Nhạc nềnSakuya2

Nhãn Lực Của Kẻ Tàn Phế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa rơi trên mái ngói dột nát của Bạch Lộ Hiên mỗi lúc một dồn dập, tựa như tiếng vạn quân gõ trống trận thúc giục sát khí ngoài biên thùy. Gió bấc từ sông Hoài Giang cuộn theo hơi nước lạnh buốt luồn lách qua những khe cửa gỗ đã mục ruỗng, thổi bùng lên cái mùi ẩm mốc xen lẫn hương phấn son rẻ tiền của chốn kỹ viện rách nát.


Bên trong sảnh chính, ánh nến leo lét từ những cây đèn cầy sáp vàng chao đảo dữ dội, hắt những cái bóng dài ngoằn ngoèo lên bức tường vôi loang lổ vết ẩm. Thu Hồng đang nép sát vào góc cột gỗ, đôi vai gầy guộc dưới lớp áo lụa mỏng dính bùn nước không ngừng run rẩy. Lâm Du đứng chắn trước mặt nàng, đôi bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy cán chiếc xẻng gỗ quét tuyết, mắt nhìn chằm chằm ra phía cửa ra vào đầy cảnh giác.


Ở góc hiên, Thẩm Trường Ca vẫn lầm lũi cúi đầu. Cây chổi tre rách nát trên tay trái y vẫn đều đặn lùa những chiếc lá chuối sũng nước vào sọt tre. Gương mặt y xám xịt, loang lổ những vết sẹo sần sùi do lớp bùn thuốc ngụy trang tạo ra, hoàn toàn bất động, tĩnh lặng như một bức tượng đất nung vô hồn. Nhưng dưới lớp áo thô xám rách nát, lồng ngực y đang phập phồng một cách khó khăn. Vết thương rách cơ vai trái từ đòn quét chổi mượn lực cứu Thu Hồng lúc nãy đang dấy lên từng cơn đau buốt nhói, máu đen từ đan điền trống rỗng rục rịch muốn trào lên cổ họng, nhưng đã bị y dùng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp cưỡng ép nuốt ngược trở vào.


“Rầm!”


Cánh cửa gỗ dày của Bạch Lộ Hiên bị một lực đạo thô bạo đạp vỡ toang. Gió mưa lạnh buốt lập tức ùa vào phòng, thổi tắt phụt hai cây nến ở hàng đầu.


Một bóng người gầy gò, mặc trường bào màu xám nhạt bước vào giữa sảnh. Gương mặt hắn dài như mặt ngựa, đôi mắt ti hí hẹp dài như hai sợi chỉ sắc lạnh quét qua gian phòng nghèo nàn. Tay trái hắn không ngừng lần tràng hạt bằng gỗ mun đen, tạo ra những tiếng “lách cách” đều đặn nhưng áp lực đến nghẹt thở.


Phó bang chủ Hắc Sa Bang – Triệu Vô Cực.


Theo sau hắn là mười tên đệ tử thiết huyết vũ trang đầy đủ, hông đeo đại đao khảm ngọc đỏ, ánh mắt hung tợn lập tức bao vây toàn bộ lối ra vào của Bạch Lộ Hiên. Sát khí vô hình từ những kẻ luyện ngoại công tam lưu tràn ngập khắp phòng, khiến Thu Hồng sợ hãi rên rỉ một tiếng nhỏ.


“Ồ, Bạch Lộ Hiên đêm nay lạnh lẽo quá nhỉ?”


Giọng nói của Triệu Vô Cực khàn khàn, âm trầm như tiếng kim loại cọ xát vào nhau. Hắn không nhìn Thu Hồng, cũng không nhìn Lâm Du, mà đôi mắt ti hí sắc bén kia lập tức khóa chặt vào bóng dáng khập khiễng của Thẩm Trường Ca đang quét lá ở góc hiên.


