Nhạc nềnSakuya2

Cam Lộ Giải Độc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng vó ngựa điên cuồng gõ xuống nền đất ẩm ướt, tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng của quan binh áp sát thềm cửa Bạch Lộ Hiên dội thẳng vào tai Thẩm Trường Ca, báo hiệu một cơn bão vây quét tàn khốc mới chuẩn bị đổ ập xuống đầu cựu minh chủ tàn phế.


Dưới mật thất ngầm tối tăm và ngột ngạt, Thẩm Trường Ca nằm bất động trên chiếc chõng tre cũ kỹ. Lồng ngực y phập phồng một cách khó khăn, từng tiếng thở khè khè khô khốc rít qua thanh quản đã bị tàn phá hoàn toàn bởi thứ nước lá câm hoang dã. Vết rách cơ vai trái từ cú vận lực vẽ sơ đồ đá đêm qua nay sưng tấy lên, nóng hầm hập như có ngàn cây kim nung đỏ đang đâm xuyên qua da thịt. Khớp gối chân bại liệt bị rách da cũng rỉ ra từng vệt máu đen nhạt, đau nhức buốt nhói thấu xương mỗi khi hơi lạnh ẩm ướt của mùa đông Hoài An luồn qua khe đá.


Nhưng đôi mắt phượng của y vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu. Y vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp, không phải để ngưng tụ chân khí—bởi đan điền y đã vỡ nát, kinh mạch đã đứt đoạn hoàn toàn—mà là để ép bộ não vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, cô lập mọi đau đớn thể xác để duy trì sự tỉnh táo tối đa. Thính giác siêu phàm của y, cảnh giới Thính Phong Biện Vị, căng ra như một sợi dây đàn kéo căng, lọc bỏ tiếng gió bấc gào thét phía trên để tập trung vào những rung động nhỏ nhất dưới lòng đất.


Cách đó không xa, dưới những đường cống ngầm tăm tối và hôi thối của thành cổ Hoài An, Đường Tiêu Nhi đang nép mình sát vách đá ẩm ướt trơn trượt. Thiếu nữ mặc y phục gọn gàng màu lục nhạt, mái tóc đuôi ngựa cột cao dính đầy nước mưa và muội than, gương mặt lanh lợi lộ rõ vẻ căng thẳng. Trước ngực nàng là chiếc giỏ tre bảo vệ cẩn thận những viên thuốc giải độc tạm thời của Đường Môn, còn tay phải nàng đang siết chặt chiếc Bản đồ ngầm cống rãnh Hoài An thời tiền triều do Thẩm Trường Ca cung cấp.


“Sột soạt...”


Tiếng bước chân cực nhẹ lướt trên nền gạch ẩm ướt dội lại từ phía khúc quanh cống ngầm. Đường Tiêu Nhi lập tức nín thở, cơ thể nhị lưu cao thủ co rút lại vào góc tối của hốc tường đá cổ xưa. Nàng ngửi thấy trong không khí ẩm ướt một mùi hương phấn đào nồng nặc đến lợm giọng.


Mùi của Liễu Tam Nương.


Nữ sát thủ dùng độc của Huyết Y Lâu đang dẫn đầu một toán đệ tử Hắc Sa Bang lùng sục gắt gao các lối đi ngầm. Ả mặc chiếc váy lụa mỏng màu hồng đào xộc xếch, gương mặt trang điểm đậm đà đầy vẻ tà mị, mười ngón tay đeo những chiếc móng vuốt sắt dài nhọn hoắt rỉ ra thứ dịch độc màu xanh lục. Ả vừa đi vừa chậm rãi rải những hạt bột phấn huỳnh quang phát sáng nhạt xuống nền đất ẩm ướt.


“Các ngươi canh giữ chặt chẽ các miệng giếng phía trên cho ta,” giọng nói lẳng lơ nhưng lạnh thấu xương của Liễu Tam Nương vang lên trong lòng cống ngầm dột nước. “Kẻ đứng sau giải độc giếng nước chắc chắn phải dùng lối đi ngầm này để tiếp cận nguồn nước ngầm. Chỉ cần thấy vệt phấn huỳnh quang này bị xáo trộn, lập tức phóng nỏ tiễn diệt khẩu không cần hỏi han.”


