Nhạc nềnSakuya2

Độc Phệ Cam Tuyền

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua những khe ngói dột của gian sảnh Bạch Lộ Hiên đổ nát, mang theo cái lạnh thấu xương của những ngày đầu đông Hoài An. Bình minh lên muộn, bầu trời xám xịt như một tấm vải liệm khổng lồ bao phủ lấy Hẻm Liễu Ngõ. Sương muối đọng thành những vệt trắng xóa trên đống gạch vụn cháy dở, lạnh lẽo và tiêu điều.


Nằm sâu dưới lòng đất, trong mật thất ngầm tối tăm dột nước, Thẩm Trường Ca khẽ mở mắt. Cơn co thắt thấu tim từ chất kịch độc mãn tính Thất Nhật Phế Kinh Tán vừa được xoa dịu tạm thời nhờ ngụm thuốc Tuyết Liên Hoa mốc phế phẩm cuối cùng mà Lâm Du mang về tối qua. Thế nhưng, thể xác y lúc này đã suy kiệt đến mức tột cùng. Đôi chân bại liệt hoàn toàn từ thắt lưng trở xuống buông thõng bất động trên chiếc chăn vải xám tro. Khớp gối chân phải rách da rỉ ra từng vệt máu đen nhạt, nhức nhối tột độ sau cú quỳ sụp giả vờ hoảng sợ trước mũi kiếm của Tần Phong đêm trước. Vai trái y, nơi cơ thịt bị rách sâu do cưỡng ép vận lực cơ học quét chổi cứu người, nay sưng tấy lên, nóng hầm hập.


“Khè... khè...”


Thẩm Trường Ca cố gắng hít một hơi thật sâu, nhưng luồng khí lạnh tràn vào lồng ngực chỉ tạo ra những tiếng thở khè khè khô khốc. Sợi gân thanh quản bị hủy hoại hoàn toàn bởi nước lá câm khiến y vĩnh viễn mất đi giọng nói hào sảng năm xưa. Y chỉ còn biết vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp, ép bộ não vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối để cô lập nỗi đau thể xác.


Bỗng nhiên, đôi tai y—với cảnh giới Thính Phong Biện Vị nhạy bén gấp mười lần người thường—khẽ động đậy.


Giữa tiếng gió rít gào qua khe thông gió nhỏ hẹp, y nghe thấy những âm thanh bất thường từ trên mặt đất dội xuống. Đó không phải là tiếng bước chân tuần tra nện xầm xập của đệ tử Hắc Sa Bang, mà là những tiếng la khóc hoảng loạn, tiếng gào thét xé lòng của bách tính nghèo khổ trong Hẻm Liễu Ngõ.


“Con tôi! Trời đất ơi, cứu con tôi với! Nó chỉ mới uống một ngụm nước giếng...”


“Máu... sao lại toàn là máu đen thế này? Đại thúc, tỉnh lại đi đại thúc!”


Tiếng khóc thét của những người mẹ ôm lấy đứa con đang co giật, tiếng người ngã gục xuống nền đất bùn nhão nhoét dội thẳng vào màng nhĩ Thẩm Trường Ca. Mùi đồng tanh nồng và mùi hôi thối của máu đen phân hủy theo gió luồn qua khe thông gió vách đá mật thất ngầm, xộc thẳng vào mũi y.


Là mùi của kịch độc Kinh Mạch Phần Phế.


Thẩm Trường Ca siết chặt nắm tay trái run rẩy. Lồng ngực y thắt lại không phải vì độc phát, mà vì một nỗi dằn vặt tột cùng dâng lên trong tâm trí. Y hiểu rõ dã tâm của Lục Bá Thiên. Đêm qua, Tần Phong—đệ nhất sát thủ của Minh Phủ—sau khi bị y cảm hóa tại Miếu Thổ Địa đã đồng ý quay về báo cáo tin giả rằng cựu minh chủ đã chết dọc đường trốn chạy để câu giờ. Thế nhưng, Lục Bá Thiên—gã ác bá bến tàu tàn bạo và đa nghi tột cùng—đã không tin vào tin đồn đó. Mất đi bến tàu muối lậu, mất đi thuộc hạ thân tín, gã điên cuồng nhận ra có một “cao nhân ẩn dật” đang mượn tay Cái Bang và Võ Đang để dồn gã vào đường cùng.


Và để ép “cao nhân” đó phải lộ diện, Lục Bá Thiên đã chọn phương thức tàn độc nhất giang hồ: hạ độc nguồn nước giếng duy nhất của Hẻm Liễu Ngõ bằng kịch độc Kinh Mạch Phần Phế, bắt hàng trăm sinh mạng dân nghèo làm con tin.


