Diễn Nghĩa Miếu Hoang
Tiếng trục bánh xe ngựa gãy đôi vang lên một tiếng “rắc” khô khốc, chói tai giữa lòng Hẻm Liễu Ngõ chật hẹp. Chiếc xe ngựa kéo chở đầy đá hộc bến tàu sụm xuống, lật nhào ngay sát bánh xe lăn rách nát của Thẩm Trường Ca đúng ba tấc. Đá hộc đổ lả tả trên nền đất ẩm ướt, nước bùn đen kịt dính đầy muội than bắn tung tóe, nhuốm bẩn vạt áo vải thô màu xám tro của y. Con ngựa mù mắt lồng lên trong tuyệt vọng, hơi thở nóng hổi nồng nặc mùi máu phả thẳng vào gương mặt sạm đen bùn thuốc ngụy trang của Thẩm Trường Ca.
Nhưng gã phế nhân ngồi trên xe lăn vẫn không nhúc nhích. Đầu y gục xuống, hai mắt nhắm hờ, hai tay buông thõng trên đai lưng thô ráp. Y không có một phản xạ căng cơ vai, không một luồng chân khí nào dấy lên trong đan điền trống rỗng vỡ nát. Sự nhẫn nhịn cam chịu chịu chết vật lý ấy hoàn hảo đến mức tàn nhẫn.
Trên mái ngói xám xịt dính đầy sương muối của ngôi nhà hoang phía trên đầu y, tà áo đen tuyền của Tần Phong khẽ lay động dưới làn gió bấc. Đệ nhất sát thủ của Võ Lâm Minh Phủ thu hồi Thần Thức Đọc Vị. Nhãn lực tinh vi vốn có thể nhìn thấu từng rung động nhỏ nhất của cơ bắp cột sống đối thủ lúc này chỉ thu về một kết quả duy nhất: gã quét rác tàn phế này hoàn toàn vô hại sinh học. Không có khinh công, không có nội lực, chỉ có một cơ thể suy kiệt đang cận kề cái chết.
“Là ta đã quá đa nghi sao?” Tần Phong thầm nghĩ, bàn tay siết chặt chuôi song kiếm Ám Ảnh mỏng như cánh ve khẽ nới lỏng. Thân ảnh hắn nhạt nhòa, lướt đi uyển chuyển như một bóng ma đen tuyền, biến mất vào màn sương mù dày đặc của Hoài An bến tàu bến bãi, để lại Lão Quỷ đang nghiến răng tức tối bên chiếc xe đẩy hành rong đổ nát.
Thẩm Trường Ca khẽ mở mắt. Khóe môi y rỉ ra một vệt máu đen nhạt, khớp gối chân bại liệt bị rách da từ tập trước lại dấy lên cơn đau buốt nhói thấu xương. Cổ họng y nóng rát, sợi gân thanh quản bị tàn phá tàn khốc bởi nước lá câm khằn đặc khiến y không thể phát ra bất kỳ tiếng động nào ngoài tiếng khè khè khô khốc. Nhưng đôi mắt phượng của y dưới lớp mặt nạ da người thô sơ lại lóe lên một tia sáng lạnh lùng, sắc bén như kiếm quang.
Y biết Tần Phong sẽ không dừng lại ở đây. Sự nghi ngờ của một sát thủ đệ nhất giống như một con rắn độc đã ngửi thấy mùi máu, dẫu có rút lui tạm thời vẫn sẽ quay lại cắn một nhát chí mạng. Biện pháp duy nhất để sinh tồn lúc này không phải là trốn tránh dưới mật thất ngầm, mà là chủ động thiết lập một ván cờ đối chất sinh tử.
Thông qua mạng lưới ăn xin của Chu Thông và Cái Bang, Thẩm Trường Ca gởi đi một bức mật thư nặc danh bằng nét chữ tay trái lệch đặc trưng. Bức thư chỉ vỏn vẹn một dòng ký hiệu mã hóa của Thiên Cơ Các cổ xưa, được ném vào phòng trọ của Tần Phong tại bến tàu Hoài An: “Đêm rằm trăng tròn, Miếu Thổ Địa ngoại thành. Cựu nhân bái kiến.”