Từ trong hậu đường, một tiếng cười thanh nhã nhưng sắc sảo vang lên phá vỡ bầu không khí đông cứng. Vân Nương bước ra, tà váy lụa tím sang trọng lướt nhẹ trên nền đất nện ẩm ướt. Gương mặt trung niên quyến rũ của nàng đượm vẻ sương gió nhưng vẫn giữ nguyên nét kiêu sa của một cựu tình báo viên Thiên Cơ Các. Nàng khéo léo bước lên che chắn tầm nhìn của Triệu Vô Cực hướng về phía Thẩm Trường Ca, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười đón tiếp:


“Triệu phó bang chủ đêm hôm mưa gió lại có hứng ghé thăm Bạch Lộ Hiên rách nát này sao? Lũ đệ tử dưới trướng của ngài vừa làm kinh động đến mấy cô nương của ta ở ngoài hẻm đấy. Mau, Tiểu Mai, dâng rượu ngon và gọi các cô nương tốt nhất ra hầu hạ phó bang chủ.”


Triệu Vô Cực dừng tay lần tràng hạt gỗ, nheo mắt nhìn Vân Nương. Hắn cười nhạt, giọng nói không chút ấm áp:


“Vân bà chủ, Triệu mưu đêm nay không đến để uống rượu. Thuộc hạ của ta vừa bị một kẻ dùng sỏi đập gãy thăng bằng khớp cổ chân trái ngay trước cửa kỹ viện của ngươi. Một viên sỏi bình thường dưới đất, không mang theo một tia chân khí nào, nhưng lại bắn trúng chính xác vào điểm mỏi cơ học của đao pháp ngoại công tam lưu. Vân bà chủ, ngươi nói xem, trong chốn long xà hỗn tạp này, từ khi nào lại xuất hiện một cao nhân kiếm ý thâm thấu đến vậy?”


Vân Nương trong lòng thắt lại một nhịp, nhưng gương mặt nàng không hề lộ ra một phân sơ hở. Nàng cười lẳng lơ, vẫy quạt xếp che nửa mặt:


“Phó bang chủ thật khéo đùa. Bạch Lộ Hiên này chỉ có lũ kỹ nữ rách rưới và vài gã gia nhân tàn phế. Làm gì có cao nhân nào? Chắc chắn là thuộc hạ của ngài đi đứng không cẩn thận, vấp phải đá hộc bến tàu rồi đổ oan cho nơi này mà thôi.”


Triệu Vô Cực không trả lời. Hắn bước chậm rãi quanh sảnh chính, đôi giày da thú nện xuống nền đất ẩm tạo ra những tiếng “bạch, bạch” nặng nề. Ánh mắt hắn lướt qua Thu Hồng, dừng lại một chút ở chiếc sọt tre đựng lá khô của Lâm Du – nơi đang giấu cuốn Sổ ghi danh khách làng chơi bên dưới lớp lá chuối sũng nước. Thẩm Trường Ca đứng ở góc hiên, thính giác siêu phàm Thính Phong Đoán Hướng của y nghe rõ mồn một từng nhịp tim đập nhanh vì lo sợ của Lâm Du. Y khẽ động ngón tay trái, tạo ra một tiếng xào xạc nhẹ từ cây chổi tre để thu hút sự chú ý của Triệu Vô Cực quay lại phía mình.


Quả nhiên, Triệu Vô Cực dừng bước. Hắn quay ngoắt người lại, nhìn chằm chằm vào Thẩm Trường Ca.


“Gã sai vặt câm này... nhìn quen mắt thế nhỉ?” Triệu Vô Cực bước tới gần Thẩm Trường Ca, khoảng cách chỉ còn năm bước chân. Sát khí từ cơ thể hắn tỏa ra khiến không khí xung quanh lạnh đi vài phần. “Khập khiễng chân phải, gân tay phải run rẩy nhẹ... Vân bà chủ, gã này làm việc ở đây bao lâu rồi?”