“Rầm!”


Cửa ngách mật thất ngầm đột ngột bị đẩy ra. Vân Nương bước vào, tà váy lụa tím của nàng sạm đen khói bụi, gương mặt nhợt nhạt ngập tràn sự kinh hoàng.


“Trường Ca, không xong rồi! Lũ súc sinh Hắc Sa Bang đã đổ độc dược vào ba miệng giếng lớn quanh Hẻm Liễu Ngõ. Dân nghèo uống nước giếng đồng loạt ngã gục, thổ huyết đen dữ dội. Lâm Du đang cố ngăn bách tính không cho họ uống tiếp, nhưng chất độc đã ngấm vào nguồn nước ngầm dưới đất.”


Thẩm Trường Ca khẽ nhíu mày, ngón tay trái gõ nhẹ lên thành giường gỗ ba ngắn một dài—mật mã của Thiên Cơ Các hỏi về nguồn nước thay thế.


“Vô ích thôi.” Vân Nương lắc đầu, nước mắt chực trào ra nơi khóe mắt. “Dân nghèo cố chạy ra sông Hoài Giang để gánh nước ngọt, nhưng toàn bộ tuyến đường thủy lộ đã bị băng hải tặc của Độc Nhãn Long phong tỏa hoàn toàn. Kẻ nào bén mảng đến bờ sông đều bị chúng bắn nỏ tiễn sát hại không thương tiếc. Lục Bá Thiên đã giăng sẵn thiên la địa võng, gã tuyên bố nếu trong vòng nửa canh giờ không có kẻ đứng sau ra mặt dâng sổ sách mật, gã sẽ để toàn bộ Hẻm Liễu Ngõ thành bãi tha ma không người chôn cất.”


Nửa canh giờ. Đó là giới hạn sinh tử của kịch độc Kinh Mạch Phần Phế trước khi nó ăn mòn toàn bộ phế phủ, khiến kinh mạch người trúng độc rách nát và thối rữa vĩnh viễn.


Đúng lúc bầu không khí ngột ngạt bao trùm mật thất ngầm, một tiếng động cực nhẹ rít qua khe cửa thông gió phía sau bệ thờ thần tài. Tiếng động nhỏ như một con thằn lằn lướt qua lá khô, nhưng lập tức bị thính giác của Thẩm Trường Ca khóa chặt.


“Ai?” Vân Nương rút phăng thanh nhuyễn kiếm giấu trong thắt lưng, thân hình nhị lưu cao thủ lướt đi chặn trước giường gỗ của Thẩm Trường Ca.


“Đừng ra tay! Là ta!”


Một bóng người lanh lợi mặc y phục màu lục nhạt bó sát người nhảy xuống từ lỗ thông gió nhỏ hẹp. Thiếu nữ có mái tóc buộc cao đuôi ngựa, gương mặt thanh tú lấm lem muội than đen kịt, hông đeo lỉnh kỉnh những chiếc túi da nhỏ đựng ám khí.


Đó chính là Đường Tiêu Nhi, nữ hiệp trẻ tuổi của Đường Môn phái.


“Đường cô nương?” Vân Nương kinh ngạc hạ mũi kiếm. “Sao cô lại biết lối này?”


“Ta theo dấu vết ký hiệu ngầm của Cái Bang tìm tới đây.” Đường Tiêu Nhi thở dốc, ngực phập phồng liên tục. Nàng vội vã tháo chiếc giỏ tre đeo sau lưng đặt lên bàn đá, bên trong chứa hàng trăm viên thuốc tròn nhỏ màu xám nhạt tỏa ra mùi thảo dược cay nồng đặc trưng. “Thẩm tiên sinh, ta nghe tin Hắc Sa Bang hạ độc giếng nước bèn đột nhập vào kho thuốc của Vạn Nguyên Thương Hội để tìm thuốc giải. Nhưng chất độc Kinh Mạch Phần Phế này quá thâm độc, thuốc giải độc vạn năng của Đường Môn ta chỉ có thể khắc chế tạm thời, ngăn không cho độc tính ăn mòn phế phủ trong vòng ba ngày, chứ không thể giải tận gốc.”


Nói đoạn, Đường Tiêu Nhi nghiến răng đầy phẫn nộ: “Nhưng khốn nạn nhất là lũ ác bá Hắc Sa Bang đã cho lính canh gác chặt chẽ quanh ba miệng giếng lớn. Chúng giương cung nỏ đầy đủ, kẻ nào dám lại gần giếng để thả thuốc giải đều bị chúng bắn chết ngay lập tức. Ta không thể áp sát các miệng giếng trong phạm vi năm mươi bước chân.”