Nghe tiếng bước chân của toán sát thủ đang áp sát chỉ cách mình chưa đầy hai mươi bước, tim Đường Tiêu Nhi đập liên hồi. Lối thoát duy nhất dẫn đến mạch nước ngầm chính của Hẻm Liễu Ngõ đã bị Liễu Tam Nương phong tỏa bằng bột độc và phấn huỳnh quang. Nếu nàng bước tới, lớp phấn phát quang sẽ lập tức tố cáo hành tung của nàng; nếu nàng lùi lại, bách tính nghèo khổ phía trên sẽ chết dần chết mòn vì kịch độc Kinh Mạch Phần Phế ăn mòn phế phủ.


Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một âm thanh trầm đục, tần số cực thấp đột ngột rít qua các khe đá cống ngầm.


“U u... u...”


Âm thanh nhỏ đến mức tai người bình thường chỉ nghĩ đó là tiếng gió bấc rít qua khe nứt vách đá, nhưng đối với một truyền nhân Đường Môn nhạy cảm với âm luật như Đường Tiêu Nhi, nàng lập tức nhận ra mật hiệu từ chiếc sáo trúc đen của Thẩm Trường Ca.


Ba ngắn, một dài—mật hiệu chỉ hướng di chuyển an toàn.


Thẩm Trường Ca ngồi trên giường gỗ mật thất, đôi tai khẽ động đậy. Y nghe thấy tiếng nước chảy xiết ở nhánh cống bên trái cách Đường Tiêu Nhi mười bước chân. Đó là một nhánh cống ngầm thời tiền triều có dòng nước chảy xiết dẫn thẳng ra sông Hoài Giang, dòng chảy mạnh mẽ của nó đủ để cuốn trôi mọi dấu vết bột độc và phấn huỳnh quang của kẻ thù.


Đường Tiêu Nhi lập tức hiểu ra ý đồ mưu lược của y. Nàng không dùng khinh công nhảy lên mái cống—nơi Liễu Tam Nương đã giăng sẵn dây tơ độc—mà nhẹ nhàng trượt người xuống dòng nước chảy xiết của nhánh cống bên trái. Dòng nước lạnh buốt lập tức dội thẳng vào người nàng, nhưng nó cũng nhanh chóng gột rửa sạch sẽ mọi vệt phấn huỳnh quang bám trên đế giày của nàng.


“Ai đó?” Liễu Tam Nương nhạy bén quay ngoắt đầu lại, móng vuốt sắt quét một đường vòng cung sắc lạnh vào khoảng không tăm tối, nhưng chỉ thấy vài con chuột cống hoảng loạn chạy xéo qua vũng nước ngầm.


Đường Tiêu Nhi nín thở dưới dòng nước lạnh, tay trái siết chặt giỏ thuốc giải. Nàng nương theo dòng nước chảy xiết, luồn lách qua những khúc quanh chật hẹp của hệ thống cống ngầm cổ xưa, tiến thẳng về phía mạch nước ngầm chính dẫn lên ba miệng giếng lớn của Hẻm Liễu Ngõ.


“Vút! Vút!”


Từ trên mái cống ngầm ngay sát miệng giếng, hai tên đệ tử Hắc Sa Bang cầm nỏ sắt đang tuần tra gắt gao. Đường Tiêu Nhi nhô đầu lên khỏi mặt nước, nhặt một viên đá nhỏ dính bùn đất, vận lực ném mạnh về phía khúc quanh đối diện.


“Bộp!”


Tiếng đá đập vào vách đá vang lên khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Hai tên lính canh lập tức giật mình, giương nỏ bắn liên tiếp về phía tiếng động lạc hướng.


“Có động tĩnh! Đuổi theo!”


Lợi dụng chớp mắt hai tên lính canh rời khỏi vị trí, Đường Tiêu Nhi nhanh như một con mèo đêm lướt lên thềm đá. Nàng mở nắp rương sáp bảo vệ, trút toàn bộ hàng trăm viên thuốc giải độc tạm thời của Đường Môn vào mạch nước ngầm đang cuộn chảy dẫn thẳng lên các giếng nước của Hẻm Liễu Ngõ.


Thuốc giải gặp nước ngầm, lớp sáp ong mỏng bên ngoài nhanh chóng hòa tan dưới lực xoáy của dòng nước, giải phóng thứ cam lộ xám nhạt tỏa ra mùi thảo dược cay nồng, trung hòa hoàn toàn chất kịch độc Kinh Mạch Phần Phế đang ăn mòn nguồn nước.