Vân Nương vội vàng bước lên, giọng nói mang theo chút hờn dỗi giả vờ:


“Hắn là gã câm điếc quét rác ta nhặt về từ bến tàu ba năm trước. Đầu óc ngu muội, chân tay tàn phế, chỉ được cái siêng năng quét dọn. Phó bang chủ chấp nhất với một gã phế nhân làm gì?”


“Phế nhân?” Triệu Vô Cực cười lạnh. “Trên đời này có rất nhiều kẻ giả làm phế nhân để che mắt thiên hạ. Triệu mưu cả đời hành sự cẩn trọng, thà giết nhầm ba ngàn còn hơn bỏ sót một kẻ khả nghi.”


Nói đoạn, Triệu Vô Cực bất ngờ quát lớn:


“Bưng trà lên cho ta!”


Vân Nương liếc mắt ra hiệu cho Thẩm Trường Ca. Thẩm Trường Ca lầm lũi cúi đầu khép nép, khập khễnh bước đến chiếc bàn gỗ bên cạnh, tay trái run rẩy bưng khay trà gốm thô màu xanh nhạt tiến lại gần Triệu Vô Cực.


Y bước đi vô cùng chậm chạp, chân phải kéo lê trên nền đất nện, bả vai trái hơi khòm xuống để che giấu vết rách cơ vai đang rỉ máu bên trong áo thun xám. Từng cử động của y đều toát lên vẻ yếu ớt, bất lực tột cùng của một kẻ phế nhân thực sự.


Triệu Vô Cực đứng yên, đôi mắt ti hí quan sát từng thớ cơ trên gương mặt và bả vai của Thẩm Trường Ca. Hắn đang vận dụng thần thức để dò tìm bất kỳ sự dao động chân khí nào trong đan điền của y. Nhưng đan điền của Thẩm Trường Ca trống rỗng, lạnh ngắt như tro tàn, hoàn toàn vỡ nát.


Khi Thẩm Trường Ca bước đến sát bên, dâng khay trà lên trước mặt Triệu Vô Cực, khóe mắt của tên phó bang chủ xảo quyệt bỗng lóe lên một tia tàn nhẫn.


“Vút!”


Không một tiếng động báo trước, chân trái của Triệu Vô Cực bất ngờ quét ngang một đường cực nhanh dưới gầm bàn, trực tiếp gạt thẳng vào cổ chân phải khập khiễng của Thẩm Trường Ca.


Đây là một cú gạt chân đầy hiểm độc, mang theo kình lực ngoại công cứng rắn của kẻ luyện Bát Quái Bộ Thức. Nếu Thẩm Trường Ca là một cao nhân kiếm đạo ẩn mình, phản xạ tự nhiên của cơ thể võ giả sẽ lập tức kích hoạt bộ pháp né tránh, hoặc vận kình lực xuống chân để chống đỡ đòn gạt.


Trong một chớp mắt sinh tử ấy, bộ não tinh vi của Thẩm Trường Ca tính toán với tốc độ kinh hoàng.


*Nhất Bộ Thiên Nhai có thể né tránh cú gạt này trong gang tấc... Nhưng nhãn lực của Triệu Vô Cực vô cùng xảo quyệt, chỉ cần một góc nghiêng hông nhỏ nhất lộ ra bộ pháp chính tông, danh tính cựu minh chủ sẽ lập tức bại lộ. Hắc Sa Bang sẽ dốc toàn lực bao vây Bạch Lộ Hiên, ván cờ ly gián chưa kịp bắt đầu sẽ gãy vụn.*


Y quyết định chịu nhục.


Y vĩnh viễn không còn cái tôi kiêu ngạo vô ích của một vị minh chủ đứng trên đỉnh cao quyền lực năm xưa. Giờ đây, y là một kỳ thủ câm lặng, sẵn sàng hy sinh một quân tốt – thậm chí là thể xác của chính mình – để bảo toàn thế cờ đại cục.


