Nhạc nềnSakuya2

Ánh Mắt Đấu Trí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù mùa đông ở Hoài An chưa bao giờ dày và lạnh đến thế. Nó không phải thứ sương sớm bảng lảng trên mặt sông Hoài Giang, mà là một màn khí xám đục, ẩm ướt và nồng nặc mùi tro than chưa tàn hẳn của tàn tích Bạch Lộ Hiên. Từng dải sương luồn lách qua những hàng liễu trơ trụi, phủ một lớp màn mỏng lạnh buốt lên những vách tường gạch loang lổ vết cháy đen. Cả khu ổ chuột Hẻm Liễu Ngõ chìm trong một sự im lặng chết chóc. Người dân nghèo không ai dám bước ra đường; họ chỉ dám hé mắt qua khe cửa gỗ mục nát, run rẩy nhìn những bóng áo đen của cấm vệ quân và đệ tử Hắc Sa Bang đang lùng sục khắp nơi.


Thẩm Trường Ca ngồi trên chiếc xe lăn gỗ mun ọp ẹp, tấm chăn vải thô xám đắp ngang hông không che giấu được đôi chân gầy guộc, hoàn toàn bại liệt và buông thõng bất động. Chiếc xe lăn này vừa được lão rèn cụt tay Thạch Đầu âm thầm gia cố lại hệ thống trục bánh bên trái dưới hầm ngầm tiệm rèn, nhưng khi di chuyển trên nền đất sũng nước mưa của Hẻm Liễu Ngõ, nó vẫn phát ra những tiếng “két... két...” nặng nề, chậm chạp.


Cổ họng y nóng rát như bị than hồng nung đỏ. Thứ nước lá câm hoang dã mà y dứt khoát nuốt xuống ở tập trước đang tàn phá tàn khốc các sợi gân thanh quản, biến giọng nói hào sảng của một cựu minh chủ võ lâm thành những tiếng khè khè khô khốc, đứt quãng. Mỗi nhịp thở của y đều kéo theo một cơn đau nhói như kim châm nơi phế phủ. Chất kịch độc mãn tính Thất Nhật Phế Kinh Tán đang cuộn trào trong huyết quản y, gặp khí lạnh ẩm ướt của mùa đông lại càng phát tác dữ dội, khiến lồng ngực y co thắt từng cơn thấu xương. Khớp gối chân bại liệt của y, vốn bị đập mạnh xuống gạch vỡ rách da rỉ máu đen nhạt khi quỳ sụp giả vờ hoảng sợ trước đao Tần Phong, nay lại càng đau nhức buốt nhói.


Nhưng đôi tai của Thẩm Trường Ca—cảnh giới Thính Phong Biện Vị (Nhập môn)—đang căng ra đến cực hạn. Y lọc bỏ tiếng gió bấc rít gào qua khe tường đổ nát, lọc bỏ tiếng sương mù rơi ẩm ướt, tập trung toàn bộ thính giác siêu phàm vào từng nhịp thở, từng tiếng động nhỏ nhất xung quanh.


Cách y ba mươi bước chân về phía đầu hẻm, Lão Quỷ—mật thám trung thành của Sở Cô Hồng—đang ngồi co ro bên chiếc xe đẩy gỗ chất đầy những bó hành héo úa. Gã giả dạng làm một người bán hành rong, gương mặt gầy gò khom xuống, nhưng đôi mắt hí ti hí hửng sắc lạnh của gã không ngừng dòm ngó, khóa chặt vào mọi di biến động của Thẩm Trường Ca. Sự hiện diện của Lão Quỷ giống như một sợi xích sắt vô hình, phong tỏa hoàn toàn lối ra vào duy nhất của Hẻm Liễu Ngõ.


Nhưng đó chưa phải là mối đe dọa lớn nhất.


