Nhạc nềnSakuya2

Sổ Đen Khống Chế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Trần đá của mật thất ngầm dưới bệ thờ thần tài rung lên bần bật. Những hạt bụi đất xám xịt từ kẽ nứt vách đá lả tả rơi xuống, bám đầy lên chiếc chăn vải thô màu xám tro đang đắp trên đôi chân bại liệt của Thẩm Trường Ca. Tiếng búa tạ nện chan chát vào nền gạch phía trên dội xuống lòng đất nghe u u, nặng nề như tiếng sấm nghẹt thở trước cơn bão dữ. Mỗi nhát búa nện xuống là một lần lồng ngực Thẩm Trường Ca co thắt lại, cơn đau nhức thấu xương từ khớp gối chân bại liệt bị rách da ở các tập trước lại dấy lên dữ dội, nhắc nhở y về sự tàn phá tàn khốc của chất kịch độc mãn tính Thất Nhật Phế Kinh Tán đang ngấm sâu vào phế phủ.


Bên cạnh chõng tre, Vân Nương mím chặt môi, gương mặt thanh tú đẫm mồ hôi lạnh dưới ánh nến leo lét. Bàn tay nàng siết chặt chuôi nhuyễn kiếm giấu nơi thắt lưng lụa tím, các khớp ngón tay trắng bệch vì vận lực. Nàng khẽ bước lên một bước, thân hình nhị lưu cao thủ khẽ khom xuống, chuẩn bị tư thế phóng lên mặt đất đồng quy vu tận nếu quân binh nha môn phá vỡ bệ thờ.


“Trường Ca, bệ thờ thần tài bằng đồng tuy kiên cố, nhưng dưới sức nện của búa tạ nha môn thì không chịu nổi quá nửa canh giờ nữa.” Giọng Vân Nương run rẩy nhẹ, nhưng ánh mắt nàng lại ngập tràn quyết tâm sắt đá. “Để ta lên mở đường máu. Ngài và Đường cô nương mau nương theo lối cống ngầm rút lui trước.”


Thẩm Trường Ca không đáp. Y khẽ nâng bàn tay trái băng bó dính máu lên, ra hiệu cho Vân Nương dừng lại. Đôi mắt phượng của y dưới lớp bùn thuốc ngụy trang xám xịt vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, không một chút dao động. Y vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp để cưỡng ép nhịp tim giảm xuống mức tối thiểu, cô lập hoàn toàn cơn đau nhói thấu xương đang hành hạ cơ vai trái bị rách sâu.


Y hiểu rõ tính cách của gã bổ đầu thối nát Trương Lôi. Hắn là một kẻ tham lam vô độ, cậy quyền bóc lột dân lành nhưng lại cực kỳ nhát gan, sợ chết. Việc hắn dẫn quân binh bao vây Bạch Lộ Hiên đổ nát hôm nay hoàn toàn là do sức ép dữ dội từ Lục Bá Thiên sau khi bang hội địa phương bị bao vây kinh tế và mất đi đầu mục Đao Sẹo. Trương Lôi không muốn lập công cho Hắc Sa Bang, hắn chỉ muốn tìm kiếm sổ sách mật hối lộ để tiêu hủy chứng cứ phạm tội của chính mình.


Nếu Vân Nương rút kiếm ra tay, cuộc đối đầu sẽ lập tức biến thành tội mưu phản triều đình, quan chấn thủ Triệu Tử Long dù có muốn nhắm mắt làm ngơ cũng buộc phải xuất quân càn quét. Khi đó, ván cờ mưu lược tại Hoài An sẽ hoàn toàn vỡ vụn.


Thẩm Trường Ca khẽ mím môi, tay trái siết chặt một trang giấy thô ráp màu vàng nhạt rút ra từ dưới chăn vải xám. Đó chính là trang giấy lẻ trích xuất từ Sổ sách mật Bạch Lộ Hiên, ghi chép chi tiết từng khoản tiền hối lộ riêng tư, ngày giờ và địa điểm giao dịch của bổ đầu Trương Lôi với Hắc Sa Bang suốt ba năm qua. Đây không chỉ là một tờ giấy thô ráp, mà là sinh mệnh chính trị, là chiếc thòng lọng vô hình khóa chặt cổ họng gã bổ đầu thối nát.