Thế trận rơi vào ngõ cụt. Thuốc giải tạm thời đã có, nhưng khoảng cách năm mươi bước chân dưới sự giám sát của hàng chục cung thủ Hắc Sa Bang là một bức tường sinh tử không thể vượt qua đối với một nhị lưu cao thủ như Đường Tiêu Nhi.


Thẩm Trường Ca nhắm hờ mắt, vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp. Bộ não y hoạt động như một cỗ máy cơ học tinh vi, tính toán mọi thông số vật lý xung quanh. Y lắng nghe tiếng gió rít qua khe đá. Gió bấc đang thổi mạnh liên tục từ hướng Đông-Đông-Bắc—tức là từ phía bến tàu thổi ngược vào lòng thành phố, lướt ngang qua mái ngói của ngôi miếu hoang phế nằm cách miệng giếng chính đúng một trăm bước chân.


Một trăm bước chân. Ngược hướng gió.


Thẩm Trường Ca khẽ mở mắt, ánh mắt phượng sắc bén như kiếm quang khóa chặt vào chiếc ống nỏ cơ quan đeo sau lưng Đường Tiêu Nhi. Y nâng bàn tay trái run rẩy, dùng ngón tay thon dài chấm nước thuốc vẽ một sơ đồ cơ học thô sơ lên mặt bàn đá mật thất.


Sơ đồ vẽ một đường vòng cung từ đỉnh ngôi miếu hoang, nương theo chiều gió bấc thổi mạnh, hướng thẳng xuống miệng giếng hẹp.


“Khè... khè...” Thẩm Trường Ca phát ra những tiếng khè khè khô khốc, y chỉ tay vào sơ đồ, rồi chỉ vào những viên thuốc giải độc xám nhạt.


Đường Tiêu Nhi nheo mắt nhìn sơ đồ, rồi đột ngột hiểu ra dã tâm mưu lược của vị cựu minh chủ tàn phế: “Ngài muốn ta dùng ống nỏ cơ quan của Đường Môn, đứng từ đỉnh miếu hoang bắn những viên thuốc giải này vào miệng giếng? Nhưng Thẩm tiên sinh, viên thuốc giải này quá nhẹ, bắn ra ngoài trời gió bấc thổi mạnh như thế này sẽ bị lệch quỹ đạo hoàn toàn, làm sao rơi chính xác vào miệng giếng nhỏ hẹp được?”


Thẩm Trường Ca khẽ lắc đầu. Y chỉ tay vào bọc sáp ong dùng để niêm phong mật thư đặt trên bàn thờ, rồi chỉ vào những viên thuốc giải.


Y muốn nàng bọc một lớp sáp ong mỏng bên ngoài mỗi viên thuốc giải để gia tăng trọng lượng vật lý, biến chúng thành những viên đạn tròn có cấu trúc khí động học hoàn hảo. Khi bắn ra, lớp sáp ong sẽ bảo vệ viên thuốc không bị vỡ vụn trong không khí, và khi rơi xuống giếng, lớp sáp sẽ tự hòa tan trong nước ngầm trong vòng mười nhịp thở.


Chưa dừng lại ở đó, Thẩm Trường Ca dùng tay trái vẽ một ký hiệu hướng gió và góc bắn nghiêng đúng ba mươi độ. Y tính toán lực cản của gió bấc bến tàu thổi mạnh để Đường Tiêu Nhi phóng thuốc giải nương theo chiều gió rơi chính xác vào miệng giếng mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào làm kinh động đến lính tuần.


Đường Tiêu Nhi nhìn Thẩm Trường Ca với ánh mắt đầy sùng bái và kinh ngạc: “Tính toán quỹ đạo quán tính cơ học... Ngài dẫu không còn một tia nội lực, nhưng bộ óc này quả thực là đáng sợ! Được, ta sẽ làm theo chỉ dẫn của ngài!”


Nàng nhanh chóng lấy sáp ong bọc kín ba viên thuốc giải lớn, nạp vào ống nỏ cơ quan Đường Môn đã được cải tiến.


“Vân Nương, cô ở lại bảo vệ Thẩm tiên sinh. Ta đi đây!” Đường Tiêu Nhi lanh lợi lướt đi, thân ảnh nhẹ nhàng như một chiếc lá xanh biến mất vào lỗ thông gió tối tăm.


***


Trên đỉnh mái ngói dột nát của ngôi miếu hoang ngoại thành, gió bấc thổi mạnh liên tục khiến những vạt áo lục nhạt của Đường Tiêu Nhi bay phần phật. Sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn, nhưng từ khoảng cách một trăm bước chân, nàng vẫn nhìn thấy ánh đuốc đỏ rực của mười tên đệ tử Hắc Sa Bang đang đứng gác chặt chẽ quanh miệng giếng đá chính giữa Hẻm Liễu Ngõ.