Phía trên mặt đất, những người dân nghèo khổ của Hẻm Liễu Ngõ đang nằm co giật trên nền đất bùn nhão nhoét đột ngột cảm thấy cơn thắt tim dịu lại. Dòng nước giếng đen kịt tanh hôi dần chuyển sang màu trong vắt thanh khiết. Họ gượng dậy, uống những ngụm nước giếng ngọt mát, dòng máu đen kịt độc hại bị ép ngược ra ngoài qua khóe miệng, tính mạng hàng trăm người được cứu sống hoàn toàn trong gang tấc.


“Nước sạch rồi! Trời đất ơi, giếng nước trong lại rồi!”


“Là Thẩm tiên sinh... chính là gã sai vặt câm tàn phế ở Bạch Lộ Hiên đã âm thầm cứu chúng ta!”


Những tiếng xì xào lòng biết ơn của bách tính nghèo khổ truyền đi khắp các ngõ ngách tăm tối. Họ hiểu rằng, dẫu Bạch Lộ Hiên đã bị phóng hỏa thiêu rụi, dẫu Thẩm tiên sinh chỉ là một phế nhân xe lăn, nhưng y vẫn luôn âm thầm dùng mưu trí bảo vệ mạng sống cho họ trước sự tàn bạo của bang hội. Lòng biết ơn chuyển hóa thành sự trung thành câm lặng, biến hàng trăm dân nghèo ổ chuột thành tai mắt vô hình, sẵn sàng che chở cho y trước mọi cuộc lùng sục của kẻ thù.


Tuy nhiên, Đường Tiêu Nhi phải trả giá bằng việc đánh rơi chiếc túi ám khí cơ quan quý giá của Đường Môn xuống dòng nước chảy xiết khi phải vội vã rút lui tránh né loạt nỏ độc thứ hai của Liễu Tam Nương quay lại kiểm tra.


Trong khi đó, phía trên mặt đất, bầu không khí tàn khốc của cuộc vây quét hành chính đã áp sát thềm cửa Bạch Lộ Hiên đổ nát.


Bổ đầu thối nát Trương Lôi, mặc bộ quan phục xanh sẫm xộc xếch dính đầy dầu mỡ, cái bụng phệ phập phồng liên tục, gương mặt béo nhẫy mỡ loang lổ mồ hôi lạnh dưới sức ép của Lục Bá Thiên. Hắn vung thanh đao nha môn sáng loáng, dẫn theo hàng chục quan binh vũ trang đầy đủ nện gót giày rầm rập trên nền gạch vỡ vụn.


“Đập nát toàn bộ tàn tích này cho ta!” Trương Lôi gầm lên, giọng nói tham lam và hèn nhát vang vọng khắp gian sảnh hoang tàn. “Tìm kiếm lối vào mật thất ngầm dưới đất! Lục bang chủ đã có lệnh, kẻ nào tìm thấy sổ sách mật hoặc gã tàn phế xe lăn sẽ được thưởng trăm lượng bạc!”


Tiếng búa tạ đập mạnh vào những bức tường gạch đổ nát, tiếng gạch đá vỡ vụn rơi loảng xoảng dội thẳng xuống trần đá của mật thất ngầm. Vân Nương siết chặt thanh nhuyễn kiếm giấu trong thắt lưng, đứng chắn trước lối vào bệ thờ thần tài, đôi mắt phượng ngập tràn sát khí lạnh lùng.


Thẩm Trường Ca nằm trên giường gỗ khẽ mím chặt môi, khóe môi rỉ ra một vệt máu đen nhạt do kinh mạch vai trái rách thêm đau đớn dữ dội. Nhưng tay trái y đã âm thầm thò vào dưới chăn vải xám tro, siết chặt lấy trang giấy thô ráp rút ra từ Sổ sách mật Bạch Lộ Hiên—trang giấy ghi chép chi tiết từng khoản tiền hối lộ riêng tư của chính bổ đầu Trương Lôi.


Y khẽ dùng tay vịn xoay nhẹ bánh xe lăn gỗ mun bọc thép bị kẹt cứng gạch vỡ, chuẩn bị điều khiển xe lăn tiến thẳng lên mặt đất để đối mặt trực diện với gã bổ đầu thối nát, thực hiện ván cờ khống chế chính trị quyết định cứu nguy cho mật thất ngầm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!