Y dùng tay vịn xoay nhẹ bánh xe lăn gỗ mun bọc thép. Chiếc xe lăn bọc thép cơ quan bị hỏng hóc nặng hệ thống bánh răng trục trái sau trận chiến với Vô Hồn, khi chuyển động phát ra những tiếng “két... két...” nặng nề, kẹt cứng do gạch đá vỡ vụn cản trở. Thẩm Trường Ca dùng gậy trúc rỗng ẩn đao dắt bên hông làm đòn bẩy, khéo léo gạt bỏ mảnh gạch vỡ dưới bánh xe, từ từ điều khiển chiếc xe lăn tiến về phía lối ra mật đạo ngầm.


“Ngài định tự mình lên đối mặt trực diện sao?” Đường Tiêu Nhi vừa leo lên từ miệng cống ngầm ẩm ướt, người ướt sũng nước lạnh, gương mặt lanh lợi đầy vẻ bàng hoàng. “Trương Lôi mang theo hàng chục quan binh vũ trang đầy đủ, ngài lại không còn một tia nội lực, lỡ như hắn điên cuồng ra tay diệt khẩu...”


Thẩm Trường Ca khẽ lắc đầu. Cổ họng y nóng rát như bị than nung đỏ, tiếng khè khè khô khốc rít qua thanh quản bị tàn phá: “Hắn... không... dám...”


Giọng nói của y khàn đặc, đứt quãng đến mức đáng sợ, nhưng từng chữ thốt ra lại mang một uy nghiêm lạnh thấu xương của một kẻ từng đứng trên đỉnh cao võ lâm. Y nhìn Vân Nương, khẽ gật đầu chỉ thị nàng và Đường Tiêu Nhi ẩn nấp trong bóng tối mật đạo, bảo vệ lối vào mật thất ngầm bằng mọi giá. Còn bản thân y, một phế nhân xe lăn mặc áo vải thô xám rách nát, sẽ chủ động bước lên đối mặt với cơn bão bạo lực quan phủ.


“Cạch! Cạch! Rầm!”


Bức tường gạch xoay cơ quan phía sau bệ thờ thần tài từ từ hé mở một khe hở nhỏ. Khói bụi mù mịt từ sảnh chính Bạch Lộ Hiên đổ nát lập tức tràn xuống vách đá, mang theo mùi gỗ cháy khét lẹt và hơi lạnh buốt của sương mù ngày đông Hoài An. Thẩm Trường Ca điều khiển chiếc xe lăn gỗ mun chậm rãi lăn bánh ra ngoài, tiến thẳng vào giữa sảnh chính đổ nát.


Ánh bình minh lạnh lẽo của ngày đông lọt qua mái ngói cháy dột nát, rọi xuống đống gạch đổ nát hoang tàn của Bạch Lộ Hiên. Giữa sảnh chính dột nước mưa lách tách, bổ đầu Trương Lôi đang đứng chống nạnh, cái bụng phệ phập phồng liên tục dưới lớp quan phục xanh sẫm xộc xếch dính đầy dầu mỡ. Gương mặt béo nhẫy mỡ của hắn loang lổ vết muội than và mồ hôi, đôi mắt hí ti hí hửng đang trợn trừng giận dữ nhìn các quan binh cầm búa tạ đập phá bệ thờ thần tài.


“Đập mạnh lên! Đập nát cái bệ đồng này cho ta!” Trương Lôi gầm lên, giọng nói khàn khàn đầy sự hoảng loạn. “Lục bang chủ đã nói, mật thất chứa sổ đen chắc chắn nằm dưới bệ thờ này! Đứa nào tìm thấy trước sẽ được thưởng mười lượng bạc!”


“Két... két... két...”


Tiếng bánh xe gỗ mun rách nát nghiến lên đống gạch vụn phát ra âm thanh khô khốc, chậm rãi dội lại từ góc tối của sảnh đổ nát. Tiếng động nhỏ nhoi ấy đột ngột cắt đứt tiếng búa tạ nện chan chát. Hàng chục quan binh nha môn đồng loạt giật mình, giương đao kiếm quay ngoắt lại cảnh giác.