***
Đêm rằm, gió bấc thổi mạnh liên tục từ bốn phương tám hướng, rít gào qua những ngọn tre xơ xác ngoại thành Hoài An. Ánh trăng tròn lạnh lẽo như gương dội xuống mái ngói dột nát của Miếu Thổ Địa hoang phế, soi rõ những sợi mạng nhện chằng chịt bám đầy trên những bức tượng đất nung vỡ vụn.
Thẩm Trường Ca ngồi đơn độc trên chiếc xe lăn gỗ mun ọp ẹp giữa sảnh miếu đổ nát. Đôi chân bại liệt của y được bọc kín trong lớp chăn vải xám tro, buông thõng bất động trên bệ sắt gỉ sét. Thể xác y lúc này đang phải gánh chịu sự tàn phá khủng khiếp của chất kịch độc mãn tính Thất Nhật Phế Kinh Tán bùng phát dữ dội do khí lạnh ẩm ướt của vùng ngoại ô. Mỗi nhịp thở của y đều kéo theo một cơn co thắt thấu tim, nhưng y vẫn ngồi yên lặng, vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp để duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối của bộ não.
“Xoạt!”
Không có một tiếng bước chân, không có một luồng gió rít. Chỉ có nhiệt độ trong ngôi miếu hoang đột ngột giảm xuống đến mức đóng băng.
Một dải bóng đen từ trên xà nhà đổ nát lướt xuống nhanh như một bóng ma. Trước khi ánh trăng kịp phản chiếu vệt sáng, hai lưỡi kiếm mỏng dính, xanh ngắt như ánh lân tinh của song kiếm Ám Ảnh đã đan chéo vào nhau, kề sát sườn cổ họng Thẩm Trường Ca. Lưỡi thép mỏng như cánh ve ép sát vào làn da cổ đầy sẹo của y, chỉ cần một lực ấn nhẹ bằng hạt cát, huyết quản sẽ lập tức vỡ nát.
“Ngươi có ba hơi thở để nói lý do ta không nên chặt đầu ngươi tại đây.” Giọng nói của Tần Phong vang lên từ phía sau xe lăn, lạnh lùng, đều đặn, không mang theo một chút cảm xúc sinh học nào của một con người.
Thẩm Trường Ca không hề run rẩy. Nhịp tim y, dưới sự khống chế của tâm pháp tĩnh tâm, vẫn đập chậm rãi, đều đặn đến mức đáng sợ. Y khẽ nâng bàn tay trái run rẩy do vết thương cũ bị rách cơ vai, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào vạt áo thô xám, từ từ lột bỏ lớp mặt nạ da người loang lổ bùn thuốc ngụy trang.
Dưới ánh trăng rằm rực rỡ lọt qua khe mái dột, gương mặt thật sự của y hiện ra. Đó là một gương mặt nhợt nhạt không sắc máu, hằn sâu những vết sẹo độc tính sần sùi dọc theo quai hàm, nhưng đôi mắt phượng và khí thế uy nghiêm của một kẻ từng đứng trên đỉnh cao vạn chúng võ lâm vẫn toát ra, tĩnh lặng và áp đảo.
Tần Phong khẽ nheo mắt, đồng tử co rụt lại dưới lớp mặt nạ đen: “Thẩm Trường Ca... Là ngài? Ngài chưa chết năm xưa?”
“Khè... khè...” Giọng nói của Thẩm Trường Ca vang lên, khàn đặc, đứt quãng như tiếng hai thanh tre khô cọ xát vào nhau trong gió lạnh. “Sở... Cô... Hồng... trả... cho... ngươi... bao... nhiêu... để... mua... mạng... ta?”
Tần Phong siết chặt chuôi song kiếm, lưỡi thép cứa nhẹ vào cổ Thẩm Trường Ca tạo thành một vệt máu đỏ tươi rỉ ra: “Sở minh chủ đối với ta có ơn tri ngộ, ban cho ta danh vị đệ nhất sát thủ của Minh Phủ. Cho dù ngài là cựu minh chủ, nay kinh mạch đã phế hoàn toàn, ta ra tay chỉ mất một chớp mắt. Ngài không có nội lực để chống lại song kiếm của ta.”