Dưới chân giếng, hàng chục dân nghèo đang nằm la liệt trên đất bùn, lồng ngực phập phồng yếu ớt, khóe miệng rỉ ra những vệt máu đen kịt tàn khốc. Tiếng la khóc thảm thiết của bách tính vang vọng khắp con hẻm ổ chuột nghèo khổ.


“Một trăm bước chân... Góc nghiêng ba mươi độ... Gió thổi từ hướng Đông-Đông-Bắc...”


Đường Tiêu Nhi lẩm nhẩm lại những thông số cơ học mà Thẩm Trường Ca đã vẽ trên bàn đá. Nàng nâng chiếc ống nỏ cơ quan bằng đồng đen lên, hít một hơi thật sâu để ổn định thân thủ nhị lưu.


“Rắc... rắc...”


Tiếng dây cáp thép trong ống nỏ bị kéo căng vang lên rất khẽ, bị tiếng gió bấc gào thét nuốt trọn hoàn toàn. Nàng nhắm một mắt, điều chỉnh hướng nỏ lệch sang bên phải đúng một tấc để bù lại lực đẩy ngang của gió bấc.


“Phựt!”


Một tiếng động cơ học trầm đục vang lên. Viên thuốc giải bọc sáp ong xé rách sương mù sương muối, bay đi với một quỹ đạo vòng cung hoàn mỹ không tiếng động. Viên thuốc nương theo chiều gió bấc thổi mạnh, lướt ngang qua đầu mười tên lính canh Hắc Sa Bang đang mải mê chuốc rượu sưởi ấm bên đống lửa, rồi rơi thẳng xuống lòng giếng sâu thẳm.


“Tõm!”


Tiếng nước bắn lên rất nhỏ, hoàn toàn bị tiếng gió hú nuốt trọn.


Mười tên lính canh không hề hay biết cái chết của chất kịch độc Kinh Mạch Phần Phế trong lòng giếng vừa bị đảo chiều hoàn toàn bởi một viên thuốc giải Đường Môn.


Đường Tiêu Nhi khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng nạp viên thuốc thứ hai, hướng thẳng về phía miệng giếng thứ hai cuối ngõ hẻm.


***


Nửa canh giờ sau, trong mật thất ngầm tối tăm, Đường Tiêu Nhi lướt xuống từ lỗ thông gió, gương mặt đầy mồ hôi nhưng ánh mắt sáng ngời ý chí: “Thành công rồi! Cả ba miệng giếng đều đã được thả thuốc giải độc tạm thời thành công. Bách tính uống nước giếng đã ngừng co thắt tim, máu đen được ép ngược ra ngoài, tính mạng tạm thời được bảo toàn!”


Thẩm Trường Ca khẽ thở dốc, một ngụm máu đen nhỏ từ lồng ngực rỉ ra nơi khóe môi nhợt nhạt của y. Cái giá phải trả cho việc tập trung tinh thần lực cực hạn để tính toán quỹ đạo gió trong tình trạng thể xác tàn phế là kinh mạch vai trái rách thêm một tấc, đau đớn thấu xương.


Thế nhưng, y chưa kịp nghỉ ngơi, thính giác siêu phàm của y đã nghe thấy tiếng bước chân nện xầm xập dồn dập từ đầu Hẻm Liễu Ngõ dội xuống lòng đất.


Đó là tiếng bước chân của hàng trăm quan binh nha môn Hoài An.


Lục Bá Thiên sau khi nhận được báo cáo rằng bách tính Hẻm Liễu Ngõ đã được cứu sống một cách thần kỳ mà không có ai áp sát các miệng giếng, gã ác bá lập tức cười một nụ cười tàn bạo, điên cuồng khẳng định: “Cao nhân ẩn dật vẫn đang ở đây! Hắn là kẻ am hiểu y lý và cơ quan thuật!”


Gã lập tức ra lệnh cho bổ đầu thối nát Trương Lôi dẫn theo toàn bộ quân binh nha môn tiến thẳng về phía tàn tích Bạch Lộ Hiên để thực hiện cuộc lục soát hành chính quy mô lớn nhất từ trước đến nay, quyết tâm san phẳng nơi đây để tìm ra lối vào mật thất ngầm.


Tiếng vó ngựa điên cuồng gõ xuống nền đất ẩm ướt, tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng của quan binh áp sát thềm cửa Bạch Lộ Hiên dội thẳng vào tai Thẩm Trường Ca, báo hiệu một cơn bão vây quét tàn khốc mới chuẩn bị đổ ập xuống đầu cựu minh chủ tàn phế.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!