Trên mái ngói xám xịt dính đầy muội than của một ngôi nhà hoang phía trên đầu y, Thẩm Trường Ca nghe thấy một tiếng động cực kỳ mỏng manh, nhẹ như một chiếc lá rụng chạm vào ngói đất nung. Đó là Tần Phong. Đệ nhất sát thủ của Võ Lâm Minh Phủ đang ẩn mình trong bóng tối của sương mù, tà áo đen tuyền của hắn hòa lẫn hoàn hảo vào màn đêm lạnh buốt. Tần Phong đang đứng yên lặng, vận dụng Thần Thức Đọc Vị đến cực hạn. Ánh mắt sắc bén như chim ưng của hắn khóa chặt vào tấm lưng khòm của Thẩm Trường Ca, rà soát từng thớ cơ, từng nhịp tim, từng chuyển động nhỏ nhất dọc theo cột sống của y. Hắn đang tìm kiếm một sơ hở—một phản xạ tự vệ vô thức, một luồng khí kình nhỏ nhoi ẩn giấu dưới lớp áo vải thô xám rách nát để chứng minh gã phế nhân này chính là vị cao nhân đứng sau giật dây bến bãi.


Thẩm Trường Ca biết rõ điều đó. Y khom chiếc lưng gầy gò, tay trái run rẩy cầm chiếc chổi tre rách nát quét dọn đống gạch vỡ sương mù một cách chậm rãi. Y không hề vận dụng một tia nội lực nào, đan điền trống rỗng hoàn toàn vô hại sinh học. Trọng tâm cơ thể y lệch lạc, nặng nề, đôi chân bại liệt hoàn toàn kéo lê trên đất ẩm tạo thành một vệt bụi xám nhạt—một trạng thái tàn phế vật lý thực tế không thể giả mạo để đánh lừa nhãn lực đọc vị cơ bắp của Tần Phong.


Đột nhiên, từ phía đầu hẻm chật hẹp, một tiếng roi da quất mạnh xé rách không khí lạnh buốt vang lên: "Chát!"


Ngay sau đó là tiếng hí vang điên cuồng của một thồ ngựa kéo xe nặng nề. Một chiếc xe ngựa không người lái, chất đầy những tảng đá hộc lớn bến tàu và những súc gỗ nặng, đang lao điên cuồng vào lòng Hẻm Liễu Ngõ chật hẹp. Con ngựa chiến bị quất mù một mắt, máu tươi chảy ròng ròng trên mặt, điên cuồng lồng lên, kéo theo chiếc xe nặng nề lao thẳng về phía chiếc xe lăn của Thẩm Trường Ca ở cuối hẻm.


Đây chính là cạm bẫy do Lão Quỷ dàn dựng dưới sự chỉ đạo ngầm của Tần Phong. Hẻm Liễu Ngõ chật hẹp ổ chuột chỉ rộng chưa đầy bốn thước, hai bên là những vách tường gạch mục nát cao vút, hoàn toàn không có lối thoát bên sườn. Chiếc xe ngựa điên lao tới với tốc độ cực nhanh, bụi đất và nước mưa bắn tung tóe. Nếu Thẩm Trường Ca là một cao thủ võ lâm ẩn dật, bản năng sinh tồn vật lý sẽ ép y phải dùng khinh công bộ pháp nhảy vọt lên cao để né tránh đòn nghiền nát chí mạng này. Chỉ cần y nhúc nhích dù chỉ một phân bằng chân khí, Tần Phong đang đứng trên mái nhà sẽ lập tức rút song kiếm Ám Ảnh hạ sát.


Từ phía xa bến sông, Lăng Vô Kỵ đang đi tuần tra bỗng nghe tiếng ngựa hí vang điên cuồng và tiếng đổ vỡ hẻm tối. Chàng biến sắc, nhận ra hướng lao của xe ngựa chính là nơi gã phế nhân Bạch Lộ Hiên đang ở. Lăng Vô Kỵ vận khinh công, thân ảnh bạch y như một luồng gió lướt nhanh trên các mái nhà hòng lao tới cứu viện.


Nhưng ngay khi chàng vừa chạm chân xuống một bờ tường gạch, hai bóng người mặc y phục đỏ sậm bó sát, mặt đeo mặt nạ quỷ máu của Huyết Y Lâu đột ngột nhảy ra từ trong sương mù. Lưỡi kiếm mỏng sắc bén của chúng vạch hai đường vòng cung lạnh buốt chặn đứng đường đi của chàng.


“Đạo sĩ Võ Đang, đừng tự chuốc lấy họa diệt môn!” Một tên sát thủ rít lên qua kẽ răng, kiếm chiêu tàn nhẫn đâm thẳng vào các đại huyệt của Lăng Vô Kỵ.