“Ngươi... giết... ta... dễ... dàng...” Thẩm Trường Ca khè khè cười, nụ cười mang theo sự tĩnh lặng đáng sợ của một kỳ thủ đã nhìn thấu toàn bộ bàn cờ. “Nhưng... giết... ta... xong... Huyết... Y... Lâu... của... ngươi... cũng... sẽ... thành... tro... bụi...”
Nói đoạn, Thẩm Trường Ca chậm rãi dùng tay trái lấy từ dưới tấm chăn vải thô ra một cuốn sổ da dê cũ kỹ, dính đầy những vệt đất ẩm và vết máu khô. Y đặt cuốn sổ lên chiếc bàn thờ đá hoang phế đầy mạng nhện trước mặt.
Đó chính là Sổ sách mật Bạch Lộ Hiên.
“Nhìn... đi...” Thẩm Trường Ca khẽ ra hiệu bằng ánh mắt.
Tần Phong nheo mắt, hắn không thu hồi song kiếm, chỉ dùng luồng chân khí nhất lưu từ tay trái vung lên, lật mở trang đầu tiên của cuốn sổ dưới ánh trăng.
Trang giấy ghi chép chi tiết các khoản chi tài chính của Võ Lâm Minh Phủ dưới thời Sở Cô Hồng cho Huyết Y Lâu suốt ba năm qua. Điều kỳ lạ là, số lượng ngân lượng chuyển khoản tăng dần qua từng năm, nhưng số lượng sát thủ kim bài được cung cấp dược liệu giải độc định kỳ lại giảm đi một nửa.
“Đó chỉ là sự luân chuyển tài chính thông thường để đối phó với việc triều đình kiểm soát muối lậu bến bãi bến tàu.” Tần Phong lạnh lùng phủ nhận, lưỡi kiếm vẫn không rời cổ họng Thẩm Trường Ca một phân.
“Sai...” Thẩm Trường Ca khè khè ngắt lời, ánh mắt y nhìn thẳng vào mắt Tần Phong, sắc bén như muốn đọc vị toàn bộ suy nghĩ trong bộ não đối thủ. “Sở... Cô... Hồng... đang... luyện... cấm... thuật... hút... nội... lực... Hắn... cần... nhân... mạng... của... sát... thủ... để... làm... vật... tế... Duy... trì... tà... công... Và... quan... trọng... hơn...”
Y khẽ lật sang trang tiếp theo của cuốn sổ bằng ngón tay run rẩy. Trên trang giấy thô ráp hiện ra một bản sao mật ước phản quốc có chữ ký mật viết bằng mực sáp đỏ rực và con dấu của Sở Cô Hồng cùng quan thừa tướng đương triều Tần Hoài Viễn.
“Mật... ước... phong... Quốc... Sư...” Giọng Thẩm Trường Ca trầm xuống, khàn đặc nhưng rõ ràng từng chữ một. “Điều... khoản... thứ... tư... Tiêu... diệt... Huyết... Y... Lâu... để... xóa... sạch... mọi... vết... tích... ám... sát... bẩn... thỉu... trong... quá... khứ... Ngươi... chỉ... là... con... mồi... được... vỗ... béo... chờ... ngày... vắt... chanh... bỏ... vỏ...”
Tần Phong nhìn chằm chằm vào con dấu sáp đỏ và chữ ký lệch trái đặc trưng của Sở Cô Hồng trên tờ mật thư phản quốc. Hắn là sát thủ đệ nhất, đã quá quen thuộc với mật mã và triện ấn của Minh Phủ; hắn biết rõ con dấu này không thể giả mạo bằng phương pháp thông thường.
Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội dưới lớp y phục dạ hành bó sát. Lòng trung thành mù quáng suốt mười năm qua bỗng chốc rạn nứt như một tảng băng mỏng gặp nước sôi.
“Không thể nào... Sở minh chủ thề sẽ bảo vệ Huyết Y Lâu trước triều đình!” Tần Phong gầm lên một tiếng trầm đục.