Thẩm Trường Ca không hề vận kình lực tự vệ. Y nương theo hướng gió bấc đang thổi mạnh từ cửa sổ vào phòng, cố tình thả lỏng hoàn toàn cơ thể, để cú gạt chân của Triệu Vô Cực đập thẳng vào cổ chân phải tàn phế của mình.


“Rắc!”


Một tiếng động nhỏ đau đớn vang lên từ khớp xương chân phải. Thẩm Trường Ca mất thăng bằng hoàn toàn, cả cơ thể gầy gò đổ nhào về phía trước một cách vô cùng clumsy, tự nhiên như một kẻ không hề biết một tí võ công phòng thân nào.


“Xoảng! Choang!”


Khay trà gốm thô văng ra xa, chén trà nóng vỡ nát tan tành trên nền gạch đổ nát. Thẩm Trường Ca ngã nhào ra đất, lồng ngực đập mạnh xuống nền đất nện ẩm ướt.


Một mảnh sứ vỡ sắc nhọn từ chén trà gốm thô găm thẳng vào lòng bàn tay trái của y, cứa sâu một đường dài tàn nhẫn. Máu đỏ tươi – thứ máu đỏ bình thường của một phế nhân không mang theo một tia chân khí ấm áp nào – lập tức trào ra xối xả, nhuộm đỏ cả một góc gạch vỡ.


“Trường Ca!” Vân Nương hoảng hốt kêu lên một tiếng nhỏ, định lao tới đỡ y dậy nhưng lập tức bị hai tên đệ tử Hắc Sa Bang vung đao chặn lại đầy hung hãn.


Thẩm Trường Ca nằm rạp dưới đất, gương mặt áp sát vào vũng bùn nước dơ bẩn dính đầy mảnh sứ vỡ. Y cắn chặt răng, không phát ra bất kỳ một tiếng rên rỉ nào. Đôi mắt phượng dưới lớp sẹo ngụy trang dán keo thảo dược khép chặt, gân tay phải run rẩy kịch liệt như một gã tàn phế đang sợ hãi tột độ trước bạo lực.


Triệu Vô Cực nheo mắt nhìn Thẩm Trường Ca đang nằm bò dưới đất chảy máu. Sự nghi ngờ trong lòng hắn vẫn chưa hoàn toàn tiêu biến. Hắn bước tới một bước, bất ngờ cúi xuống, tay trái thô bạo nắm lấy cổ tay trái đang chảy máu của Thẩm Trường Ca, nhấc bổng y lên nửa tấc.


“Để ta xem gân cốt của ngươi thế nào!”


Triệu Vô Cực vận một tia chân khí Chu Sa Chưởng tàn độc cát lạnh, trực tiếp truyền dọc vào kinh mạch cổ tay của Thẩm Trường Ca để kiểm tra gân cốt bên trong.


Luồng chân khí lạnh buốt của Triệu Vô Cực luồn lách vào cánh tay Thẩm Trường Ca như hàng vạn con rết độc đang cắn xé. Nếu là người thường, cơn đau thấu xương này sẽ khiến họ hét lên điên cuồng. Nhưng Thẩm Trường Ca vẫn câm lặng tuyệt đối. Y vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp để phong tỏa hoàn toàn các giác quan đau đớn của não bộ, giữ cho nhịp tim sinh học của mình không hề dao động dù chỉ một nhịp.


Triệu Vô Cực kiểm tra xong, trong lòng thầm kinh ngạc.


Kinh mạch của gã sai vặt này rách nát hoàn toàn, các khớp xương gân tay gân chân đều mỏng manh, yếu ớt tựa như một sợi chỉ mục. Đan điền trống rỗng, lạnh ngắt, hoàn toàn vỡ vụn từ lâu. Đây đích thị là một phế nhân thực sự, không thể nghi ngờ.


Hắn thất vọng buông tay ra, hất mạnh Thẩm Trường Ca ngã nhào trở lại đất đầy khinh bỉ. Hắn rút chiếc khăn tay gấm ra lau sạch những vết máu dính trên ngón tay, giọng khinh miệt:


“Hừ, quả thực là một gã phế nhân dơ bẩn. Vân bà chủ, xem ra con mắt nhìn người của ngươi cũng chỉ đến thế mà thôi.”