Từ trong làn khói bụi mờ ảo của sương mù bến tàu, chiếc xe lăn gỗ mun ọp ẹp từ từ hiện ra. Trên xe, một gã sai vặt già nua, gầy gò mặc áo vải thô màu xám tro rách nát ngồi bất động. Gương mặt y xám xịt, loang lổ những vết sẹo sần sùi do lớp bùn thuốc dịch dung ngụy trang tạo ra, đôi chân bại liệt buông thõng vô hồn trên bệ gác chân bằng sắt. Đôi tay gầy guộc, run rẩy nhẹ do gân tay bị cắt năm xưa đặt hờ trên đùi, tay trái siết chặt một tờ giấy thô ráp màu vàng nhạt.


Trương Lôi nheo mắt nhìn gã phế nhân trước mặt. Nhận ra đó chính là gã sai vặt câm tàn phế của Bạch Lộ Hiên—kẻ mà Tần Phong và Lão Quỷ từng kiểm tra gân cốt và kết luận vô hại thực sự—hắn lập tức thở phào một tiếng, vẻ ngạo mạn tàn bạo lại hiện rõ trên gương mặt béo phệ.


“Hóa ra là gã câm tàn phế nhà ngươi!” Trương Lôi bước tới, tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng quanh đai lưng, đôi giày da đen của hắn giẫm mạnh lên vũng nước mưa nhão nhoét dội thẳng nước bẩn vào bánh xe lăn của Thẩm Trường Ca. Hắn vung thanh đao nha môn sáng loáng, gí sát mũi đao lạnh buốt vào cổ họng Thẩm Trường Ca, cười khẩy đầy ác độc: “Khôn hồn thì khai ra mật thất ngầm ở đâu, nếu không ta băm vằn cái xe gỗ rách này của ngươi, ném xác ngươi xuống sông Hoài Giang cho cá rỉa!”


Mũi đao thép chỉ cách làn da cổ họng Thẩm Trường Ca chưa đầy một tấc, hơi lạnh của kim loại xộc thẳng vào da thịt y. Nhưng gương mặt y không một chút biến sắc, đôi mắt phượng tĩnh lặng như đầm nước sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt Trương Lôi.


Thẩm Trường Ca khẽ nâng bàn tay trái run rẩy lên, từ từ đưa tờ giấy thô ráp vàng nhạt hướng về phía mặt Trương Lôi. Cổ họng y khẽ động đậy, phát ra những tiếng khè khè khô khốc, đứt quãng nhưng âm lượng lại cực kỳ trầm thấp, chỉ đủ cho hai người nghe thấy:


“Trương... Lôi... bổ... đầu...”


Trương Lôi khựng lại, chân mày béo phệ nhíu chặt. Hắn định vung tay gạt phăng tờ giấy, nhưng ánh mắt hắn vô tình lướt qua những dòng chữ mực đen lệch trái viết bằng tay trái trên tờ giấy.


Chỉ trong một chớp mắt, đồng tử của Trương Lôi co rụt lại như kim châm. Gương mặt béo nhẫy mỡ của hắn lập tức biến sắc, từ đỏ gay gắt chuyển sang xám ngoét, rồi trắng bệch không còn một giọt máu.


“Tháng... tư... mười... lăm... mười... lượng... vàng... Nhận... tại... phòng... riêng... Diễm... Dương... Các...” Giọng nói khè khè của Thẩm Trường Ca đứt quãng, chậm rãi đọc từng chữ như tiếng mài đá rỉ sét gõ vào đầu Trương Lôi. “Tháng... năm... mùng... tám... hai... mươi... lượng... Nhận... từ... tay... Triệu... Vô... Cực... bến... tàu...”


“Câm miệng! Ngươi câm miệng cho ta!” Trương Lôi hoảng hốt gầm lên cắt ngang, giọng nói run rẩy kịch liệt đến mức lạc đi. Hắn vội vàng nhìn quanh, thấy các quan binh dưới quyền đang đứng cách đó mười bước chân tò mò dòm ngó, bèn vội vã hạ giọng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán béo, nhỏ từng giọt xuống lưỡi đao đang run rẩy.


“Ngươi... sao ngươi lại có thứ này? Ngươi là ai?” Trương Lôi rít lên qua kẽ răng, ánh mắt tham lam xảo quyệt đột ngột lóe lên tia sát khí lạnh lùng. Hắn siết chặt chuôi đao, bước lên nửa bước, định vung đao chém đứt cổ họng Thẩm Trường Ca để cướp lấy tờ giấy hối lộ tiêu hủy chứng cứ diệt khẩu.