“Lũ tà ma ngoại đạo!” Lăng Vô Kỵ nổi giận, tuốt vỏ thanh kiếm cổ Thái Cực phát ra kiếm quang xanh ngắt. Chàng vung kiếm chém đứt đường công kích của hai sát thủ, nhưng địa hình chật hẹp của mái nhà cổ khiến chàng bị vây hãm gắt gao. Lăng Vô Kỵ cố gắng vận dụng nội lực nhất lưu, phóng một luồng kiếm khí màu xanh sẫm từ xa thẳng về phía bánh xe ngựa điên đang lao dưới hẻm hòng chặt đứt trục xe.


Tuy nhiên, các vách tường gạch mục nát nhô ra của Hẻm Liễu Ngõ đã che khuất hoàn toàn góc nhìn vật lý của chàng. Luồng kiếm khí đập mạnh vào góc tường gạch vỡ vụn, gạch đá rơi lả tả nhưng không thể chạm tới chiếc xe ngựa đang lao vùn vụt trong lòng hẻm tối. Chàng bị hai sát thủ Huyết Y Lâu điên cuồng áp sát, hoàn toàn bị chặn đường cứu viện.


Dưới hẻm tối, tiếng móng ngựa nện xuống đất ẩm ướt như tiếng trống trận dồn dập áp sát bả vai Thẩm Trường Ca. Nước bùn đen kịt bắn tung tóe lên tà áo vải thô xám tro của y.


Thẩm Trường Ca ngồi yên lặng trên chiếc xe lăn gỗ mun hỏng hóc, đầu gục xuống gối bại liệt. Y không hề động đậy, không hề có một phản xạ căng cơ vai hay nhấc hông né tránh.


Y dốc toàn lực vận dụng Vô Ký Kiếm Ý Tâm Pháp. Đây không phải là nội công tụ khí đan điền, mà là phương pháp thiền định tĩnh tâm tuyệt đối. Y hít thở sâu ba dài một ngắn, đưa nhịp tim đang đập dồn dập về mức tối thiểu, khống chế nhịp tim chậm rãi đến mức gần như ngừng đập sinh học. Toàn bộ các thớ cơ trên cơ thể y hoàn toàn thả lỏng, rũ xuống như một bao tải cát vô hại thực sự.


Tần Phong đứng trên mái nhà, đôi mắt sắc bén như kiếm quang không rời một sợi tóc dọc theo cột sống Thẩm Trường Ca. Thần Thức Đọc Vị của hắn cảm nhận rõ ràng: không có một luồng chân khí nào ngưng tụ, không có một thớ cơ đùi nào căng lên chuẩn bị bật nhảy khinh công. Gã phế nhân này thực sự đang chịu chết vật lý.


Nhưng Thẩm Trường Ca không hề chịu chết.


Bàn tay trái run rẩy của y, vốn giấu dưới lớp chăn vải thô xám, đã âm thầm đặt sát vào nút bấm cơ quan đồng mỏng tích hợp dưới tay vịn xe lăn gỗ mun bọc thép. Đây chính là bẫy cơ quan Bạo Vũ Lê Hoa phế bản do Thạch Đầu chế tạo. Nếu chiếc xe ngựa điên kia lao tới sát sườn mà không dừng lại, y sẽ dứt khoát nhấn nút phóng hàng trăm kim thép tẩm độc tầm ngắn để bắn hạ con ngựa chiến mù mắt và phá hủy xe gỗ, chấp nhận rủi ro đồng quy vu tận và phá hủy xe lăn bảo mệnh chứ quyết không bộc lộ một tia võ công võ học trước mắt Tần Phong.


Khoảng cách rút ngắn xuống còn mười bước chân... năm bước chân... rồi ba bước chân.


Hơi thở nóng hổi, nồng nặc mùi máu và bọt mép của con ngựa chiến điên cuồng phả thẳng vào gương mặt sạm đen bùn thuốc của Thẩm Trường Ca. Tiếng gỗ thông kêu răng rắc của chiếc xe kéo nặng nề rít vang bên tai y như tiếng gọi của tử thần.


Chiếc xe ngựa điên lao tới sát sườn, Thẩm Trường Ca vẫn ngồi yên lặng gục đầu, tay vịn xe lăn cơ quan chuẩn bị kích hoạt chốt tự hủy nếu buộc phải đồng quy vu tận.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!