Nhưng Triệu Vô Cực không hề biết rằng, chính vào cái khoảnh khắc hắn nắm lấy cổ tay trái của Thẩm Trường Ca và truyền chân khí kiểm tra, Thẩm Trường Ca đã thực hiện một cuộc phản trinh sát kinh điển.


Khoảng cách cực gần giữa hai cơ thể lúc đó đã giúp Thẩm Trường Ca kích hoạt năng lực Đọc vị nhịp thở và thính giác siêu phàm của mình.


Y không nhìn bằng mắt, mà lắng nghe từng tần số nhỏ nhất phát ra từ lồng ngực của Triệu Vô Cực.


“Hộc... hộc... khè...”


Nhịp thở của Triệu Vô Cực rất dài, nhưng cứ sau ba nhịp thở sâu, nhịp thứ tư lại bị staggered (hẫng) đi một phân cực nhỏ ở vùng phế phủ phía bên sườn trái. Tiếng rít gió rất khẽ từ phế quản của hắn mang theo một luồng khí lạnh ẩm ướt của độc tính chu sa phản phệ.


Đồng thời, nhịp tim của Triệu Vô Cực đập rất mạnh, nhưng thỉnh thoảng lại có một nhịp đập lỗi (ngoại tâm thu) xuất hiện ngay sau khi hắn vận chân khí Chu Sa Chưởng lên đầu ngón tay.


*Thái Âm Phế Kinh bên sườn trái bị nghẽn mạch, huyết khí nghịch hành lên vùng ngực.* Thẩm Trường Ca thầm tính toán trong đầu với tốc độ chớp nhoáng. *Hắn đang mang một nội thương kinh mạch cực kỳ nghiêm trọng ở phế phủ, có lẽ là do tà công Chu Sa Chưởng bị phản phệ do thời tiết ẩm ướt của Hoài An tàn phá suốt nhiều năm qua. Vết nội thương này đã ngấm sâu vào cốt tủy, chỉ cần dồn thêm một lực chấn động nhẹ vào huyệt Kỳ Môn bên sườn trái đúng thời điểm, toàn bộ chân khí nhất lưu của hắn sẽ lập tức tự bùng phát phản phệ, phế bỏ hoàn toàn võ công của hắn.*


Đây là một manh mối vô giá. Một tử huyệt chí mạng của phó bang chủ Hắc Sa Bang mà chính hắn cũng đang cố chấp che giấu bang chủ Lục Bá Thiên để giữ vững quyền lực.


Thẩm Trường Ca cúi đầu sát đất, lén giấu một nụ cười thầm lặng dưới vũng bùn nước dơ bẩn. Ván cờ ly gián đầu tiên đã có mồi nhử hoàn hảo.


Triệu Vô Cực quay người bước ra phía cửa, vung tay ra lệnh cho thuộc hạ:


“Rút lui! Đi lục soát các hẻm tối khác cho ta! Không được bỏ sót bất kỳ một ngõ ngách nào!”


Hắn dừng bước ở ngưỡng cửa Bạch Lộ Hiên, quay đầu lại nhìn Vân Nương bằng ánh mắt đầy đe dọa:


“Vân bà chủ, Bạch Lộ Hiên này tốt nhất nên giữ bổn phận của mình. Nếu ta phát hiện ra ngươi che giấu bất kỳ kẻ khả nghi nào của cựu minh phủ, ta sẽ đích thân thiêu rụi nơi này thành tro bụi.”


Nói đoạn, Triệu Vô Cực cùng toán đệ tử Hắc Sa Bang lướt nhanh vào màn mưa giông bão tầm tã, tiếng bước chân nặng nề dần khuất xa ngoài đầu Hẻm Liễu Ngõ.