Nhưng ngay khi cơ vai của Trương Lôi vừa gồng lên chuẩn bị phát lực chém xuống, một âm thanh trầm đục, tần số cực thấp đột ngột rít qua vách tường đổ nát của Bạch Lộ Hiên.


“U u... u...”


Tiếng sáo trúc đen vang lên lạnh lẽo từ trong bóng tối của những rầm nhà bị cháy xém phía trên cao. Cùng lúc đó, một viên sỏi nhỏ dính bùn đất xé rách sương mù bến tàu, bay đi với một quỹ đạo cơ học hoàn mỹ không tiếng động, đập thẳng vào lưỡi đao nha môn của Trương Lôi.


“Keng!”


Một tiếng ngân thanh khiết vang lên. Lực va đập vật lý cực mạnh từ viên sỏi khiến thanh đao trong tay Trương Lôi bị chấn lệch đi một tấc, suýt nữa tuột khỏi bàn tay béo phệ đầy mồ hôi. Viên sỏi sau khi đập trúng đao, vỡ vụn thành bột đá xám xịt rải rác trên nền đất.


Trương Lôi hoảng hốt lùi lại ba bước, mắt trợn ngược nhìn lên rầm nhà tối tăm hoang phế. Hắn là tam lưu kiếm thủ, biết rõ lực búng sỏi vừa rồi tuy không mang nội lực thâm hậu nhưng lại cực kỳ chính xác vào điểm mỏi vật lý của lưỡi đao, chứng tỏ có một cao thủ thính giác siêu phàm đang ẩn nấp bảo vệ gã tàn phế này từ trong bóng tối.


Thẩm Trường Ca vẫn ngồi yên lặng trên xe lăn, tay trái vẫn giơ cao tờ giấy mật hối lộ, ánh mắt phượng sắc bén khóa chặt vào nỗi sợ hãi tột cùng của đối thủ. Y khẽ nói, giọng nói khè khè rít qua kẽ răng:


“Trương... bổ... đầu... Ngươi... định... giết... ta... diệt... khẩu... sao? Bản... gốc... của... sổ... sách... mật... đã... được... gửi... đến... chùa... Hàn... Sơn... Nếu... hôm... nay... ta... có... mệnh... hệ... gì... hoặc... Bạch... Lộ... Hiên... mất... một... viên... gạch... Bản... gốc... sẽ... lập... tức... xuất... hiện... trên... bàn... làm... việc... của... quan... chấn... thủ... Triệu... Tử... Long...”


Cái tên “Triệu Tử Long” vừa thốt ra như một gáo nước đá dội thẳng vào đầu Trương Lôi. Quan chấn thủ Triệu Tử Long là võ quan triều đình nổi tiếng cương trực, ghét ác như thù, mang ơn cứu mạng của cựu minh chủ năm xưa và luôn muốn tiễu trừ bang hội thối nát tại Hoài An. Nếu cuốn sổ hối lộ này lọt vào tay Triệu Tử Long, Trương Lôi không chỉ bị bãi quan, tịch thu gia sản mà cả gia tộc hắn sẽ bị khép vào tội cấu kết với phản đồ giang hồ, tru di tam tộc.


“Ngươi... ngươi rốt cuộc muốn gì?” Trương Lôi hoàn toàn sụp đổ ý chí phản kháng. Hắn cắm phập thanh đao xuống nền đất bùn nhão để giữ thăng bằng cho thân hình béo phệ đang run rẩy, hai đầu gối nhũn ra như muốn quỳ sụp xuống trước chiếc xe lăn gỗ rách nát. “Ta chỉ là kẻ làm thuê nhận lệnh quan phủ... Lục Bá Thiên ép ta phải vây quét nơi này! Ta không có thù oán gì với các ngươi cả!”


Thẩm Trường Ca khẽ thu hồi tờ giấy mật hối lộ giấu vào ngực áo thô xám. Y khẽ dùng gậy trúc gạt nhẹ bánh xe lăn kẹt bánh hướng về phía Trương Lôi, hạ giọng khè khè:


“Lục... Bá... Thiên... chỉ... coi... ngươi... là... bia... đỡ... đạn... Khi... bến... tàu... sụp... đổ... hắn... sẽ... đổ... mọi... tội... lỗi... lên... đầu... nha... môn... Ngươi... muốn... làm... vật... tế... thần... cho... Hắc... Sa... Bang... hay... muốn... giữ... vững... chiếc... ghế... bổ... đầu...?”