Để thử thách ý chí của Thẩm Trường Ca, Tần Phong đột ngột vận chuyển toàn bộ nội lực tông sư sơ kỳ lên tay trái, đánh mạnh một chưởng thẳng xuống chiếc bàn thờ đá hoang phế bên cạnh.
“Rầm!”
Một luồng khí kình màu đen tà mị rít gào, chấn động lực cực mạnh khiến chiếc bàn thờ đá dày nửa thước vỡ vụn thành trăm mảnh gạch đá rơi lả tả, bụi đất bay mù mịt khắp ngôi miếu hoang. Tiếng nổ lớn chấn động làm rung chuyển cả những cột gỗ mục nát của mái miếu, nhưng Thẩm Trường Ca vẫn ngồi yên lặng trên xe lăn, vạt áo xám khẽ bay theo gió chưởng lực, nhịp tim và nhịp thở của y dưới sự khống chế của Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp vẫn tĩnh lặng như nước hồ thu, không một chút dao động.
Y không sợ chết, bởi y đã mất đi tất cả sức mạnh thể xác từ ba năm trước. Thứ duy nhất y còn lại là ý chí sắt đá để đòi lại công lý cho võ lâm.
Tần Phong nhìn gã phế nhân ngồi trước mặt mình. Hắn nhận ra, dẫu y không còn một tia nội lực, dẫu y chỉ có thể khè khè phát ra những tiếng nói rách nát, nhưng khí thế và trí tuệ thâm trầm của vị cựu minh chủ này vẫn đứng sừng sững như một ngọn núi vạn trượng, hoàn toàn áp đảo luồng sát khí cuồng bạo của hắn.
Bàn tay cầm song kiếm Ám Ảnh của Tần Phong run rẩy kịch liệt. Lưỡi kiếm mỏng như cánh ve khẽ ngân lên những tiếng rung động cơ học rợn người dưới ánh trăng rằm.
“Ngài... muốn ta làm gì?” Tần Phong khàn giọng hỏi, lưỡi kiếm từ từ hạ xuống một tấc khỏi cổ họng Thẩm Trường Ca.
“Sống... sót...” Thẩm Trường Ca khè khè đáp, ánh mắt y nhìn về phía phương Nam mây mù bao phủ. “Báo... cáo... tin... giả... về... Minh... Phủ... Rằng... ta... đã... chết... dưới... hẻm... tối... Hoài... An... Câu... giờ... cho... ta... thiết... lập... ván... cờ... mới... tại... Giang... Nam...”
Tần Phong im lặng hồi lâu. Hắn chậm rãi thu song kiếm Ám Ảnh vào bao kiếm giắt bên hông, tà áo đen tuyền khẽ lay động dưới làn gió bấc lạnh buốt.
“Ta sẽ báo cáo tin giả.” Tần Phong lạnh lùng nói, ánh mắt hắn khóa chặt vào Thẩm Trường Ca. “Nhưng đây không phải là quy thuận ngài. Ta cần thời gian để tự mình kiểm chứng tính xác thực của bức mật ước này tại tổng đàn. Nếu ngài lừa dối ta... dẫu ngài có trốn đến tận cùng giang hồ, song kiếm của ta vẫn sẽ chặt đứt cổ họng ngài.”
Nói đoạn, thân ảnh Tần Phong nhạt nhòa, lướt đi uyển chuyển như một bóng ma đen tuyền, biến mất không dấu vết vào trong mây mù lộng gió của ngoại thành, để lại Thẩm Trường Ca ngồi đơn độc giữa ngôi miếu hoang đổ nát.
Thẩm Trường Ca khẽ thở dốc, một ngụm máu đen từ lồng ngực co thắt dâng lên cổ họng, y dứt khoát nuốt ngược trở lại phế phủ. Ván cờ đối chất đầu tiên đã thành công gieo hạt giống phản tỉnh trong lòng đệ nhất sát thủ, nhưng áp lực mới đã cận kề. Lục Bá Thiên, gã ác bá bến tàu bến bãi, đang điên cuồng vì mất bến tàu muối lậu và sự im lặng bất thường của Tần Phong, chuẩn bị phát động một cuộc tàn sát tàn bạo hơn gấp bội nhắm vào bách tính Hẻm Liễu Ngõ để ép y phải lộ diện.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!