Khi tiếng xích sắt và tiếng vỏ đao hoàn toàn biến mất khỏi thính giác siêu phàm của mình, Thẩm Trường Ca mới chậm rãi từ đất ngồi dậy.


Lòng bàn tay trái của y dính đầy bùn đất và máu đỏ tươi đang chảy ra không ngừng từ vết cứa sâu của mảnh sứ vỡ. Lâm Du vội vã vứt chiếc xẻng gỗ xuống, lao tới đỡ lấy dưỡng phụ với đôi mắt đỏ hoe ướt nước mưa:


“Cha... cha có sao không?”


Thẩm Trường Ca lắc đầu nhẹ, gương mặt loang lổ bùn đất không hề lộ ra một tia đau đớn nào. Y dùng tay phải run rẩy vỗ nhẹ lên vai Lâm Du để trấn an cậu bé.


Vân Nương bước nhanh tới đóng chặt cánh cửa gỗ bị đạp vỡ, rồi vội vã cúi xuống đỡ Thẩm Trường Ca ngồi lại lên chiếc xe lăn gỗ rách nát. Nàng lấy ra một chiếc khăn tay lụa tím sạch, cẩn thận lau sạch vết bùn đất và máu tươi trên lòng bàn tay trái của y, giọng nói đầy xót xa rấm rứt:


“Trường Ca, ngài cần gì phải chịu nhục đến mức này? Cú gạt chân lúc nãy của Triệu Vô Cực hoàn toàn có thể né tránh bằng bộ pháp Nhất Bộ Thiên Nhai...”


Thẩm Trường Ca khẽ khè khè ra một tiếng khàn đặc nơi cổ họng. Y dùng ngón tay trái dính đầy máu vẽ nhanh hai chữ thô sơ lên mặt bàn gỗ ướt nước mưa:


“ĐẠI CỤC.”


Vân Nương nhìn hai chữ đẫm máu trên bàn, im lặng một hồi lâu rồi khẽ thở dài một tiếng u uất. Nàng hiểu rõ tính cách của cựu minh chủ: một khi đã bước vào ván cờ giang hồ, y sẵn sàng buông bỏ mọi danh dự cá nhân, chịu đựng mọi đau đớn thể xác để đạt được mục tiêu tối hậu.


Lâm Du nhanh nhẹn lôi cuốn Sổ ghi danh khách làng chơi giấu dưới đáy sọt tre đựng lá khô ra đặt lên bàn thờ hoang bên cạnh. Cuốn sổ vẫn được bảo vệ khô ráo hoàn toàn dưới lớp lá chuối sũng nước.


Thẩm Trường Ca liếc nhìn cuốn sổ, ánh mắt phượng sắc bén như kiếm quang bỗng chốc lóe lên một tia sáng lạnh lùng. Y khẽ ra hiệu cho Lâm Du mang hộp thuốc bột thảo dược đến để tự băng bó vết thương ở lòng bàn tay trái.


Nhưng đúng lúc đó, tai trái của Thẩm Trường Ca bỗng giật mạnh một cái.


Từ phía con đường độc đạo dẫn vào Bạch Lộ Hiên ngoài đầu Hẻm Liễu Ngõ, tiếng sáo trúc đen quen thuộc của Phong Vô Kỵ bỗng vang lên một âm tần tần số cực thấp, chỉ có những người luyện thính giác cực hạn như y mới nghe thấy.


Âm thanh ngắn ngủi, dứt khoát: hai nhịp ngắn, một nhịp dài.


Cảnh báo nguy hiểm mới cấp bách.


Một bóng người gầy gò, lưng khòm, mặc áo vải thô rách nát, tay đẩy chiếc xe gỗ nhỏ bán hành rong đang từ từ cắm chốt ngay góc khuất đối diện cửa ra vào của Bạch Lộ Hiên dưới màn mưa rào.


Mật thám trung thành của Sở Cô Hồng – Lão Quỷ đã chính thức xuất hiện để giám sát chặt chẽ mọi di biến động của kỹ viện rách nát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!