“Ta muốn sống! Ta muốn giữ ghế!” Trương Lôi vội vã gật đầu như giã tỏi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt béo nhẫy. “Thẩm tiên sinh... ngài chỉ đường cho ta! Ta phải làm sao đây?”


Thẩm Trường Ca khẽ mím môi, ánh mắt phượng lóe lên một tia sáng mưu lược thâm trầm. Y khẽ ra hiệu cho Trương Lôi ghé sát tai vào xe lăn, thì thầm những lời khè khè đứt quãng:


“Rút... quân... báo... cáo... giả... với... Lục... Bá... Thiên... rằng... Bạch... Lộ... Hiên... hoàn... toàn... trống... rỗng... Sổ... sách... đã... bị... Thiết... Kiếm... Môn... cướp... đi... trước... một... bước... Kích... động... hắn... quay... sang... cắn... Thiết... Kiếm... Môn... bến... bãi...”


Trương Lôi nghe xong, đôi mắt hí ti hí hửng chợt sáng lên. Kế sách ly gián này không chỉ giúp hắn thoát khỏi sức ép vây quét của Hắc Sa Bang, mà còn đẩy hai bang hội địa phương lớn nhất Hoài An vào cuộc chiến tự cắn xé lẫn nhau, dọn sạch mọi tai mắt dòm ngó nha môn. Hắn lập tức nhận ra gã tàn phế xe lăn trước mặt sở hữu một trí tuệ mưu lược đáng sợ đến dường nào.


“Được! Được! Ta sẽ làm theo lời ngài!” Trương Lôi vội vàng rút thanh đao nha môn lên, tra vào bao vỏ. Hắn quay ngoắt lại phía các quan binh đang đứng ngơ ngác, gầm lên một tiếng giận dữ để che giấu sự hoảng sợ của chính mình:


“Tất cả dừng tay cho ta! Bạch Lộ Hiên này đã bị phá hủy hoàn toàn, sổ sách mật đã bị Thiết Kiếm Môn cướp đi từ trước rồi! Chúng ta trúng kế điệu hổ ly sơn của chúng rồi! Mau rút quân về nha môn báo cáo bang chủ!”


Hàng chục quan binh nha môn ngơ ngác nhìn nhau, nhưng trước mệnh lệnh dứt khoát và vẻ mặt hầm hầm giận dữ của bổ đầu, họ vội vàng thu hồi búa tạ và đao kiếm, lục tục kéo gót giày rầm rập rút lui khỏi sảnh chính đổ nát.


Bóng dáng béo phệ của Trương Lôi vội vã đi đầu đoàn quân binh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía chiếc xe lăn gỗ mun trong góc tối với vẻ sợ hãi tột cùng. Hắn hiểu rằng, từ hôm nay, sinh mệnh chính trị của hắn đã bị khóa chặt trong tay gã phế nhân câm tàn phế này. Hắn buộc phải trở thành một quân cờ phản gián trung thành nhất bên trong nha môn Hoài An, phục vụ cho ván cờ lật đổ Hắc Sa Bang tiếp theo.


Sảnh chính Bạch Lộ Hiên lại chìm vào sự tĩnh lặng trầm mặc của sương mù ngày đông. Tiếng mưa nước lách tách dột từ mái nhà cháy sạm xuống nền đất bùn nhão nghe cô độc, u uất. Thẩm Trường Ca ngồi lặng lẽ trên chiếc xe lăn gỗ mun ọp ẹp, tay trái siết chặt trang giấy mật hối lộ trong ngực áo, lồng ngực co thắt dữ dội khiến y phải gập người ho khù khụ, rỉ ra một vệt máu đen nhạt nơi khóe môi.


Y khẽ ngẩng đầu nhìn về phía bến tàu Hoài An xa xăm qua khe nứt vách tường đổ nát, ánh mắt phượng sắc bén như kiếm quang xé rách sương mù ngày đông, chuẩn bị cho cuộc nội chiến tự tàn sát đẫm máu tiếp theo của kẻ thù.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!