bãi bến bãi bến bãi chính thức bắt đầu nổi lên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!